How We Learn

Để người thầy gắn bó với nghề – Vĩnh Hà, Thư Hiên

Là những người thực thi chủ chốt cả Chiến lược phát triển giáo dục 2011-2020 (bắt đầu triển khai từ năm học 2012-2013) lẫn đề án đổi mới giáo dục căn bản, toàn diện (sắp tới), nhiều thầy cô giáo khẳng định: “Đổi mới từ người thầy là việc quan trọng nhất trong rất nhiều việc lớn nhỏ cùng lúc đặt ra thời gian qua”.

Những suy nghĩ, mong mỏi của họ đều giản dị và thiết thực, trái ngược với rất nhiều định hướng to tát và phức tạp… của ngành giáo dục hiện nay.

Một bài giảng có thể trở nên thú vị, lôi cuốn, khiến học sinh thích học, nhớ lâu nhưng cũng có thể rất nặng nề, căng thẳng; một bài học đạo đức được đáp lại bằng thái độ đối phó, hình thức hay thắp lên ngọn lửa trong tim nhiều học sinh, điều đó chủ yếu dựa vào “nghệ thuật của người thầy”.

Tìm lại vị thế người thầy

 

Thích môn học vì yêu thầy cô

Học sinh chúng em yêu môn học vì yêu thầy cô giáo. Thầy cô tính tình hiền hòa, cởi mở, cách dạy học dễ hiểu, hấp dẫn khiến chúng em thích học. Vì thích học nên sẽ nhớ lâu bài học. Qua thông tin chúng em được đọc, được nghe thì thầy cô đang sống vất vả quá, vì thế thầy cô phải dạy thêm. Chúng em từng có ý nghĩ “học ở trường là học thêm, học ở lớp học thêm mới là học chính thức”.

NGUYỄN NGỌC ANH
(học sinh Trường THPT Kim Liên)

Thầy Đàm Hiếu Chiến, một trong những giáo viên kỳ cựu dạy chuyên toán của Trường THCS Trưng Vương (Hà Nội), kể ông đã dạy rất nhiều thế hệ học sinh chuyên toán giỏi hơn 20 năm qua, chứng kiến hầu hết các em chọn những nghề nghiệp dễ phát triển sự nghiệp và có thu nhập tốt hoặc đi học nước ngoài. “Tôi có một học trò chuyên toán duy nhất chọn nghề sư phạm và tình nguyện về trường phổ thông dạy học, trong khi nhiều nơi khác “trải thảm đỏ” mời em làm việc. Trong thâm tâm tôi rất mừng, nhưng nhìn vào những bất cập trong cơ chế hiện nay tôi lại muốn khuyên em ấy đừng bỏ qua những cơ hội tốt hơn. Vì tôi biết rất có thể tài năng, tâm huyết của thầy giáo trẻ đó sẽ bị mai một”- thầy Chiến chia sẻ.

 

Cho rằng việc khôi phục vị thế của nhà giáo là việc quan trọng trong việc thay đổi những bất cập của giáo dục hiện nay, thầy Hồ Tuấn Anh, giáo viên lịch sử Trường THPT Hoàng Mai (huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An), cho biết với công việc của một nhà giáo, ông chỉ mong đổi mới lần này giúp các giáo viên có “lương đủ sống, làm nghề đàng hoàng, được xã hội nhìn nhận đúng, nhân cách nhà giáo được tôn trọng”.

Ông cho biết: “Tôi gần 20 năm đi dạy nên thu nhập được 6 triệu đồng/tháng, gọi là đủ sống ở nông thôn. Trường vợ tôi dạy – tiểu học Quỳnh Phương B – có những giáo viên hợp đồng hơn chục năm vẫn chưa được vào biên chế, lương hợp đồng không quá 2 triệu đồng/tháng, lo cái ăn cũng đủ cơ cực lắm rồi”. Câu chuyện lương thấp, cơ chế đãi ngộ theo kiểu cào bằng, thậm chí thiếu công bằng với những người có cống hiến thật sự, nhiều khuất tất, tiêu cực ở đội ngũ quản lý các cấp làm niềm tin ở những người trực tiếp đứng trên bục giảng bị suy giảm… được rất nhiều giáo viên đề cập trong bức xúc.

“Phần đông nhà giáo không đòi hỏi nhiều tiền, họ cần sự công bằng trong đối xử: là người đóng góp nhiều phải được ghi nhận, là người đứng đầu, người quản lý phải đủ tài đủ đức, là nhìn nhận khách quan về lao động của người thầy” – thầy Vương Gia Thắng, giáo viên dạy vật lý Trường THPT Lương Thế Vinh (Hà Nội), nói. Ông cho rằng để vị thế người thầy được coi trọng, việc đào tạo giáo viên, giữ gìn vị thế người thầy phải trở thành một ưu tiên đặc biệt.

“Không chỉ cần được đào tạo đúng với đặc thù bậc học, người vào nghề sư phạm cần có cam kết tinh thần để đón nhận một nghề nhiều hi sinh hơn là hưởng thụ, yêu thương học sinh hơn lợi ích bản thân mình” – thầy Thắng nói.

Bỏ lối mòn bóp nghẹt sáng tạo

Lãnh đạo Bộ GD-ĐT từng phát biểu trên thông tin đại chúng là “giáo viên có thể thoát ly sách giáo khoa để dạy học sáng tạo”. “Nếu chúng tôi thật sự có thể được như thế thì tốt quá. Nhưng các lãnh đạo trung ương phải về trường mới hiểu vì sao chúng tôi không được thoát ly” – một giáo viên THPT ở Hải Phòng cho biết.

Phàn nàn về thực tế người thầy ở bậc phổ thông khó phát huy được năng lực, sáng tạo, nhiều nhà giáo đã có nhận xét giống nhau về những quy định quá cứng nhắc trong phân phối chương trình, soạn giáo án, trong các tiêu chí đánh giá giáo viên, quy định về họp hành, báo cáo… “Rất nhiều quy định choán hết thời gian của giáo viên nhưng chỉ mang tính hình thức, đối phó. Nhưng nếu giáo viên định thay đổi sẽ không thể yên ổn khi bị thanh tra sư phạm” – một giáo viên cho biết.

Và “quy định lấy giáo án để chấm giáo viên là quy định dở nhất hiện nay – thầy Đàm Hiếu Chiến nhận xét – Một giờ dạy có tốt hay không phải xem họ dạy trên lớp thế nào. Đằng này lại đi kiểm tra giáo án theo mẫu, trong đó có những quy định cụ thể tới mức không thể nào thực hiện nổi. Giáo án chỉ là bản nháp, còn nội dung dạy học, nghệ thuật dạy học là thứ được đúc rút đặc biệt trong mỗi người thầy”.

Hành chính hóa việc đánh giá giáo viên khiến nhiều “sáng kiến, kinh nghiệm” hiện nay là do giáo viên sưu tầm, chép lại của nhau. “Chúng tôi khổ vì họp hành nhiều và nặng nề, khổ vì luôn phải chuẩn bị hồ sơ giáo án chuẩn – cô giáo Đào Hà Lan cho biết – Đổi mới giáo dục bây giờ hãy bắt đầu từ việc đánh giá giáo viên từ chính sản phẩm giáo dục. Đánh giá này có thể thực hiện từ kênh nhà quản lý đánh giá hoặc từ chính học sinh đánh giá giáo viên”.

Chữa bệnh “Bội thực”

Theo nhiều thầy cô giáo, từ sai lầm của các nhà quản lý, nhà trường phổ thông đang chạy theo hai điều nhầm lẫn: Thứ nhất là nhầm lẫn về mục tiêu giáo dục toàn diện, thứ hai là nhầm về mục tiêu đổi mới phương pháp dạy học bằng công nghệ hiện đại. Sự nhầm lẫn làm gia tăng “bệnh bội thực” cho cả người học và người dạy.

Chương trình giáo dục phổ thông nói chung và chương trình bậc giáo dục trung học nói riêng đặt ra mục tiêu “toàn diện” nên bắt học sinh học 12-13 môn học, môn nào cũng ôm đồm kiến thức, trong đó rất nhiều kiến thức chuyên sâu và hàn lâm chưa cần thiết. Tiêu chí đánh giá học sinh cũng đòi hỏi mọi học sinh muốn đạt học lực giỏi phải học tốt tất cả các môn khiến các em đối phó, chạy theo điểm số. Trong khi thực chất việc giáo dục “toàn diện” phải là dạy cho học sinh biết cách để chung sống trong cộng đồng, có những kỹ năng cần biết để sống, lao động, hòa đồng, vượt lên khó khăn…

Kinh nghiệm của thầy Vương Gia Thắng chứng thực điều này: “Khi kiểm tra vật lý một tiết, các em làm bài rất nhanh và tốt, nhiều em đạt điểm 9, 10. Nhưng sau một tháng, tôi bất ngờ kiểm tra lại, phần lớn các em quên hết kiến thức. Điều này cho thấy học sinh đang học để đối phó, điều trở thành kiến thức thật của các em không là bao”.

Khó khăn của người học cũng là khó của người dạy. Thầy Thắng kể: “Khi còn là giáo viên dạy ở Trường Đinh Tiên Hoàng (Hà Nội), một trường nổi tiếng có nhiều học sinh hư, tôi mới thấy người thầy cần dành nhiều thời gian để dạy những điều khác ngoài chương trình quy định. Chứng kiến một học sinh vứt bút bi còn mực xuống đất, tôi nhặt lên. Em học sinh hỏi: “Thầy không có bút hả thầy?”. Tôi để cái hộp trên bàn giáo viên và bảo: “Lần sau em nào định vứt bút còn dùng được thì hãy để vào đây. Khi nào có người cần đến thì chúng ta cho họ”. Từ đó, nhiều học sinh đã làm theo lời tôi. Có thể đó là một bài học về tiết kiệm mà nhiều người lớn quên dạy cho học sinh”.

Quan niệm sai về “đổi mới phương pháp dạy học” cũng tạo nên nhiều chuyện bi hài ở các nhà trường phổ thông. Cô Nguyễn Thị Hà, giáo viên dạy văn THCS, băn khoăn: “Một thời gian dài chúng tôi bị chỉ đạo “đổi mới thì phải áp dụng công nghệ thông tin”, nhưng tôi thật không hiểu một giờ bình giảng văn, dùng Power Point để chiếu một bài thơ, một bài soạn của giáo viên lên cho học sinh xem thì liệu có ích gì? Nhưng nếu không làm thì “không đổi mới”. Công nghệ đang là thứ để đánh giá giáo viên, cộng thành tích cho các nhà trường, một kiểu sắm bể cá vàng chỉ để ngắm”.

 

Nỗi băn khoăn mang tên… sách giáo khoa

Vài năm trước, sách giáo khoa (SGK) được phổ biến trong toàn ngành là pháp lệnh, không thể không theo. Bây giờ, người dạy lại được phổ biến “sách chuẩn kiến thức” mới là pháp lệnh. Lạ là mỗi nơi hiểu thế nào là pháp lệnh một kiểu.

SGK sử dụng hiện nay đã được biên soạn kỹ đến độ cứ trước mỗi kiến thức cần cung cấp, sau mỗi ý, mỗi đoạn là có câu hỏi gợi ý, sơ kết, người dạy phải theo đó mà thực hiện. Giáo viên nào đột phá, sáng tạo câu hỏi mới không có trong SGK thường không được sự hưởng ứng của đồng nghiệp, của thanh tra dự giờ.

Khi học ở trường sư phạm, các giáo viên tương lai đã được yêu cầu không được thoát ly sách giáo viên, bây giờ là “sách chuẩn kiến thức” nên khi ra dạy dần mất thói quen tự suy nghĩ và sự sáng tạo. Thay vì biên soạn một bộ SGK ghi sẵn mọi trình tự, phương pháp, thời gian, kiến thức truyền đạt…, nên chăng Bộ GD-ĐT chỉ cần hướng dẫn phần kiến thức trọng tâm cần có, còn lại mọi việc nên để người dạy chủ động từ phương pháp, thời lượng dạy đến hình thành kỹ năng giải quyết vấn đề của học sinh? Chưa kể trong điều kiện cơ sở vật chất của toàn ngành chưa đầy đủ, việc yêu cầu dạy y như sách cho tất cả các nơi là không thể.

Ở tỉnh tôi có suýt soát 200 trường THCS và THPT, nhưng hiện chỉ có 10% số đó được trang bị phòng lab để phục vụ việc dạy và học tiếng Anh, số còn lại chỉ còn cách cho học sinh luyện nghe, nói qua máy CD dù bài soạn có ghi rõ như sách là sử dụng phòng lab… Theo thông lệ, cứ 10 năm SGK sẽ được viết lại nên những số liệu trong sách không còn thuyết phục. Nếu để người dạy chủ động cập nhật, điều chỉnh, bài giảng sẽ hợp lý, hiệu quả hơn. Hoạt động của thầy và trò sẽ tùy theo trình độ tiếp thu của học sinh, tùy cơ sở vật chất của nhà trường.

Rất cần có nhiều hơn một bộ SGK để giáo viên có thể tham khảo và vận dụng vào tình hình thực tế địa phương. Có như thế mới xóa được hiện trạng giáo viên cả nước soạn bài một mẫu, dạy học khi ấy mới có cơ hội trở thành “nghệ thuật sư phạm”.

NGUYỄN TRUNG NGUYÊN (Đồng Tháp)

 

 

Nỗi sợ của người thầy

Thầy cô giáo gần học sinh của mình bằng tình cảm nhưng vẫn cần nhớ mình luôn là hình mẫu cho học sinh. Học sinh không thể nể phục một người làm thầy mà chỉ toàn những giờ dạy nhạt nhòa. Sự vững vàng, rộng mở về chuyên môn là tối quan trọng với người làm thầy. Dù rời trường đại học từ lâu thì hành trình “học tập không bảng điểm” của mỗi “cựu sinh viên sư phạm” vẫn không ngừng. Tự học là việc đồng hành cùng năm tháng. Người làm thầy mà không học, kiến thức sẽ dần trơ lì, yên tâm với những gì đã có. Trong khi những cái ngỡ có ấy đã hao hụt theo thời gian.

Tôi có một đồng nghiệp vong niên, thầy bị huyết áp cao lâu năm nhưng vẫn luôn là người say sưa đốt cháy mình trong các bài giảng văn. Và thầy đã gục xuống, trút hơi thở cuối trên bục giảng khi đang bình một tác phẩm văn chương. Không hiểu sao khi nghĩ đến bục giảng, tôi không nghĩ nhiều về những thành công suôn sẻ mà còn hay nghĩ đến những giọt mồ hôi, nỗi sợ hãi cô đơn khi bài dạy không có sự cộng hưởng.

Cô giáo NGUYỄN KIM ANH
(Trường THPT Phan Huy Chú, Hà Nội)

 

___________

Lớp chất lượng cao K54 khoa toán tin (ĐH Sư phạm Hà Nội) gồm 17 người, chỉ Bùi Mạnh Tùng (SN 1986) trở về dạy toán phổ thông và lại là cấp THCS. Người thầy trẻ này cho biết vẫn đang rất hào hứng với nghề “gõ đầu trẻ”, cảm thấy ngọn lửa tình yêu với môn học của mình được lan tỏa trong học trò nhưng không dám chắc mình đủ kiên trì để gắn bó mãi với nghề…

 

Thầy Tùng chia sẻ: “Bạn bè và gia đình tôi, kể cả mẹ – một giáo viên, không ai ủng hộ khi tôi thi vào Trường ĐH Sư phạm Hà Nội. Cả Trường THPT Thăng Long, Hà Nội năm đó gần như không có bạn nào thi vào sư phạm. Lúc đó tôi chưa có cảm nhận gì cụ thể về nghề giáo, lại có thể chọn bất cứ trường nào với sức học của mình hồi đó (thi ĐH đạt 29 điểm/3 môn), nhưng tôi rất yêu môn toán. Đó là động lực để tôi quyết tâm thi sư phạm”.

* Nhiều nơi khác đào tạo toán chứ đâu chỉ sư phạm?

– Khi còn học phổ thông, tôi được tiếp xúc với một số thầy ở Trường ĐH Sư phạm Hà Nội như phó giáo sư Dương Quốc Việt, tôi thấy các thầy rất giỏi và rất ngưỡng mộ các thầy. Các thầy cho biết Trường ĐH Sư phạm Hà Nội có môi trường rất tốt. Thực tế đúng như vậy, bên cạnh công tác giảng dạy thì các thầy rất mạnh về nghiên cứu khoa học cơ bản.

* Thầy Đàm Hiếu Chiến, một trong những thầy dạy cũ của giáo sư Ngô Bảo Châu hồi ở Trường THCS Trưng Vương, nói rằng thầy rất mừng vì có người giỏi toán như Tùng tiếp nối sự nghiệp dạy toán ở phổ thông của các thầy, nhưng lại cảm thấy tiếc cho cá nhân Tùng vì e ngại với một cơ chế sử dụng con người như hiện nay trong ngành giáo dục, năng lực cá nhân của Tùng sẽ khó có đất phát triển…

– Thầy Chiến không chỉ tiếc nuối mà còn rất giận vì tôi bỏ lỡ cơ hội được đi học tiếp ở Mỹ. Năm 2008, tôi được Trường ĐH TH Wisconsin (Hoa Kỳ) cho một suất học bổng toàn phần làm nghiên cứu sinh năm năm. Lần đầu tôi thi tiếng Anh không đạt. Tôi được Trường Wisconsin cho bảo lưu một năm để thi ngoại ngữ lần 2. Nhưng rồi bố tôi ốm rất nặng, là con cả, gia đình lại không khá giả nên tôi quyết định không tham gia kỳ thi ngoại ngữ lần 2. Muốn được giữ lại giảng dạy chính thức ở trường sư phạm thì tôi phải làm nghiên cứu sinh luôn, trong khi cuộc sống của tôi lúc đó cần có những tính toán thực tế hơn.

Thầy Chiến, lúc đó là phó hiệu trưởng Trường THCS Trưng Vương, bảo tôi về dạy toán với thầy. Ban đầu, tôi không thấy hào hứng với những việc tỉ mỉ của một giáo viên THCS. Dạy học sinh lớp 6, mình đọc một đề bài toán 3-4 lần mà các em chép cũng không xong thì cảm thấy mệt mỏi. Nhưng càng ngày tôi càng cảm thấy gắn bó hơn với công việc, thấy yêu bọn trẻ con tầm tuổi ấy. Điều quan trọng nhất là tôi thấy mình rất có ích khi dạy cho những học sinh có tố chất tốt về toán cách tư duy và chứng kiến tư duy các em trưởng thành hằng ngày. Các em rất thông minh, hào hứng tiếp nhận kiến thức.

Khi còn là học sinh phổ thông, tôi đã suy nghĩ, trăn trở và cũng thấy rất lý thú với nhiều mảng nội dung trong môn toán. Khi đi dạy, ngoài việc học theo các thầy kỳ cựu truyền lại cho học trò những kiến thức có lớp lang, kín kẽ, sâu sắc thì tôi cũng truyền lại cho học trò được tình yêu với môn toán. Tôi nghĩ đó là điều rất quan trọng.

* Nhiều giáo viên nhận xét họ không có đất để sáng tạo, thầy nghĩ sao?

– Trong cách quản lý, điều hành về chuyên môn của giáo viên hiện nay có nhiều yếu tố kiềm chế sáng tạo. Ví dụ phân phối chương trình rất chi tiết, khung thời gian rất chặt chẽ trong khi học sinh quá khác nhau. Giáo viên bắt buộc phải dạy bài này hai tiết, bài kia ba tiết khá máy móc khiến công việc dạy học thành ra nặng nề. Rồi những quy định có phần cứng nhắc về khung giáo án của một bài giảng khiến giáo viên phải đối phó. Thật ra trên lớp họ có thể dạy theo ý mình nhưng trong khuôn khổ một tiết học chuẩn, họ vẫn phải tuân theo những trình tự mà nhiều chi tiết đã trở nên cũ kỹ.

Tôi băn khoăn về một điều mà tôi cho là rất kỳ lạ, mà theo như những giáo viên kỳ cựu nói nó tồn tại rất lâu rồi – đó là người ta không đánh giá nhiều về năng lực chuyên môn của giáo viên. Tại sao không có những bài kiểm tra chuyên môn để đánh giá năng lực chuyên môn của giáo viên? Lẽ ra tôi là giáo viên toán thì theo định kỳ tôi phải làm những bài kiểm tra về toán. Tại sao học sinh luôn phải làm bài kiểm tra, hết 15 phút rồi 45 phút, kiểm tra giữa kỳ rồi kiểm tra học kỳ, còn giáo viên chẳng bao giờ phải làm bài kiểm tra? Người ta cứ đồn nhau thầy này giỏi hơn thầy kia mà tôi không hiểu họ nhận xét theo tiêu chí nào.

Người ta hô hào giáo viên đổi mới phương pháp, đổi mới kiểm tra đánh giá… nhưng cái cần nhất của giáo viên là chuyên môn thì tôi không thấy họ quan tâm. Nhà giáo không giỏi, không vững về chuyên môn thì thật khó để dạy hay được.

* Xin được hỏi lương của thầy hiện nay là bao nhiêu?

– Tôi rất không muốn nói về việc này. Nhưng nếu các chị thật sự muốn biết thì tôi trả lời: 2,6 triệu đồng/tháng.

* Chắc thầy không thể không dạy thêm?

– Tôi có tham gia dạy thêm. Việc này cũng giải quyết được phần nào khó khăn trong cuộc sống.

* Với những giáo viên giỏi và cần kiếm tiền, dạy thêm có một sự hấp dẫn khá lớn. Thầy có sợ mình bị cuốn vào guồng quay đó rồi bỏ bê những mục tiêu lớn lao mà mình từng ấp ủ?

– Tôi muốn học tiếp, vợ tôi rất ủng hộ ý định này. Tôi may mắn có một người vợ không chỉ là vợ mà còn là bạn, cô ấy không hề hối thúc gì về kinh tế cả nên tôi được thảnh thơi theo đuổi những dự định cho sự nghiệp. Khi mới theo học sư phạm toán, tôi từng nghĩ rằng mình sẽ trở thành nhà khoa học nghiên cứu cơ bản. Nhưng rồi tôi nghĩ người như mình nếu ngồi một mình nghiên cứu toán chưa hẳn đã ý nghĩa bằng mình đi dạy học. Khi dạy học sinh phổ thông tôi thấy những ý tưởng, tạm gọi nó là một ngọn lửa, của mình lan tỏa rộng hơn.

* Nghĩa là thầy đã xác định sẽ gắn bó đời mình với công việc dạy toán phổ thông?

– Thật ra tôi cũng không dám chắc. Tôi được nhà trường tạo điều kiện, như việc giao cho một giáo viên trẻ như tôi chủ nhiệm một lớp CLB toán. Nhưng dẫu sao Trưng Vương cũng là trường công lập, chịu những ràng buộc về cơ chế quản lý trong ngành. Điều tôi mong đợi là làm sao có một cơ chế có thể để giáo viên nỗ lực hơn thay vì chủ yếu vẫn là hình thức cào bằng như bây giờ. Cái đó làm những bạn có khả năng có phần nản chí. Nếu như công việc của người thầy ngày càng khó khăn thế này thì tôi e nhiệt huyết của mình sẽ mai một.

* Những khó khăn như thế nào?

– Khó khăn về cái nhìn của xã hội với giáo dục. Đãi ngộ thì cào bằng. Khó khăn nữa là các cấp quản lý ngày càng siết chặt hơn việc thực hiện các thủ tục hành chính trong nhà trường. Những cái đó làm giáo viên mệt mỏi. Vì từng có thời gian tham gia giảng dạy ở trường ĐH nên tôi thấy môi trường làm việc ở ĐH và môi trường làm việc ở phổ thông như hai thế giới hoàn toàn khác nhau.

Ở phổ thông, như ở cấp THCS, hồ sơ sổ sách viết lách quá nhiều, không còn thời gian đâu cho giáo viên suy nghĩ, sáng tạo nữa! Ví dụ giáo viên chủ nhiệm phải chép danh sách lớp vào cuốn sổ chủ nhiệm rất nhiều lần trong khi ai cũng có một tờ photo danh sách lớp. Những việc như thế tôi thấy không có ý nghĩa và rất mệt mỏi. Giáo viên thắc mắc thì được bảo ghi đi ghi lại cho nhớ tên học sinh! Tôi không hiểu đấy là cách quản lý thế nào! Rồi nhiều kiểm tra, thanh tra quá…

Tôi cho rằng trong đội ngũ giáo viên phổ thông hiện nay còn rất nhiều người giỏi và giỏi hơn tôi. Nhưng theo quan sát của tôi, số người giỏi ngày càng ít dù số sinh viên giỏi trong các trường sư phạm không ít. Vì sao vậy? Một người bạn học với tôi ở lớp chất lượng cao khoa toán tin Trường ĐH Sư phạm Hà Nội từng muốn xin về đi dạy ở một trường THPT nhưng rồi đã bỏ cuộc.

Trong quá trình bạn ấy đi xin việc, người ta không quan tâm chuyện lớp chất lượng cao hay không, giỏi toán đến đâu, khả năng sư phạm thế nào, chỉ quan tâm có bằng tốt nghiệp chưa, có rồi thì cách thức để lo liệu sẽ là thế nào? Nếu chỉ với mục đích kiếm nhiều tiền thì thu nhập của một giáo viên dạy toán ở phổ thông có đủ cho người ta lao vào cuộc đua kiểu như thế?

* Có những điều kìm hãm chí hướng của thầy?

– Đôi khi tôi thấy căng thẳng, luẩn quẩn. Tôi rất băn khoăn khi thấy người ta bảo nâng cao chất lượng giáo dục nhưng lại không có cơ chế cụ thể nào để ưu tiên những nhân tố hạt nhân về dạy ở trường phổ thông. Theo tôi, để nâng cao chất lượng giáo dục thì trước hết và trên hết phải bằng chất lượng giáo viên. Tiêu chí hàng đầu để đánh giá chất lượng giáo viên phải là chất lượng chuyên môn của giáo viên. Giáo viên mà không thật sự giỏi thì thật khó để nâng tầm chất lượng.

Tôi mong đợi một cơ chế linh hoạt hơn để có thể thu hút nhiều người giỏi, có khả năng về giảng dạy ở phổ thông, vì chính những người trực tiếp đứng lớp mới là những người quyết định hiệu quả giáo dục.

* Cảm ơn thầy.

Advertisements

Tagged as: ,

30 phản hồi »

  1. Nền nông nghiệp Viết nam trước đây cũng từng ấy đồng ruộng và công sức nhưng được sự sát sao quan tâm của lãnh đạo, của các ban ngành các cấp từ trung ương tới tổ đội địa phương. Kết quả ngành nông nghiệp của ta liên tục bội thu (trừ khi thiên tai) nhưng người dân vẫn luôn lo mất sổ mua lương thực (sổ gạo). Ngày đó nói chuyện Việt nam xuất khẩu gạo đúng thứ nhì thế giới e đó không phải là một tiên đoán có thiện ý. Giáo Dục ngày nay chắc chắn cũng sẽ có kết quả tiến bộ như vậy, nếu quản lý có mức độ vừa đủ. Chỉ cần đừng sợ không được quản lý là nền GDVN sẽ là nền GD khai phóng. Hãy tin như vậy, vì lịch sử nền GD tiến tiến của thế giới đã như vậy.

    Số lượt thích

  2. một bài viết hay có cái nhìn đúng thực trạng và sâu sắc. chân thành cảm ơn!

    Số lượt thích

  3. Ở nước ta vẫn còn rất nhiều người thầy tận tụy với nghề giáo và tâm huyết với việc dạy học sinh. Tuy nhiên do chính sách GD của nhà nước chưa có được hợp lý như các vấn đề đã được nêu trên, nên cuộc sống của giáo viên vẫn cơ cực, họ không thể chuyên tâm toàn phần vào việc giảng dạy trên lớp. Học sinh thì coi học trên lớp là phụ, học thêm mới là chính, nên đôi khi coi thường cả khả năng chuyên môn của thầy ở trường. Để có thể dành lại niềm tin của học trò, thì người thầy phải hy sinh rất nhiều, như tự tìm ra phương pháp giảng dạy lý thú, kiên trì với các học sinh cá biệt, dành thời gian quan tâm đến các tài năng đặc biệt để khuyến khích các em. Em vô cùng kính trọng và nể phục những thầy giáo như vậy. Tiếc là trong thời gian em học ở VN thì em chưa thấy ai thực sự tâm huyết, có lẽ do hoàn cảnh kinh tế lúc đó rất khó khăn và thầy hay cô giáo đều phải lo cho kinh tế gia đình nên không thể thực hiện được.
    Một số ít giáo viên lo về việc quốc tế hóa giáo dục VN sẽ dẫn đến tình trạng thất nghiệp của các giáo viên VN là hoàn toàn vô lý. Thứ nhất, bước sang thế kỷ thứ 21 quá trình toàn cầu hóa là không thể tránh khỏi nên VN đi theo xu hướng quốc tế, nếu không sẽ bị tụt hậu về mọi mặt. Trong quá trình hội nhập quốc tế VN sẽ gặp không ít khó khăn và rất nhiều thử thách, do sự khác biệt về hệ tư tưởng, về tư duy, về văn hóa, về điều kiện kinh tế, nhưng về lâu dài, thì VN sẽ giành được rất nhiều lợi thế!
    Một khi tham gia vào một thị trường chung, một khối chung, thì từng nước phải phát huy thế mạnh của mình để có thể cạnh tranh với các nước khác. Sự cạnh tranh này rất lành mạnh vì nó là động lực thúc đẩy cho sự phát triển, đổi mới theo hướng tích cực. Ngoài ra khi hội nhập, các nước có thể trao đổi kinh nghiệm, học tập những ưu việt của các chính sách mà các nước láng giềng khác có, rồi áp dụng một cách hợp lý vào điều kiện cụ thể ở nước mình.
    Còn nếu như chỉ nằm thu gọn tại chỗ, không có đi theo xu hướng quốc tế, thì sẽ không thể có một thước đo cho sự phát triển của chính mình. Có khi đi giật lùi mà vẫn nghĩ rằng mình đang tiến, hoặc mình phát minh ra một công trình khoa học, mà đâu có biết rằng trước đó cả mấy thế kỷ ở nơi khác trên thế giới đã người ta đã phát minh rồi!
    Ngay cả ở các nước phát triển, các nhà cải cách giáo dục của họ đều nghiên cứu các mô hình dạy và học của các nước láng giềng để so sánh và chỉnh sửa sao cho hợp lý hơn. Vì vậy nên họ mới tiến bộ được ạ.
    Việt Nam có thể nghiên cứu mô hình của Singapore làm bước đầu vì cùng là nước Châu Á, đa chủng tộc, có dân chủ, và có một nền giáo dục hạng ưu, rất đáng học tập!

    Số lượt thích

    • Không định vào comment ở đây đâu (ở bài báo của một nhà báo không dám nói đến đúng sai) nhưng thấy Thanh Hải nói nhảm quá. Tôi thấy kì lạ là tại sao cứ mở miệng ra là khuyên Việt Nam nên học mô hình nước này, học mô hình nước kia? Cứ giữ mãi tư tưởng nô lệ như thế nên chăng? Sao không bao giờ nói rằng Việt Nam nên và có thể tạo ra một mô hình tiên tiến cho cả thế giới này học theo? Không phải chuyện trên trời đâu, hoàn toàn hiện thực.
      Còn chuyện giáo viên sẽ thất nghiệp thì không phải lo đâu mà sẽ là hiện thực khi có nhiều người còn mang tư tưởng nô lệ nước ngoài như Thanh Hải cộng với những nhà báo không dám nói đến đúng sai như Thư Hiên.

      Số lượt thích

      • hihihi, buồn cười không nhịn được (chứ thực ra, phụ nữ cười trước khi nói làm mất cái duyên ;))

        Không hiểu bạn Chí Linh sống ở thế kỷ nào, mà nói tới nô lệ. Nếu là nô lệ hiện đại thì nên nhắc đến việc nuôi ô sin trong nhà với giá rẻ mạt, còn nếu nói về quá trình hội nhập Quốc tế thì Cần phải có trình độ nhận thức, có ý thức vươn lên thì mới biết sự Cần thiết của việc này.
        Những nhà khoa học ở VN làm công việc nghiên cứu KH ở VN, họ thực sự muốn được học hỏi và chia sẻ với các đồng nghiệp Quốc tế. Họ luôn muốn mở rộng tầm nhìn, chứ không ngồi ở nhà quanh bốn bức tường rồi tự nói chuyện lẩm bẩm một mình! Bạn là một trường hợp đặc biệt,, rất đặc biệt, có thể nói là Cá biệt đấy.
        Nói thêm với bạn rằng suy nghĩ của bạn về sự bội thực đối với việc học là không thể đúng với tất cả mọi người và mọi trường hợp. Học là việc học cả đời người, thu thập kiến thức là nhu cầu không ngừng của tất cả mọi người. Kiến thức bao la, càng học càng thấy phải học thêm nữa. Trừ những ai không hiểu điều này, kiêu ngạo tự cho mình biết hết rồi thì mới nghĩ Họ bị bội thực nếu phải học nữa. Cũng có thể Họ bị nhồi nhét quá nhiều những tư tưởng tiêu cực nên bị bội thực. Kể ra thì cũng thương thật, nhưng có lẽ Họ nên tự gột rửa những tư tưởng tiêu cực đó ra khỏi đầu để còn tiếp thu những tư tưởng tươi sáng, tích cực hơn, để còn gia nhập thế giới Văn Minh và tiến bộ!
        Chừng nào một Cá nhân, một tập thể, một xã hội, một thể chế không biết phân biệt xấu tốt, (hoặc biết mà vẫn không làm những điều tốt), không biết học tập những tính ưu việt của những người Láng giềng, của bè bàn, của đối tác, và ngay cả đối Phương, thì chừng nấy còn lạc hậu, còn cổ hủ, còn khổ về vật chất và tinh thần.
        Tôi cũng muốn nói với bạn rằng, để tồn tại ở Một xã hội công nghiệp, tự do, dân chủ như bên phưong Tây chúng tôi, những người Việt, đều phải cố gắng rất nhiều, phải biết luật lệ, phải học tập, làm việc có kỷ luật, phải chứng tỏ khả năng qua lời nói và hành động, phải cố gắng hơn cả người bản xứ thì mới thành công. Còn ăn tục nói phét thì trẻ con cũng làm được, bạn à!

        Số lượt thích

  4. Tôi muốn đưa ra một Thí dụ Cụ thể cho bạn Chí Linh hiểu. Thí dụ về xuất khẩu gạo của VN. Từ những nhằm 90 Vn Tuyên truyền rất nhiều về vị trí đứng nhất nhì thế giới về xuất khẩu gạo. Vậy mà tôi lúc đó chưa bao giờ nhìn thấy bao gạo nào có nhãn hiệu của Vn tại Đức, mà chỉ toàn là OriginThailand. Bạn có hiểu sự thực là gì không? VN xuất khẩu gạo thô qua Thái Lan với giá rẻ mạt, rồi Thái Lan chế biến xay xát cho trắng để xuất sang Châu Âu với giá đắt, rất đắt. TRớ trêu là toàn người Châu Á quen ăn gạo trắng thơm, trong đó người Việt là số đông, nên có yêu nước cũng không có gạo Từ VN mà mua, phải mua gạo Việt transited qua Thái rồi mới đến mình. Sau này có các thương gia Vn tại đây Buôn thẳng từ Vn sang thì mới có gạo VN, nhưng số lượng và chất lượng vẫn kém Thái.
    Về hàng made in VN thì đúng là chỉ có người Vn yêu nước mua, nhưng dùng một thời gian ngắn là thất vọng vì kém phẩm chất.
    Tôi hỏi bạn, tại sao hàng made in Germany được trọng dụng hơn hàng made in China, made in VN? Điều này ai cũng hiểu (chắc có mỗi bạn không hiểu hoặc cố tình không hiều), bởi vì Họ luôn cải tiến kỹ thuật, luôn áp dụng những công nghệ Know-how’s mới nhất, bởi vị Họ chú trọng đến nghiên cứu, phát minh, Họ coi chữ tín là hàng đầu và cũng thực hiện đúng cam kết (trong khi nhiều nước chỉ được cái nói thì hay, chứ làm ra sản phẩm thì dở, nghe người ngoài góp ý kiến xây dựng thì tự ái đùng đùng, hihihihi :D) Họ coi việc cạnh tranh sẽ đẩy mạnh phát triển. Việc thành lập khối cộng đồng châu Âu EU, thị trường chung Châu Âu, việc cho ra đời Euro không phải là một quyết định chóng vánh. Tất cả các nước Công nghiệp phát triển Phương Tây đều phải tính đến những thử thách ban đầu, cân nhắc kỹ càng mới ra quyết định. Họ phải tính đến lạm phát, đến khủng hoảng tài chính trong khu vực ảnh hưởng trực tiếp đến nền kinh tế quốc dân, tính đến sự di dân từ các nước Đông và Nam Âu ….Nhưng có thử thách thì mới có thành công, khối Cộng đồng Châu Âu phải được củng cố và mở rộng để làm đối trọng với các khối thị trường Bắc Mỹ, Nam Mỹ, Nga, Ấn, Nhật và đặc biệt là Trung Quốc. Họ vươn lên để không bị tụt hậu, Họ biết nhìn xa Trông rộng. Điều đó phải đáng học hỏi. Tôi thấy Vn gia nhập AFTA lâu rồi mà chưa có kết quả đáng kể, có lẽ do thiếu tư duy đổi mới, vươn lên.
    Tôi cứ tưởng tượng ra mô hình VN mà bạn Chí Linh đại diện qua cÁch suy nghĩ, ăn nói được trình bày ở diễn đàn Quốc tế thì chắc là hội trường vắng không. Chắc lại có mỗi tôi Kiên nhẫn ngồi rồi giải thích cho bạn 😉

    Số lượt thích

    • Đọc những lời bình của Thanh Hải làm nhiều khi cô tò mò. Bấm vào tên Thanh Hải thì xem được một số ảnh. Cô lại thuộc loại những người hay … lân la trò chuyện
      Cái kiểu này chẳng hạn :
      http://dantri.com.vn/c25/s25-657771/gan-hay-xa-khoang-cach-xa-hoi.htm

      nên muốn hỏi Thanh Hải có bao giờ sinh hoạt ở Aachen không nhỉ ? Nếu có thì ta hẹn nhau lần sau gặp bên ấy – Thường mỗi năm cô hay sang sinh hoạt Tết ở Aachen để thăm lại vài bạn bè.

      Đồng ý với Thanh Hải nhiều chuyện. Nuôi ô sinh là một hình thức bất bình đẳng xã hội. Mở rộng tầm nhìn là một điều tối cần thiết – Ông bà ta đã bảo rằng «biết người biết ta, trăm trận trăm thắng» mà. Còn cái nghiêm chỉnh made in Germany thì khỏi phải bàn, ngay tới dân La tinh (tức là Pháp, Bỉ, Ý, Tây ban Nha, …) những nước cũng đã phát triển hơn Việt Nam ta rồi đó, còn phục Đức nữa lọ là.

      Nhưng chúng ta đang luẩn quẩn đối thoại với nhau, cần nhưng không hiệu quả nhiều về giáo dục vì vấn đề của chúng ta hiện thời thuộc vĩ mô, cần lắm những nghiên cứu tổng thể. Chứ ý kiến cá nhân chúng ta chắc không làm được gì … Dù là đầy tình người…

      Số lượt thích

    • Bạn Thanh Hải thân mến. Tôi nhờ bạn nói với mọi người hãy ủng hộ cho hàng Việt nam và cụ thể là khăn mặt bông có chữ Madein Vietnam và bít tất cũng có chữ Madein Vietnam. Ở trong nước các mặt hàng khác thường không có ghi nhãn mác rõ ràng như thế nên cũng không dám nghĩ thứ đó từ đâu. Thời trước khi kinh tế Việt nam nằm trong khối Sev những thứ hàng Việt nam sản xuất để xuất khẩu thường có chất lượng tin cậy được nên rất ưa chuộng. Ngày nay người tiêu dùng kỹ tính đã hình thành mô hình tự sản tự tiêu nên không còn phụ thuộc mấy vào hàng trôi nổi và không trôi nổi. Có người cẩn thận còn gửi người nhà sang châu Âu mua nước tương(xì dầu) vì đã được kiểm nghiện thật.

      Số lượt thích

    • vâng. “TRớ trêu là toàn người Châu Á quen ăn gạo trắng thơm, trong đó người Việt là số đông”. Xin đính chính cho bạn rõ: chỉ những người Việt + Châu Á “dốt nát” mới “quen ăn gạo trắng thơm” và thường xuyên phải uống vitamin tổng hợp (chí ít là b1). Còn những người Việt thông minh thì không dại mà ăn cái gạo đã xát đến bóng nhẫy như nhựa ấy làm gì để tránh bệnh tê phù. Mà Thanh Hải nên kiểm tra sức khỏe đi vì nghe nói tê phù có thể dẫn tới “não úng thủy” đấy.
      Còn cái nhìn xa trông rộng thì cần xem lại đi. Người Châu Âu sống đời sống công nghiệp có chắc là văn minh hơn không khi nó là nguồn gốc ô nhiễm môi trường? Họ chê đời sống nông nghiệp nhiều phân gio hôi thối nhưng ở Việt Nam chưa ghi nhận có dịch tả và dịch hạch trước 1975 đâu.
      Thêm cái hội trường vắng nữa. Nếu có vắng chắc cũng chỉ đến như Galois gửi bài bị vứt sọt rác thôi.

      Số lượt thích

  5. Chí Linh lại suy nghĩ hộ tôi, nhưng nhầm to rồi. Trước tiên là bạn không hiểu từ “TRớ Trêu” của tôi mang nghĩa gì! Thứ hai, việc ăn gạo lứt là bổ thì điều này ở đây người ta biết từ lâu (trước khi VN có trào lưu ăn gạo lứt cách đây 10 năm) nên họ cũng chỉ ăn gạo đó. Còn người Việt ăn là do thói quen thì mới ăn gạo trắng. Điều đáng tiếc là cả gạo lứt hay gạo trắng thì VN không cạnh tranh được trên thị trường Châu Âu.
    Còn ở Châu Âu hay Châu Á bị ô nhiễm môi trường thì ai cũng rõ. Ở bên này họ có luật bảo vệ môi trường, có quy định về mức độ thải khí của ô tô trong thành phố… Còn ở VN và Trung Quốc ô nhiễm như thế nào thì ai cũng biết, bạn chắc chỉ ở trong nhà nên mới không biết thôi. Tôi không phải tranh luận với bạn vì đúng là như mọi người nói, bạn không đại diện cho thế hệ trẻ ở VN. MAy ơi là may! Mọi người nói đúng , sẽ rất tốn thời gian với bạn, tôi cũng hết kiên trì rồi.

    Số lượt thích

    • Vâng. thì châu Á ô nhiễm là học theo cái công nghiệp của châu Âu mà không chịu thấy trước cái tác hại vậy. Trung Quốc là kẻ chỉ vì lợi mà bất chấp đạo lý nên hậu quả từ đó ra là chuyện rất bình thường. Cái đáng nói là Nếu cứ hơi mở miệng ra là ca ngợi Tây mà không suy nghĩ cả hai chiều thì không chỉ công nghiệp mà cả giáo dục cũng chịu những thảm họa như ở Tây mà thôi. Tôi nhấn mạnh lại là thảm họa. Cả cái thế giới công nghiệp gồm Âu, Mỹ, Tàu và cả Nhật (nếu không tỉnh sớm) cùng đám đang công nghiệp hóa (có Việt Nam) đang lao vào một thảm họa vì giáo dục sai. Thế mà ta chưa bị cuốn chặt vào vòng, tức là còn cơ hội dứt ra và né sang ngả khác, nhưng lại bị mấy người không nhìn xa trông rộng lôi cuốn vào. Vì vậy Linh này mới phải lên tiếng cảnh tỉnh.

      Số lượt thích

      • Mình đưa ra ý kiến nhưng môi vẫn khép vì mình dùng bàn phím (chính xác chứ?). Học là cách nhìn và tìm thấy cái hay từ bên ngoài (từ bất cứ đâu) để mang về và tự soi lại bản thân (nếu quanh ta toàn kẻ xu nịnh) nhưng cái dở để bỏ đi. Bạn NCL có đồng ý không?

        Số lượt thích

      • Ôi đúng là Bótay.com! Bác namviet ơi. Em thấy tin đăng bao nhiêu thủ khoa, bao nhiêu tài năng trẻ ở VN, em rất mừng. Chứ nước ta mà có những trí thức như bạn Chí Linh thì em mất hết hy vọng, hihihi.
        Bài Phượng Hồng gợi lại một thưở mộng mơ tuổi học trò, nhưng có một câu hát mà em phải trích dẫn vào Hoàn cảnh bó tay lúc này là: Ai cũng hiểu, chỉ một người không hiểu!
        hihihi

        Cô Mai ơi, cháu rất vui được làm quen với Cô ạ. Lúc là sinh viên thì cháu ở Berlin, sau đó lập gia đình cách đây gần chục năm thì cháu chuyển về vùng miền Nam Bayern ạ. Vì các con còn nhỏ nên cháu cũng chỉ có thể làm nửa ngày và chưa có dịp đi xa. Nếu Cô và gia đình sang Bayern thì chúng cháu mời Cô và gia đình đến chơi với chúng cháu ạ. Ba cô cậu nhà cháu rất thích có ông bà sống cùng, nhưng ông bà nội ngoại ở VN gần tám mươi rồi, nên yếu không sang được. Chúng cháu đợi các con lớn thêm một chút thì đưa về thăm ông bà và quê hương ạ.
        Còn với những trường hợp Cá biệt, Cô không phải giải thích đâu ạ. Cháu cũng chỉ muốn giải thích những vấn đề nhỏ, trước khi bước vào vấn đề lớn, nhưng người ta cố tình không hiểu thì cháu cũng tập trung thời gian và sức lực vào việc khác hữu ích hơn.

        Số lượt thích

      • Tôi cũng mừng mỗi khi trên trái đất có người làm một việc có lợi cho xã hội và càng mừng hơn khi một người Việt được vinh danh vì những đóng góp như vậy bởi một nơi tin cậy. Giải Nobel Hòa bình trao cho Obama, hay khi giải này bị từ chối, là trường hợp ngoại lệ vì hòa bình phụ thuộc phần lớn những nhà chính trị. Thế giới ngày nay chưa bị hủy hoại vì chiến tranh cũng là nhờ giáo dục. Thành quả hòa bình đạt được thật mong manh khi vẫn còn cách GD theo kiểu học gì biết nấy. Nó biến người ta thành kẻ tự thấy mình thông minh, tự cho mình là chân lý. Thấy rùng mình khi có kẻ khăng khăng cho rằng giết chóc để cân bằng sinh thái.

        Số lượt thích

  6. Các bác có nhận thấy rằng chiến tranh luôn xuất phát từ những nơi, những lúc tiềm lực kinh tế vật chất dồi dào không?
    Cái nền giáo dục hiện nay hướng con người tới cái tiềm lực vật chất như thế là đang hướng nhân loại lao vào một cuộc chiến mới, đương nhiên là thảm khốc hơn những cuộc chiến trước đây nhiều.

    Số lượt thích

  7. Còn bảo rằng học là cách nhìn và tìm thấy cái hay từ bên ngoài thì tôi cho là không đúng.
    Vật lý hiện đại khẳng định : người tiến hành thí nghiệm là một bộ phận không thể tách rời của thí nghiệm.
    Nói vật lý cho dễ thấy chứ thực ra tất cả mọi quá trình nhận thức trong mọi môn đều như vậy cả.
    Như vậy nếu chỉ quay ra ngoài thì không đủ.

    Số lượt thích

    • Cách đây chừng chục năm mình nghe một bác “lão thành…” kể tội thực dân Pháp. Bác nói “bọn thực dân Pháp thật tồi tệ, Hà nội ngày nay ách tắc giao thông là do lũ thực dân trước kia chẳng tính toán gì cho tương lai”. Lúc đó mình thấy ngạc nhiên nhưng giò có ai nói thế mình cũng không ngạc nhiên nữa. Hai cái comment của NCL chào ngày mới cũng không làm mình ngạc nhiên, lại thấy có sự logic chặt chẽ với người viết ra nó. Càng thấm thía với câu “Văn là người” ai đó nói. Lòng mình thầm mong bạn đừng vì bị xóa bài mà thoái lui, cũng như mình câu chữ lủng củng sai be bét mà vẫn comment vậy.

      Số lượt thích

      • vâng. cảm ơn. Đến lúc cần phải lui thì lui. (cũng có thể xuất hiện trên diễn đàn khác.)
        Còn chuyện tôi cứ hỏi cái này là gì cái kia là gì bởi một nỗi người đời sống hời hợt quá.
        Từng câu từng lời ta đang nói là do ông bà giữ gìn qua bao khổ nhục để lại, đáng để trân trọng. Chứa trong đó là bao tri thức mà ta hời hợt bỏ qua. Cũng bởi mất gốc như thế nên khi học theo các nước khác ta không phân biệt được cái gì tốt xấu đến mức mang theo cả những điều bất hợp lí về.
        Tôi chưa bao giờ bảo rằng không nên nhìn ra ngoài để học mà chỉ bảo như thế là không đủ. Cho nên thấy ai nhiều lần bàn đến chuyện học của Tây mà không một lần nói chuyện học lại cái hay của Ta thì tôi chê. Bởi hạng đó làm sao phân biệt được cái hay cái dở để mà chọn lựa cái gì nên học, cái gì không nên học?

        Số lượt thích

  8. Bác namviet, có lẽ Bác và bạn Chí Linh nên gặp nhau trực tiếp vì cùng ở VN, cùng có chung suy nghĩ. Riêng em thì em thấy trong tất cả các comments của bạn ấy đầy mâu thuẫn và thiếu Văn hoá. Nếu như bạn ấy chắt chiu những tinh Hoa của ông bà tổ tiên chúng ta, thì có lẽ bạn ấy không phát ngôn bừa bãi để đến mức phải bị xoá. Nếu Bác namviet đọc lại tất cả các comments đầy mâu thuẫn và thiếu chiều sâu thì Bác sẽ hiểu tại sao hầu như không ai muốn tiếp chuyện bạn ấy. Ngay cả hai mệnh đề về chiến tranh khi có tiềm lực vật chất và Thí nghiệm vật lý đều thiếu căn cứ. Thầy giáo mà chỉ ngồi ở nhà, không chịu bước chân ra ngoài để học hỏi thêm, để nâng cao trình độ, thì cũng phải nhường lối để các học trò đi và vượt hơn mình. Nếu như bạn Chí Linh từng “chửi” (từ mà bạn ấy rất tâm đắc) nền giáo dục Và cả xã hội VN, rồi lại thành kiến tột độ với việc học tập những tính ưu việt của thế giới, thì cho đến tận bây giờ bạn ấy vẫn chưa đưa ra được một giải pháp cụ thể nào cho những vấn đề ở VN. Bác tưởng tượng xem, bạn Chí Linh lên làm lãnh đạo thì VN sẽ đi về đâu ạ!? Mình Nói mà không chịu nghe ai, Mình nói mà không được ai nghe thì làm sao thay đổi được điều gì ạ.
    Em quay lại về vụ gian lận thi cử: trên các báo điện tử hiện nay đưa ra vô số các hình chụp thí sinh năm nay quay bài ngang nhiên trước sự ngoảnh đi của giám thị, vậy thì phải tập trung đưa ra các giải pháp, chứ ngồi “chọc ngoáy” câu chữ một cách phi lý thì theo em là đánh trống lảng đấy ạ.
    Cho dù em và hầu hết mọi người Việt ở nước ngoài có bị bạn Chí Linh liệt vào hạng nào đi nữa thì trên thực tế ai làm vẻ vang cho dân tộc Việt cũng đã rõ. Nhìn vào cả hành động, chứ nghe người ta nói tầm phào chưa đủ, bác ạ. Ai chưa bao giờ có ý định học cái hay cái tốt của người khác, ngay cả người đang cùng sống trong nước, thì theo Bác namviet, liệu người đó có làm được gì hữu ích cho xã hội, đất nước không ạ?

    Số lượt thích

    • Em muốn ghi rõ thêm để bạn Chí Linh hiểu, chứ không lại cố hiểu sai lệch. Từ đầu đến cuối, em luôn nêu ra những cái hay của Bạn bè Quốc tế là Sự Minh Bạch (transparency) trong quản lý, Trung Thực (honesty) trong tư duy và hành động, Kỷ Luật (discipline) trong công việc và học tập, Chịu trách nhiệm (taking responsibility) trước những việc làm, Học đi đôi với hành (learning by doing). Vậy thì trong khi nạn gian lận thi cử có hệ thống sau bao nhiêu năm ở Vn vẫn chưa được giải quyết, tình trạng trẻ em trước khi vào lớp 1 cũng phải học thêm, các phụ huynh laf giáo viên cũng không giải nổi bài toán lớp 3 của con mình vv….thì những điều em nêu ra, thưa Bác namviet, lại bị bạn Chí Linh hiểu là “bất hợp lý” ư?

      Số lượt thích

      • Tôi rất muốn nói điều cảm nhận trong lòng và mong bạn hiểu theo nghĩa tích cực. Tôi thấy bạn rất hiểu biết, nhớ nguồn cội, yêu thương mọi người, sống hạnh phúc, thành đạt và …rất trẻ (cả về hình thức bên ngoài và tính cách sôi nổi thẳng thắn bên trong đều toát lên sự phúc hậu). Bình tĩnh lại bạn sẽ thấy NCL không đến nỗi khó chịu như những đoạn văn có vẻ như bạn ấy muốn mọi người …sốc. Cứ thử nghĩ, bạn ấy hy sinh tạo ra một nhân vật như vậy để ai muốn luyện tập tính bình tĩnh. Biết đâu khi luyện tập được sự trầm tĩnh của người già ta lại có thể bước đi trên đường phos Việt nam một cách thoải mái và không ngất vì sốc.

        Số lượt thích

  9. Cám ơn Bác ạ!

    Số lượt thích

    • Thanh Hải chưa già mà đã không chịu học Vật Lý nữa rồi hay là trình độ hạn chế nên không đủ tiếp thu những kiến thức Vật Lý hiện đại?
      Người thí nghiệm là một bộ phận không thể tách rời của thí nghiệm Vật Lý.
      Bạn có thể hỏi bất kì giáo sư nào về vật lý, càng giỏi càng tốt để xác nhận điều đó.

      Số lượt thích

      • Bạn NCL chưa xem phim tài liệu “Chuyện tử tế” của Trần Văn Thuỷ ? Nếu xem rồi, bạn có dám cho ý kiến không?

        Số lượt thích

      • Dạ, thưa bạn Chí Linh! Bạn viết “Người thí nghiệm là một bộ phận không thể tách rời của thí nghiệm Vật Lý.” thì bạn cũng phải hiểu đó chỉ “LÀ MỘT BỘ PHẬN” thôi. Còn rất nhiều bộ phận khác mà bạn quên hoặc không định nhắc tới thôi, bạn ạ. Tôi cứ phải viết tỉ mỉ ra, thì bạn mới hiểu, là sao hả bạn!
        Mà bạn tinh ý thì cũng sẽ thấy là các độc giả chắc chắn rất chán mấy cuộc hội thoại kiểu này của tôi và bạn trong diễn đàn này. Tôi già rồi và quen đối đáp với con trẻ nên mới còn đáp lại, chứ tôi cách đây 15 năm trước thì cũng như mọi người ở đây thôi.

        Số lượt thích

  10. Mình cũng muốn xem. Nhưng mấy bữa nay nhà cần yên tĩnh nên không bật tiếng được. Còn chuyện đưa ra ý kiến thì tất nhiên là dám chứ. Dù đúng dù sai, kể cả bị chê cũng là chuyện thường mà. Chê mà có lí còn tốt nữa ấy.

    Số lượt thích

  11. Thanh Hải bảo mình chả thấy đưa ra giải pháp gì cho GD VN thì không phải đâu. Có vài giải pháp đưa ra bị phạm húy nên comment đã bị xóa (cứ ngỡ web này thẳng thắn lắm vì comment ấy cũng không có từ nào bậy cả). Còn viết bài công khai gửi web này thì không được đăng. Thực ra bài ấy mới mang tính thăm dò xem người ta tiếp nhận tới đâu để viết cho phù hợp nhưng vì không được đăng nên thôi. Có lẽ ít người dám chấp nhận điều tôi nói:
    Kinh nghiệm không thể truyền từ người này sang người khác.
    Tôi, sau khi bàn vấn đề ấy rồi, đặt câu hỏi: Thế thì
    – Dạy và học thế nào?
    – Gia đình, Nhà trường và Xã hội có tác dụng gì?
    – Định nghĩa thế nào là người giỏi? (một định nghĩa phù hợp với tất cả các xã hội có mặt từ trước tới nay, không phân biệt thể chế nào.)
    Tôi dự kiến sau khi trả lời mấy câu hỏi ấy sẽ bàn chuyện:
    – Học để làm gì?
    – Muốn rồi hãy đi học.
    – Có thể sẽ bàn lại về khoa học và tôn giáo vì tôi không nhất trí với điểm này trong bài “Học thế nào” của anh Bảo Châu.
    Tôi lại dự kiến sau khi bàn những chuyện này thì giải quyết:
    – Tư duy thế nào khi bắt đầu một công việc? (Trong đó có định nghĩa thế nào là đúng sai, tốt xấu, một điều mà ta cứ dùng nhưng chưa thấy ai định nghĩa).
    – Từ đó tư duy thế nào để đổi mới GD? (Trong đó có đưa ra lí do cho sự đổi mới mà không cần chê nền GD hiện tại).
    Đã lên cả một chương trình chứ không phải không. Nhưng khi gởi bài đầu tiên, sau 10 ngày người ta không đăng cũng không hồi âm. Ha ha … Một tình huống rất giống khi các bạn trẻ nộp đơn xin việc đâu đó. May mà mình không đi xin việc. Mình thấy web này đưa ra bàn về đổi mới GD, ngỡ là tâm huyết cũng cao mà nhân tài (có sự cởi mở) cũng nhiều nên gửi thử xem. Nhưng có vẻ như tư tưởng người ta chật chội quá nên khó chấp nhận những điều kì lạ.
    Tôi luôn nói rằng: ĐIỀU TÔI NÓI CÓ THỂ KHÔNG ĐÚNG NHƯNG QUAN TRỌNG.
    Thế thì sao lại chỉ vì kì lạ mà không đăng? Nếu ý kiến ấy không tốt thì sẽ có người chỉnh lại kia mà. Nếu bảo không phù hợp tiêu chí của web cũng không đúng vì nó phù hợp với phần “Triết lí” của web này mà. Hơn thế cuối bài tôi có nêu 3 câu hỏi đầu tiên ở trên, nghĩa là đã gợi ra rằng nó cần cho những bài sau phù hợp với mục đích của web.
    Thực ra chuyện tôi hay nói ngược lại với ý kiến người khác là một cách test xem khả năng của người tiếp chuyện tới đâu khi bàn về những chuyện lạ. Bởi cái tiên tiến nhất thì đương nhiên phải mới nhất khiến nhiều người thấy lạ. Chỉ nhìn những dự kiến của tôi nhiều người đã thấy lạ rồi ấy chứ.

    Số lượt thích

  12. Còn điều tôi từng bàn với Thanh Hải qua nhiều comment thì rất thiết thực đấy, dù nó có vẻ trái tai:
    – Có chắc những điều “tiên tiến” mà bạn hiểu về các nước “tiên tiến” là đúng không? Không biết bạn thế nào nhưng tôi không dám tin ở Đức, Bỉ, … người dân không phàn nàn gì về GD. Thế mà không thấy ai cung cấp thông tin chiều ngược lại? Vậy thông tin như thế là đầy đủ chăng? Đem về áp dụng cho nước nhà nên chăng?
    – Có chắc những bài báo chê hiện thực GD ở VN là viết một cách khách quan không? hay bị thành kiến? mấy bài mà tôi phân tích người ta đều xét thiếu trường hợp thì khách quan hay thành kiến? Như vậy có đáng tin chăng?
    – Người ta khen hết Đức, Bỉ lại đến Nhật, Sinh – ga – po thì VN biết đi theo cái nào? Các bạn có tin không nếu có người bảo GD VN ra thế này là bởi “học quá nhiều cái hay của các nước tiên tiến”. Có chính sách nào nhà nước đưa ra mà chẳng viện dẫn là tham khảo ở nước này, nước kia tiên tiến?
    Vậy Sao không là tự tìm con đường riêng?

    Số lượt thích

    • Thưa bạn Chí Linh tiếp!
      Thứ nhất, tôi đã vô tình đọc được những gì bạn viết cho cô Mai, thì tôi thấy cũng phải xóa thật. Bởi trong đó, có những điều phi lý, những điều bạn tự đặt tình huống mà nó không thể xảy ra theo logic của sự việc. Nếu bạn muốn hỏi một người về những gì bạn chưa biết về người đó, thì bạn nên hỏi nhã nhặn và lịch sự, chứ không phải “giả định rồi …đặt điều”, tôi thuộc loại người dễ tính mà thấy cũng phải bất bình. Bạn cũng phải hiểu là ở một diễn đàn quốc tế thì cũng có một văn hóa thảo luận mà mọi người tham gia phải giữ gìn. Nếu vượt qua giới hạn thì sẽ phải chuyển sang một diễn đàn khác, có nội dung khác, có văn hóa thảo luận khác, bạn ạ. Nếu bạn được theo dõi một cuộc thảo luận về các vấn đề chính trị, xã hội ở trên các chương trình thời sự bên này, bạn sẽ thấy họ đều có một văn hóa tranh luận rất lành mạnh. Ai cũng có quan điểm riêng vì ai cũng có suy nghĩ chủ quan về các vấn đề, nhưng họ biết nhượng bộ nếu thấy có những suy luận ưu việt hơn. Điều khác xa nữa là họ không có lý luận cùn, bởi nếu không có lý luận sắc bén thì họ không thể làm chính trị và cũng không có ai đi bầu họ và đảng của họ. Cuối buổi tranh luận thì ai cũng vui vẻ, bởi vì họ được trình bày ý kiến của mình và được mọi người tôn trọng khi nghe họ nói. Được mọi người nghe không có nghĩa là mọi người nghe theo, nhưng sự tôn trọng một ý kiến sắc sảo, ý kiến có tính chất xây dựng và không mang tính xúc phạm cá nhân thì thuộc phạm vi văn hóa thảo luận ở xã hội phương Tây!
      Thứ hai, còn nói về những tiêu cực của các nước phương Tây thì không ít, ngay cả trong nền giáo dục. Ở đâu có dân thì ở đó có tiêu cực, vì không phải ai cũng hoàn hảo. Nhưng vấn đề là thấy tiêu cực mà không sửa là một vấn đề cực kỳ tiêu cực, phải không bạn. Bạn không đọc kỹ các comments của tôi, nên bỏ qua những ý chính nhất. Bạn hay nhặt nhặn từng từ riêng lẻ ra khỏi contexts rồi vặn vẹo, nên làm tôi cũng không buồn giải thích nữa. Giờ tôi nhắc lại, rằng VN chúng ta nên học họ đức tính TRUNG THỰC, bởi vì họ thấy SAI, thấy TIÊU CỰC là họ lên tiếng NGAY, nên họ mới cải cách được rất nhiều, tiến bộ được rất nhiều, rút kinh nghiệm được rất nhiều. VĂn hóa của họ là NHÌN THẲNG VÀO SỰ THẬT, vào điều đó đáng học tập!
      Thứ ba, hôm nay tôi mới thấy bạn Chí Linh lập trình tự các điểm bạn định đưa ra để giải quyết cho các vấn đề GD ở VN. Trước đó thì chỉ nhắc đi nhắc lại là ngoài bạn ra, không có ai có ý kiến hay hơn, giỏi hơn. Trong khi bạn chỉ đưa ra được “Quyền bỏ học” thôi. Bạn thử nghĩ xem, ai đó nói như vậy bạn thấy có sức lôi cuốn hay thuyết phục không?
      Nếu nói chỉ để mọi người bỏ đi, thì cũng phải nên suy nghĩ xem tại sao, bạn ạ.
      Tôi không ít tuổi như bạn tưởng, nên tôi cũng không chấp những lời khích bác, thiếu văn hóa và xúc phạm cá nhân của bạn. Tôi chỉ mong bạn theo năm tháng tự nhận ra rằng, bạn làm gì thì được lợi hay bị thua thiệt, bạn sẽ là người chịu đầu tiên, chứ đâu phải tôi hay mọi người.

      Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Nhập địa chỉ email để nhận thông báo có bài mới từ Học Thế Nào.

%d bloggers like this: