How We Learn

Giáo dục Việt Nam, con tàu không người lái? – Nguyễn Tùng Lâm

090906080443_pix2

Từ năm 1975 đến nay, giáo dục Việt Nam bao lần cải tiến, đổi mới “càng cải càng lùi”, “không có tiến” , “đổi” nhưng không “mới” mà vẫn lạc hậu. Tôi không nói giáo dục những năm vừa qua không có thành tựu. Tôi chỉ đặt vấn đề, vì sao giáo dục của chúng ta hiện nay vẫn lạc hậu?

Trên các chỉ thị, nghị quyết thì giáo dục là một trong những ngành được nhiều mỹ từ đẹp đẽ, có sức hấp dẫn như “quốc sách hàng đầu”, “đầu tư cho giáo dục là đầu tư cho phát triển”, nhưng trên thực tế ngành giáo dục đã bị đẩy xuống thứ bao nhiêu không biết nữa! Vấn đề là không phải đã cho giáo dục bao nhiêu % của GDP! Vấn đề là người lãnh đạo phải biết sốt ruột, phải biết đau xót làm sao cho một dân tộc thông minh mà lại để cho giáo dục lạc hậu đến thế! Khi người quản lý cấp cao không biết “bực mình”, “không thấy sốt ruột” thì chắc chắn công việc đó không hề có trong “tầm ngắm” và “tầm với” của họ.

Các lãnh đạo cao cấp của ngành giáo dục lâu nay cũng đều là những người tâm huyết, học cao hiểu rộng, đều trưởng thành từ các cơ sở giáo dục tiên tiến, do đó không thể nói các đồng chí không hiểu gì về giáo dục. Vậy tại sao tình trạng lạc hậu của giáo dục vẫn kéo dài? Do bản lĩnh, do trách nhiệm hay còn có những lý do nào nữa? Chúng ta có thể chia sẻ với các lãnh đạo cấp cao ngành giáo dục, khi đã ngồi vào “ghế” là phải chịu chung sự điều khiển của cả hệ thống. Vai trò tự chủ, tự chịu trách nhiệm của cá nhân của những người đứng đầu ngành giáo dục đã không thể hiện rõ. Trăm dâu chúng ta lại đổ đầu tằm “cơ chế” thế là không truy trách nhiệm cho ai và “mắt toét là tại hướng đình!” Cơ chế đặc thù cho giáo dục không có, không có ai được đóng vai trò nhạc trưởng, tuyền trưởng.

Như thế có thể giải thích giáo dục Việt Nam lạc hậu vì không có người lái, hay đúng hơn không có người lái được toàn quyền lái đoàn tầu. Từ trung ương đến cơ sở những người lãnh đạo giáo dục không được toàn quyền như giám đốc các cơ sở kinh tế. Vì thế những mặt lạc hậu của giáo dục mới bị kéo dài.

Mất dân chủ

Giáo dục Việt Nam lạc hậu còn bởi nó không được vận hành theo quy luật kinh tế thị trường. Chúng ta chỉ la ó “giáo dục bị thương mại hóa” khi thấy nó bị những mặt trái kinh tế thị trường tác động. Tại sao lại có chuyện “mua bằng bán điểm”? Tại sao lại có tình trạng học thêm tràn lan từ mầm non, tiểu học? Tại sao bằng cấp từ các cuộc thi là “bằng thật” nhưng lại đẻ ra những sản phẩm người học “lại giả”, không chịu học hành rèn luyện, cứ hết năm lên lớp, cuối cấp nhận bằng? Nhưng chúng ta đã không điều khiển ngành giáo dục bằng chính quy luật tích cực của kinh tế thị trường. Có lúc chúng ta đã nhầm lẫn giữa việc chống “thương mại hóa giáo dục” với việc vận dụng các quy luật tích cực của kinh tế thị trường như “cạnh tranh”, “cung phải đáp ứng cầu” quy luật “giá trị”?

Quy luật cao nhất của kinh tế thị trường là tất cả đều phải làm ra giá trị của ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua. Khách hàng bao giờ cũng là “thượng đế”. Nhưng giáo dục Việt Nam cho đến nay không làm nổi kiểm định chất lượng các cơ sở giáo dục. Luật giáo dục không có điều nào bảo vệ người học. Học sinh, cha mẹ học sinh – những người đánh giá đúng nhất và khách quan nhất về những gì giáo dục mang lại cho con em họ lại không được đề cao. Với cách quản lý không dân chủ, không có kỷ cương của giáo dục Việt Nam, làm sao họ có tiếng nói được? Thầy có quyền của thầy, trường có quyền của trường làm sao học sinh và cha mẹ học sinh làm “thượng đế” được? Mất dân chủ trong các trường học là điều lạc hậu tệ hại của giáo dục Việt Nam. Bao giờ mỗi nhà trường phải là “một thương hiệu” được quyền tự chủ, tự chịu trách nhiệm xã hội về kết quả đào tạo toàn diện của mình, lúc đó chúng ta mới có chất lượng thật của ngành giáo dục.

Khoa học sư phạm lạc hậu

Chúng ta không phát triển ngành giáo dục dựa trên tiến bộ của khoa học kĩ thuật, nhất là những tiến bộ của khoa học tâm lý, khoa học giáo dục để xây dựng chương trình, biên soạn sách giáo khoa và đổi mới phương pháp giảng dạy, phương pháp giáo dục, đổi mới các hình thức thi cử, đánh giá. Mục tiêu của giáo dục phải là giúp người học tự hoàn thiện nhân cách, biết cách học, cách sống, chủ động sáng tạo khẳng định mình và cống hiến cho xã hội, cộng đồng, đất nước. Nhưng cách đào tạo của ta chỉ khuyến khích người học học vẹt, chỉ biết làm theo không dám sáng tạo, không có khát vọng cống hiến.

Chương trình nhồi nhét, thừa quá nhiều kiến thức đã lỗi thời. Ngày nay với công nghệ thông tin người ta không còn phải ghi nhớ máy móc nhiều, thế mà học trò ta vẫn phải học vẹt để nhớ những kiến thức không bao giờ dùng đến. Tư duy phi tuyến tính chúng ta không cho học sinh tiếp cận, các em chỉ được dạy tư duy tuyến tính – vốn chỉ phù hợp với mức độ phát triển của khoa học thế kỷ 18, 19. Ngày nay các bộ môn khoa học phát triển theo hướng tích hợp các bộ môn để cùng giải quyết những vấn đề cuộc sống thì ta cứ xây dựng chương trình chia nhỏ các bộ môn.

Ngày nay năng lực tư duy logic không còn là chuẩn mực để đánh giá trí thông minh của mọi người. Theo hướng này khoa học đã phát hiện con người có tới 7 loại trí thông minh. Mỗi người phải tự khai phá năng lực thông minh riêng để tìm cách học riêng cho phù hợp và phát triển nghề nghiệp riêng của mỗi người, thế mà chúng ta cứ giữ mãi cách dạy nhồi nhét, cách dạy đồng loạt bắt ai cũng như ai thì sao chương trình và phương pháp giảng dạy của chúng ta không lạc hậu được.

Khâu quan trọng là đào tạo và sử dụng giáo viên của ta cũng hết sức lạc hậu. Đào tạo giáo viên trong các trường sư phạm, mấy chục năm nay cũng không đổi mới được nhiều. Sinh viên ra trường không đáp ứng nổi những yêu cầu đổi mới ở phổ thông. Cách đào tạo chúng ta nặng về khoa học cơ bản, không tập trung bồi dưỡng năng lực sư phạm, sinh viên ra trường thực sự chưa có tay nghề, cách đào tạo của giáo viên theo phân môn hẹp, lại không tuyển chọn sinh viên có đủ năng lực tự học để học tập suốt đời trở thành nhà giáo đích thực với khái niệm này.

Trên cơ sở có được những sinh viên có đủ năng lực tự học, đào tạo giáo viên liên môn mới dạy được chương trình tích hợp sau này thì chúng ta lại chưa tạo điều kiện cho các trường sư phạm phải đi trước một bước, sư phạm lại đi sau phổ thông là cách đào tạo ngược… Trường sư phạm phải có thời gian và cách đào tạo như trường y, đào tạo 5 năm trong đó có 2 năm chuyên đào tạo tay nghề. Vừa học lý thuyết ở trường sư phạm vừa dạy và nâng cao tay nghề ở trường phổ thông dài ngày.

Đội ngũ giáo viên từ phổ thông đến ĐH đều chậm đổi mới do cách đào tạo chưa đúng với cách đào tạo nghề. Giáo viên ra trường không biết cách tự học, không có khát vọng học suốt đời, thiếu chuyên nghiệp.

            Giải pháp nào?

Làm thế nào để giải quyết vấn đề lạc hậu của giáo dục Việt Nam và để giáo dục Việt Nam có thể đổi mới toàn diện và căn bản?

Trước hết Đảng và Nhà nước phải có chính sách, cơ chế đặc thù cho ngành giáo dục. Giáo dục cả nước cũng như các địa phương phải do chính người đứng đầu chỉ đạo và chịu trách nhiệm. Muốn đất nước mình, địa phương mình phát triển đến đâu thì phải tìm cách để giáo dục đáp ứng yêu cầu nhân lực đến đó. Người đứng đầu phải được toàn quyền và hoàn toàn chịu trách nhiệm về các chỉ tiêu phát triển giáo dục cho từng giai đoạn không ai chịu trách nhiệm thay những người đứng đầu nhà nước, đứng đầu địa phương về giáo dục. Họ để giáo dục ở địa phương cũng như cả nước chậm phát triển thì họ phải nhường quyền cho người khác thay thế. Những người đứng đầu Bộ GD&ĐT, Sở GD&ĐT, các trường đại học, phổ thông chỉ là những người tham mưu nhưng họ cũng phải được giao quyền hạn và trách nhiệm. Những người đứng đầu chỉ đạo giáo dục phải chịu trách nhiệm sau thời hạn nhất định không làm thay đổi tình trạng giáo dục những cơ sở mình quản lý phải cử người khách thay thế. Có đầu tầu mạnh, rõ quyền hạn trách nhiệm chắc căn bệnh lạc hậu sẽ được giải quyết.

Thứ nữa, phải kiên quyết đặt ngành giáo dục phát triển đúng theo quy luật tích cực của kinh tế thị trường, của những tiến bộ của khoa học kĩ thuật, cũng như khoa học tâm lý, giáo dục.

Thứ ba là phát triển giáo dục trên cơ sở “dân chủ hóa, xã hội hóa” nêu cao vai trò giám sát của cộng đồng. Tất cả các cơ sở giáo dục đào tạo từ mầm non đến đại học phải có hệ thống kiểm định độc lập ở mỗi địa phương, để mỗi cơ sở giáo dục là một thương hiệu, mỗi trường học phải chịu trách nhiệm trước xã hội về kết quả đào tạo toàn diện. Bỏ bớt những nội dung thi đua và cách xét tặng danh hiệu thi đua không thực chất trong ngành giáo dục mới giải quyết tận gốc “bệnh thành tích” nguy hại của ngành giáo dục.

Cuối cùng là ngành giáo dục phải tập trung bồi dưỡng lại, tuyển chọn lại đội ngũ nhà giáo ở các ngành học, cấp học. Giải quyết chế độ tiền lương thỏa đáng để người giáo viên sống thật bằng nghề và nhà giáo yên tâm làm việc một cách chuyên nghiệp về nghề dạy học. Nếu ai còn để tình trạng đội ngũ giáo viên như hiện nay thì người lao động ở đó phải chịu trách nhiệm vì không thế không có cách nào thực hiện được những đổi mới toàn diện triệt để được. Trong đó phải chú ý tạo điều kiện cho các trường sư phạm trong cả nước phải thực sự có điều kiện đi trước một bước.

Quả thật bàn chuyện đổi mới giáo dục cũng khó, nhưng làm thế nào để đổi mới giáo dục lại càng khó khăn hơn nhiều. Nhất là những nhà quản lý của Việt Nam hiện nay lại dị ứng với tiến bộ của khoa học kĩ thuật, chỉ thích mọi người đồng tình với cách làm, cách chỉ đạo của mình. Tôi chắc các hội thảo bàn về vấn đề này chỉ như “tiếng trống qua cửa nhà sấm”, các nhà khoa học nói, các nhà khoa học nghe theo kiểu “miệng nói tai nghe”. Dù sao có trống thì phải đánh thôi! Còn hi vọng mãi là hi vọng!

—–

TS Nguyễn Tùng Lâm, chủ tịch Hội Tâm lý Giáo dục Hà Nội và là Hiệu trưởng Trường THPT Đinh Tiên Hoàng – Ba Đình, một trường dân lập chuyên giáo dục học sinh cá biệt ở Hà Nội. 

Advertisements

Tagged as:

Categorised in: Giáo dục phổ thông, Hướng cải cách

13 phản hồi »

  1. Sau khi học cấp III xong, mình cứ băn khoăn mãi một điều, liệu từ “Phổ thông” đã đúng với nghĩa của nó. Một tình huống đặt ra, một con rắn thuộc loại có độc cắn bạn, bạn sẽ làm gì, chạy ra khỏi đó ngay lập tức ít nhất 10m rồi cẩn thận nặn chất độc ra từ chổ bị cắn hay là lập tức chụp ảnh, hoặc đập chết, hoặc lưu nó lại rồi mới buộc chặt để chặn chất độc phán tán? Thật sai lầm nếu bạn nặn chất độc ra, các mô sẽ bị dập nhiều hơn và chất độc sẽ lan rộng hơn có thể. Nếu bạn không có kiến thức nào về loài rắn ấy, một bức hình cũng không, có thể sẽ mất mạng vì không tìm thấy thuốc giải độc thich hợp. Ngay cả khi mình tìm hiểu về độc tố cá nóc, mình thật sững sờ khi biết rằng hiện nay chưa có thuốc giải trên thế giới. Những kiến thức về khoáng sản hay là một năm vùng này thịt bao nhiêu con bò con trâu sẽ giúp được gì trong khi những kiến thức cơ bản để tự cứu lấy mạng sống là không có.
    Khi học môn Sinh, năm nào cũng nói về HIV/AIDS thậm chí còn tổ chức câu hỏi trao giải nhưng sau khi học, tham dự xong. mình chẳn biết phải làm thế nào khi bị kim tiêm của một tên cướp nghiệm ma tuý uy hiếp đâm vào tay. Những kiến thức tự bảo vệ mình lại không được phổ biến, trong khi học cấp III xong nếu hỏi về thời Lý Thái Tổ hay Mai Hắc Đế mấy ai biết gì. Cái “rừng vàng biển bạc” cứ được phô trương bởi môn Địa, dầu Bạch Hổ vừa đắc lại vừa cạn kiệt, cứ khen những cái ảo mà che lấp những mặt tối thực thì tới bao giờ mới phát triển đây. Đã từ lâu mình chán ngáy cái kiểu hiểu thiếu biết thừa này rồi, nhưng sẽ là gì khi cái gọi là đúng là ý kiến phù hợp với số đông, dù thành phần số đông ấy gồm phần nhiều biết mà không nói, nói mà không biết, biết mà không làm và làm mà không biết???

    Số lượt thích

  2. Chào anh Lâm. Tôi không phải nhà giáo, cũng không làm trong lĩnh vực giáo dục, nhưng có nhiều quan tâm đến giáo dục. Được biết anh là hiệu trưởng trường cấp 3 chuyên giáo dục học sinh cá biệt, nên nếu có thể mong anh chia sẻ thêm những kinh nghiệm trong việc giảng dạy học tập với các em.

    Không biết có phải con tàu giáo dục Việt Nam không có người lái là vì chưa xác định được đích đến ? Hay không có những lời chủ tịch HCM dạy bộ giáo dục như dạy Công an nhân dân chẳng hạn ?

    Như anh nói : phải kiên quyết đặt ngành giáo dục phát triển đúng theo quy luật tích cực của kinh tế thị trường, của những tiến bộ của khoa học kĩ thuật, cũng như khoa học tâm lý, giáo dục. Nếu nhiều người làm quản lý nhà nước, hoặc ngay cả doanh nghiệp mà vẫn chưa hiểu đúng các quy luật tích cực trên thì kiên quyết đặt ngành giáo dục phát triển theo đúng quy luật có ý nghĩa gì ?

    Một cách đơn giản hơn và rất cụ thể:
    Tôi thấy có hai nguồn lực nếu không dùng hiệu quả được thì không bao giờ có thể phát triển giáo dục. Thứ nhất là nguồn ngân sách chính phủ cho giáo dục. Thứ 2 là nguồn ngân sách người dân cho con em mình đi học. Chỉ cần quản lý và điều phối hai nguồn lực này vào đúng chỗ thì tự nhiên giáo dục sẽ phát triển.

    1. Về nguồn vốn ngân sách cho giáo dục : Tôi có nghe nói bộ giáo dục đang mất nhiều công sức để soạn thảo những nguyên tắc đánh giá hiệu quả của các chính sách giáo dục… cũng chính là đánh giá hiệu quả việc sử dụng ngân sách. Tôi đang rất lo lắng hệ thống đánh giá sắp tới của bộ giáo dục lại đi vào vòng luẩn quẩn và lãng phí. Ý tôi muốn nói là các nguồn ngân sách cho giáo dục cần được công bố rộng rãi, chi tiết cho những người dân như tôi biết để theo rõi và giám sát. Không phải những dự định hàng chục nghìn tỉ vnd mới có vài bài báo viết về nó, mà tất cả các khoản chi từ 10 triệu vnd đều cần được công bố. Nếu làm được điều này tôi xin lấy danh dự của mình ra đảm bảo rằng : dòng tiền từ ngân sách giáo dục sẽ được chảy hiệu quả hơn.
    2. Về nguồn tiền người dân đầu tư cho con em mình : Điều tra tất cả các cơ sở giáo dục nhà nước cũng như tư nhân để tạo ra một cơ sở dữ liệu về số lượng học sinh và tổng các chi phí các em phải đóng cho mỗi cơ sở giáo dục. Số tiền gửi ra nước ngoài cho giáo dục là bao nhiêu hàng tháng, hàng năm.

    Nếu có được cơ sở dự liệu này có thể biết được dòng tiền người dân trực tiếp chảy vào giáo dục thế nào từ đó các cơ sở giáo dục trong nước và các phụ huynh học sinh sẽ biết cách điều tiết để cho hiệu quả

    Số lượt thích

  3. Chào bạn Nguyễn Phúc Minh
    Rất cảm ơn bạn đã có phản hồi về những vấn đề tôi nêu trong bài viết của mình
    Tôi nói Giáo dục Việt Nam chưa đặt giáo dục phát triển trên 2 đường ray:
    – Quy luật tích cực của nền kinh tế thị trường
    – Quy luật phát triển như vũ bão của khoa học kỹ thuật trong đó khoa học về phát triển con người (Tâm lý giáo dục)
    Chúng tôi đề cập đến quy luật tích cực của kinh tế thị trường là để mọi người nhận rõ quy luật tích cực của kinh tế thị trường là quy luật tất yếu chúng ta phải theo; Chúng ta gia nhập WTO mà cứ sợ giáo dục bị thương mại hóa, sợ “trường” thành “chợ” nên không dám để các cơ sở giáo dục được tự chủ; Mỗi trường học phải tạo ra giá trị nhân cách của người học, hôm nay tốt hơn hôm qua, chứ không để các nhà trường chỉ chạy theo thành tích thi đỗ tốt nghiệp, bằng mọi giá (cả quay cóp, ném bài) học sinh của chúng ta hiện nay không biết cách học, không có động lực học chính đáng. Kinh tế thị trường sẽ giúp chúng ta thoát khỏi cách chỉ đạo giáo dục theo cách bao cấp cũ kỹ, các cơ sở giáo dục không được tự chủ, được sáng tạo, linh hoạt phục vụ nhu cầu chất lượng thật cho người học, đáp ứng nhu cầu thật của kinh tế xã hội đối với nguồn nhân lực. Chất lượng giáo dục là do mỗi nhà trường tạo nên, chứ không phải do Bộ Giáo dục hay Sở Giáo dục; Mỗi nhà trường phải là “một thương hiệu”
    Chúng tôi đấu tranh cho nền giáo dục của chúng ta được phát triển theo quy luật kinh tế thị trường là để các trường học (từ mầm non đến đại học) được hoàn toàn tự chủ, tự chịu trách nhiệm xã hội về chất lượng đào tạo con người Việt Nam có đủ tri thức, bản lĩnh, tự lập, tự chủ đi vào cuộc sống cống hiến cho xã hội, và mang lại hạnh phúc cho mỗi người, mỗi gia đình… Ý nghĩa của kinh tế thị trường mà chúng tôi mong muốn là vậy.
    Vấn đề bạn nêu phải cho người dân tham gia giám sát, quản lý nguồn lực nhà nước và nguồn lực của người dân đóng góp cho giáo dục là rất hay, rất đúng. Tôi đã có đề án gửi ngân hàng Thế giới và thanh tra chính phủ trong chương trình ngày sáng tạo Việt Nam. sắp tới đó là đề án “Chống tham nhũng trong giáo dục bằng việc xậy dựng quy chế hoạt động của hội đồng giám sát cộng đồng” nếu tháng 6 này chúng tôi được thông qua, bạn có thời gian và hứng thú sẽ mời bạn cùng tham gia dự án của chúng tôi; Đề án này dựa trên ý tưởng của bà Ostrom, giải thưởng nobel kinh tế 2009.
    Còn kinh nghiệm giáo dục học sinh yếu kém về văn hóa và đạo đức, trên diễn đàn này không có điều kiện, bạn cho địa chỉ email, chúng tôi sẽ gửi tài liệu cho bạn, nếu bạn có nhu cầu muốn chia sẻ.
    Chúc bạn thành công trong cuộc sống, đóng góp nhiều hơn nữa cho sự nghiệp giáo dục Việt Nam

    Số lượt thích

  4. Các bạn.Xin đừng tiêm thuốc nữa.Hãy để “nó” tự chết.Và … tuyệt chủng!

    HTN: Đề nghị bạn Chu Nguyên Chương và các bạn có cách viết comment kiểu này: đọc lại lời Giới thiệu của Học Thế Nào.
    Chúng tôi rất không muốn phải xóa comment, nhưng các comment như thế này sớm muộn chúng tôi cũng sẽ phải xóa để tránh làm phiền các bạn đọc khác và sai quy định của Học Thế Nào.

    Số lượt thích

  5. Nói là “tập thể lãnh đạo,cá nhân phụ trách” nhưng không phải cứ “tập thể lãnh đạo” là tốt,vì trong đa số tập thể,hầu hết cá nhân trong tập thể vì lợi ích cá nhân,sợ cấp trên vùi dập nếu lên tiếng phản đối; sinh ra những con người chỉ biết nịnh bợ cấp trên và tâm lý “im lặng,an phận cho con cháu được nhờ”, rồi họ bỏ phiếu bầu chọn “những ông lãnh đạo biến chất,tham nhũng,hại nước hại dân” cho nên đất nước lâm nguy.Rồi “cá nhân phụ trách” nhưng ở Việt Nam có bao giờ thấy ai bị xử lý thích đáng nếu vi phạm pháp luật đâu?Thậm chí còn bỏ sót và ngại ngừng “chỉ mặt,đặt tên”.

    Số lượt thích

  6. Trước tiên em xin cám ơn tiến sĩ đã đưa ra những vấn đề nóng hổi của nền giáo dục quê nhà (do em đang định cư ở nước ngoài) và những giải pháp có thể thực thi được mang tính chiến lược.
    Đúng như tiến sĩ nói thì nước ta có một nền giáo dục từ cấp mẫu giáo mầm non đến các chương trình thạc sĩ đều mang tính Hình thức, nhưng theo em, điều này có lẽ bắt nguồn từ tư tưởng phô trương, hình thức, theo phong trào đã ăn sâu trong tiềm thức mỗi con người VN chúng ta.
    Em có dịp được sống xen kẽ giữa 2 nền Văn hoá Đông và Tây. Sinh ra, lớn lên đi học cấp 1 ở VN, cấp 2 ở Tây, cấp 3 và 2 năm ĐH ở VN, rồi lại đại học ở Tây…nên em nhận thấy sự khác biệt rõ nét của 2 nền Văn hoá, 2 nền giáo dục.
    Rõ nét nhất và cơ bản nhất là giáo dục ở Phương Tây khác với ở ta là vì Họ có Văn hoá khác, có hệ tư tưởng khác. Nên theo em, không thể nào thực thi được việc cải cách giáo dục mang tính tiến bộ, Văn minh khi trước đó tư tưởng của người dân chưa được khai hoá cho phù hợp. Cụ thể và đơn giản là, từ lúc còn đi trẻ, đứa bé ở Tây đã được coi là cá thể trong xã hội. Khi khóc chúng được vỗ về trước khi quở mắng. Khi nói ra một ý nghĩ hay được khen ngợi thay vì chê cười. Lớn lên và được dạy dỗ trong môi trường như vậy thì từ những cá thể non nớt sau này mới phát triển thành những nhân tài. Điều này có nghĩa là trong gia đình, nếu con cái nói đúng thì bố mẹ phải đồng ý; trong trường học, học sinh không chỉ phát biểu mà còn được thầy khuyến khích tranh luận để động não, để sáng tạo; trong xã hội, người giỏi là người thường có quan điểm riêng, không đi theo phong trào, nên ý kiến của họ cần được lắng nghe và tham khảo, nếu phù hợp thì áp dụng. Chừng nào, những khía cạnh này chưa được cả xã hội chú ý đúng mực thì em e rằng, tất cả các dự định cải cách chỉ là trên giấy tờ mà thôi. Thay đổi hệ tư tưởng rất khó khăn vì nó mang tính chính trị nữa. Em không muốn đi sâu thêm vì có lẽ không có lối ra khi nói về chính trị ở đây. Em sẽ chỉ nhắc đến vai trò của cha mẹ trong việc giáo dục và khuyến khích con cái để góp một phần nhỏ của Họ trong cải cách giáo dục. Tiếp theo là vai trò của người thầy trong việc khơi dậy trí tò mò, sáng tạo của trò. Còn Nhà nước cần phải hỗ trợ kinh phí cho các công trình nghiên cứu khoa học, ngay cả khi những người nghiên cứu có chính kiến khác, thì mới thu hút được nhân tài!

    Số lượt thích

  7. Em thấy thích đoạn này:
    “Chúng tôi đấu tranh cho nền giáo dục của chúng ta được phát triển theo quy luật kinh tế thị trường là để các trường học (từ mầm non đến đại học) được hoàn toàn tự chủ, tự chịu trách nhiệm xã hội về chất lượng đào tạo con người Việt Nam có đủ tri thức, bản lĩnh, tự lập, tự chủ đi vào cuộc sống cống hiến cho xã hội, và mang lại hạnh phúc cho mỗi người, mỗi gia đình… Ý nghĩa của kinh tế thị trường mà chúng tôi mong muốn là như vậy”
    Và em đang cố gắng học thật tốt chuyên ngành hóa sinh để phát minh ra tiên dược “cải lão hoàn đồng” em mong được gia nhập hiệp hội “Chúng tôi” này để mình “Mãi mãi tuổi 20”.
    Có thể em là “Tắt đèn” cũng có thể em là “Vợ nhặt”.

    Số lượt thích

  8. Bài viết hay, đã nêu những điểm chính khiến nền giáo dục nước nhà lạc hậu.Thiết nghĩ, giáo dục hiện nay lạc hậu là một hệ quả tất yếu của sự quản lý lạc hậu. Phải thay đổi ngay trình độ và văn hóa quản lý như bây giờ mới mong có sự chuyển biến tích cực cho ngành giáo dục. Cần có những chính sách cởi mở hơn nữa!!!

    Số lượt thích

  9. Năm nhất đại học (năm ngoái) mình có học thầy dạy tin học rất hay, ông đã già và ngoài kiến thức môn học thầy thường nói về giáo dục, chính trị. Thầy nói ở các nước có nền giáo dục phát triển họ không có Bộ giáo dục, mà thay vào đó họ có Hội đồng giáo dục, tổ chức này độc lập với chính quyền, thành viên của hội là những người có tâm huyết với giáo dục để giáo dục nước họ không quá chi phối bởi chính quyền (nhân sự và chính sách). Những người này làm công việc thiết kế ra hệ thống giáo dục, quản lý giáo dục, và vận động tiền chi cho giáo dục trong năm tài khóa…
    Mình nghĩ đây là khác biệt cơ bản về hệ thống, gây lên khác biệt về độ tự chủ của các trường VN so với quốc tế.

    Số lượt thích

  10. Tôi không nhất trí với tên chủ đề là “Giáo dục Việt Nam, con tàu không người lái”, mặc dù đúng là con tàu đó đã và đang loay hoay mãi không biết đi về đâu, đi như thế nào.
    Tầm nhìn, vai trò và trách nhiệm của người đứng đầu ảnh hưởng đến toàn bộ con tàu đó. Ví dụ chủ trương cho phép thành lập một loạt trường đại học tư, đào tạo tràn lan giáo dục đại học hậu quả đã thấy rõ: Trường không có sinh viên; sinh viên tốt nghiệp không có việc làm; chất lượng đi xuống, thật giả lẫn lộn. Các đề án đào tạo hàng loạt tiến sĩ hiện nay (ở trong và ngoài nước) cũng là một sai lầm. Sai lầm ở chỗ số lượng đâu có phản ánh, quyết định, nâng cao chất lượng nền khoa học và giáo dục. Chất lượng đầu ra tiến sĩ rất thấp (kể cả đào tạo ở ngoài nước) vì người đào tạo chỉ quan tâm tới số lượng. Người học chỉ cố có được bằng cấp, nhãn mác bằng mọi cách chứ không tập trung vào học tập, nghiên cứu. Số lượng bài báo đăng trên tạp chí khoa học uy tín và số lượng công trình, sản phẩm khoa học công nghệ ứng dụng thực tế phản ánh rõ vấn đề.
    Hậu quả của những chủ trương, quyết định sai lầm trong quản lý vĩ mô thể hiện một cách nhanh chóng và rõ ràng, nhưng không ai phải chịu trách nhiệm cho những sai lầm đó.

    Hy vọng sẽ xuất hiện người cầm lái có tâm, có tài đưa giáo dục nước nhà phát triển.

    Số lượt thích

  11. Theo suy nghĩ của em thì GĐVN không phải không có người lái mà là có người lái, rõ ràng theo hướng thành tích cực bộ mà không theo sự nghiệp chung , vận mệnh của thế hệ trẻ ,tương lai của đất nước

    Số lượt thích

  12. Theo em suy nghi thi thành tích đạt được trong các hội thi trong nước và quốc tế đạt rất cao là do định hướng rõ rệt đây .. Đâu phải tự dưng mà có kết quả như vậy.

    Nhưng năm nào GD cũng thay đổi vất vả , cập rập ,rối bời ve hoc va thi cua toan xa hoi ..Chưa bao giờ học sinh phải hoang mang , lo lang nhu nam nay..Bởi lẽ phần kiến thức không được dạy [ phần nâng cao ] nằm trong đề thi là không an tâm được rồi .

    Con mon ngoai ngu nua ,du o thanh pho ma con nha ngheo ,khong den lop day them cua co thi coi nhu so khong .

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Nhập địa chỉ email để nhận thông báo có bài mới từ Học Thế Nào.

%d bloggers like this: