How We Learn

Sản lượng của giáo dục – Nguyễn Phương Văn

Cải cách giáo dục là cực khó, tất nhiên rồi, vì hô hào mãi, thực hiện mãi có ra cái gì đâu, càng ngày càng tệ đi. Đấy là vì làm cái mới mà không dựa vào cái cũ, mô hình cũ, giáo trình cũ…

Cách của tôi đại thể như sau. Tôi sẽ nói rất ngắn, bởi các suy nghĩ điên rồ chẳng có cái nào dài.

I. Cắt hệ giáo dục từ lớp 1 đến lớp 12 ra làm 3 khúc.

Khúc 1:

Đưa lớp 1 hiện nay quay trở lại lớp Vỡ Lòng như ngày xưa. Các lớp vỡ lòng sẽ do phòng giáo dục (cấp quận, thị, huyện) quản lý. Không nằm trong các trường phổ thông, mà nằm rải rác khắp nơi. Mỗi địa điểm chỉ cần một hoặc hai phòng học (tương đương với hai hoặc bốn lớp sáng-chiều). Giáo viên cố định theo phòng học. Mỗi cô tự quản phòng học và hai lớp học (sáng-chiều) của mình.

Sách giáo khoa (SGK) sẽ là bắt buộc và thống nhất trên toàn quốc.

Các em học vỡ lòng sẽ chỉ tập đọc, tập viết, tập làm tính… Môi trường học tập cũng bé tí, các em hằng ngày đến trường chỉ biết các bạn cùng lớp mình và lớp bên cạnh.

Các lớp học phân tán nên cự li đi học sẽ rất gần. Bố mẹ không phải đau đầu đưa đón con, nhất là khi mẹ đi cấy bố vào nhà máy, đường tắc suốt ngày.

Trong trường hợp mà không có cả khả năng đi học như các vùng sâu vùng xa hoặc các hộ nghèo thì các lớp vỡ lòng cũng làm được một việc là xóa mù chữ và mù con số cho trẻ em.

Khúc 2 và Khúc 3:

Cắt các lớp từ 2 đến 8 hiện nay thành cấp Phổ thông (tức là sẽ thành lớp 1 đến lớp 7). Nôm na là sau khi học lớp Vỡ Lòng ở làng, ta sẽ lên xã học cấp phổ thông. Bắt đầu từ lớp 1. Đến lớp 7 thì tốt nghiệp.

Dồn các lớp 9,10,11,12 thành cấp Trung học và chỉ có ba lớp 8,9 và 10.

Các trường cấp Phổ thông sẽ bắt buộc có 7 khối từ lớp 1 đến lớp 7. Không cho làm trường cấp tiểu học, THCS, THPT như hiện nay. Cũng cấm luôn các trường cấp THCS, THPT như hiện nay. Tóm lại, trên hệ thống chỉ còn hai loại trường. Trường cấp Phổ thông (1 đến 7) và Trung học (8,9,10).

Do cấp Phổ thông có tới 7 lớp, mà lớp 1 bước vào đã biết chữ, nên tha hồ cắt giảm các nội dung nặng về học thuật trong SGK. SGK lúc này chỉ tập trung vào dạy những gì thực sự thực dụng và những môn xã hội (văn, họa, nhạc, giá trị sống) sẽ đi theo hướng gợi mở để mỗi đứa trẻ có ham muốn trở thành người tốt, chăm chỉ lao động và tôn trọng cá nhân thay vì đi theo tập thể một cách mù quáng. SGK có thể bắt buộc giống nhau, nhưng chỉ cỡ 80%, còn lại là theo vùng miền. Ví dụ những học sinh miền nam, cả đời không biết mùa đông, thì chỉ cần cho các em biết rằng ở miền bắc có mùa đông, chứ không nhất thiết phải yêu thích và hiểu mùa đông rồi mùa xuân hoa đào nở. Lại càng không cần biết có ông đồ già bày giấy đỏ (thực ra cũng thành dĩ vãng rồi).

Sách giáo khoa cấp Trung học sẽ không bắt buộc sử dụng của Bộ GD&ĐT như hiện nay (100%) mà có thể chỉ cần theo khung bắt buộc (70%) còn 30% sẽ tự do nhà trường quyết định. Cái này rất quan trọng vì việc học ở Tây Nguyên hay Tây Bắc đương nhiên là khác Hà Nội và Sài Gòn. Học cấp Trung học mà được học thêm về cafe, cao su (với học sinh Dak Lak) đương nhiên là quý hơn học Văn học Pháp hay Lịch sử Thế giới. Việc này còn kéo theo thay đổi phương pháp giảng dạy và qua đó tạo sự cạnh tranh giữa các trường cấp Trung học, đặc biệt là giữa các trường elite.

II. Phân khúc lao động

Tốt nghiệp Phổ thông

+ Nếu học khá (điểm tốt nghiệp hoặc điểm GPA) và có nguyện vọng học tiếp sẽ được học lên lớp 8 (cấp Trung học).
+ Nếu học kém hoặc không có nguyện vọng. Tốt nghiệp luôn sự nghiệp học chữ ở đây và chuyển qua học nghề. Ở đây sẽ xuất hiện các trường sơ cấp và trung cấp nghề. Học hai năm xong (tốt nghiệp là 16.5 tuổi) có thể tham gia lao động được. Sự thực thì hầu hết các nghề nghiệp mà chúng ta gặp hằng ngày (sửa xe máy, cắt tóc, massage, chữa điện nước …) không cần phải đi học hết lớp 12 rồi mới đi học nghề để làm. Sẽ là một sự lãng phí nguồn lực xã hội không lồ để đào tạo một người (học 12 năm) rồi đi làm nghề photocopy.
+ Trong trường hợp đi nghĩa vụ quân sự thì việc học nghề xong rồi nhập ngũ cũng có lợi cho toàn bộ ngành quốc phòng nói chung.
+ Còn để xuất khẩu lao động thì còn gì bằng nữa.

Tốt nghiệp Trung học

+ Tốt nghiệp trung học xong, nôm na là cầm cái bằng tú tài như ngày xưa, là có thể đi làm công chức (cấp thấp) ở công sở. Chả có lý do gì một cô receptiont nghe điện thoại và nhận công văn ở cơ quan cấp bộ mà phải học đại học hoặc cao đẳng cả. Hay là các cô cán bộ ở phường suốt ngày làm việc với giấy tờ lẩm cẩm của công dân mà phải có bằng đại học.
+ Nếu cần làm một nghề gì có chuyên môn, ví dụ kế toán hay y tá, thì tiếp tục đi học hệ cao đẳng nghề (hai hoặc ba năm)
+ Nếu có khả năng và nguyện vọng học cao hơn nữa thì vào đại học như xưa nay vẫn thế.

Liên thông

Nếu những người vì lí do nào đó phải rẽ nhánh từ cấp Phổ thông đi học nghề, nếu sau này có nhu cầu và khả năng học tiếp, thì sẽ có các hệ liên thông từ trung cấp nghề lên cao đẳng nghề. Nếu muốn đi học đại học thì sẽ thiết kế một chương trình học chuyển đổi kéo dài một năm để chuyển từ cao đẳng thành hết Đại học đại cương.

III. Kiểm định vùng và SGK

SGK chỉ do Bộ soạn thảo như hiện nay, lại thống nhất giống nhau trên toàn quốc, đương nhiên là phản khoa học. Khỏi phải bàn nhiều.

Nhưng cho tư nhân làm giáo trình giáo án thì cũng sẽ là tự sát nếu không quản chặt. Vả lại nếu mỗi trường (tư) dạy một kiểu (giả sử SGK, giáo trình, giáo án của tư nhân là tốt) thì làm sao học sinh có thể chuyển từ trường này qua trường khác. Thậm chí giáo viên cũng không chuyển trường được.

Giải pháp ở đây là Vỡ Lòng phải giống nhau 100% trên cả nước. Học lên cao dần thì bớt dần sự giống nhau đi. Nhưng sự khác nhau chỉ khác giữa các vùng/miền là chính. Các trường cùng vùng thì nên dạy giống nhau.

Vina có thể chia thành sáu vùng giáo dục: Tây Bắc, Miền Bắc, Miền Trung, Nam Trung Bộ, Tây Nguyên, Đông Nam Bộ, Tây Nam Bộ.

Mỗi vùng có hội đồng kiểm định giáo dục vùng. Do hiểu đặc trưng địa lý, kinh tế và văn hoá vùng của mình, hội đồng kiểm định giáo dục vùng sẽ là nơi hiểu nhất nhu cầu học và khả năng dạy của địa phương. Cũng sẽ là nơi giám định khắt khe nhất do ở rất gần địa phương.

Hội đồng kiểm định giáo dục cấp vùng sẽ quyết định, thẩm định và xét duyệt nội dung sách giáo khoa dùng trong vùng. Kiểm định phương pháp và chất lượng giảng dạy (bao gồm cả hạ tầng cơ sở). Đánh giá và phân loại trường.

Tức là tách phần SGK và thanh tra giáo dục ra khỏi Bộ. Bộ lúc này chỉ quản phần core của sách giáo khoa, cấp kinh phí và quản lý khối trường công lập.

IV. Những suy nghĩ dở

Về nguyên tắc, mô hình giáo dục như trên là một thụt lùi về so với tiến hóa của nhân loại. Nhưng của đáng tội, nó rất phù hợp với sự tiến hóa nửa mùa chất chứa vô cùng nhiều sai sót và khiếm khuyết không thể khắc phục được của nền giáo dục Vina.

Tôi suy nghĩ nhiều: rằng mô hình đào tạo kia có vô nhân đạo hay không? Nhưng có vẻ như nó lại rất nhân đạo hehe. Nó mở ra cơ hội cho tất cả những ai không muốn học (hoặc không có khả năng đi học, ví dụ như nhà nghèo hoặc không có năng khiếu học tập) sớm có cơ hội bước chân vào đời thay vì mài đũng quần trên ghế nhà trường tốn không biết bao nhiêu tài nguyên xã hội. Hơn thế nữa, giới trẻ bây giờ đã chán không muốn học mà vẫn phải đi học. Trong lúc nhà trường lại quá tải. Tất yếu sẽ dẫn đến các việc kiểu như đánh nhau, lột áo nhau rồi quay phim tung lên mạng. Hay đua xe nghiện hút.

Mô hình này cũng giảm bớt sức ép lên các trường THPT như hiện nay. Trường THPT quá tải dẫn đến việc dạy dỗ như dở hơi, tác động xấu đến tương lai gần và xa của xã hội là không thể nào kể hết được. Các bạn có tin rằng cứ như thế này mãi thì sẽ đến một ngày nào đó mở TV ra toàn thấy Lậm Văn Sai không?

Mô hình này nó sẽ tự động phân loại cá nhân theo khả năng và ý muốn cá nhân của mỗi công dân trong xã hội ngay từ khi họ bắt đầu có nhận thức thực sự về sự tồn tại của mình và vai trò của mình. Họ gần như được tự do lựa chọn dựa trên điểm số và sở thích làm gì. Ở giai đoạn này thực ra gia đình gần như không gây sức ép gì được, nhà trường lại càng không. Cái khó của mô hình này ở chỗ các trường nghề phải đủ lớn để hứng tới, có lẽ, 2/3 số học sinh, đặc biệt là ở các vùng xa đô thị. Nhưng điều này thị trường tự nó điều tiết được. Đơn giản là vì vùng nào thường gắn với nghề nấy. Ở Hà Nội đương nhiên sẽ không có trường dạy nghề liên quan đến cafe, còn Daklak đương nhiên sẽ không có trường dạy nghề thủy hải sản.

Mô hình này cũng làm giảm sức ép đầu vào cho đại học. Chắc chắn lúc đó người ta chỉ học đại học khi đủ điều kiện và thực sự cần học. Các đại học lởm như hiện nay đương nhiên là biến mất. Đại học sẽ dễ chuyển qua làm nghiên cứu nhiều hơn, thay vì chỉ giảng dạy (và giảng dạy cũng như dở hơi) như hiện nay.

Mô hình này cho phép lao động phổ thông tham gia vào thị trường lao động sớm hơn. Thực ra hiện nay ở những miền lạc hậu như miền tây, người ta cũng bỏ học từ lớp 7 lớp 8 để hành nghề tự do, hoặc lên thành phố làm những nghề dễ kiếm tiền mà không cần rèn luyện nhiều như … massage. Vậy nên khi quy việc phổ cập giáo dục bắt buộc xuống hệ phổ thông 7 (cộng vỡ lòng) thì bản chất sẽ công bằng về mặt giáo dục hơn đối với hầu hết người Việt. (Tức là không còn phân biệt đối xử vì bỏ học đi làm nữa).

Với việc địa phương hóa SGK và phương pháp dạy học ở trường Trung học, học sinh tốt nghiệp có thể đi làm được ngay, thậm chí sau khi học thêm một khóa huấn luyện ngắn theo kiểu cấp chứng chỉ hành nghề là có thể làm được một vài chuyên môn nhất định.

Vai trò của Bộ GD&ĐT giảm thiểu đi nhiều. Nó sẽ chỉ tập trung vào quản lý chất lượng dạy học của các trường, thay vì ngồi nghĩ hộ hàng chục triệu con người là học cái gì thì tốt cho chúng mày, và chúng mày nên được dạy dỗ ra sao thì tốt cho chúng tao.

Vai trò của hệ thống vỡ lòng sẽ mang lại nhiều lợi ích. Đầu tiên là xóa mù, haizz, thế kỷ 21 mà nói chuyện xóa mù thì quả là kỳ cục, nhưng quả thực là như vậy. Thứ nhì là đứa trẻ khi thực sự đến trường (lớp 1) nó và gia đình sẽ biết là chặng đường tối thiểu cần phải đi chỉ chỉ còn … 7 năm nữa. Sau đó chỉ cần học nghề sơ cấp (hơn một năm) hoặc trung cấp (hai năm) là có thể kiếm tiền giúp gia đình được rồi. Đồng thời nếu muốn học lên nữa, khi có điều kiện, thì vẫn còn cửa liên thông lên cao đẳng hoặc đại học. Trong trường hợp học khá hoặc muốn làm công chức, thì con đường ba năm nữa (trung học) cũng là cái có thể… cố được vì học trung học nói chung vẫn là gần nhà, ăn cơm nhà.

Với mô hình lớp Vỡ Lòng, tuổi đến trường có lẽ không cần bắt buộc là 6 tuổi như hiện nay mà có thể sớm hoặc muộn hơn tùy theo gia cảnh. Nếu bố mẹ muốn con học sớm, hoặc vì phải cho con học sớm thì 5 tuổi đi học cũng được. Hoặc ngược lại. Đồng thời cho phép đúp (học lại) vỡ lòng hai lần. Kiểu nhồi chữ cho chắc. Tuổi đến trường sớm hơn sẽ giúp tuổi tốt nghiệp trung học và vào đại học sớm hơn, tuổi tốt nghiệp sẽ sớm hơn, thời gian cống hiến cho xã hội dài hơn. Với trường hợp rẽ nhánh sau Phổ thông thì khả năng đi làm trước 16 tuổi là cao (giả sử 4.5 tuổi đã vào Vỡ Lòng), cái này hơi vô nhân đạo theo quan điểm xã hội bình thường, nhưng ở nước nghèo như nước ta, bán vé số từ bé tí, thì 16 tuổi đi làm cũng chả là vấn đề qué gì ghê gớm.

Về việc để tư nhân tham gia làm SGK. Cái này tôi đương nhiên là ủng hộ. Các bạn có thể xem thêm mục III ở trên bài viết. Chỉ xin lưu ý thêm ở đây là không thể khoán trắng cho tư nhân làm vì sẽ tai nạn ngay. Tư nhân trình độ không đều, có một số rất giỏi, đa phần là xoàng. Chưa kể rất ít doanh nhân cân bằng được đạo đức và lợi nhuận. Tuy nhiên in the long run, hehehe, thì nên để tư nhân tham gia rộng và sâu vào giáo dục.

Quay lại ý chính của bài viết. Mục đích cải tổ giáo dục (của cá nhân tôi) là để tăng sản lượng của nền kinh tế trong 5, 10 và 20 năm tới. Nếu không cải tổ, chắc chắn chúng ta sẽ gặp vấn đề về chất lượng và số lượng lao động trong 20 năm tới. Có khả năng lúc đó cái làm ra sẽ không đủ để ăn vì người già về hưu nhiều hơn người đang đi làm.

Về tuổi lao động. Theo mô hình hiện nay, ví dụ tính theo lao động có trình độ trung cấp nghề, thì 20 tuổi mới bắt đầu đi làm. Còn theo mô hình của tôi thì khoảng 18 tuổi. Con số này tôi nghĩ là hợp lý. Còn nếu thấp hơn, ví dụ sơ cấp hoặc hành nghề tự do thì hơi khó tính tuổi. Tuy nhiên hiện nay nếu về quê, vùng sâu vùng xa, hoặc thậm chí ngay vỉa hè ở thành phố, sẽ thấy trẻ em đi làm sớm lắm (đánh giày, bán vé số, rửa bát, trông xe).

Nếu các bác đọc báo thì sẽ thấy hiện nay mỗi năm có khoảng một triệu học sinh tốt nghiệp THPT (con số hơi choáng đấy). Trong đó có 100.000 là vào được các trường đại học có chất lượng tàm tạm.

Theo mô hình của tôi thì con số một triệu học sinh tốt nghiệp THPT kia sẽ chỉ còn lại tầm 600.000 là cùng. Sẽ giảm tải rất nhiều cho hệ thống THPT hiện nay, tức là hệ Trung học (8,9,10) như trong mô hình của tôi. Giảm tải, tự thân nó, đã làm việc học và dạy học trở nên tốt đẹp hơn. Việc giảm tải này cũng sẽ thúc đẩy sự ra đời của các trường elite kiểu như một số trường boarding đỉnh cao ở Mỹ, ví dụ Phillips Exeter Academy, nơi mà việc dạy và học cực kỳ khoáng đạt và trí tuệ, không giống bất cứ chỗ nào khác trên thế giới.

Về việc dồn bốn lớp 9-10-11-12 thành 8-9-10 thì các bạn đừng lo là nặng. Vì chương trình bây giờ học nặng dã man, phần toán chẳng hạn, phải bằng năm thứ 2 đại học ở Tây. Riêng cắt bớt những cái nặng về Toán Lý Hóa, rồi các phần thừa trong văn học, lịch sử … đi là vừa.

Một điểm nữa, là sau khi áp dụng mô hình này khoảng 20 năm, ta sẽ sửa đổi nó để tái tiếp cận lại với tiêu chuẩn đào tạo văn minh của thế giới. Vì lúc đó nền kinh tế của ta chắc cũng qua được cái bẫy thu nhập trung bình rồi.

Nguồn: http://5xublog.org/2010/10/26/giao-d%E1%BB%A5c-va-s%E1%BA%A3n-l%C6%B0%E1%BB%A3ng/

Advertisements

Tagged as:

Categorised in: Giáo dục phổ thông, Hướng cải cách

35 phản hồi »

  1. Hic ý tưởng của bác tính khả thi cực thấp. Nếu giờ thay đổi theo hướng này, cả xã hội sẽ phải vận động theo, không biết tốn mất bao nhiêu nguồn lực đây ợ.
    Bài viết mang tính tham khảo rất cao!

    Số lượt thích

  2. Nội của tôi, người được “xóa nạn mù chữ”. Hôm đó phiên chợ bị một đám người ngăn lối ra, ai biết đọc thì được đi. Nội tôi, được người ta chỉ chữ Tuân và nội đọc “Tê-ớ-tớ-en-tuân” và được đi qua. Nội không biết rằng, hôm đó nội đã góp phần vào công cuộc xóa nạm mù chữ 100% ở miền Bắc, để đưa đất nước tiến lên. Phải nói luôn là, nội của tôi chỉ biết đọc đúng có một lần nhưng sự hiểu biết thì hơn hẳn chúng tôi. Khi tôi còn bé, nội kể cho tôi sự tích vì sao “Việt nam mất Trang” (theo nội Trang là một người giỏi mọi thứ, chứ không chỉ giỏi nói như nhiều người hiểu). Nội cũng là người biết trước những diễn biến vận mệnh của nước nhà chỉ bằng cách học truyền khẩu. Cho đến trước khi qua đời, nội vẫn là một người minh mẫn sáng suốt để lại cho con cháu những lời khuyên giá trị tới nhiều chục năm sau. Một trong nhưng câu nội hay nói là “ngày xưa…tốt như thế”. Đọc bài của tác giả Nguyễn Phương Văn tôi thấy đó là cách đổi mới theo mô hình GD ở miền Bắc trước Thống Nhất, một mô hình GD tốt hơn bây giờ. Nhưng có một điều tôi băn khoăn là mô hình đó gắn liền với chế độ tem phiếu. Hồi đó, không mấy ai quá bận tâm đến tiền, mà chỉ bận tâm đến tiêu chuẩn được phân phối và làm thế nào để xếp hàng nhận được.

    Số lượt thích

  3. Giải pháp đáng yêu quá !

    Số lượt thích

  4. Nền giáo dục còn nhiều cái thừa, cái thiếu, cái dở. Cái này do lãnh đạo bảo thủ, ỉ lại chờ nhau, chẳng ai dám thay đổi để tiến bộ, vì vừa mệt người vừa đụng chạm nhau. Cấp dưới thì cứ ôm cái thành tích ảo mà leo. Cả hai cùng sướng. Còn người học, học xong ra đời mới biết nó thừa, thiếu, dở. Nhiều thầy cô yếu, giống con vẹt phát âm lại, hiểu lơ mơ, kiểu như tam sao thất bản. Rất may có nhiều học sinh giỏi tự học thành tài. Giáo dục gì mà dịch tài liệu nước ngoài làm đồ án, luận văn đại học, thạc sĩ, tiến sĩ. Tiến sĩ mù ngoại ngữ, tiến sĩ copy paste, tiên sĩ nhờ làm luận văn, tiến sĩ lá chuối. Trong âm nhạc gọi là nhạc chế, ở đây ta có thể gọi là “tiến sĩ chế” bài của người khác. “Công trình copy paste” đắp chiếu nuôi mối là vậy đó. Tốn tiền nông dân một nắng hai sương. Một khi hết tài nguyên và ô nhiễm nặng là dân ta chết đói.

    Số lượt thích

  5. Thưa với anh tác giả bài báo rằng: không có gì phù hợp với hiện tại hơn chính hiện tại. Nghĩa là nền GD hiện nay phù hợp nhất với xã hội hiện nay. Anh bảo cái mô hình của anh phù hợp hơn thì không biết căn cứ vào cái gì hay cứ nói liều, trúng thì trúng chẳng trúng thì trật?
    Nói như tôi nghĩa là không cần phải cải cách gì thì GD nó vẫn vận động, phát triển. Thế thì còn đổi mới làm gì? Là bởi người ta hy vọng nhìn thấy tương lai, thấy cái gì cần mà chưa có thì tạo tiền đề cho nó. Vậy là phải hướng tới tương lai chứ vác cái mô hình quá khứ về thì còn ra thể thống quái gì nữa. Và khi đưa ra một cái đổi mới thì phải chỉ ra rằng nó mang tính quy luật đem lại điều lợi ích gì lâu dài và không để lại hậu quả nghiệm trọng. Bàn như anh thì đứa trẻ con nó cũng bàn được.

    Số lượt thích

  6. Hiện nay chúng ta làm vẫn không đủ ăn đâu. Nước ta là một nước có dân số già bởi hai lý do sau:
    Thứ nhất, “trên bảo dưới phải nghe”. Như thế là mất tính sáng tạo (tính đặc trưng của tuổi trẻ); tính bảo thủ cao (tính đặc trưng của tuổi già).
    Thứ hai, số người trong độ tuổi lao động thì cao nhưng số người làm ra lợi ích cho xã hội thì chỉ chiếm khoảng 1/3. Nghĩa là một người làm phải nuôi 2 người hay là số người ăn bám gấp đôi số người làm. Trong số ăn bám ấy thì 1/5 là những kẻ đặc quyền đặc lợi, hưởng nhiều (80% lợi ích từ xã hội) không những không làm gì mà còn phá hoại, ngăn cản người khác làm việc.
    Do đó nước ta hiện nay vốn không đủ ăn (tiêu dùng). Cái mà ta có là bán tài nguyên và lợi ích dân tộc cộng với vay nợ để tiêu dùng.

    Số lượt thích

    • Điều bạn viết cũng là điều nhiều người thắc mắc đấy. Những người thắc mắc là những người vẫn còn biết suy nghĩ vì họ được ăn những vẫn thắc mắc: Vì sao có để ăn? Bán lá điều lấy tiền xây nhà là chuyện đã có ở Việt nam.

      Số lượt thích

    • Mình thấy số liệu bạn nêu ra rất đáng chú ý, bạn có thể cho biết lấy nguồn từ đâu không? Nếu bạn tự thống kê thì có thể đưa ra chi tiết về phương pháp, quá trình và dữ liệu gốc không? Nói liều, như bạn đã nhắc, là không tốt. Tin liều, theo mình nghĩ, cũng không ổn. Thế nên số liệu không có nguồn gốc thì mình không tin được.

      Số lượt thích

    • các bác và các bạn có lẽ phải hiểu nghĩa bóng của khái niệm “dân số già” mà bác LBP ghi ra đây: đó là già, lỗi thời về tư tưởng đấy mà 😉

      Số lượt thích

      • đính chính bạn. Già về sức sáng tạo và sức lao động (2 yếu tố căn bản của sự phát triển).

        Số lượt thích

      • ở Vn Thanh niên ở độ tuổi đi làm đông hơn các Bác nghỉ hưu chứ ạ. Nếu vậy thì thay vì “sức lao động” thì nói tới “Hiệu Quả lao động”, Bác LBP nhỉ!

        Số lượt thích

      • thanh niên đông thì đúng. Tôi cũng bảo sách địa lý viết VN có dân số trẻ mà. Nhưng độ tuổi bắt đầu lao động thì ngày càng cao. nay hầu hết là qua 18 tuổi (hết phổ thông) mới lao động. Rồi khá nhiều phải sau khi học xong đại học, cao đẳng thậm chí còn sau cả thạc sĩ mới đi làm (giá mà học được cái gì hơn cái bằng thì cũng đỡ đau lòng). Còn các cụ già thì thực ra 70 là chết gần hết rồi (phải nuôi có 15 năm thôi) và nhu cầu cũng thấp (đắt mỗi tiền thuốc). Ăn bám thực là cái đám trẻ ấy, đã không làm ra mà nhu cầu lại cao (ngoài tienf ăn học học còn phải tiền ăn chơi). Không chê trách gì học nhiều cả, chỉ để ước lượng cái số thật sự lao động thôi. Thế còn có sức lao động mà không làm hay làm mà không ra sản phẩm thì vẫn là ăn bám thôi. Như vậy cái gánh trên vai người lao động càng lúc càng nặng. Nhưng nặng mấy cũng chịu được nếu làm ra cho con cho cháu. Họ chỉ thấy nặng vì làm mà con cháu hưởng cũng chẳng bao nhiêu. Xem mấy bà con nông dân trồng lúa đang kêu gào thảm thiết thì hãi quá.
        Hôm nào phải điều tra về chuyện thu nhập người dân mới được. Ắt là sẽ có kết quả thú vị.

        Số lượt thích

  7. Những số liệu tôi đưa ra dựa trên quan sát ở khá nhiều huyện ở các địa phương Bắc Giang, Hải Dương, Hưng Yên, Thái Bình, Nam định. Tôi tin rằng ở thành phố thì số lượng ăn bám mà hưởng đặc lợi lại còn phá hoại ắt cao hơn thế.

    Số lượt thích

  8. Em đọc bài này của bác NPV thì em càng thấy rõ sự bất bình của người dân, các bậc phụ huynh đối với nền giáo dục nước nhà như thế nào. Tuy nhiên, sự bất bình không nên dẫn đến…sự giải quyết táo bạo như bác NPV đề ra. Em nói thật là em vừa đọc vừa buồn cười và vừa lắc đầu đấy ạ. Theo em, vấn để cải cách giáo dục từ bậc cơ sở đến đại học, đều phức tạp, liên quan đến rất nhiều yếu tố, nên để giải quyết cho hợp lý và khoa học, thì phải có sự liên kết của các nhà giáo dục, các nhà lãnh đạo ở trên trung ương và cả ở cơ sở , các nhà khoa học, đại diện của giáo viên ở các cấp, các nhà xuất bản sách GK, đại diên ban phụ huynh vv…

    Chỉ nói đến vỡ lòng, theo em thì không thể là khúc 1, mà chỉ là khúc dạo đầu. Học vỡ lòng là chuẩn bị để đi học lớp 1, nên chỉ cần làm quen với cách cầm bút, biết nhận biết mặt chữ, vẽ được các hình vuông, tròn…, đếm đến 10 bằng mắt, chứ không phải tính toán hay tập viết ạ. Học vỡ lòng nên là trách nhiệm của các trường mẫu giáo (1 tuan 2 ngay hoc vo long), chứ không phải nhà trường. Giáo trình vỡ lòng thì tự các trường mẫu giáo chọn vì việc học chỉ thông qua chơi là chính, chứ không phải là học như ở trường(ở trường ngồi cả 5 tiết làm tê liệt hết cả thần kinh của trẻ 5 tuổi!)

    Do số lượng các em vào vỡ lòng rất đông, nên tính khả thi như bác NPV đề ra là mở riêng các lớp rất khó vì kinh phí nhiều, lại thiếu giáo viên. Còn để xóa nạn mù chữ thì nên có các cơ sở dạy chữ di động ở các vùng xa, nơi cả người lớn cũng không biết đọc biết viết, chứ không phải chỉ có trẻ lên 5 ạ.

    Việc chia thành khúc 2 (lớp 1 đến lớp 7) và khúc 3 (lớp 8, 9, 10) của bác cũng sẽ gặp quá nhiều vấn đề!
    Nỗi lo đầu tiên của các bậc phụ huynh và học sinh nhỏ khi cho con đi học trường vĩ đại như vậy là đến giờ ra chơi, giờ nghỉ sẽ ra sao. Ít nhất trường phải có 2 sân chơi riêng cho các em nhỏ và riêng cho các học sinh lớn, không là có vấn đề lớn về trật tự và an toàn. Còn nói về bài toán về việc quản lý giáo viên và học sinh ở một trường lớn như vậy quả là khó, rất khó. Chưa nói đến cơ sở hạ tầng cơ sở, phải có đủ các phòng máy tính, phòng thí nghiệm, phòng học tiếng, phải tổ chức đầy đủ các chương trình ngoại khóa cho các lớp từ 1 đến 7….Các ban giám hiệu mà được chỉ thị như thế này thì chắc là xỉu luôn ạ.

    Theo em thì cấp I vẫn phải là từ lớp 1 đến 4, cấp II từ lớp 5 đến lớp 9, cấp III từ lớp 10 đến 12. Sau khi học hết cấp 2, nghĩa là lớp 9 thì em nào có nguyện vọng thì đi học nghề. Em nào có khả năng và nguyện vọng học tiếp thì vào cấp 3, rồi hết lớp 12 thì tốt nghiệp PT và vào đại học.

    Còn vấn đề dạy nghề, bác nêu ra cũng đúng, trừ vấn đề trẻ em dưới 15 tuổi đi làm. Theo em thì từ 16 tuổi trở lên mới được gọi là thanh niên và như thế mới được phép đi làm. Như ở bên Đức thì trẻ em từ 13 đến 15 tuổi chỉ được làm 2 tiếng một ngày những việc như đưa báo, babysitting, dạy thêm, giúp bố mẹ ở cửa hàng vv…(Nhưng phải nói là trẻ em Tây 13 tuổi to và khỏe hơn thanh niên 17, 18 ở VN)
    CÒn ở VN thì học sinh từ 16 tuổi cho đến 18 tuổi học sinh có thể đi làm trong các dịp nghỉ hè, không quá 20 tiếng trên 1 tuần chẳng hạn…(nhưng phải có luật lao động cho thanh thiếu niên ở độ tuổi này) Còn các học sinh học nghề cũng được đi làm thực tập nhưng phải có lương đầy đủ(không biết ở VN có quy định mức thu nhập cho học sinh học nghề không ạ)

    Việc xuất bản sách giáo khoa cần phải có sự tham gia của nhiều nhà xuất bản. Để bán được sách và phục vụ lâu dài người học thì dĩ nhiên các nhà xuất bản phải khôn khéo tổ chức các ban soạn sách giáo khoa gồm các nhà khoa học, giáo viên và cả phụ huynh nữa. Bộ Giáo Dục và sở GD các vùng sẽ duyệt xem các giáo trình đó có phù hợp với chương trình khung hay không rồi thì mới cho phép xuất bản. Bác NPV không phải lo rằng học các sách khác nhau thì sẽ học sinh sẽ gặp khó khăn khi chuyển trường. Theo kinh nghiệm em theo dõi quá trình học của các em học sinh bên Đức, thì 10 em học 10 giáo trình khác nhau, nhưng khi chuyển trường, chuyển cấp hay đi thi nếu đã giỏi tư duy, biết tham khảo nhiều sáchtrong quá trình học tập rồi, thì đi thi cũng không có khó khăn gì. Chỉ khi nào khi tham gia kỳ thi chung toàn quốc do sở GD tổ chức mà các em không làm được thì là do cách dạy sai, cách học tủ, chứ không phải do sách. Quan trọng vẫn là cách dạy và học như thế nào, tư duy của thầy và trò như thế nào, chứ em thấy sách có viết hay mấy mà người học chỉ biết học thuộc lòng, thì cũng không thành công được ạ!

    Số lượt thích

    • Các lời bình của Thanh Hải lúc nào cũng rất hay và thú vị. Chứng tỏ rằng cô có nhiều khả năng: có hiểu biết, giỏi phán xét – tiếng Pháp gọi là discernement – lại trung thực, dám nói dám viết – cộng vào đó kinh nghiệm ở trong nước và ở nước ngoài. Đồng thời thỉnh thoảng cô lại có cái hài hước làm giảm nhiệt một cách tuyệt diệu.
      Xin lỗi sỗ sàng … tặng hoa cho Thanh Hải một ngày cuối tuần như thế nhưng Thanh Hải đúng hoàn toàn. Học ở đâu mà biết chính xác như thế (thí dụ qua câu «ở trường ngồi cả 5 tiết làm tê liệt hết cả thần kinh của trẻ 5 tuổi!») ?
      Cảm ơn Thanh Hải.

      Số lượt thích

      • Cháu cám ơn Cô Mai, nhưng Cô hay khen quá, cháu lại ngượng, hihi! Cũng tại cháu sống bên Tây nên mới khác với bạn bè ở Bộ NG tại HN. Cháu mà là cán bộ ở VN, thì chắc sẽ mãi chỉ được xếp hạng “cảm tình Đảng” thôi ạ, mặc dù cháu rất yêu Đảng “do Dân và vì Dân”. Cháu thấy bên ngành ngoại giao, các cán bộ nhân viên Vn mà có được sự hài hước, thì sẽ tránh được các vụ xung đột chính trị hay bế tắc về quan hệ ngoại giao, vì nhiều điều phát ngôn trước công luận không mang tính thực tiễn, thì nói qua mấy câu châm ngôn thì người nghe sẽ cho qua thôi. Nói nghiêm túc mà sai hay nhầm, thì mất hết giá trị ạ! Cháu chúc Cô và các Bác, các bạn một cuối tuần thư giãn với người thân!

        Số lượt thích

  9. Em xin đính chính: không phải là luật lao động cho thanh thiếu niên mà là luật bảo vệ quyền lợi cho thanh thiếu niên, thí dụ trong đó có mục được phép lao động thêm trong dịp hè với mức lương tối thiểu là…, giờ làm không quá 8 tiếng một ngày, có giờ nghỉ sau mỗi 4 tiếng vv…

    Số lượt thích

  10. Theo tôi, điều quan trọng nhất mà giáo dục nước nhà còn thiếu đó là hệ thống sách vở, thư viện. Trước tôi học đại học xây dựng, và sau có sang Anh học thêm cao học, nên nhận thấy rất rõ điểm yếu này của giáo dục trong nước. Ở nước ngoài, không những họ có đủ các loại sách, mà họ còn cung cấp cho mình một tài khoản để có thể download các tạp chí chuyên ngành trên mạng. Thường để download các tạp chí này, sẽ mất trung bình tầm 50 usd một bài. Nguồn tiền này, nhà trường hoàn toàn chi trả cho sinh viên, dù có download đến 1 tỉ bài báo hay tạp chí chuyên ngành đi chăng nữa. Với tôi thì đây mới là nguyên nhân chính khiến cho nền giáo dục trong nước thụt lùi.

    Số lượt thích

    • Bạn utopiarchi, bạn nói đúng về vai trò quan trọng cùa access to informations, ví như sở hữu thông tin là sở hữu sức mạnh. Nhưng nếu bạn xem xét kỹ càng hơn thì có lẽ bạn sẽ nhận thấy sự khác biệt một trời một vực khi so sánh môi trường học ở Anh với ở VN, so sách trình độ tư duy và cách học của học sinh và sinh viên VN và Anh, so sánh cách dạy của giáo viên và cách khuyến khích sự sáng tạo của họ đối với người học, so sánh trình độ Văn hoá của người Việt và người Anh, so sánh thể chế chính trị và kinh tế của Việt và Anh… Để nền GD khỏi đi thụt lùi thì tư duy người lãnh đạo, người dạy và người học, người làm hành chính phải Trung thực, Minh bạch, không che giấu thông tin, để người học được hưởng một nền giáo dục tự do, không bị ràng buộc, không bị o ép, được phép sáng tạo, dám sửa sai, dám cải tổ theo hướng tốt lên. Không có kiến thức, lại cũng không có quyền để cải cách thì nền GD đi thụt lùi là sự tất yếu rồi!

      Số lượt thích

  11. số liệu này tôi có được khi đi đút lót. Ban đầu không để ý, sau mới nhận ra. Trước hết để ý xem dân số mỗi huyện là bao nhiêu, cán bộ bao nhiêu người. Mỗi người dân phải nuôi con nhỏ, nuôi bố mẹ già và nuôi cán bộ. Nhiệm vụ chính của cán bộ là gì? là đi họp. Ví như cơn bão vừa qua cán bộ lại cứ phải họp trước khi làm việc. Năm nào chả bão? có vấn đề gì sao chẳng biết mà phải họp? Chỉ cần 3 cú điện thoại là chỉ đạo được từ tỉnh xuống đến xã, cần gì họp? Cho nên họp coi như là không làm gì cả. Họ hưởng gì? Ngoài lương thì còn các khoản tiền lệ phí không có trong sổ sách. Người dân để làm được việc cứ phải đưa tiền. Số tiền không nhỏ. Ví như để thầu một công trình 1 tỉ thì chỉ khoảng < = 300 tr là làm thật còn lại là tiền chia lợi nhuận cho nhiều đối tượng mà có khi nhà thầu chỉ được 200 tr. đây là việc cá nhân tôi trực tiếp chứng kiến mà không nói ở đâu được. Thế thì họ chiếm bao nhiêu phần? hưởng bao nhiêu phần? cứ chịu khó đặt bút với trình độ 12/12 là ai cũng tính được thôi.

    Số lượt thích

  12. Trung bình mỗi huyện có khoảng 0,5% dân số là cán bộ. Mỗi cán bộ có khoảng 30 người ăn theo (cả con rơi cháu vãi), tức là 15% dân số ăn theo cán bộ. Còn 85% dân số là không ăn theo cán bộ. Mỗi người ấy nuôi 1 bố mẹ già và một con nhỏ thì lực lượng lao động khoảng 30/100. Và 15% ăn theo cán bộ ấy hưởng lợi ích trong mọi việc : làm mọi giấy tờ thủ tục đều nhanh hơn người khác, xin việc dễ hơn người khác, nhận các hợp đồng kinh tế nhanh hơn người khác,… (người khác cùng điều kiện như thế thậm chí hơn thế nhưng không thể làm được thế). Doanh thu của huyện thì khoảng hơn 50% là do 15% ấy làm ra (50% là số được khai, số không được khai hơn gấp rưỡi thế, ước tính này khá chính xác theo kiểu tảng băng trôi, ở trong cuộc thì biết rõ nhưng không thể mang số liệu ra được thôi; ví như cái máy tính giá 7 triệu bán cho các đơn vị của huyện với giá 12 triệu thì mấy ai làm được?) . Không phải họ giỏi hay chăm chỉ để có được như thế mà chỉ do họ nằm trong số 15% ấy thôi (chứ để cạnh tranh lành mạnh ăn sao được dân thường, thậm chí họ làm còn tồi hơn dân thường nhiều). Nghĩa là lợi ích họ thu được khoảng 80% của toàn huyện. Ấy là chưa kể dân thương muốn làm được việc cũng phải chia cho đám ấy một số “không nhỏ”.
    Tính sơ để bà con biết vì không thể tách giáo dục khỏi xã hội!

    Số lượt thích

    • Bạn quả là cao thủ biến báo, chẳng kém một bài comment bàn về Định và Tuệ. Có thể nói mọi số liệu về cán bộ chẳng bao giờ được công bố, nhưng thành ngữ “thằng còng nuôi thằng ngay” chưa bao giờ trở thành lạc hậu.

      Số lượt thích

      • Không hề biến báo tí nào. Ban đầu “ông cụ già” dẫn bước vào làm kinh tế thấy sao có mấy người giỏi thế, cái gì làm cũng nhanh cũng lãi cao nhưng lại cứ thấy kì cục vì tiếp xúc thì họ cũng tầm thường, hiểu biết lại rất tệ. Sau anh em trong nghề ngồi nói chuyện mới vỡ lẽ dần ra. Từ đó mình để ý điều tra thân thế của mấy “người tài” thì biết anh em không nói dối. Mấy cái tính toán lại cũng không do mình nghĩ ra mà mấy anh em đã tính và than vãn, mình nghe được thấy không vô lý nên kêu lên ở đây. Lý do chỉ “vì cái ông cụ già” cứ bảo : kêu lên cho con cháu được nhờ. (chứ mình bây giờ cũng sắp thuộc 15% kia rồi kêu lên ngại lắm.)

        Số lượt thích

      • Cũng có một ông cụ già (giờ còn sống thì già lắm) có câu thành ngữ không biết từ đâu. Câu “các chú cứ phá”. Nhờ câu này, mà mình giải đáp được khối điều không hiểu, như truyện “Ba hạt đào tiên”.

        Số lượt thích

    • Cảm ơn tấm lòng của anh Phục khi dành thời gian quan sát và tính toán những thông số này. Tuy nhiên phải nói rằng cách tính như trên không thuyết phục. Ví dụ, cứ cho là 30 người ăn theo một cán bộ. Thế giả dụ cán bộ anh và cán bộ em mỗi người có 30 người ăn theo, tổng lại có thành 60 người không? Chưa chắc, có khi chỉ được 40 người thôi vì 20 người trùng lặp. Thêm nữa, 15% ăn theo cán bộ “nhận các hợp đồng kinh tế” xong có làm không? Dù có ăn gian làm dối, làm chất lượng thấp thì rốt cuộc vẫn là làm ra sản phẩm cho xã hội nên không thể nói họ hoàn toàn ăn theo được. Đưa họ gộp vào số những người “ăn bám” mà xã hội phải nuôi thì không ổn.

      Số lượt thích

      • Bạn MNL, mình nghĩ làm ăn giả dối còn có hại hơn là không làm ăn gì! Làm một sản phẩm kém chất lượng, gọi lÀ hàng giả, hay báo cáo gian thì sẽ gây thiệt hại cho cả người, chứ không phẢi chỉ là con số. Theo những gì thấy được qua các vụ khủng hoảng kinh tế triền miên ở Nam Âu, như Hy Lạp, TÂy BN, Bồ ĐN, Ý, Cyprus … thì nguyên nhân là Làm giả, Lãi giả, Nhưng Thua Lỗ thật Cộng với Ăn Chia thật, nên phài trả giá bằng nạn thất nghiệp, phá sản hàng loạt của các công ty lớn và nhỏ, sụp đổ cả một nền tài chính, rồi chính phủ phải từ chức vì dân vùng lên nổi loạn. Bài học này VN cần tham khảo!

        Số lượt thích

      • @chị Thanh Hải: Chuyện có hại hay có lợi em chưa dám bàn ở đây. Dù là “làm ra” hay “ăn hại” thì cuối cùng những người đó vẫn không xếp vào hạng “ăn bám” được. Vấn đề em muốn nói các phân tích này của anh Phục chưa rõ ràng, chưa chính xác nên con số đưa ra không đáng tin cậy. Dựa vào con số đó mà lý luận tiếp thì càng nguy hiểm.

        Số lượt thích

      • hề. 30 người trên một cán bộ là tính trung bình. Mình không xét quan hệ họ hàng của họ trước khi đếm con số. cách làm là đếm số người có “thành tích đặc biệt” (doanh số cao – mình làm kinh tế, có người thân nói trong giáo dục cũng thế) trong quá trình làm việc (xem trong các báo cáo kinh tế cuối năm ở các huyện ấy) và điều tra thân thế thì các vị ấy “dính dáng (thật gần chứ không xa xôi gì) tới cán bộ trong khi làm việc”. Đem số ấy chia đầu cán bộ thì được con số khoảng 30 (có nơi cao hơn, có nơi thấp hơn tí nhưng khi tính đều khoảng gần 20 huyện ở những tỉnh mà mình đã làm việc thì được gần 30.) tỉ lệ cán bộ cũng tính thế nhá (danh sách cán bộ thì không khó kiếm, dân số mỗi huyện ấy cúng không khó kiếm nhỉ? có báo cáo hết mà).

        Số lượt thích

      • @anh Phục: Xin lỗi không phải tôi thích bẻ hành bẻ tỏi mà tôi làm nghiên cứu quen nên mắc cái bệnh chính xác. Nếu nói bằng cảm tính thì người nghe cũng dùng cảm tính mà xét đoán. Còn đã đưa ra số liệu thì phải kiểm chứng được mới đáng tin.

        Các đơn vị nghiên cứu quốc tế có thể chỉ đưa con số thống kê cuối cùng vì kết quả của họ công bố trên tạp chí uy tín, có kiểm định gắt gao. Thêm nữa hàng chục năm sau vẫn còn có nhiều người lặp lại nghiên cứu của họ để so sánh. Nếu bị phát hiện có sai sót, không những họ phải rút lại bài mà còn mất uy tín, những người liên quan có thể mất luôn cả sự nghiệp. Thế nên bài báo của họ tin được.

        Còn như chúng ta viết mấy bình luận bên dưới một bài báo, tôi là ai anh không biết, anh là ai tôi cũng chẳng hay. Ấy vậy thì anh nói 15%, tôi nói 85% độ tin cậy cũng như nhau, chẳng biết đằng nào mà lần. Thế thì phải đưa ra số liệu chi tiết *kiểm chứng được* và quá trình thực hiện thống kê *lặp lại được* thì mới đáng tin.

        Tỉ như anh nói có một số người “có thành tích đặc biệt” thì phải xem những người đó là ai, nhà cửa ở đâu, liên quan thế nào với cán bộ nào để cho bất kỳ ai đến nơi đó hỏi một câu là xác nhận được đúng sai thì mới tạm tin được. Thêm nữa không chỉ có con số 15% trên mà bất kỳ thống kê nào cũng phải như vậy. Còn như cái cách chứng minh hỏi một đáp một, hỏi số này lại lòi ra số khác thì tôi cũng chém được, chẳng cần phải nhọc công điều tra.

        Số lượt thích

      • Anh nói đúng rồi. Khi tôi viết tôi đã bảo rằng đây là quan sát cá nhân, số liệu về cán bộ không mang ra được (vì mang ra tôi tiêu ngay). Tại anh dùng lập luận logic để bác lại nên tôi mới phải giải thích để anh hiểu tôi rất rõ về logic.
        Còn ăn gian làm dối là làm ra sản phẩm thì anh nên xem lại. ĐÓ LÀ PHÁ HOẠI. chẳng hạn, xây trường học mà rút lõi công trình có ngày sập chết người; quản lý mà làm bậy gây cản trở người dân làm ăn; làm kinh tế mà làm bậy gây thiệt hại về tiền ngay… Rồi những cái đó gây mất lòng tin, bất ổn xã hội, thậm chí là phá hoại những người làm tốt. Vậy có coi là làm ra của cải chăng? (cái này anh hỏi theo phân tích logics nên tôi trả lời, anh mà bàn về số liệu thì tôi không dám bàn nữa)

        Số lượt thích

      • thế còn nếu không phải “người trong cuộc” thì tôi không tin là có thể điều tra được “quan hệ với cán bộ”, những quan hệ kiểu “con rơi cháu vãi” mà tôi đã nói; còn người trong cuộc thì lại “không nói ra được” (còn những số liệu khác: dân số, danh sách cán bộ, báo cáo thành tích cuối năm đều có cả; các bác “nghiên cứu” không thể tìm được mấy cái ấy thì nghiên cứu kiểu trên giời). Chính vì thế mà tôi mới không thể viết những điều ấy thành một bài nghiêm túc, đành phải viết comment ở đây để các bác bàn về giáo dục có thêm một phản hồi từ phía người dân.
        Quan điểm của tôi:
        – viết nhận xét cá nhân thì tùy ý (chỉ là bàn luận giữa các cá nhân).
        – viết bài thì phải chính xác (đưa ra công luận phán xét).
        Tôi nhắc lại:
        – Tôi hiểu rõ về tiêu chí viết bài và comment.
        – cái mà tôi comment không phải bài viết mà là ý kiến người dân về điều mà các bác đang muốn làm.
        – tôi comment để bình luận về logics cũng như cách viết của những bài ấy để góp ý về chuyện người viết phải tôn trọng người đọc, giữ tinh thần dân tộc cũng như cảnh báo người đọc về vấn đề đọc đừng bị nắn dòng tư tưởng, bị hấp dẫn bởi những cái nghe có vẻ như đúng.

        Số lượt thích

      • @anh Phục: Tôi không có ý định bảo anh phải viết thế nào mới đúng, anh cứ viết thế nào tùy thích. Còn chuyện “ăn gian làm dối” nếu có thời gian xin bàn luận ở chỗ khác. Ở đây tôi chỉ trao đổi ý kiến cá nhân của tôi về chuyện cái gì tin được và không tin được. Cũng như anh, tôi muốn cảnh báo người đọc rằng đừng có đọc những cái nghe có vẻ hợp lý mà tin ngay. Phải đề cao tinh thần phê phán, rèn luyện tư duy phê phán để nhận rõ thật giả.

        Số lượt thích

    • Thanh Hải 10/08/2013 • 18:29@ Tôi trân trọng cách nghĩ của bạn và càng trân trong hơn khi môt VTV đưa tin. Trí Liêm, giám đốc bệnh viện đa khoa Hoài Đức đã chỉ đạo các nhân viên lấy máu của bệnh nhân ném vào thùng rác rồi tự in ra nhiều kết quả từ một mẫu xét nghiệm khác. Số kết quả này được trả cho rất nhiều người bệnh.
      Có thể nói, tất cả ngóc ngách có thể kiếm được tiền mà không phải làm ra “sản phẩm cần thiết cho xã hội”, đều được người ta khái thác triệt để. Không ngạc nhiên khi bất cứ vấn đề nào xã hội kêu ngào vì thiếu. Thì lời từ miệng người có trách nhiệm, câu đầu tiên than khó vì thiếu kinh phí. Và khi có kinh phí thì việc lo tiêu cho hết để hớt ra nhật nhanh phần hoa lợi. Tôi nghi ngờ mọi việc cứ như vậy theo một vòng xoáy vì làm tốt một việc thì đâu còn lý do để xin kinh phí sửa chữa cấp bách. Chính vì thế tôi không nghĩ tới vấn đề đổi mới (vá víu, sửa chữa). Giáo Dục kể từ trước và sau cách mạng chưa bao giờ thuận lợi như bây giờ. Mọi người có thể tự học hay du học việc gì phải cần “sản phẩm không cần cho mình”?
      Hạng người không làm gì có lợi cho đất nước, cho dân tộc đúng là không thể xếp vào hàng “ăn bám”. Thời Pháp các cụ nhà ta gọi đó là hạng “giúp Tây đánh Ta”.

      Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Nhập địa chỉ email để nhận thông báo có bài mới từ Học Thế Nào.

%d bloggers like this: