How We Learn

Vì sao chất lượng dạy và học môn lịch sử thấp? – Đặng Hữu Tuấn

Theo kết quả công bố điểm thi tuyển sinh đại học của một số trường năm nay thì điểm thi môn Lịch sử được xem là thấp không ngờ, ngay cả khi so sánh điểm thi môn Lịch sử với những bộ môn khác của khối C như Địa Lí, Ngữ Văn.

Đây không phải là điều gì mới mẻ bởi tình trạng này đã diễn ra từ nhiều năm nay, theo thông kê năm 2005 có 58,5% số bài thi môn Lịch sử bị điểm 1 trở xuống, năm 2006 điểm trung bình các bài thi là 1,96, thấp nhất trong số các môn thi vào ĐH, năm 2007 điểm dưới trung bình chiếm 95,74%. Với những kết quả thi như trên chúng ta có thể thấy rõ một sự thật là chất lượng dạy và học môn Lịch sử ở trường Phổ thông hiện nay thấp, nếu như không muốn nói là rất thấp.

Vậy tại sao chất lượng môn Lịch sử lại thấp như vậy? Lỗi do giáo viên, học sinh hay trương trình, sách giáo khoa… hay do tất cả, và nếu là tất cả thì mỗi một yếu tố trên ảnh hưởng cụ thể là như thế nào? Đây là điều mà đã có rất nhiều học giả, giáo viên lên tiếng, nhưng cho đến nay vẫn chưa có một lí giải nào toàn diện, hầu hết chỉ đưa ra được một vài nguyên nhân nào đó, và do vậy  thường là phiến diện bởi đa số những người lên tiếng lại là những người ngoài ngành hoặc là không trực tiếp đứng lớp giảng dạy Lịch sử ở trong trường Phổ thông.

Nhìn chung, dư luận xã hôi cho đều rằng học sinh chán ghét môn Lịch sử, giáo viên dạy không hấp dẫn và học lịch sử chẳng để làm gì, còn trong trường học môn Lịch sử lại là môn cứu cánh cho những kì thi Tốt nghiệp (thiếu nghiêm túc).

Đúng là hiện nay học sinh về cơ bản là không thích học môn Lịch sử, và do vậy đương nhiên điểm môn sử sẽ không thể cao được. Mà nếu có cao đi nữa thì đó chắc chắn là một điều bất bình thường. Vậy thì tại sao một môn học đáng lẽ ra phải là một trong những học môn học hấp dẫn người học nhất lại trở thành một trong những môn học “đáng sợ” nhất của học sinh?

Với kinh nghiệm gần mười năm đứng trên bục giảng và với sự hiểu biết còn hạn chế của một giáo viên dạy sử ở trường Trung học Phổ thông tôi xin được nêu ra một vài nguyên nhân dẫn đến tình trạng trên:

1. Không có giá trị sử dụng.

Học Sử hoặc những ngành phải thi môn Sử thì rất khó kiếm việc làm, mà nếu có việc làm đi nữa thì đó là những việc kiếm ra rất ít tiền. Đó là chưa kể tới việc để có được việc làm họ còn phải mất một khoản tiền không nhỏ để xin việc vì hầu hết những công việc phù hợp với ngành học thường là những công việc làm ở cơ quan nhà nước. Đã có nghiên cứu chỉ ra rằng là có ít nhất 96% số người làm vì tiền và chỉ muốn làm những việc kiếm ra nhiều tiền. Do đó môn Sử không hấp dẫn họ, hay nói đúng hơn là họ không có động lực để học Sử.

2. Sách giáo khoa.

Ai cũng biết ở Việt Nam tuyệt đại đa số học sinh khi đến trường học thì tài liệu gần như duy nhất để học là sách giáo khoa (tài liệu tham khảo nếu có chỉ là những cuốn sách ôn thi).

Mà sách giáo khoa thì như thế nào? Tôi đã từng đọc hầu hết sách giáo khoa Lịch sử từ lớp 4 đến lớp 12 đang sử dụng hiện nay, và có thể nói một điều là kinh khủng! Sách rất mỏng, ít trang nhưng người ta đưa vào đó một khối lượng kiến thức khổng lồ với đầy dẫy những số liệu mà đến ngay cả giáo viên nếu có nhớ được thì cũng sẽ là thiên tài! Chưa hết, ngôn ngữ thì vô cùng khô khan, câu từ thì cộc lốc, mỗi đoạn thường thì chỉ dăm bảy câu là hết. Và còn vô vàn những thuật ngữ, thậm chí nhiều thuật ngữ khó đến mức giáo viên khó mà giải thích đến nơi, đến chốn được. Đọc sách Sử mà tôi có cảm giác như đang đọc một cuốn sách lí luận. Ngay một giáo viên Sử khi đọc nhiều khi còn cảm thấy như một cực hình, do đó sẽ không có gì là lạ nếu học sinh không muốn đọc nó.

Tôi cũng đã đọc sách lịch sử dành cho học sinh phổ thông nước Pháp và sách của Nguyễn Hiến Lê viết cho học sinh miền Nam trước năm 1975. Đó là những cuốn sách vô cùng hấp dẫn và dễ hiểu, chỉ cần không ghét môn Sử thì khi đọc nó không ai muốn rời quyển sách ra khỏi tay khi chưa đọc xong, mà nếu có ghét đi chăng nữa thì đọc nó rồi sẽ phải suy nghĩ lại. Còn về sách tham khảo, sách Lịch sử đang được bán ở các hiệu sách thì cũng chẳng hơn là bao khi mà rất hiếm có được một cuốn sách hay, chất lượng nếu tác giả của cuốn sách đó là người Việt Nam. Nhà sử học Nguyễn Khắc Thuần đã từng phải thốt lên “học sinh không thích học sử, học văn, ta phải mừng vì sách sử, sách văn hiện quá lôm côm “.

3. Thời lượng dạy trên lớp quá ít.

Nói điều này sẽ có nhiều người cười, vì môn nào chả kêu là được dạy quá ít, và có môn nào là không kêu gào để được tăng tiết dạy đâu. Ở đây tôi chỉ lấy một ví dụ. Theo GS TSKH Vũ Minh Giang (hiện là Phó Giám đốc Đại học Quốc gia Hà Nội) trong một lần phát biểu trên trương trình 8h tối thứ 6 ngày 5/9/2008 của kênh VTV2 ông nói rằng ở Mĩ, Pháp trong trường Phổ thông học sinh được học 4, 5 tiết/tuần. Còn ở Việt Nam 3 năm THPT học sinh chỉ được học 140 tiết/105 tuần,  trung bình chưa đầy 1,5 tiết/tuần. Thật là kì lạ là ở Việt Nam rất coi trọng chính trị, và môn sử là môn gần chính trị nhất, vậy mà môn Sử lại là môn bị đối xử bạc nhất. Có lẽ tại Mĩ, Pháp kém văn minh hơn ta cho nên họ cần phải học sử nhiều vì sự hiểu biết nhiều hay ít về Lịch sử được coi là một tiêu chí đánh giá trình độ văn minh của một  quốc gia mà!

4. Quan điểm lịch sử thiếu khách quan, khoa học.

Với việc coi môn Sử là một môn dạy phải phục vụ mục đích chính trị nên nội dung kiến thức được viết ra theo quan điểm của Đảng và nhà nước, và do đó không cho phép giáo viên, học sinh có quan điểm khác. Đây là một điều cần phải xem xét lại! Bởi vì điều này sẽ hạn chế khả năng tư duy sáng tạo của học sinh, biến học sinh thành cái máy dập khuôn theo những gì thầy cô(mà thực chất là sách) nói. Lịch sử là một môn khoa học xã hội và nhân văn, mà đã là môn khoa học xã hội và nhân văn thì không thể có đúng hay sai tuỵệt đối được(các môn khoa học khác cũng vậy nhưng không rõ ràng bằng). Lịch sử là khách quan, nhưng nhìn nhận lịch sử là chủ quan. Không thể nói rằng tôi thấy nó đúng thì bắt mọi người cũng phải công nhận là đúng được. Thế là học sinh khi đọc sách sử chỉ thấy ta đúng họ sai, ta tốt họ xấu, ta thắng họ thua, ta sống họ chết… Cho nên học sinh thường chỉ được biết và hiểu theo hướng một chiều hết sức phiến diện và đương nhiên là theo quan điểm của người khác. Vẫn biết là khi dạy thì cần phải định hướng cho học sinh nhưng điều đó không có nghĩa là áp đặt hoàn toàn mang tính chất bắt buộc được.

5. Giáo viên thiếu tâm huyết.

Dạy lịch sử cần có tâm huyết, yêu nghề thì mới dạy hay được. Nhưng hiện nay giáo viên nói chung và giáo viên dạy Lịch sử nói riêng hầu hết là không tâm huyết với nghề. Lí do chính là công việc này không mạng lại thu nhập đảm bảo cuộc sống. Sẽ không quá khi nói rằng giáo viên hiện nay có thể chia làm 4 loại nếu xét về nguồn thu nhập: thứ nhất là những giáo viên coi việc dạy học trên lớp là phụ dạy thêm là chính; thứ hai là những giáo viên coi dạy học là phụ kinh doanh ngoài là chính; thứ ba là những giáo viên coi dạy học là chính và không làm thêm (những người này hoặc là không muốn hoặc là không biết làm thêm việc gì nên họ thường là nghèo); thứ tư là những giáo viên coi day học là chính (những người này thường là giáo viên nữ có chồng giàu có và do vậy đương nhiên là họ cũng chẳng chí thú gì việc dạy học). Như thế có thể thấy rất ít giáo viên tâm huyết với nghề và do đó bài giảng thường thiếu đi sự hấp dẫn người học, trở nên khô khan thiếu sức thuyết phục.

6. Không được xã hội coi trọng đúng mức.

Trong trường học môn Sử luôn bị coi là môn phụ, thường bị lãnh đạo và đồng nghiệp và kể cả xã hội nhìn bằng ánh mắt thiếu thiện cảm (vì những giáo viên dạy Toán, Lí… có giá hơn!). Còn học sinh và phụ huynh thì có suy nghĩ đơn giản rằng học Sử chẳng có ích gì vì nó không phục vụ cho việc thi và kiếm tiền sau này.

Đọc văn kiện Đại hội Đảng chúng ta cũng thấy Đảng và nhà nước cũng đã nhận ra điều này và nhấn mạnh là phải coi trọng và tăng cường các môn khoa học xã hội và nhân văn trong trường học nhưng sau mỗi lần cải cách giáo dục và thay sách người ta lại thấy những môn này bj hạ thấp hơn. Có lẽ những điều được nói ra và đưa thành khẩu hiệu là những điều người ta không bao giờ làm! (Nguyên nhân này không khó hiểu. Lấy một ví dụ: Ở Hoa Kì để trở thành một viên chức nhà nước ứng viên phải vượt qua một bài kiểm tra kiến thức Lịch sử, và để được bổ nhiệm một chức vụ cao hơn hay ứng cử một vị trí nào đó như nghị sĩ chẳng hạn thì người ta cũng phải vượt qua bài kiểm tra kiến thức Lịch sử, vị trí càng cao thì mức độ khó cũng cao hơn, do đó đương nhiên bài kiểm tra dành cho ứng viên Tổng thống là khó nhất. Lãnh đạo hiểu biết về Lịch sử, hiểu được giá trị của bài học Lịch sử cho nên sẽ không có gì là ngạc nhiên khi Hoa Kì chỉ có hơn 200 năm Lịch sử lại coi môn Sử là một trong những môn quan trọng nhất ở trường Phổ thông).

7. Phương pháp dạy học lạc hậu.

Đây là nguyên nhân dễ nhận thấy nhất và cũng được nói đến nhiều nhất nhưng mặt khác cũng là nguyên nhân khó khắc phục nhất. Và khi nhắc đến nguyên nhân này thì người ta chỉ làm một việc đơn giản duy nhất là đổ lỗi cho giáo viên. Nhưng thực chất giáo viên chỉ là người chịu hậu quả của một nền giáo dục lạc hậu đã kéo dài mà thôi. Tất cả Giáo viên đều biết rất rõ về điều này nhưng họ gần như không có lựa chọn khác.

Phương pháp day học truyền thống và vẫn phổ biến hiện nay là thầy giảng rồi đọc cho trò chép. Mặc dù trong mâý năm gần đây Bộ Giáo dục có tiến hành cải cách, đổi mới phương pháp dạy học theo hướng tích cực, chủ động đối với người học, lấy người học làm trung tâm và triển khai rất quyết liệt đến giáo viên nhưng đến bây giờ có thể khẳng định rằng trương trình đổi mới phương pháp dạy học vẫn chỉ được thực hiện trên lí thuyết và khẩu hiệu.

Thực tế là rất khó có thể áp dụng đổi mới phương pháp dạy học được vì trương trình, điều kiện hiện nay không cho phép mặc dù hầu hết giáo viên đều rất muốn. Có cả ngàn lí do cản trở việc thực hiện đổi mới phương pháp, ở đây tôi chỉ nêu ra 2 lí do chính:

1, Áp lực thi cử(đúng hơn là áp lực thành tích), nếu không đọc cho trò chép thì trò không ghi chép được và do đó chẳng biết học như thế nào để phục vụ cho những bài kiểm tra mà nếu như không thuộc thì không làm được;

2, Bài học quá dài, thời lượng 1 tiết là 45 phút nhưng nhiều bài dài đến 7, 8 trang SGK(khổ 17 x 24cm) với cả gần chục đề mục, trong khi giáo viên rất khó có thể lược dạy hay cho học sinh tự học vì sợ thi vào học sinh không làm được và  đến khi đó họ lại phải chịu trách nhiệm.

8. Trang thiết bị, đồ dùng dạy học thiếu.

Ở hầu hết các trường trang thiết bị dạy học Sử đều rất thiếu, đặc biệt là trường dân lập ở các địa phương. Thường thì chỉ có một số ít bản đồ còn mô hình, sa bàn thì hoàn toàn không có. Trong khi chi phí cho một mô hình lịch sử còn đơn giản và rẻ hơn nhiều so với một máy phát điện hay một kính hiển vi. Giáo viên khi lên lớp vẫn thường là phải tự làm ra đồ dùng để phục vụ cho bài dạy của mình.

9. Cách thức tổ chức và ra đề kiểm tra.

Ở Việt Nam áp lực thi cử đối với học sinh là rất lớn. Sở dĩ có áp lực lớn là vì một phần là do cách tổ chức thi và cách ra đề kiểm tra.

Về cách tổ chức thi thì thường là thi cả khối và trộn học sinh các lớp vào với nhau, và ngoài kì thi cuối kì lại còn có cả thi giữa kì, thậm chí có trường còn tổ chức cả kiểm tra 45 phút chung nữa. Điều này gây áp lực tâm lí  nặng nề cho học sinh khi mà vừa mới trải qua kì thi này đã phải chuẩn bị cho kì thi sau.

Còn cách ra đề thì thường là thi đề chung của toàn địa phương(tỉnh hoặc huyện), điều này khiến cho Giáo viên buộc phải dạy đầy đủ kiến thức trong sách vì nếu nhỡ thi vào nội dung mà Giáo viên cho học sinh về nhà tự học(vì bài quá dài và trường hợp này thì học chẳng bao gời học) thì học sinh điểm thấp và đương nhiên là họ phải chịu trách nhiệm.

10. Dạy đúng phân phối chương trình.

Giáo viên buộc phải dạy đúng phân phối chương trình quy định mặc dù hiện nay giáo viên được phép điều chỉnh phân phối chương trình cho phù hợp nhưng sẽ rất phiền phức khi có đoàn thanh kiểm tra đến nên hầu như chẳng ai làm việc này. Trong khi các trường hiện nay đều phân luồng học sinh theo khối thi do đó cách dạy và phân phối chương trình từng lớp cần có sự khác nhau, đặc biệt là khi lên lớp dạy có rất nhiều tình huống phát sinh khiến Giáo viên phải điều chỉnh cho phù hợp. Và hệ quả là Giáo viên thường xuyên phải chạy cho kịp chương trình.

Ở các nước phát triển Giáo viên được tuỳ chỉnh chương trình và bài dạy miễn sao đến cuối học kì họ đảm bảo dạy đủ số tiết và hoàn thành chương trình cho nên họ thoải mái thực hiện những ý tưởng dạy học khác nhau hay cùng học sinh giải quyết đến nơi đến chốn một nội dung nào đó của bài học.

Đặng Hữu Tuấn

THPT Phương Sơn – Lục Nam – Bắc Giang 

Advertisements

Tagged as:

Categorised in: Nghĩ về việc học và dạy, Tiếng nói giáo viên

23 phản hồi »

  1. Có lẽ bởi vì Lịch Sử nói chung, Lịch Sử Việt nam nói riêng rất hay. Nếu mục đích để người ta không thích và ít quan tâm đến Lịch Sử thì cứ làm theo cách từ trước tới nay (không loại trừ làm cho môn sử chán hơn). Thực tế tự tìm hiểu Lịch Sử trên wikipedia là cách học dở nhất mà vẫn thấy sao môn sử….hay thế.

    Số lượt thích

    • Lịch sử và Địa lý nhiều khi lại gắn liền với nhau làm một mà không phân tách được. Tôi nhớ mãi bài học của thày N dạy địa lý. Hôm đó thày dạy Vật lý bị ốm nên thày N dạy địa lý vào thay. Cả tiết học hôm đó lũ học trò nói thày…bốc phét vì bài học chỉ là những điều thày biết, những điều không có trong sách. Tôi biết đến Đà Lạt, trường Võ bị Đà Lạt, đường sắt bánh răng để tàu hoả hơi nước có thể leo lên cao nguyên Đà Lạt. Vì là giờ dạy không có trong chương trình nên chúng tôi lại được biết về quân cảng Cam Ranh, tầm quan trọng chiến lược, đặc công nước tấn công quân cảng v.v. Một giờ học để biết chứ không để thi, giờ học đến giờ tôi vẫn không quên. Xin chú thích thêm là những gì thày chỉ có hôm đó là hữu ích và đáng nhớ nhất. Những gì tôi được dạy về lịch sử khi ngồi trên ghế nhà trường XHCN để lại cảm giác ấm ức nhất là mỗi lần vào mạng tìm hiểu Lịch sử nước nhà.

      Số lượt thích

    • Lịch sử và Địa lý nhiều khi lại gắn liền với nhau làm một mà không phân tách được. Tôi nhớ mãi bài học của thày N dạy địa lý. Hôm đó thày dạy Vật lý bị ốm nên thày N dạy Địa lý vào thay. Cả tiết học hôm đó lũ học trò nói thày…bốc phét vì bài học chỉ là những điều thày biết, những điều không có trong sách. Tôi đã được biết đến Đà Lạt, trường Võ bị Đà Lạt, đường sắt bánh răng để tàu hoả hơi nước có thể leo lên cao nguyên Đà Lạt. Vì là giờ dạy không có trong chương trình nên chúng tôi lại được biết về quân cảng Cam Ranh, tầm quan trọng chiến lược, đặc công nước tấn công quân cảng v.v. Một giờ học để biết chứ không để thi, giờ học đến giờ tôi vẫn không quên. Xin chú thích thêm là những gì thày chỉ có hôm đó là hữu ích và đáng nhớ nhất. Những gì tôi được dạy về lịch sử khi ngồi trên ghế nhà trường XHCN để lại cảm giác ấm ức nhất là mỗi lần vào mạng tìm hiểu Lịch sử nước nhà. Xin lỗi vì vôi vàng ghi sai nhiều Kính nhờ quý báo bỏ hộ hai bài đang chờ xét duyệt.

      Số lượt thích

  2. Không phải tất cả học sinh đều không thích học sử. Có rất nhiều học sinh ham mê học sử, bỏ thờ gian tìm tòi, học hỏi lịch sử nước nhà. Tuy mới học lớp 4 nhưng các em đã có kiến thức lịch sử mà có lẽ người lớn phải thua xa. Cũng phải thừa nhận rằng: Đa số học sinh không thích học sử. Không phải do các em không muốn học mà là do cách giảng dạy của giáo viên trong trường quá nhàm chán. Giờ học sử mà giáo viên đọc, học sinh chép, học sử tốt là khi chép bài đầy đủ, kiểm tra bài cũ thì học thuộc trong vở lên kiếm một điểm miệng là xong, học thuộc nhưng đọng lại trong đầu chả được gì.Đấy là cách học đối phó chứ chả có hứng thú gì. Vì thế, các giáo viên sử hãy tìm ra một phương pháp dạy sử hấp dẫn hơn, nhiều hình ảnh, âm thanh….được lồng ghép vào trong tiết học…..để học sinh có hứng thú. Đành rằng giáo viên cũng có cái khó nhưng muốn cải thiện tình trạng học sinh không thích học sử phải bắt nguồn từ giáo viên, từ nhà trường…chứ không phải từ học sinh.

    Số lượt thích

  3. nhất trí nhất trí

    Số lượt thích

  4. Maphuong may mắn khi hoc THPT Việt Đức, HN từ những năm 70, được học hai thầy cô dạy sử tuyệt vời nên rất thích lịch sử. Gần đây đọc tin bài về thực trạng dạy và học lịch sử hiện nay cứ có thắc mắc trong đầu mãi: Không biết các vị lãnh đạo học sử và hiểu sử ra sao?. Hôm nay đọc bài của thầy Đặng Hữu Tuấn được giải đáp nơi các lãnh đạo Hoa Kỳ. Cảm ơn thầy Tuấn.

    Số lượt thích

  5. Không biết tác giả dựa vào đâu để phán điều này: “Ở Hoa Kì để trở thành một viên chức nhà nước ứng viên phải vượt qua một bài kiểm tra kiến thức Lịch sử, và để được bổ nhiệm một chức vụ cao hơn hay ứng cử một vị trí nào đó như nghị sĩ chẳng hạn thì người ta cũng phải vượt qua bài kiểm tra kiến thức Lịch sử, vị trí càng cao thì mức độ khó cũng cao hơn, do đó đương nhiên bài kiểm tra dành cho ứng viên Tổng thống là khó nhất.”

    Tôi ở Mỹ đã 10 năm nay mà chưa bao giờ nghe đến chuyện này cả.

    Số lượt thích

    • Từ suy luận của mình tôi thấy tác giả cũng có lý khi cho rằng tổng thống cần có kiến thức lịch sử, luật v.v..Nước Mỹ có rất đông người mà ai cũng có thể tác động đến việc người đó sẽ là Tổng Thống Mỹ hay không. Không thể hình dung được một vị tổng thống ấm ớ về lịch sử nước Mỹ cũng như lịch sử thế giới. Chỉ nói hớ một câu là báo chí ào ào viết bài phê phán. Người có trí nhớ tốt mới thuộc sử và mới có thể nói năng lưu loát trước công chúng. Đây cũng là đặc điểm của người làm Tổng Thống Mỹ. Từ đó suy ra là tổng Thống Mỹ phải thuộc sử Mỹ. Những người cầm giấy bập bẹ phát biểu thì khó mà học được thuộc sử và đương nhiên sử không phải là môn vị đó thích.

      Số lượt thích

  6. Các độc giả quan tâm có thể đọc thêm bài này:
    http://vuongtrinhan.blogspot.com/2013/05/can-co-mot-thu-su-hoc-khac.html
    có nhiều ý trình bày rất thẳng thắn.

    Số lượt thích

  7. Vấn đề mấu chốt ở đây là tìm ra giải pháp nào đây để con em minh nó yêu lịch sử nước nhà, hỡi các cụ tâm huyết và nhiều chất xám?! 😛

    Số lượt thích

  8. Lịch sử không thể được giảng dạy hay vì ngay các lão đầu ngành đã chả ra cái gì rồi. Nghe cái phát biểu của mấy ông như Phan Huy Lê trong vụ cuốn “Cuộc hành trình đi tìm chữ Việt cổ” đi, cực kì vô trách nhiệm. Các ông ấy đã từng phản biện nghiêm túc về nội dung cuốn sách ấy chưa? mà dám bảo là “chưa có cơ sở khoa học” ? Các ông ấy đã đặt ra tiêu chí cho cái “cơ sở khoa học” ấy chưa? hay chỉ nói cho sướng mồm?

    Số lượt thích

    • Rất có thiện cảm với mấy cái com của bạn, vì nó thẳng thắn như của người tự do. Theo tôi nhưng người hưởng lộc như ông Phan Huy Lê hay phần lớn người có hộ tịch VN không thể “hay chỉ nói cho sướng mồm?”. Việc người chế sử Phan Huy Lê cùng đồng nghiệp chế ra Lê Văn Tám để viết SGK dạy trẻ em đâu có thế chỉ vì thích hay không thích? Tôi vẫn tin rằng những người biết ,nhưng dạy người khác không phải những điều họ biết (và họ biết chắc là không đúng) chỉ là những kẻ bịp bơm.

      Số lượt thích

  9. …Nàng lại chỉ cho chàng biết cái lẫy vốn là chiếc móng chân thần Kim Quy và giảng cho Trọng Thuỷ nghe biết cách bắn. Trọng Thủy chăm chú nghe, chăm chú nhìn cái lẫy, nhìn khuôn khổ cái nỏ hồi lâu rồi đưa cho vợ cất đi.
    Hôm sau, Trọng Thủy xin phép vua về thăm cha và thuật lại cho Triệu Ðà biết về chiếc nỏ thần.Triệu Ðà sai một gia nhân chuyên làm nỏ chế một cái lẫy giống như hệt cái lẫy của An Dương Vương. Lẫy giả làm xong, Trọng Thủy giấu vào trong áo trở lại sang Âu Lạc….
    Truyện truyền thuyết lịch sử khiến liên tưởng tới sức mạnh của dân tộc ở “chiếc lẫy nỏ Giáo Dục”

    Số lượt thích

  10. Không có giá trị sử dụng đây chính là lý do mà học sinh không mặn mà với môn học này:
    Môn lịch sử có giúp ta trở thành Bác sĩ sau này được không?
    Môn lịch sử có giúp ta trở thành kỹ sư không ?
    Môn lịch sử có giúp ta trở thành một lập trình viên không?

    Số lượt thích

  11. Thực ra không chỉ lịch sử mà tất cả những thứ khác cũng không bao giờ hay được. Chân lý là cái lý của sự thật. Học là tiếp cận chân lý. Vì thế nên trước hết sự thật phải được lên tiếng.Ở 1 đất nước mà sự thật không được lên tiếng thì không có gì tốt cả. Có báo nào của cái đất nước này dám bảo nhà nước đang làm rất kém? Đảng rất tồi? mọi ngóc ngách đều bốc mùi xú uế?
    Còn bác Dũng bên trên nói thế là chưa được. Bác có thể là lập trình viên, là bác sĩ, là kĩ sư mà không nhớ về tổ tiên không? Bác có thể đừng thắp hương không? Bác có thể sang Tàu mà sống, đừng ở nước Việt không? Nước Mĩ có nhiều Bác sĩ, kĩ sư, lập trình viên; họ có thể giàu hơn nhưng không thể văn hóa hơn tôi được. Bác nên xem lại mình đừng để người ngoài (nước ngoài) nó chửi cho. Bọn Tây nó còn nghĩ thế này này: Thằng nào không tôn trọng chính mình, đất nước mình (gồm cả lịch sử) thì chỉ có thể lợi dụng không thể làm bạn. Bọn Nhật nó nghĩ thế này: Thằng nào không có sự tự tôn dân tộc thì chỉ có thể làm nô lệ cho mình thôi, không thể làm bạn bè ngang hàng được.

    Số lượt thích

    • Ở bình luận trên tôi chỉ bình luận về phần “1.Không có giá trị sử dụng.” của bài viết này chứ không phải là ” lịch sử không có giá trị, không cần học”. Bạn cũng có thể hình dung đây chính là điều kiện để nhận nghiệm của một phương trình vậy. Khi giải phương trình ra nghiệm mà không thuộc điểu kiện này thì phương trình sẽ vô nghiệm.

      “Bài toán kinh tế” là sự quan tâm hàng đầu. Học sinh luôn suy nghĩ: nghề nào sau này có thể lo cho bản thân mình và gia đình mình nữa đây?. Tôi còn nhớ năm tôi học lớp 12 trong giờ dạy sử giáo viên dạy sử lại có lời khuyên: Các em đừng chọn khối C tại vì hồi đó cô học các môn tự nhiên dỡ lắm nên mới thi vào khối này. Khi tư vấn ngành nghề cho con mình thì cha là giảng viên đang công tác giảng dạy ở trường ĐHKHXNV cũng khuyên con đừng thi vào khối này.

      Các bạn cũng đừng nên lo lắng quá vì khi tới ngày có sự kiện lịch sử quan trọng thì trên các báo đài, ngoài đường vẫn nhắc tới chứ không hề lãng quên.

      Để tôn vinh hình ảnh của nước Việt Nam với bạn bè quốc tế thì chúng ta không nên dùng những từ ” Bọn Tây, Bọn Nhật …” khi diễn tả về nước bạn.

      Số lượt thích

      • Tôi mới ghé đây tham quan. Bọn không phải một từ mang nghĩa xấu. Hồi bé bàn bè hay nói với nhau: bọn mình, bọn nó và bọn tôi, bọn bạn tôi. Có vẻ anh clinh không dùng sai từ bọn đâu.

        Số lượt thích

  12. Môn sử, cũng như nhiều môn khác cũng thế thôi. Nếu cứ rạch ròi mãi về tính thực dụng của nó thì có lẽ ta nên học nghề ngay từ nhỏ là tốt nhất các bác ạ.
    Tôi thì nghĩ thế này: Vấn đề cốt lõi nhất nằm ở việc truyền đạt kiến thức cho người học. Giáo viên giỏi không phải là người dạy đúng kiến thức mà phải là người biết khơi gợi sự hứng thú ở người đọc. Các thầy cô dạy lịch sử thử áp dụng phương pháp bản đồ tư duy trong dạy học xem. Tôi dám cá là học trò của bạn không thể ngủ gật trong lớp được nếu không nói là đầy tiếng cười và sự tranh luận. Sự sáng tạo, sự chủ động, sự thích thú của người học sẽ nằm cả ở đó.
    Còn cả những nguyên tắc về mặt tâm lí buộc phải tuân thủ trong dạy học nữa. Chứ giáo viên dạy sử không phải chỉ có những kiến thức về lịch sử để cung cấp cho học trò đâu. Cái đó bây giờ học sinh của chúng ta có GS. Google giúp rồi. Thầy cô hãy cho thấy sự tương tác giữa học trò và thầy khác với sự tương tác giữa học trò với một cái máy tính đi. Đảm bảo sẽ khác.

    Số lượt thích

    • Lịch sử là những bài học bằng thực tế đã diễn ra, vì thế lịch sử là lợi ích thiết thực và không thể cân đong đo đếm. Lịch sử, Địa lý, Chính trị là nhưng môn rất thú vị khi được học một cách đúng đắn. Trong hồi ký “Ra đời trong cách mạng” của ông Phùng Thế Tài một vị tướng QĐNDVN có mô tả hướng dẫn một món ăn do CT Hồ Chí Minh sáng tạo. Món ăn đó là một cân thịt và một cân muối cùng với ớt tùy khẩu vị nấu với nhau để dự phòng trên đường sang Trung Quốc. Mẹ tôi mắng khi tôi còn là đứa trẻ thích ăn thịt “sư mày, làm như thế thì thịt đâu còn là thịt, ăn làm sao được hở con?. Lịch sử hay bất cứ môn học nào khác nếu bị “nêm” quá mức e cũng không còn hấp dẫn được. Muốn học sinh sợ môn nào thì “nêm” thật nhiều.

      Số lượt thích

  13. Nhân lang thang trên mạng, tôi thấy có cái tài liệu giảng dạy lịch sử cho cấp 1 được biên soạn trước 1975 bởi một nhóm giáo viên dạy Lịch Sử (lúc ấy gọi là môn Sử ký).

    Nội dung trong sách này biên soạn để giảng dạy lịch sử cho các em lớp 4 và lớp 5 (lúc ấy gọi là lớp Nhì và lớp Nhất). Lớp 4 thì học từ khi Việt Nam lập quốc đến đời nhà Hậu Lê, còn lớp 5 thì học từ đời nhà Mạc đến nay. Trước đó (tức các lớp 2 và lớp 3) thì được nghe kể các câu chuyện về các danh nhân nước Việt Nam, giúp cho các em có một cái nhìn tổng quan về lịch sử nước nhà.

    Trong sách này, nhóm giáo viên có đưa ra một phương pháp áp dụng cho giáo viên để dạy môn lịch sử hiệu quả. Chính giáo viên là người phải làm cho các em học sinh yêu thích môn học mà mình giảng dạy, không phụ thuộc vào chương trình môn học là “nhồi nhét” hay “có định hướng”, … Nhận thấy rằng phương pháp này sẽ giúp ích cho các giáo sinh (và cả giáo viên) môn Lịch sử trong việc định hướng giảng dạy trong nhà trường hiện nay, xin trích từ sách ra 2 trang có đề cập đến vấn đề này:

    Số lượt thích

  14. https://www.facebook.com/lsvnqa?ref=profile
    Trăm nghe không bằng một thấy. Lịch sử có thêm hình ảnh sẽ hấp dẫn người ta tìm hiểu lịch sử hơn những bài học khô khan. Một tiết giảng dạy về việt nam thế kỷ 18 sẽ hấp dẫn hơn nếu thầy cho trò xem thêm những hình minh hoạ.

    Số lượt thích

    • Hay, hay! Theo như giới thiệu, đây là thế kỷ thứ 19. Năm 1884, Pháp đã hoàn toàn chiếm xong VN, áp đặt lên 3 miền những chính sách khác nhau.

      Ngày xưa, mình học sử ký. Hay thì có hay, nhưng những câu chuyện có vẻ xa vời quá. Ở đây học, các cô giáo cho các em đóng kịch lại những ngày trong lịch sử, để thấy nó gần gũi với mình. Đôi khi vào mùa hè, cả người lớn cũng sống lại tận nơi, bằng những phương tiện của người xưa.

      Số lượt thích

    • Tuỳ điều kiện. Có phim thì chiếu phim, có ảnh thì xem ảnh, có băng đĩa tiếng thì nghe, không có thì vẽ tranh, ít hơn nữa thì tưởng tượng. Cái gốc không phải phương tiện.
      Mấy cụ già làng kể khan, sử thi cho con cháu nghe cũng là lịch sử đấy. Bao nhiêu năm còn lưu giữ được. Thế mà khi người dân Tây Nguyên giàu hơn, phương tiện đầy đủ hơn thì những sử thi phải được sưu tầm, chép lại cho khỏi mất; con cháu Tây Nguyên còn biết sử thi dân tộc mình ít hơn sử người Kinh.
      Quốc gia thì chung nhưng lịch sử dân tộc thì riêng, bắt các cháu ấy từ cấp 1 học sử người Kinh, không còn nghe sử dân tộc mình nữa (dùng chung SGK mà) thì tôi lo lắng quá!

      Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Nhập địa chỉ email để nhận thông báo có bài mới từ Học Thế Nào.

%d bloggers like this: