How We Learn

Sao cô giáo viết sai chính tả nhiều thế – Nguyễn Thành Giang

Câu hỏi của một đứa cháu hàng xóm làm tôi giật cả mình, sững người lại dù là chuyện không mới. Cháu học lớp 6 ở một trường cấp II có tên tuổi trong thành phố này. Thường ngày, cháu vẫn hay chạy sang chơi. Hôm ấy, sau giờ học, cháu ôm cả cặp sách, vào thẳng nhà gặp tôi với vẻ mặt nghiêm trọng. Và rồi, câu đầu tiên, cháu hỏi tôi: “Sao cô giáo mà lại viết sai chính tả nhiều đến thế hả chú?”.

Hỏi đến ngọn ngành thì ra lớp cháu học đang có mấy em sinh viên sư phạm về thực tập dạy học và quản lý lớp. Ác một nỗi, ngay giờ giảng Ngữ văn đầu tiên, giáo sinh thực tập đã viết sai khá nhiều lỗi chính tả ngay trên bảng đen. Điều ấy như một vết in ngay vào đầu những học sinh ngồi bên dưới. Từ dấu hỏi, dấu ngã cho đến có g, không có g ở cuối… và những lỗi sai cơ bản khác.

Cháu hàng xóm của tôi bảo cả lớp len lén nhìn nhau, rồi lại len lén nhìn nhau chứ không dám cười. Sai nhiều vậy mà suốt tiết, các giáo sinh thực tập và cả giáo viên hướng dẫn tiết dạy vẫn không nói gì để điều chỉnh cả. Hình như không giáo viên hay giáo sinh thực tập nào phát hiện ra cả. Học sinh ngồi dưới lớp thì càng ngày càng không thể tập trung vào bài học mà cứ ngồi thi nhau đếm lỗi chính tả của cô giáo, để rồi lại… nhìn nhau trong những nỗi sợ. Tiết học cứ nặng nề trôi qua như một cực hình.

Trước câu hỏi bất ngờ của cháu hàng xóm, tôi phải vò đầu suy nghĩ rất lâu. Tôi cũng đã từng được đào tạo sư phạm, cũng đã có những tháng ngày đứng trên bục giảng dạy môn Ngữ văn với tư cách giáo sinh thực tập. May mắn, trong những lỗi tôi mắc phải trong giờ giảng, không có lỗi viết sai chính tả. Tôi cho đó là một may mắn, bởi không ai dám chắc là cả đời mình không viết sai một lỗi chính tả, vì bất cứ lý do gì chăng nữa. Nhưng các bạn cùng khóa của tôi cũng có người mắc lỗi sai chính tả, dù không nhiều lắm. Ngay khi ngồi trên giảng đường, các thầy cô giáo giảng dạy chúng tôi cũng không quan tâm lắm đến việc điều chỉnh những lỗi sai chính tả của sinh viên mình. Thậm chí có thầy còn bảo sửa lỗi chính tả là nhiệm vụ của thầy cô giáo cấp I chứ không phải là giảng viên đại học.

Đành phải trả lời với cháu hàng xóm bằng một cách khác. Tôi bảo với cháu rằng ngày trước tôi cũng đã từng đi thực tập sư phạm, dạy Ngữ văn cấp II. Lần đầu tiên lên bục giảng rất là run. Mà khi run, mỗi người sẽ có những biểu hiện bất thường khác nhau. Mà riêng giáo sinh thực tập ở lớp cháu biểu hiện là viết sai nhiều quá lỗi chính tả. Cháu bé gật gù ra về, nhưng trông có vẻ vẫn chưa đồng ý lắm với cách giải thích của tôi. Nhưng tôi không thể nói toạc với cháu là trường đại học đào tạo “cô giáo” của cháu và cũng là đào tạo tôi không quan tâm đến việc định hướng, giúp sinh viên sư phạm sửa dần những lỗi sai chính tả ngay khi ngồi trên giảng đường. Bởi thế, cháu về rồi, lòng tôi càng day dứt hơn…

Tôi đã không được chọn bảng đen phấn trắng là nghề, sau khi tốt nghiệp Sư phạm ngữ văn, điều ấy không biết đáng buồn hay đáng vui. Vì đôi khi nghĩ lại, thấy mình vẫn chưa đủ kiến thức và tư cách để đứng trên bục giảng, dạy một đứa trẻ (chứ chưa nói đến nhiều đứa trẻ) sau những năm được đào tạo ở trường Đại học. Và mỗi lần nghe chuyện của hàng xóm, của bạn bè cùng lớp giờ đã đi dạy mà thấy lòng nặng trĩu. Như cái chuyện lỗi chính tả mà cháu hàng xóm tôi nói chẳng hạn. Nếu ngay từ trên ghế nhà trường, sinh viên sư phạm ý thức được mình sau này sẽ là giáo viên, nhà trường đào tạo ý thức được mình sẽ cho ra lò những thầy cô giáo; thì có lẽ không có những chuyện dở khóc dở cười về giáo viên được kể vô cùng tận…

Advertisements

Tagged as:

Categorised in: Nghĩ về việc học và dạy, Tiếng nói học trò

23 phản hồi »

  1. Điều này là do công tác tuyển trọn giáo viên tương lai của người làm công tác GD.

    Like

    • Bạn namviet viết sai chính tả (tuyển trọn) rồi. Một nền giáo dục “có vấn đề” thì sản phẩm của nó không có vấn đề mới là lạ.

      Like

      • Cảm ơn bạn nhé! Trước tôi viết sai chính tả nhiều hơn rất nhiều, sai tới mức không dám viết thư cho ai. Nhờ có internet, có các trang để chia sẻ (xẻ) mà đỡ hơn và mạnh dan hơn trước nhiều.

        Like

  2. Híc… Đơn giản vì cô giáo của cô giáo viết sai chính tả nhiều!

    Like

  3. cái này nhiều giáo viên lâu năm cũng mắc lỗi, luôn có ý thức sửa lỗi chính tả cho mình thì mới có thể hoàn thiện được

    Like

  4. Mình nghĩ các giáo viên đi thực tập phải làm gương cho các em học sinh trong việc dùng từ điển Tiếng Việt! Mà ở VN ta có từ điển tiếng Việt nào đáng tin cậy cho học sinh không nhỉ? Mình từ trước toàn dùng từ điển song ngữ nên cũng tránh được một số lỗi chính tả. Bên này con gái mình học lớp 1 mình cũng khuyến khích dùng từ điển dành cho khối cấp 1. Điều này hữu ích khi viết chính tả và viết Văn về sau.

    Like

  5. Bởi vì khi còn là SV các cô chỉ dành thời gian lên mạng chát chít với những ngôn ngữ IT mất hết thuần phong mỹ tục,hỏi còn đâu trong sáng Tiếng Việt nữa!

    Like

  6. Chít chat mà bằng tiếng Anh chuẩn thì tốt, chứ nửa Anh nửa gì đó thì đúng là hại! Ví dụ “vs” thay cho từ “với” thì thật không biết nói gì nữa. Mình cũng thấy các bạn nhiều tuổi u40 thay nhau dùng những từ “chém gió” ném đá, gato, vv… cứ như thiếu niên 15, 16 nghe mà buồn …cười! Giờ có Google Translate trên mạng, có khi tiếng Việt của ở đó dịch không được chuẩn về nghĩa, nhưng chắc chắn không có lỗi chính tả. Từ nào chưa chắc chắn về chính tả thì nên tra trên mạng trước khi viết lên thành Văn.

    Like

  7. Bây giờ “chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm”. Ngành giáo dục đẫy tham nhũng, thối nát mà còn mong có người giỏi thì lạ. Viết sai chính tả còn đỡ, trường tôi GV giảng sai kiến thức vẫn lọt qua thi tuyển công chức kia, bởi con cháu Hiệu trưởng mà.

    Like

    • Thật ra, thực trạng giáo dục thế nào, đã có quá nhiều bài viết, ý kiến nêu lên rồi. Giờ đây cần những giải pháp. Ví dụ như ai cũng biết 1 lứa chuột sẽ tồn tại ít nhất 30 năm công tác. Như vậy, sẽ có tối thiểu 30 thế hệ bị gặm nhấm. Đây là sự phá hoại kinh khủng của loài chuột. Vậy, giải pháp thế nào? Nếu cho ăn bả chết cả thì như bác Sinh Hùng đã nói, lấy ai ra làm? Có lẽ bắt đầu từ năm 2014, các sinh viên sư phạm được tuyển từ năm này trở đi, khi ra trường sẽ được nhận lương cao gấp 10 lần lương cơ bản của loài chuột tại thời điểm đó, được bố trí ngay việc làm, qua đó sẽ có sinh viên đầu vào tốt cho ngành sư phạm. Đối với giáo viên trường sư phạm, các nhà khoa học nào hàng năm có công trình cấp x,y,z nào đó, bài báo,… Thì mới được giảng dạy. Qua đó sẽ nâng chất lượng sinh viên ra trường. Khuyến khích các chuột già nghỉ chế độ.
      Cởi bỏ độc quyền sách giáo khoa, cho phép nhập khẩu chương trình của Singapore, Mỹ,….
      Cải cách tuyển dụng của các cơ quan nhà nước, thay vì tuyển bằng bìa đại học, tuyển qua năng lực đáp ứng vị trí công tác, qua đó phân luồng học sinh từ THCS.
      Tuy nhiên, nói vậy thôi, bản thân tôi cũng thấy nó ….. không tưởng trong một xã hội đầy rẫy tham nhũng và nhóm lợi ích này. Khối u vỡ càng nhanh, con người được giải thoát càng sớm, càng ít chịu đau đớn!

      Like

  8. Từ ngày đi học đến bây giờ tôi vẫn luôn thắc mắc: tại sao người ta lại có thể viết sai chính tả được nhỉ? Mặc dù quê tôi ở đồng bằng Bắc bộ, nơi mọi người trong lời nói không phân biệt được giữa l và n, ch và tr, r và d,… nhưng trong suốt thời gian đi học, tôi chưa gặp một thầy cô nào viết sai chính tả. Bản thân tôi tuy học văn rất kém nhưng cho đến bây giờ, tôi có thể khẳng định rằng tôi chưa một lần viết sai chính tả. Tôi nghĩ rằng để viết đúng chính tả thì phải đọc nhiều và khi gặp những từ mới hay những từ ít được sử dụng thì cố gắng ghi nhớ chúng. Với những từ gốc Hán mà bây giờ nhiều người sử dụng dễ nhầm lẫn như “bổ sung” hay “xử lý” thì chúng ta cố gắng tìm hiểu ý nghĩa của từ đó chúng ta sẽ biết viết thế nào là đúng chính tả.
    P/S: Trong comment này tôi dùng chữ “lý” thay cho “lí” là vì tôi sử dụng quy tắc chính tả được ban hành vào những năm 60 của thế kỷ trước. Còn chữ “thầy” và ‘thày” là hai chữ được sử dụng tương đương nhau.

    Like

    • Kể ra thầy cô giáo mà viết sai chính tả thì cũng buồn cười, nhưng người làm các nghề khác – kể cả nghề viết lách – sai chính tả cũng nhiều đấy bạn. Theo tôi, sai nhiều quá thì không được, nhưng thỉnh thoảng sai một vài lỗi cũng không sao. Vấn đề là người viết khi viết có ý thức soát lỗi chính tả, đặc biệt là với những văn bản sẽ được trình bày trước nhiều người.

      Tôi cũng cảm nhận giống bạn, thầy cô ngày xưa mô phạm, chỉn chu, có ý thức giữ gìn hình ảnh hơn bây giờ. Cũng có thể là do quan niệm. Tôi quen một cô giáo dạy tiếng Anh, chuyên luyện nghe nói cho những người chuẩn bị đi nước ngoài, cực kỳ đắt hàng (dạy chơi chơi thôi mà thu nhập mỗi tháng cả trăm triệu đồng). Chị ấy rất hay viết sai lỗi chính tả. Đã vậy lên FB rất hay dùng ngôn ngữ “teen”. Chị ấy bảo, vì chị ấy phải hòa đồng với bọn trẻ, nói theo cách của bọn trẻ nên ngôn ngữ cũng “teen hóa”, ban đầu chỉ là nhại theo trẻ con, lâu dần thì không phân biệt được viết thế nào là đúng thế nào là sai.

      Like

  9. Viết sai chính tả tiếng Việt là một điều tôi nghĩ là tối kị. Quan điểm của tôi, việc đọc thông viết thạo (không sai chính tả) là một điều cần lưu ý trong giáo dục phổ thông. Người học cần tạo thói quen kiểm tra chính tả cẩn thận trước khi đưa thông tin mình tạo ra trước người khác. Những lí do khác về sai chính tả đều là ngụy biện.

    Like

  10. HTN: Comment này bị xóa trắng vì viết tiếng Việt không có dấu dài dòng rất khó đọc, đọc mãi mới hiểu thì thấy ý kiến lại rất cảm tính. Lý do xóa comment có đã rõ trong phần Giới Thiệu của trang.

    Like

  11. Sách giáo khoa còn sai chính tả cơ ạ. Sách “Tiếng Việt lớp 6” bài “Sự tích bánh chưng bánh dày” trong đó là “bánh giầy”

    Like

  12. Dù lương cô 100 triệu đồng một tháng, tôi có một niềm tin mãnh liệt là sau khi nhận lương, cô vẫn viết sai lỗi chính tả!

    Like

  13. Các đệ nhầm đứt rồi. Làm quái gì có chính tả? Chính tả là cái mà một vài ông bịa ra và bắt người ta theo. Nó làm tiếng Việt ta thui chột, mất mát kinh khủng. Rảnh tôi sẽ viết một cuốn sách về tiếng Việt, các bác sẽ biết rõ hơn. Tạm nói thế này: tiếng Việt mà các cụ ta xưa vẫn dùng không phân biệt tr hay ch, s hay x, l hay n … những cái đó chỉ phát sinh sau khi người mấy ông Tây dùng chữ cái la – tinh để ghi lại tiếng Việt ở một khu vực hẹp là Thái Bình, Hà Nam, Nam Định, Ninh Bình; sau này người ta bảo tiếng Hà Nội chuẩn hơn nên ghi theo tiếng Hà Nội và bắt các nơi khác theo. Điều đó cực sai lầm. Nên biết tiếng địa phương là điểm quyết định làm nên văn hóa vùng miền; nếu cả cái nước này nói tiếng Hà Nội chuẩn thì còn ra cái thể thống gì nữa? Ai dám bảo tiếng Hà Nội hay hơn tiếng Nam bộ? Thậm chí việc thực hiện cái chính tả còn làm mất mát tiếng Việt cổ đang tồn tại ở các địa phương. Tóm lại, hiện tại thì các đệ nên biết thế này: cứ viết đúng chính tả, nhưng luôn nhớ rằng có thể cái ta viết lại không đúng. Bản thân tôi cực hiếm khi viết sai theo cái chính tả mà người ta đang dùng nhưng tôi luôn ý thức rằng tiếng Việt không bị ràng buộc bởi cái chính tả ấy.

    Like

  14. “Tạm nói thế này: tiếng Việt mà các cụ ta xưa vẫn dùng không phân biệt tr hay ch, s hay x, l hay n”. Điều này thì sai. Tôi đã được nghe người nông dân mù chữ nói, phân biệt rất rõ s với x. Tôi cũng không cho rằng nói tiếng Hà Nội hay hơn tiếng Nam bộ, nhưng thường các nước chọn giọng Thủ đô làm chuẩn. Còn chính tả thì đương nhiên là do con người nghĩ ra (bịa) ra rồi, nó phục vụ cho việc ghi tiếng nói, vì thể phải tuân thủ nghiêm ngặt, nếu không có người vào tiệm sửa xe mà nói rằng: anh ơi, bán cho em một ly sữa Honda.

    Like

    • Có vùng phân biệt rõ, có vùng phân biệt không rõ. Như Thái Bình vào tới Nghệ An thì phân biệt rõ s và x nhưng Hải Phòng, Hải Dương thì không. Không thể bảo nơi này sai, nơi kia đúng. Đúng sai là theo cái gì? ai quy định? có luật nào trong bộ luật của nước ta quy định à?
      Các nước chọn giọng thủ đô làm chuẩn thì kệ họ, sao cái gì cũng theo họ, sao họ không theo mình?
      Chính tả không phục vụ ghi tiếng nói mà thứ nhất là ghi gần đúng tiếng nói: như qua thì thực ra ở đó là bán nguyên âm u chư chưa phải u; thứ hai là vai trò một thứ tín hiệu thông tin để người câm điếc vẫn giao tiếp bằng chữ được.
      Nếu muốn chuẩn thì nhà nước phải có văn bản quy định thành luật bắt mọi người theo. Nếu không có luật thì không thể bảo bánh giầy là sai, bánh dầy là đúng; người khác lại bảo bánh giầy đúng, bánh dầy sai thì cãi nhau đến bao giờ?
      Sữa Honda thì sao đâu? “hiểu lầm rồi lại hiểu thêm” là cách mà nhân loại từ mấy cụ giáo sư đến mấy bác vá xe vẫn đang hì hụi cặm cụi làm đấy thôi. Tại sao chẳng làm vơi cái ta để hiểu người mà lại làm tăng cái ta khi bắt người theo mình?

      Like

    • Cái lí do thấy một ông nông dân mù chữ nói thế mà đem ra làm ví dụ phản bác quá là kì quặc. Nông dân ấy ở đâu? Khắp nơi đều thế à? nếu nơi này nói thế, nơi khác nói khác mà vẫn hiểu nhau thì tức là không phân biệt đấy. ông Hòa ạ.
      Ông linh kia nói “Tạm nói” là khá hay. nghĩa là có vẻ ông ta có thể giải thích kĩ nhưng nói cho ngắn nên phải tạm nói đấy.

      Like

  15. Nếu không vậy đâu phải là Đạo. Chính tả là cái gì mình đồng ý với nhau. Cứ để như vậy. Có những lỗi chính tả rất dễ thương. Có thêm người đọc. Có những lổi chính tả … khiến ta ném bài viết vào … thùng rác!

    Like

  16. Có lẽ đây là một lý do để Bộ GDĐT xin viết lại SGK ?!?! Các cô được đào tạo bao nhiêu năm trời mà trình độ thế thì nguy quá. Hồi Tây các cụ học chỉ hết lớp 4, lớp 5 gì đấy mà viết chính tả cực chuẩn. Chữ thì đẹp đến mức có thể viết bằng khen được. Nhìn các cháu bây giờ chỉ mong bao giờ cho đến ngày xưa

    Like

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Nhập địa chỉ email để nhận thông báo có bài mới từ Học Thế Nào.

%d bloggers like this: