How We Learn

Sự trăn trở của một kẻ lười biếng (2) – Châu Chấu, Q.H ghi

Lời Nhóm biên tập: Học Thế Nào đã từng giới thiệu phân đoạn 1 bản chép lại lời diễn thuyết của nam nhân vật trong clip Sự trăn trở của một kẻ lười biếng. Hôm nay xin trân trọng giới thiệu tiếp với bạn đọc phân đoạn 2. Việc đặt tên cho các phân đoạn cũng như cách ngắt câu, sử dụng các dấu chấm câu, chia ý là do nhóm biên tập Học Thế Nào thực hiện. 

Chau Chau 2

Ảnh chụp lại từ clip Sự trăn trở của một kẻ lười biếng

Phân đoạn 2: Giáo dục không phải để học sinh thi đỗ mà để họ nên người

(Từ 23’58’’ đến 31’00’’)

Nhân cách, giá trị của một con người có thể nói là được cấu thành bởi 2 yếu tố: tri thức và đạo đức. Nhà trường phải là cái nôi trau dồi, bồi dưỡng cả về tri thức lẫn đạo đức đối với học sinh. Bàn về đạo đức, thực sự không thể đổ lỗi hết cho gia đình khi một đứa trẻ tỏ ra vô lễ. Bởi trẻ em không có quyền chọn cha mẹ, may thì được nhờ, rủi thành chịu, cha mẹ không tốt, không dạy được con, nhà trường phải là nơi làm điều đó. Trong gia đình những thứ tình cảm như tình mẫu tử, tình phụ tử ta đều tìm thấy được ở động vật bậc thấp. Nhà trường phải là nơi giúp các em thành người. Đạo đức rất quan trọng.

Nếu tri thức là một cỗ xe thì đạo đức là cái vô-lăng, nếu tri thức là chiến mã thì đạo đức là dây cương. Với đạo đức, tri thức sẽ hướng thiện. Một người không có tri thức cùng lắm là gây hại một cách vô ý. Một người không có đạo đức thì cố ý hại người khác thì tạt axit, thì tấn công bằng bom nguyên tử.

Nền tảng đạo đức được hình thành rất sớm từ những năm tháng đầu đời, nó có khuynh hướng trở thành bản chất cố định, khó thay đổi. Chính vì vậy, phải giáo dục cho học sinh về đạo đức có tầm quan trọng quyết định số phận con người. Nhà trường có 1000 học sinh quyết định 1000 số phận. Số phận cá nhân sẽ quyết định số phận của cả một dân tộc. Một đứa trẻ hư chứng tỏ nhà trường đã thất bại, nhà trường thất bại thì cả dân tộc thất bại.

Việt Nam đứng thứ 13 trong số những nước vô cảm nhất thế giới. Tôi không quan tâm đến những lời ngụy biện để phủ nhận con số đó. Một thực tế văn hóa đạo đức xuống cấp đến mức nào cũng chẳng cần kể ra và cũng chẳng thể kể hết. Chúng ta hô hào báo chí đủ các kiểu nhưng hầu như không đem lại một kết quả gì ra hồn. Tất cả đều có nguyên nhân khởi phát từ giáo dục.

Bắt đầu mỗi năm học mới luôn có một cái bản mà giáo viên đọc cho học sinh chép vào vở, đó là nội quy nhà trường. Nội quy nhà trường luôn có mối quan hệ với các chuẩn mực văn hóa cơ bản, như là giữ gìn vệ sinh chung. Nhưng không nhiều người làm được đó vì mối quan tâm của người đi dạy và đi học vẫn là điểm số. Mặt khác, nội quy thuộc về luật pháp, luật pháp phải đứng đằng sau đạo đức, khi nào đạo đức không thể cứu vớt được nữa thì luật pháp mới can thiệp. Chúng ta lại cứ thích kỷ luật và cấm đoán nhiều hơn là cảm hóa.

Nhìn thẳng mà nói, môn giáo dục công dân từ lâu đã trở thành một trong những môn kém được coi trọng nhất trong bảng điểm cùng với những môn như mỹ thuật, âm nhạc, thể dục, tin học, công nghệ, quân sự. Việc học nó chỉ mang tính hình thức và đối phó. Tôi nói như vậy không phải ủng hộ môn này sẽ thành môn trọng tâm để mà chúng ta thi đua nhau. Mà như vậy sẽ chỉ khiến cho học sinh khổ thêm. Điều quan trọng cần nhìn rõ là có học chăm như thế nào đi chăng nữa cũng không bao giờ là đủ. Bởi vì mặc dù đạo đức là thứ cũng được lý luận và ghi chép trong sách trong vở như bao nhiêu tri thức khác nhưng cách học lại hoàn toàn không giống nhau.

Nếu như tri thức chỉ đọc hiểu qua lý trí thì đạo đức có thể cảm nhận và biểu lộ qua trái tim. Để hình thành một con người đạo đức, không thể việc chỉ bắt người ta ngồi đọc ê a những đạo lý, những phần ghi nhớ cuối bài, không thể hiểu qua lý thuyết suông hay điểm 10 phẩy trung bình môn. Tất cả những thứ đó không hề có liên quan đến tiêu chí đạo đức trong con người ta, mà chỉ có nguy cơ biến họ thành những kẻ đạo đức giả.

Trong suy nghĩ của đại bộ phận hiện nay thì “đầu tiên là tiền đâu?”. Sống vì lợi ích bản thân, trục lợi, bất kể ảnh hưởng tới người khác. Giữa xã hội sống đầy lý tính này thì đạo đức chỉ là thứ gì đó mơ hồ và xa xỉ. Khi ta cho một thứ, lý trí sẽ bảo ta rằng có nên không? Liệu ta có được nhận lại được trả ơn điều gì không? Ta không tin rằng khi làm được một việc tốt sẽ đem lại niềm vui và sự thanh thản trong tâm hồn. Về lý thuyết thì mơ hồ. Chỉ có trải nghiệm mới khiến ta thực sự hiểu đạo đức là gì. Vậy trách nhiệm cao cả của giáo viên là tìm ra con đường dẫn đến trái tim của học sinh, phải khơi gợi tình thương yêu giữa con người với con người, giữa con người với vạn vật, và thực sự có nhiều hơn một con đường như thế!

Mấu chốt không phải ở môn giáo dục công dân hay môn đạo đức mà các môn như văn học, lịch sử và các môn nghệ thuật khác cũng là để nuôi dưỡng tâm hồn. Nhưng chúng ta không làm được. Bởi vì chưa có cảm tình gì với tác phẩm tác giả đã phải miễn cưỡng học thuộc lòng tiểu sử năm sinh năm mất của người ta, thậm chí là cả một bài dài. Các giá trị nhân văn rất khó đi vào lòng người khi chỉ nói suông, viết lên tự ca như những con vẹt. Lịch sử quá chi tiết, những bài học thừa thãi viết ra rập khuôn trong khi không truyền được tinh thần yêu nước đến cho học sinh.

Thời gian càng trôi đi thì càng khó nhìn lại, khó tưởng tượng, khó xúc động. Ở một người bình thường, những hình ảnh chủ quan do trí tưởng tượng mang lại bao giờ cũng yếu ớt và mờ nhạt hơn so với những phản ứng do các giác quan trực tiếp gây nên. Thế hệ đi sau không thể bồi hồi nhớ lại ký ức của những thế hệ đi trước. Trách làm sao được chúng nó chỉ nhìn thấy hàng hiệu, xe tay ga? Đâu có biết được nước mắt của người mẹ già thời kháng chiến? Cho nên cứ chỉ đọc chép và nhai lại không thôi chưa thể giúp được các học sinh cảm nhận những gì đang được học. Và tâm hồn sẽ càng mai một đi khi những giá trị rất đẹp lại bị học thuộc lòng một cách vô cảm. Bản sắc dân tộc cũng từ đó mà rơi vào hố đen.

Tất cả nguyên nhân cũng chỉ vì tất cả đều cắm đầu giúp nhau vào đối phó những kỳ thi. Thầy giáo, cô giáo, những ngày đầu bước chân vào ngành sư phạm hẳn ai cũng muốn được cống hiến, muốn được đóng góp, muốn có thiên lương cao đẹp, muốn có lứa lứa học trò của mình dạy dỗ được khôn lớn nên người. Họ đã chọn cái nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý. Nhưng rồi thời gian lại trôi đi, cái lúc mà trời nắng chang chang, mồ hôi nhỏ giọt, con đeo trước mặt, vợ bám trên lưng lấy cái gì mà làm động lực? Tất cả sẽ mãi chỉ là viển vông khi lương của giáo viên vẫn còn thấp như vậy. Mà lương lậu lại là vấn đề của kinh tế. Kinh tế có vấn đề phần nhiều là do tham nhũng, mà những kể tham nhũng muốn đứng được ở vị trí có thể tham nhũng cũng phải ít nhất từng phải trải qua 12 năm giáo dục. Và thế là ta thấy vòng tuần hoàn này cứ luẩn quanh luẩn quẩn một cách thật ảm đạm, thảm hại và bế tắc.

Chúng ta học rất nhiều! Chúng ta học rất nhiều! Học từ vi mô cho đến vĩ mô. Học từ sao Thổ cho đến sao Kim nhưng chúng ta học rất ít về con người. Trí thông minh của con người được chia làm 8 loại hình: trí thông minh ngôn ngữ, trí thông minh cảm nhận không gian, trí thông minh cảm nhận âm nhạc, trí thông minh vận động cơ thể, trí thông minh tương tác giữa các cá nhân, trí thông minh cảm nhận thiên nhiên, trí thông minh nội tâm, trí thông minh logic toán. Trong khi những môn đang là trọng tâm như toán, lý, hóa nếu học chuẩn cũng chỉ giúp học sinh nâng cao trí thông minh logic toán. Để trở thành một người văn minh, văn hóa, có đạo đức, trước hết học sinh phải được trau dồi trí thông minh nội tâm, con người phải hiểu chính bản thân con người để có sự tự vấn, tự giằng xé trong tâm can, để vạch rõ đúng sai, trắng đen, thiện ác, để có thể trụ vững trong một xã hội với phần đông là những kẻ vô văn hóa, vô đạo đức.

Càng hiểu rõ bản thân hơn ta càng có đề kháng trước những thói hư tật xấu của người đời mà cái đó ở trường không có ai dạy. SGK chỉ quan tâm đến những con số và những con chữ. Cái khó của giáo dục không phải ở chỗ làm sao cho học sinh thi đỗ mà phải dạy sao cho học sinh nên người mới đúng.

(Còn nữa)

(Q.H ghi)

Advertisements

Tagged as: ,

Categorised in: Nghĩ về việc học và dạy, Tiếng nói học trò

20 phản hồi »

  1. Bài viết rất hay, tôi cũng là người trãi qua cái cảm giác học thuộc mà không hiểu. Có những bài thơ khi đọc lại bây giờ tôi mới cảm thấy hay và sâu sắc, khi mình trãi nghiệm cuộc sống thì mình mới cảm nhất sâu sắc được những câu chữ khi học. Nhưng chỉ tiếc khi hiểu được những điều đó thì đã qua cái thời đi học. Tôi chỉ mong sao nền giáo dục Việt Nam chúng ta dậy sao để thế hệ học sinh học sao học ít thôi nhưng hiểu hết những cái mình học, học sao để cho việc học là sự khám phá ý nghĩa. tôi mong muốn dậy học sao cho các em hiểu được bản thân mình và thế giới xung quanh, như tôi ngày trước tôi không hiểu cuộc sống tương lai khi ra trường đại học sẽ làm gì, và sự vất vã thực chất là gì? những vấn đề xã hội sẽ phải đối mặt đối với cuộc đời của con người sẽ như thế nào? khi mỗi học sinh lớn lên cảm nhận được mình là ai trong xã hội tương lai từ đó các em hiểu được mình cần học gì để đáp ứng điều đó. Chỉ như thế việc học ko đơn giản là lấy cái bằng để có công việc làm, việc học để sống tốt và có ích cho xã hội.

    Số lượt thích

  2. những lời này toàn là lời con kiến bò trong cái chảo. Hàng ngày nghe ra rả hãy làm điều tốt đi mà xung quanh mình ai cũng làm điều vụ lợi, từ cha mẹ, thầy cô, người làm tôn giáo, lãnh đạo. Thầy cô phải kiếm cơm trong lời giảng thì nói đến đạo đức làm gì. Con mình thì mình tự dạy. dạy cho nó thấu thị cuộc đời, tàn nhẫn để sinh tồn. người xung quanh nói đạo dức với nó chứ có ai làm đạo đức với nó đâu. Ấy là thương con, là quan tâm đến con

    Số lượt thích

    • “Con mình thì mình tự dạy. dạy cho nó thấu thị cuộc đời, tàn nhẫn để sinh tồn.”
      Cá nhân phải thay đổi thì xã hội nay mới thay đổi được. Nếu ai cũng như bạn thì xã hội này sẽ còn tàn nhẫn dài dài mà không thể có hy vọng tốt đẹp lên được.

      Số lượt thích

    • “Con mình thì mình tự dạy. dạy cho nó thấu thị cuộc đời, tàn nhẫn để sinh tồn.” Đến khi người khác(thậm chí là con bạn) “tàn nhẫn” với bạn để sinh tồn(thậm chí không phải để sinh tồn) thì chắc bạn mới thấm câu này. Nếu mỗi giọt nước không sạch thì cả chậu nước sẽ không thể trong, mỗi cá nhân không tự làm tốt mình thì xã hội không thể tốt lên được.

      Số lượt thích

    • phải chăng,những người ở bộ Giáo dục cũng giống bạn,mình cũng học 12,nhưng bạn thử hỏi xem bạn và chính mình xem,họ đã dạy chúng ta 12 năm,hỏi lại kiến thức liệu rằng bạn có nhớ hết ko?cùng lắm bạn sẽ ghi nhớ những kiến thức để THI,mình nghĩ bạn là những người nguyên nhân làm nên chảy máu chất xám ở VN đó!

      Số lượt thích

  3. Tôi đã đọc phần một và bây giờ là phần 2 do các bạn biên tập từ đoạn video clip. Tôi là một nhà giáo, có 35 năm giảng dạy. Trong suốt quá trình dạy học của mình, tôi thường được bạn bè kể cho nghe những chuyện về con cái họ và họ cũng hay nghe tôi tư vấn.
    Tôi xin gửi các bạn 2 bài viết của tôi đã đăng trên báo Thanh Niên để góp phần vào những chủ điểm học như thế nào của các bạn.
    Chúng ta đang có những học sinh thông minh, vấn đề là nhà trường phải làm như thế nào để mọi học sinh có thể phát triển năng lực của mình
    Nguyễn Kim Hồng
    Chúng tôi đều làm nghề dạy học nên khi gặp nhau hay nói chuyện giáo dục.
    – Con mình vừa qua Mĩ học. Cháu vừa nhập học lớp 11.
    Tôi tưởng mình nghe nhầm nên hỏi lại: “Thằng bé học lớp mấy?”. T vẫn trả lời:
    – Lớp Mười một ở Hoa Kì.
    Tôi ngạc nhiên.
    Cách đây 3 năm, T đưa con vào lớp 6 một trường công có tiếng ở Thành phố. Năm sau T chuyển trường cho con đến một trường tư thục quốc tế ở thành phố. Lý do chuyển trường thật đơn giản: khi con vào lớp 6, hàng ngày T thường hỏi con là đã hỏi thầy cô giáo được mấy lần, mấy lần giơ tay phát biểu. Tuần đầu thằng bé trả lời bố, hàng ngày giơ tay phát biểu và hỏi cô được dăm sáu lần. Sau, nghe T hỏi thằng bé gắt “con không giơ tay nữa”, hỏi kỹ, thằng bé bảo “cô không gọi”. Gặp cô giáo dạy lớp thằng nhỏ, T phàn nàn, cô bảo “anh ạ. Lớp hơn 50 cháu, nếu cháu nào cũng giơ tay phát biểu thì em phải gọi cháu nào?”. T thông cảm với cô, chiều con, T tìm cho con trường quốc tế. Sau hai năm học, thằng bé thi TOEFLE iBT được 86 điểm. T lại cho con đi học trường tư ở nước ngoài. Học trong nước thì tháng 9 này nó lên lớp 9, còn trường tư thục ở Hoa Kỳ, sau khi kiểm tra đã cho cháu học lớp 11.
    Tôi viết những dòng này khi cùng với thầy cô chuẩn bị cho năm học mới. Hy vọng con T không phải là trường hợp đặc biệt. Mọi trẻ em Việt Nam đều có khả năng học tập tốt. Có điều, nếu một lớp học có trên bốn năm chục cháu thì không biết khi nào học sinh mới được phát huy hết năng lực của mình và bao giờ trường học Việt Nam mới bắt kịp nhịp phát triển của thế giới hôm nay.

    CHÚNG TÔI MUỐN CON CHÁU MÌNH ĐƯỢC HỌC VÀ HỌC ĐƯỢC
    Nguyễn Kim Hồng
    Trò chuyện với một GS.TSKH về sự quan tâm của phụ huynh đối với học sinh. Anh nói: “Phụ huynh nào cũng mong con mình được 3 điều: Học giỏi, khỏe mạnh và chăm ngoan”. Là một phụ huynh tôi đồng ý với anh, tôi nghĩ các phụ huynh khác cũng mong muốn như tôi vậy.
    Anh hỏi tôi: “Giả dụ như chúng ta phải bớt một trong 3 điều ấy, cậu bớt điều nào?”. Tôi thành thật trả lời không suy nghĩ: “tất nhiên là học giỏi”. Anh bảo, hầu hết mọi người nghĩ vậy, không nghĩ như vậy là người không bình thường. May mắn, tôi là người bình thường.
    “Giá như phải bỏ một thêm điều nữa trong 3 điều mong ước trên, cậu bỏ điều nào?”. Tôi suy nghĩ một chút rồi trả lời anh: “chăm ngoan anh ạ!”. Anh nói tiếp: “cậu là một người bình thường! Nhưng mà cho mình hỏi, tại sao cậu lại bỏ điều chăm ngoan?”. Tôi thành thật trả lời: “chăm ngoan là một trong những đòi hỏi của cuộc sống. Nếu chỉ ngoan thôi, không chăm thì lấy gì bỏ miệng. Nhưng so với sức khỏe, chăm ngoan không bằng!”.
    “Người ta có thể bỏ mong muốn con cái học giỏi, người ta có thể bỏ mong ước con chăm ngoan, nhưng chẳng ai lại bỏ mong ước con mình khỏe mạnh! Cho nên tôi mong mấy ông làm chương trình giáo dục phổ thông sắp tới nên hướng đến một chương trình dành cho mọi người, mọi người được học và học được” – Anh thêm “đừng để có tình trạng như hiện nay, một ông GS, TSKH ngành toán không thể giải một bài toán lớp 4 như tôi”. Tôi chạnh lòng vì biết anh là một nhà khoa học có tiếng trong lĩnh vực toán học. Không định hỏi anh tại sao anh mong muốn như vậy thì anh đã thêm: “một bữa con mình đưa cho bố một bài toán, mình không giải được (tất nhiên không phải là kết quả, mà là lời giải) theo cái cách mà cô giáo của con mình yêu cầu (hay các nhà biên soạn sách giáo khoa yêu cầu). Sao lại có cái kiểu đánh đố trẻ con bằng những mẹo, những thủ thuật thay vì kích thích sự say mê toán học của trẻ? Cậu có hiểu mình nói gì không? Cái kiểu ra các đề toán như vậy không khác gì việc một ông thợ sửa chữa điện thoại bảo chủ nhà ông hãy tìm xem nguyên do nào làm ông không thể gọi điện thoại vậy! Thay vì chỉ cần hỏi chủ nhà có tiền thay điện thoại mới nếu là tại máy điện thoại (hay để ông thợ tiếp tục sửa để dùng tạm), thay dây dẫn nối với máy nêu là hỏng dây dẫn… Sự học phải dễ hơn bây giờ cậu ạ.”
    Chúng tôi muốn các con, cháu chúng tôi được học và học được.
    Yêu cầu của phụ huynh có quá mức các nhà làm chương trình và sách giáo khoa không?

    Số lượt thích

  4. Ý kiến của em học sinh này nhìn chung có nhiều điểm đúng với thực trạng nền giáo dục ở VN mình. Tôi cìn nhớ hồi ôn thi ĐH chỉ tập trung học thuộc ( cả lý thuyết, cả thực hành – làm đi làm lại các dạng bài tập ). Qua đây kính mong các cấp quản lý giáo dục cùng xem xét, có định hướng cải cách phù hợp hơn.

    Số lượt thích

  5. xem video của e này mình thấy giống với những người “đa cấp” thuyết phục sinh viên đi làm “đa cấp”.
    Mình nhớ hồi năm nhất cũng tường dc nghe họ nói:”học để làm j?mục đích cuối cùng của học là sau này kiếm tiền,.lập nghiệp.Và như các bạn thấy nền giáo dục của cta còn quá nhiều bất cập,cơ hội viêc làm sau khi ra trường rất khó…Đến với môi trường “đa cấp” này cta se được những j?Mối trường “đa cấp” là một hình thức kinh doanh rất phát triển ở các nước lớn trên TG,nó có lịch sử phát triển cả 100năm..Nhiều nhà kinh tế học dự đoán thế kỉ 21 này là của hình thức kinh doanh “đa cấp”.Vậy cta hãy nắm bắt lấy cơ hội mà bắt kịp với sự phát triển của TG…Đến với môi trường “đa cấp” này bạn sẽ học hỏi được nhiều kinh nghiệm kinh doanh,khả năng giao tiếp tốt hơn,……
    Vâng!như vậy là đã có rất nhiều sinh viên bỏ môi trường học tập của mình để đi theo kd “đa câp”..nói dối cha mẹ,vẫn xin tiền đi học nhưng thực chất “k THÈM học nữa”…
    Vậy e học sinh này đang nói đến những mặt tiêu cực của nền GD để sau đó lôi kéo nhiều SV,HS khác đi làm “đa cấp”,làm “tầng dưới” của e này?….
    Qua đây mình cũng mong các nhà báo tìm hiểu về “đa cấp”..Mình đã chứng kiến rất nhiều bạn bỏ học để làm “đa cấp”

    Số lượt thích

    • MÌnh là thằng kỵ bọn đa cấp nhất trần đời, thấy là ghét, rất nhậy cảm với đa cấp . Mình nghĩ bạn đang nhầm lẫn đa cấp với HÙng biện, diễn thuyết. Hãy xem CLip kỹ để có quan điểm đúng ý tác giả :). Đa cấp ở VN có một điểm yếu và cũng là điểm chết của nó chính là lừa đảo như bạn nói ( Bản chất đa cấp không xấu nhưng du nhập về VN bị biến tướng ), còn phản biện chính là chỉ ra điểm sai của hiện tượng một cách hợp lý, đi vào lòng người. Mình học kinh tế nên mình lắm vững điều này, và tin rằng nếu như cậu bạn lớp 12 như bạn nói là đa cấp thì không trụ được đến bây giờ, không có những tư tưởng lớn của các nghiên cứu sinh nước ngoài đồng tình trên mặt báo 🙂

      HTN: Cám ơn bạn đã comment, tuy nhiên chúng tôi mong các bạn dừng nhận xét (khen/chê) đa cấp ở trang Học Thế Nào.

      Số lượt thích

      • Bạn hãy xem lại CLip lần nữa , ý kiến của tác giả là cải cách giáo dục lại những vấn đề cơ bản, gây hứng thú học thay vì học những thứ hàn lâm ( Tại sao tích phân không học chỉ để biết làm loại cơ bản mà tất cả mọi người đều đua nhau đi học những loại “dị” ? cái đó chỉ dành cho chuyên Toán nhé).

        Số lượt thích

      • Cảm ơn bạn vì những nội quy bạn đưa ra cho mình.
        Mình chưa xem hết,chỉ xem mấy đoạn đầu thấy lan man,mất thời gian,nói những cái từ trước đến nay mình đã được nghe nhiều…Mình cho là cái j cũng có cái đúng cái sai.Với sự hiểu biết hạn hẹp của mình,mình thấy nền GD có tệ như vậy thì cũng đã đào tạo được nhiều nhân tài.Như bác Châu đây mình không biết bác học ở đâu để được như ngày nay?Có lẽ bác cũng đi du học nước ngoài mới được như vaayk.Và mình nghĩ xã hội như một dòng chảy,,người làm chính trị và người muốn can thiệp vào ct muốn uốn nắn dòng chảy đó theo lối suy nghĩ của họ.Và như bạn nói đây là 1 bài “hùng biện” từ đó mình lại có băn khoan,đây có phải là một cây cờ của những người muốn cải cách nên GD nước ta?
        Chỉ là suy nghĩ của một người không có am hiểu.Mong bạn đừng cười va có thế đua ra nx để mình biết cái sai đó…thank bạn

        Số lượt thích

  6. Bài viết khá hay, sâu sắc và lôgic. Tuy nhiên mọi sự thay đổi cần điều kiện nhất định…

    Số lượt thích

  7. Phải công nhận anh này nói rất tuyệt! Những câu chuyện có thể không mới nhưng vẫn rất nóng, rất đang nghe và suy ngẫm. Không ai phủ nhận đây là một tài năng hùng biện trong tương lai, có thể Việt Nam mình sẽ có một tài năng như Bill Clinton, một Phi-đen Ca-xtơ-rô hay một Fidel Castro. Nền giáo dục trì trệ có quá nhiều thứ đáng phê phán như vậy. Tuy nhiên khi xem clip này em dù thấy “sướng” nhưng vẫn cảm thấy có một phần mang tư tưởng chủ quan cũng như có điểm tiêu cực nữa. Bộ trưởng Luận mới làm giấy khai sinh cho trường tên là “thực nghiệm” sau mấy chục năm mang thai, bộ sách giáo khoa mới giảm tải đầy hứa hẹn sẽ được đưa vào giảng dạy vài năm nữa, bộ trưởng của phát biểu “luôn luôn lắng nghe” đấy chứ? Chỉ là một nên giáo dục trì trệ qua hàng thập kỷ thì không thể thay đổi ngày một ngày hai được. Chúng ta cùng hy vọng giáo dục nước nhà sẽ tiến từng vững vàng bước để phát triển, để đúng nghĩa “giáo dục”.

    Số lượt thích

  8. Thật tình cờ nhận ra có ít nhất là 2 câu lặp lại nguyên văn trong một quyển sách dadxx xuất bản của tôi. Mở đầu phân đoạn này là câu: “Nhân cách, giá trị của một con người có thể nói là được cấu thành bởi 2 yếu tố: tri thức và đạo đức.” Chính là câu mở đầu chương sách Tri thức và đạo đức trong sách Thắp ngọn đuốc hồng (Tác giả Nguyên Minh – NXB TH TP HCM – Xem ở đây: http://rongmotamhon.net/mainpage/doc-sach-Thap-ngon-%C4%91uoc-hong-56-1532-online.html&tg=2

    Ngay đoạn bên dưới nữa có câu: “… nền tảng đạo đức của chúng ta được hình thành rất sớm, ngay từ những năm tháng đầu đời, và có khuynh hướng trở thành những bản chất cố định, hay ít ra cũng là rất khó thay đổi.” Đây là nguyên văn ở trang 84 của bản sách in – Tôi rất vui khi thaays bạn trẻ này đã chịu đọc những loại sách như thế này và tiếp nhận được đôi điều từ đó.

    Số lượt thích

  9. Nghe đi nghe lại,đọc đi đọc lại mà không thấy chán.Thật là thỏa mãn.Một VIDEO đáng xem nhất từ trước tới nay.

    Số lượt thích

  10. chỉ bằng tuổi thôi.nhưng tôi sẽ luôn coi bạn là 1 tấm gương để noi theo bạn để sau này tập cách hùng biện tài năng giống bạn để ươn trải trong xã hội đang kìm chế chất xám này,:)

    Số lượt thích

  11. Học như thế này là tình trạng chung của học sinh, sinh viên hiện nay. để thay đổi rất khó vì nó đã thành thói quen từ lâu

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Nhập địa chỉ email để nhận thông báo có bài mới từ Học Thế Nào.

%d bloggers like this: