How We Learn

Lương giáo viên – Tọa đàm VTV (trích)

HTN: Chúc các thầy cô giáo và các anh chị đang tham gia công việc giáo dục một ngày 20/11 nhiều niềm vui và giàu ý nghĩa.

Dưới đây là trích từ bản gỡ băng cuộc tọa đàm trên VTV giữa ông Bùi Mạnh Nhị (Vụ trưởng Vụ Tổ chức Cán bộ, Bộ GD&ĐT),  ông Nguyễn Quang Dũng (Phó Vụ trưởng Vụ Tiền lương, Bộ Nội vụ), Quý Hiên (báo Tiền Phong) và Hồng Nga (VTV).

***

Hồng Nga: Xin phép được hỏi các vị khách mời: Giáo viên cũng là người lao động, cũng là viên chức như bao viên chức các ngành nghề khác, vậy tại sao tiền lương cũng như phụ cấp của GV lại trở thành đề tài nhạy cảm, được quan tâm và cần phải có giải pháp đột phá?   

Bùi Mạnh Nhị: Hiện nay đội ngũ giáo viên trong cả nước rất lớn – 1, 2 triệu người, trong đó 1.134.600 người thuộc hệ thống công lập. Đây là đội ngũ viên chức lớn nhất so với tất cả các ngành khác. Hiện nay, đời sống của giáo viên rất khó khăn do đồng lương còn thấp. Chẳng hạn, giáo viên mầm non (ở nông thôn và thành thị) sau khi ra trường có mức lương khởi điểm là 2,6 triệu đồng/ tháng. Sau mười năm, lương của họ được hơn 4 triệu đồng. Đối với giáo viên THPT, khởi điểm của họ là 3,2 triệu đồng, sau 10 năm họ được hơn 5 triệu đồng. Với đồng lương đó, đời sống của giáo viên gặp nhiều khó khăn, nhất là với nhà giáo sống ở vùng đô thị.

Hồng Nga: Nhưng người ta cũng nói người lao động các ngành nghề khác trong xã hội lương cũng thấp lắm. Vậy tại sao vấn đề lương giáo viên lại trở nên nhạy cảm trong rất nhiều năm đến như thế?

Bùi Mạnh Nhị: Lao động của giáo viên là lao động đặc biệt. Ví dụ như giáo viên mầm non. Các cô không chỉ làm việc 8 tiếng. Các cô phải đến sớm hơn trước giờ làm việc để đón các cháu. Sau thời gian làm việc 8 tiếng, các cô vẫn phải lưu lại để chờ các cháu cuối cùng được bố mẹ đón về. Khi đó, các cô mới được rời nhiệm sở. Hoặc giáo viên phổ thông, ngoài giờ lên lớp họ có nhiều công việc khác như soạn giáo án, chấm bài… Lượng thời gian làm những công việc này còn nhiều hơn lượng thời gian họ đứng trực tiếp trên bục giảng.

Quý Hiên: Đành rằng nghề nào cũng đáng được trân trọng và có quyền có mức lương đủ để trang trải cho cuộc sống và tình trạng lương thấp là mặt bằng chung chứ không chỉ với riêng nghề giáo viên. Nhưng người ta hay nói về vấn đề lương giáo viên ở chỗ ngành GD là ngành, như anh Nhị nói, có lực lượng lao động rất lớn – 1,2 triệu người, lớn nhất so với tất cả ngành nghề khác. Tôi nhớ không nhầm, cách đây khoảng dăm năm người ta bảo lực lượng giáo viên chiếm đến 80% tổng số công chức – viên chức nhà nước. Thứ hai, chất lượng của lực lượng lao động đó có mức độ ảnh hưởng trực tiếp ít nhất tới 22 triệu người đi học. 22 triệu người đi học ấy nó lại có ảnh hưởng lan toả, tôi nghĩ ít nhất là gấp 4 lần. Tôi nhớ, có lần GS Hồ Ngọc Đại nói rằng, một người đi học hạnh phúc sẽ làm cho cả bốn người khác trong xã hội được hạnh phúc – bố mẹ, ông bà. Ảnh hưởng của hệ thống này rất lớn, nên chất lượng của đội ngũ giáo viên, nói tóm lại, ảnh hưởng tới cả nước. Cho nên người ta mong chất lượng đội ngũ đó cao. Nhưng khi trả lương cho người ta ở mức không đủ sống mà đòi hỏi cao thì rất khó. Đây là một vấn đề người ta không biết quả trứng có trước hay con gà có trước. Lương cao thì chất lượng tốt hay chất lượng tốt lương mới được cao.

MC Hồng Nga: Tôi muốn lắng nghe ý kiến của ông Dũng. Chắc ông có trong tay bảng lương của viên chức cả nước nên thấu hiểu được chuyện này?

Nguyễn Quang Dũng: Tôi là người may mắn được tham gia thiết kế chế độ tiền lương hiện hành được thực hiện từ năm 2004. Người ta nói lương giáo viên thấp, tôi xin nói không chỉ lương giáo viên mà cả thống cán bộ công chức viên chức trong hệ thống chính trị mình là thấp, vì đối tượng hưởng lương của mình hiện nay là quá đông. Riêng viên chức trong khu vực sự nghiệp là khoảng 2 triệu người, trong đó như anh Nhị nói giáo viên chiếm tới 1,2 triệu người.

Tuy nhiên, theo cách thiết kế tiền lương của năm 2004 thì các ngành nghề được áp dụng một bảng lương chung. Theo đó, tiền lương theo bậc trong chức danh là bằng nhau. Ngoài ra, chế độ phụ cấp ưu đãi theo nghề đối với ngành giáo dục được thiết kế cao nhất. Gần đây nhất, từ tháng 5/2011 Chính phủ ban hành nghị định 54 cho phép nhà giáo được hưởng thêm phụ cấp thâm niên. Cho nên nói về tương quan chế độ tiền lương và phụ cấp trong hệ thống công chức – viên chức thì giáo viên được cao nhất. Anh Nhị có nói giáo viên mới ra trường là 2,6 triệu thì không phải đâu. Theo quy định, giáo viên mầm non chia thành ba ngạch. Ngạch GV MN bình thường tốt nghiệp trung cấp, ngạch GV MN chính tốt nghiệp Cao đẳng, ngạch GV MN cao cấp tương đương với trình độ ĐH. Bậc 1 của GV MN mới đi làm ở đồng bằng và thành phố gần 2,9 triệu đồng; nếu ở miền núi, vùng sâu vùng xa được khoảng 3,2 triệu đồng; nếu ở vùng đặc biệt khó khăn được hơn 5,1 triệu đồng. Nếu GV MN tốt nghiệp ĐH bậc 1 được 3,6 triệu đồng, đấy là đồng bằng, còn miền núi vùng sâu vùng xa là hơn 4 triệu đồng, vùng đặc biệt khó khăn là 6,4 triệu đồng. Nó thể hiện sự ưu đãi của nhà nước, khuyến khích các thầy cô lên làm việc ở vùng khó khăn.

Hồng Nga: Xin được hỏi chị Quý Hiên, trong quá trình làm việc chị đã gặp gỡ nhiều nhà giáo, chị thấy cuộc sống của họ thế nào với đồng lương hiện nay?

Quý Hiên: Như anh Dũng nói, do được ưu đãi vùng miền, lương và thu nhập có tính chất lương của giáo viên ở vùng nông thôn tương đối khá hơn so với giáo viên ở thành thị và so với mặt bằng cộng đồng dân cư vùng họ sống. Nhưng giáo dục ở thành thị tuy chiếm tỉ lệ không cao nhưng lại là bộ mặt nổi bật của cả hệ thống giáo dục. Mọi suy thoái, mọi tiêu cực dường như từ khu vực đô thị lan toả dần khắp cả nước. Do đó, người ta mới có ấn tượng vì lương thấp nên chất lượng giáo dục thấp. Hệ luỵ mà người ta hay nhắc tới là giáo viên dạy thêm. Vì câu chuyện dạy thêm đấy mà khi nói đến giáo viên lương thấp là nhiều người phản đối, họ nói bây giờ giáo viên rất giàu. Rất nhiều thầy, cô ở trường công của Hà Nội đi xe rất xịn, có nhiều nhà. Thu nhập hàng tháng từ dạy thêm của các thầy cô giáo đó thậm chí lên đến hàng trăm triệu đồng.

Tôi quen biết những giáo viên – mức thu nhập có đến hàng trăm triệu hay không thì tôi không rõ – nhưng tôi tin chắc chắn mức 40 – 50 triệu đồng là mức mà tôi có thể tạm tính được cho họ và họ cũng thừa nhận. Trong số này có một anh là Phó Hiệu trưởng một trường THPT ở Hà Nội, là giáo viên dạy toán. Anh dạy luyện thi, học sinh học anh ấy không phải là học sinh chính khoá mà đến từ nhiều trường khác nhau. Anh mua được nhiều nhà từ nguồn tiền dạy thêm. Nhưng vừa rồi, sau kỳ thi tuyển sinh ĐH, anh ấy tâm sự trong đám học sinh do anh luyện thi năm nay không có cháu nào thi sư phạm. Câu hỏi được đặt ra: các thầy có thu nhập cao, các cháu đều có thể nhìn thấy, nhưng tại sao các cháu không mơ ước đi theo nghề các thầy?

MC Hồng Nga: Có thể do giáo viên dạy thêm có mức thu nhập cao không phải là bức tranh chung?

Quý Hiên: Không. Tôi giải thích theo khía cạnh khác: thu nhập từ dạy thêm là cái thu nhập mà các em học sinh không mơ ước. Có thể học sinh cũng sẽ nhận thấy, hoạt động dạy thêm đó không mang lại lợi ích cho hệ thống giáo dục. Nó có thể mang lại lợi ích cho các em: giúp đỗ ĐH, đỗ trường chuyên. Nó cũng giúp cho thầy nâng cao thu nhập. Nhưng nó có nâng cao chất lượng hệ thống giáo dục hay không, tôi nghĩ các em thấy được điều đó. Vì thế mà các em không mơ ước mình có thu nhập cao từ việc đi dạy thêm.

Hồng Nga: Tôi đọc trên trang Học Thế Nào tại địa chỉ http://hocthenao.vn – một trang hiện nay khá nổi tiếng về đề tài giáo dục – có một bài viết, trong đó cung cấp một bảng gồm các con số được khảo sát đầu năm 2010 ở 27 trường của 5 tỉnh/ thành: Hà Giang, Phú Yên, Đăk Lăk, Tây Ninh, TP HCM. Theo đó giáo viên cấp tiểu học ở Hà Giang có mức lương trung bình là 3.492.000 đ/tháng, trung học 3,4 triệu đồng; Phú Yên – tiểu học 2,7 triệu đ, THCS 2,5 triệu đ, THPT tầm 2,7 triệu đ… Con số không thay đổi ở các tỉnh khác. Riêng TP HCM nhóm nghiên cứu hy vọng con số cao hơn nhưng thực ra thì không. Tiểu học trung bình 3,1 triệu đ/tháng, THCS 2,8 triệu đ/ tháng, THPT là 2,9 triệu đ/tháng.

Cũng bài báo đó, khảo sát ý kiến của các giáo viên thì 49,3% giáo viên tiểu học trả lời đồng lương đó không đủ sống; 48,6% cho rằng đủ sống nếu khéo thu vén. Để có tích luỹ cho cuộc sống từ đồng lương thì 1% cho là có thể. Một điều tra ngẫu nhiên với 526 giáo viên cho thấy 40,9% giáo viên tiểu học, 59% giáo viên THCS, 52,4% giáo viên THPT không muốn làm nghề dạy học nếu được phép chọn lại nghề nghiệp. Bởi mức lương như vậy không đủ cho họ, cho con họ đi học trường công lập bình thường, không đủ tiền xăng xe đi lại, tiền ăn uống…

Bùi Mạnh Nhị: Một vài dẫn chứng chị Hiên nếu ra, số người có thu nhập 30 – 40 triệu đồng/ tháng, thậm chí trăm triệu đồng/ tháng, số đó ít lắm, nếu tính trên tổng thể 1,2 triệu giáo viên. Nhưng tôi tin không thầy cô giáo nào muốn phải dạy thêm. Dạy thêm ảnh hưởng nhiều đến sức khoẻ. Lao động dạy học là một lao động đặc biệt, đó không chỉ là loại hình lao động trí tuệ mà còn là lao động thể chất. Tôi đã từng là giáo viên nên tôi biết, với một ngày dạy 4 – 5 tiếng có thể ta sẽ không thấy mệt trong những ngày đầu nhưng nếu cứ kéo dài như vậy rất hao tổn cho sức khoẻ. Hơn nữa trong nhìn nhận của dư luận xã hội, cái tiếng “dạy thêm” không mang sắc thái tốt đẹp gì. Bản thân các thầy cô giáo tham gia dạy thêm cảm nhận được điều đó, nhưng vì lương thấp, họ buộc phải chấp nhận.

Hiện nay, Hội nghị Trung ương 8 khoá 11 đã thông qua nghị quyết về đổi mới căn bản toàn diện giáo dục. Chúng tôi hy vọng trong quá trình triển khai nghị quyết, đồng lương của giáo viên sẽ được tính toán, cân nhắc kỹ lưỡng trong tổng thể, trong so sánh với các ngành nghề khác để làm sao cái lao động của người thầy mà chúng ta vẫn tôn vinh, người thầy là kỹ sư tâm hồn, nghề giáo viên là nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý…, được thực sự nâng lên, để họ làm tốt trách nhiệm của mình.

Hồng Nga: Người ta vẫn thường nói, giáo dục là quốc sách hàng đầu, nhưng chính sách lương dành cho những con người đang thi công cái công trình quốc sách hàng đầu đó liệu đã tương xứng hay chưa? Có người chia sẻ hiện nay Luật GD và các nghị định của Chính phủ chưa thể hiện được đầy đủ điều khẳng định lương giáo viên được xếp cao nhất trong hệ thống thang bậc lương hành chính sự nghiệp trong nghị quyết TƯ 2 khoá 8 năm 1996…

Bùi Mạnh Nhị: Đó là điều mà lần này mà trong đề án đổi mới căn bản toàn diện GD&ĐT, Bộ GD&ĐT và Ban Tuyên giáo TƯ đề nghị TƯ cho phép được thực hiện nghị quyết TƯ 2 khoá 8 về lương giáo viên: được xếp cao nhất trong hệ thống lương của nhà nước. Ngành GD cũng như chúng ta đều rất chia sẻ cái khó khăn của nền kinh tế đất nước. Các bạn hãy hình dung, nếu mỗi giáo viên một tháng được tăng 100.000 đồng thì nhà nước phải bỏ ra thêm 131 tỷ đồng, một con số rất lớn!

Nguyễn Quang Dũng: Tôi xin phép được trao đổi về quan điểm tiền lương cao nhất đối với ngành GD. Như tôi nói, tiền lương gồm tiền lương theo ngạch bậc và các phụ cấp lương. Theo chế độ thiết kế lương hiện hành, các ngành viên chức áp dụng bảng lương chung, vì thế giáo viên cũng được áp dụng bảng lương theo ngạch bậc tương tự như các ngành khác. Nhưng phụ cấp ưu đãi đối với nhà giáo hiện nay là cao nhất. Mức phụ cấp ưu đãi cho giáo viên ở vùng đặc biệt khó khăn cao nhất là 70%. Họ còn được thêm phụ cấp thâm niên, mà phụ cấp này còn được dùng đóng bảo hiểm để được tính hưởng khi nghỉ hưu. Nếu nói về tương quan tiền lương, hiện nay Chính phủ đã thiết kế ưu đãi tiền lương đối với hệ thống giáo viên cao nhất trong hệ thống viên chức.

Tôi không biết chị Hiên nói thế nào chứ tôi có nhiều bạn là nhà giáo thì họ rất yêu nghề. Tôi có con học lớp 4 Trường Tiểu học Dịch Vọng A, khi phụ huynh đề nghị dạy thêm thì cô giáo xin phép không dạy, cô sẽ dạy hết cho ở trên lớp nên không cần dạy thêm. Đấy, có những nhà giáo rất tâm huyết.

Nhưng có câu chuyện thế này, theo Luật GD, tiểu học không thu học phí. Thực tế chúng ta vẫn thu. Tại sao? Vì ta dạy 2 buổi/ ngày, nên vẫn thu. Trường con tôi thu 100.000 đồng/ tháng và 50.000 đồng/tháng tiền bán trú. Tại sao những khoản thu đó chúng ta không hợp pháp hoá, coi đấy là nguồn thu nhập của giáo viên, để khẳng định cho người ta là chính danh họ được hưởng. Giờ lại chỉ nhìn vào tiền lương ngân sách rồi nói tiền lương thấp! Tôi cho là cũng phải tính lại việc này. Như thế mới có một cơ chế để cho nhà giáo xứng đáng được hưởng. Giờ cứ so ngành này với ngành kia hơn nhau mấy % cũng là mệt.

Hồng Nga: Cũng trong bài viết trên trang Học Thế Nào – cùng học đại học nhưng ngạch lương GV cấp cao chỉ bằng ngạch lương chuyên viên chính của các nghề như lưu trữ, chuẩn đoán bệnh động vật, bảo vệ thực vật, giám định thuốc thú y, kiểm nghiệm giống cây trồng. Chưa kể ngạch GV Trung học Cao cấp mã số 15. 112 yêu cầu phải có trình độ sau ĐH mà hệ số lương bậc 1 là 4,00 trong khi ngạch chuyên viên chính của các ngành khác yêu cầu chỉ cần tốt nghiệp ĐH nhưng lại có hệ số lương bậc 1 là 4,40.

Nguyễn Quang Dũng: Cái này là vấn đề của kỹ thuật thiết kế. Hiện nay ngành GD có bậc ĐH –CĐ, sau đó đến THPT, rồi THCS, tiểu học, mầm non. Ngạch GV phải được thiết kế áp vào bảng lương chung. Ví dụ giáo sư và giảng viên cao cấp tương đương chuyên viên cao cấp, nghiên cứu viên cao cấp, bác sĩ cao cấp của các ngành khác; Phó GS, giảng viên chính tương đương với bác sĩ chính…, đại để thế. GV Trung học theo quy định chỉ có hai ngạch: GV Trung học và GV Trung học cao cấp. Mà GV Trung học cao cấp về trình độ không thể bằng Phó GS được. Trong thiết kế có vấn đề ngay trong nội bộ của ngành…

Bùi Mạnh Nhị: Chỗ này xin được trao đổi với anh Dũng. Phóng viên Hồng Nga nêu rất là đúng, và chúng tôi cũng thấy rất là bức xúc về việc này. Để đạt được GV Trung học cao cấp không dễ dàng. Họ không chỉ có trình độ ĐH mà phải có thạc sĩ, có thâm niên nghề nhất định nhưng chúng ta đang xếp họ vào nhóm viên chức loại II với bậc khởi điểm là 4,00 trong khi nhóm I là 4,40; bậc 8 của GV Trung học cao cấp là 6,38 trong khi viên chức loại I là 6,78. Rõ ràng là đội ngũ giáo viên có sự thua thiệt. Chúng tôi rất mong ngành nội vụ và ngành tài chính sắp tới khi xây dựng thang bảng lương mới cần tính toán đầy đủ. Nhất là từ TƯ 2 khoá 8, lần này TƯ 8 khoá 11 lại khẳng định phải có đặc thù, phải có ưu đãi trong việc sắp xếp lương cũng như các chế độ khác.

Nguyễn Quang Dũng: Báo cáo anh Nhị, việc sắp xếp bậc lương viên chức của  ngành GD chủ yếu do Bộ GD&ĐT đề xuất, nhưng quan trọng là sắp xếp thế nào? Ví dụ mối tương quan giữa GV Trung học cao cấp với Phó GS và giảng viên chính thế nào? Mình không nên đặt vấn đề so với các ngành khác. Các anh cứ thiết kế sắp xếp trong hệ thống của mình và các ngành sẽ ủng hộ anh. Cái quan trọng là trong nội bộ.

Quý Hiên: Qua trao đổi với các chuyên gia và những trí thức VN làm việc ở nước ngoài, họ có nhận xét điều quan trọng nhất là cơ chế phân phối thu nhập của chúng ta thiếu sự thu hút, thiếu sự hấp dẫn đối với người lao động. Việc trả lương cào bằng khiến chúng ta tiêu rất tốn tiền ngân sách nhưng vẫn chẳng ai thấy hài lòng – thoả mãn với đồng lương. Người ta cho rằng cần phải có cách đãi ngộ thế nào đó để cho những giáo viên có chất lượng giảng dạy tốt được hưởng mức vượt trội so với các đồng nghiệp, để những đồng nghiệp khác nhìn vào mà phấn đấu; thứ hai, ngoài xã hội nhìn vào những tinh hoa của ngành thì thấy ngành GD có thu nhập cũng rất tốt, để thấy ngành đó hấp dẫn.

Năm ngoái tôi phỏng vấn một bạn giáo viên của một trường THCS ở Hà Nội. Bạn này có thành tích học tập rất tốt. Là học sinh giỏi của một Trường THPT Thăng Long – một trong những trường tốt nhất của Hà Nội. Ở trường đó, khoá đó, bạn ấy là người duy nhất thi vào sư phạm. Bạn ấy thi ĐH điểm rất cao – khoảng 27, 28 điểm – và thành sinh viên của lớp cử nhân tài năng ở trường ĐH SP Hà Nội. Bạn ấy có cơ hội du học, nhưng lại không du học mà quay trở về dạy cấp II. Năm ngoái, khi lương tối thiểu chưa tăng, bạn ấy cho biết lương chỉ được 2,6 triệu đồng/tháng. Bạn ấy phải dạy thêm, mà một người như bạn ấy đi dạy thêm thì sẽ rất nhiều tiền. Nhưng bạn ấy lại nản lòng, và muốn tìm một con đường khác. Có thể bạn ấy sẽ tìm một nghề khác có thu nhập khởi điểm 10 – 15 triệu đồng/tháng.

Hồng Nga: Chúng ta đang nói giáo dục là quốc sách hàng đầu. Vậy chính sách lương phải thể hiện được điều đó. Nhưng con số mà chúng tôi tìm kiếm không chứng tỏ điều đó, như chúng tôi đã nói…

Nguyễn Quang Dũng: Tôi vẫn cho rằng với bảng lương hiện nay không thể nói ngành GD có hệ số lương thấp hơn các ngành khác. Họ được áp dụng bảng lương chung và được hưởng thêm phụ cấp ưu đãi theo nghề. Theo nguyên tắc thiết kế tiền lương hiện hành, tiền lương theo ngạch bậc được áp dụng theo bảng lương chung. Cái gọi là điều kiện lao động và ưu đãi được phụ cấp theo nghề. Hiện nay ngành GD được hưởng phụ cấp cao nhất là 70%. Theo Nghị định 204 thì phụ cấp ưu đãi cao nhất chỉ 50%  nhưng ngành GD vẫn được 70% theo nghị định 61. Như vậy đã được ưu đãi. Cộng thêm việc Chính phủ mới bổ sung phụ cấp thâm niên nghề đối với nhà giáo. Như thế có thể khẳng định tiền lương trong tương quan đó.

Còn nếu so sánh với cái gọi là thu nhập thì tôi không dám nói. Hiện nay thu nhập bên ngoài doanh nghiệp thì nó khác. Còn so trong hệ thống, cùng trong hệ thống cán bộ công chức viên chúng, chúng tôi có bảng tính đàng hoàng, ra được chi tiết là ngành GD cao nhất.

Tiền lương là lương và phụ cấp. Nghề giáo, ngoài lương còn được hưởng 9 loại phụ cấp khác: ưu đãi, thâm niên, trách nhiệm đối với trường chuyên biệt, thu hút ở vùng đặc biệt khó khăn, lưu động, chức vụ lãnh đạo.v.v… Ngoài ra còn được hưởng các chế độ chính sách như các cán bộ công chức viên chức ngành khác. Nếu nói tổng thể, nhà giáo có tiền lương cao nhất.

Bùi Mạnh Nhị: Không phải nhà giáo nào cũng được hưởng tất cả 9 loại phụ cấp. Tôi muốn quay trở lại vấn đề mà phóng viên Hồng Nga đã đặt ra: GD là quốc sách hàng đầu.

Cách đây 8 – 9 năm, nhờ có quy định những em thi vào sư phạm được miễn học phí mà đầu vào của chúng ta rất tốt. Hồi đó tôi còn là hiệu trưởng trường ĐH SP TP HCM, GS Đinh Quang Báo là hiệu trưởng trường ĐH SP Hà Nội. Khi đó chúng tôi tham gia một cuộc gặp gỡ ở Hải Phòng nên nói chuyện với nhau đầy tự hào, rằng cho dẫu có hàng tỉ đồng chúng ta cũng không mua được cái chất lượng đầu vào đó. Sinh viên vào SP toán trường tôi lấy đến 28 điểm, còn trường SP Hà Nội lấy đến 29 điểm. Các ngành SP khác điểm cũng rất cao.

Nhưng sau đó, chính sách miễn học phí không còn tác dụng nữa. Các em nghĩ đến đầu ra. Không chỉ lương thấp so với thực tế đời sống mà ngay cả so với một số ngành nghề khác, lương giáo viên đâu có cao! Theo thang bảng lương của nhà nước, giáo viên trung học cao cấp chỉ được xếp nhóm hạng II. Trong khi đó kiến trúc sư chính, kỹ sư chính, định chuẩn viên chính, giám định viên chính… được xếp loại I. Nếu Đảng, Nhà nước đã xác định “giáo dục là quốc sách hàng đầu” thì nghề sư phạm, các thầy cô giáo cũng cần được đặt vào vị trí hàng đầu đó.

Nhân đây tôi xin có thống kê, kể cả tất cả các loại phụ cấp, tính theo mức lương của năm 2013 khi mà lương tối thiểu được xác định lại, lương giáo viên mầm non bình quân là hơn 4,8 triệu đ/tháng; tiểu học và THCS bình quân hơn 5,2 triệu đ/tháng; THPT hơn 5,5 triệu đ/tháng. Với khu vực thành thị ta thấy đồng lương đó rất khó, nhất là với giáo viên trẻ – nhiều người không có nhà, phải ở nhà thuê, rồi họ phải mua phương tiện để đi lại… Rất khó khăn.

Cho nên lần này với đề án đổi mới căn bản toàn diện GD, chúng tôi đã đề nghị và TƯ đã thông qua nghị quyết, phải cho thực hiện theo tinh thần Nghị quyết TƯ 2 khoá 8 là phải cho lương giáo viên được xếp cao nhất trong ngạch bậc thang bảng lương của nhà nước và chú ý tính toán tương quan với các ngành khác, đồng thời ngành GD&ĐT vẫn tiếp tục được nhận phụ cấp theo ngành nghề như hiện nay. Ngoài ra chúng tôi cũng đề nghị các thầy cô giáo phải được trả lương theo năng lực và theo hiệu quả công việc.

Nhân có đại diện ngành Nội vụ ở đây, chúng tôi đề xuất luôn. Chúng tôi vẫn nói với nhau, trong tam giác vấn đề Người – Việc – Tiền thì ngành GD&ĐT chỉ gánh việc. Người, lương – tài chính chúng tôi không được quyết. Tuyển dụng thế nào là do bên nội vụ. Tài chính là do bên tài chính. Cho nên ngành GD&ĐT các địa phương gặp rất nhiều khó khăn. Trong đề án lần này chúng tôi đề nghị cho ngành GD&ĐT các địa phương (mầm non, phổ thông, chuyên nghiệp) được tham gia, xin nhấn mạnh là được tham gia thôi, quyết định về mặt con người và về mặt tài chính. Có như vậy chúng ta mới có những cải tổ.

Advertisements

Tagged as: , , ,

Categorised in: Giáo dục phổ thông, Tiền cho giáo dục

24 phản hồi »

  1. Nhân ngày 20-11 ngày để tôn vinh các nhà giáo. Với tôi ngày này để tôn vinh các nhà giáo chuyên nghiệp và không chuyên. Các nhà giáo không chuyên thì nhiều lắm, các Thầy nhiều khi chỉ cho ta một lời nói đúng là thành thày rồi. Các Thày dạy cho ta mà không bao giờ đòi học phí. Có Thầy nhiều tuổi có nhiều kinh nghiện sống. Lại có Thầy trẻ hơn ta nhưng hiểu biết nhiều. Xin phép tác giả được bài này tới tất cả các Thầy nam và nữ.

    Like

  2. vấn đề lương là một chuyện. Còn vấn đề dạy thêm thì phải tổ chức ở trường chứ không thả nổi như bây giờ. Còn trường tổ chức học 2 buổi trên ngày, nên cho thu tiền, miễn cho các em có chế độ. D0o1 là tiền bồi dưỡng xứng đáng, dịch vụ trong quy định. Chứ cứ cấm cứ làm lén sinh ra nhiều tiêu cực kéo theo.
    trung học cơ sở, THPT giáo viên dạy môn nào dạy thêm môn đó, có chủ nhiệm hay không ít phải bàn, giáo viên mầm non làm công việc nào trả lương công việc đó. Còn tiểu học cấp phòng, sở ngành, bộ có biết: giáo viên chạy vào chủ nhiệm để dạy toán, tiếng việt để có cơ hội dạy thêm, tiền của phụ huynh đi vào các dịp lễ tết không dưới 5 triệu động/GV . Thế là họ lấy tiền đó đi ban giám hiệu để chạy lớp chạy đủ chuyện, như mộ cái chợ.Các cấp quản lí có biết???????????

    Like

    • Cái này trường Lương Thế Vinh (của con gái thà Văn Như Cương) cũng đã làm thử. Kết quả là học sinh ngoài thời gian học ở trường lại …tiếp tục học thêm ở ngoài (có vậy thì mới kịp tiến độ để thia ĐH). Vấn đề nào cũng có hai mặt và cái mặt trái bao giờ cũng bị người ta khai thác triệt để.

      Like

  3. “Khảo sát nhanh đó được ThS Huỳnh Văn Thế, giáo viên (GV) Trường THPT Mang Thít, tỉnh Vĩnh Long thực hiện tại nơi mình đang giảng dạy. Là người trực tiếp dạy học, GV trẻ này có những phân tích, mổ xẻ thẳng – thật về thực trạng GV không mặn mà với việc tự học, tự nghiên cứu hiện nay.
    Giáo viên “sợ” tự học, tự nghiên cứu
    ThS Huỳnh Văn Thế cho rằng, nguyên nhân lớn nhất là do GV không có thời gian để tự học, tự nghiên cứu. Những ai đang trực tiếp giảng dạy phổ thông sẽ hiểu họ phải ôm đồm rất nhiều công việc, trong đó nhiều việc mang tính hình thức, đối phó.”
    Tích từ http://dantri.com.vn/giao-duc-khuyen-hoc/nguoi-thay-len-tieng-vi-sao-giao-vien-luoi-hoc-809626.htm
    Thấy việc này không khác nhiều với việc nông dân vào HTXNN để nhận ba bốn lạng thóc trả cho ngày lao đông, cùng với lời đông viên “Hăng say sản xuất để tiến lên CNXH”. Và bây giờ việc dạy và học mục đích là định hướng cho mục đích 100 năm… hoặc lâu hơn nữa.

    Like

    • Vâng, thì chắc cũng có chuyện là giáo viên phải ôm đồm nhiều việc quá, nhưng ở bất cứ đâu, tôi thấy mọi người đều phải quần quật vì thiếu thời gian, và cách để có được thời gian, là phải tổ chức công việc để dành ra được thời gian. Cho nên tôi thấy bạn nào nói rằng bạn ấy không nghiên cứu được vì thiếu thời gian, thì thú thực là tôi ghét lắm, tôi chỉ muốn bạn ấy bỏ ngay nghề dạy học đi làm nghề khác.

      Like

  4. Dạy thêm, 1 vấn đề mà xã hội đang quan tâm… Đã mua trí tuệ là phải trả tiền đương nhiên. Nhưng số những người có trí tuệ để bán thì chỉ la số ít trong 1,2 triệu người. còn những người dạy môn khac thì sao? Còn tiền thâm niên ngóng đến nghỉ hưu mà hưởng à? Thử hỏi lúc đó bao nhiêu người còn khỏe mạnh để mà hưởng tiên lương hưu ít ỏi đó. Tôi chứng kiến rất nhiều trường hợp chưa nghỉ hưu đã sang thế giới bên kia rồi. Chính phủ ơi! Hãy hành động đừng ngồi mà tọa đàm và bàn bạc nữa. Mỗi lần họp chắc cũng tốn nhiều tiền……………………..

    Like

  5. Đã là giáo viên dính vào cái mác làm thầy rồi thì muốn làm thêm việc gì cũng khó. Mà học sư phạm ra mất bao nhiêu tiền xin việc. Đứa bạn trồng 130 triệu rồi mà vẫn chưa có kết quả gì? bao nhiêu năm nhịn ăn mới đủ lấy lại số tiền đó. Chạy chức chạy quyền ròi phải tìm cách láy lại số tiền đã chạy vậy tìm cách gì? Chắc chắn là đi thanh tra, kiểm tra hoặc tìm mối nào đó chạy cho người ta rôi kiếm số tiền kha khá…. Còn quá nhiều vấn đề trong giáo dục mà chúng ta đang chứng kiến… Làm gì để giáo viên tâm huyết với ngành, chất lượng được nâng lên….???????????????? Tự trả lời nhé

    Like

  6. Là một sinh viên học sư phạm và sắp ra trường, em rất yêu cái nghề giáo và quyết tâm theo ngành mặc cho lúc thi đại học nhiều người ngăn cản.Giờ sắp ra trường em có một số điều băng khoăng như sau:
    1.Ra trường sẽ khó xin được việc du tốt nghiệp khá, giỏi. Khóa trước nhiều người không xin được việc, nhiều người về địa phương thì lo chạy tiền, tốn kém không ít mà vẫn chưa có việc
    2. Nếu xin được việc và với mức lương như hiện nay em phải làm như thế nào để có tiền trai trải cho bản thân và chăm sóc ba mẹ già, sau này làm sao lo cho gia đình riêng của mình?

    Like

  7. Bạn Tường Vi chắc hẳn không phải là sinh viên sư phạm rồi. Vì làm gì có giáo sinh sắp ra trường mà viết sai chính tả đến như thế.

    Like

  8. Tôi là giáo viên công tác tại vùng đặc biệt khó khăn đã hơn chục năm nay. Ngoài việc giảng dạy theo quy định , chúng tôi còn phải làm rất nhiều các công việc “từ thiện” khác như dạy phụ đạo cho học sinh yếu kém, bồi dưỡng học sinh giỏi, lao động xây dựng trường sở….sau mỗi ngày lao động vất vả, về đến nhà người mệt rã rời nhưng vẫn phải cố gắng nghiên cứu bài vở, chấm bài, làm hồ sơ sổ sách . Vất vả là thế, nhưng chúng tôi biết đất nước còn nghèo, mọi người đều phải cố gắng hoàn thành thật tốt trách nhiệm của mình. Chỉ mong sao “được nhận” đủ những đồng lương ít ỏi đó, vậy mà nguyện vọng đó cũng thật khó. Mỗi tháng chúng tôi đều phải đóng góp tiền quỹ cho hoạt động của nhà trường, tiền tiếp thanh tra, tiền xây dựng trường, tiền quà tết cho các cấp lãnh đạo…có tháng chúng tôi phải trích lại tiền lương đến hai triệu đồng. Vài lời tâm sự thật lòng, kính mong “đèn trời thấu tỏ”

    Like

  9. Em là sinh viên nghành sư phạm ra trường năm tới. Bạn bè cùng lứa vẫn bất ngờ về chuyện mấy năm trước em chọn thi sư phạm trong khi em có nhiều lựa chọn khác. Em vẫn tin tưởng, mong chờ sẽ chứng minh được rằng lựa chọn của minh là đúng nhưng thật khó để lạc quan khi giữa thực tế và mơ ước khác quá xa nhau. Chưa nói đến chuyện tiền lương hay những chế độ của nhà giáo điều em thực sự mong là được cống hiến, được cạnh tranh công bằng, được đứng trong nghề bằng chính năng lực thực sự của mình, chỉ vậy thôi đã là rất khó các cô, các chú ạ. Nếu như vì không đủ năng lực mà không được trọng dụng thì dù thế nào cháu cũng cam mà chọn một công việc khác. Nhưng đằng này để bước đươc vào nghề người ta cạnh tranh nhau không phải chie bằng trí tuệ, năng lực thực sự…

    Like

  10. Ông kia ăn nói linh tinh, tôi đi làm năm nay năm thứ 4 ở vùng xâu vùng xa cả đứng lớp cả khu vực có gần 4tr. hồi mới đi làm mới có gần 2tr6. thì ở thành thị ko có khu vực lấy đâu ra cái mức lương hơn 4tr thế.

    Like

  11. Có gì khó đâu ông Chính phủ oi~ cứ làm theo năng lực hưởng theo lao động là OK!
    Một người mới ra trường nhưng có năng lực thì lương họ xứng đáng lãnh bằng người công tác 10 năm hoặc 15 năm thì không có gì lạ đâu. Còn hơn dùng một đống tiền trả lương một GV không vì sự nghiệp trồng người dù đã công tác 20 năm. Điển hình trường tôi nè GV dạy thể dục mà chuyên môn là gì phụ trách đội.hehe
    Thêm một vấn đề mới là ở Việt Nam đi họp được tiền nhiều nên thích hội họp lắm, mà chắc lượng và kết quả thi…các bạn hãy xem thử ùi lương tăng nhưng chất lượng GD có tăng không nhé !

    Like

  12. Làm giáo viên thì đầu tiên muốn vào trường phải thử năng lực đã. Hồi tôi vào có 3 người cùng ứng tuyển vào, trường thử việc, nhận tôi rồi, sau đó thì đến màn tiền bạc. Nói rõ phải chi bao nhiêu bao nhiêu cho mấy vị trên nội vụ, nhất trí rồi thì mới làm hợp đồng, ký hợp đồng rồi thì dạy và đợi thi công chức (thi chắc chắn được vì đã đút tiền rồi mà-hôm đi thi nhìn mấy vị già già cặm cụi ôn bài mà thương).

    Chẳng phải mình muốn đút tiền mà nó đã thành cái lệ, họ nói rõ ràng rồi. Có năng lực rồi vẫn phải tiền.

    Đến khi công chức xong rồi vẫn không hết mệt và chán. Làm được việc mà không nịnh xếp thì cố gắng bao nhiêu cũng không được công nhận, bọn nịnh nọt thì chẳng phải làm gì vẫn xếp loại giỏi, xuất sắc.

    Khi có việc thì nhét hết cho mình, lỗi nhỏ làm ầm lên, không có lỗi có khi còn bị bịa ra lỗi để làm mất uy tín.

    Bọn nịnh hót thì có việc gì của họ thì giao người khác đỡ hết, chẳng phải làm gì, có làm mấy việc cũng chẳng ra hồn, bị nói rõ ra mà cuối cùng vẫn xếp giỏi. Quả là càng chức trọng quyền cao càng đê tiện.

    Trắng đen đều bị đảo lộn, vậy thì làm sao để trả lương theo năng lực và hiệu quả công việc đây?

    Làm sao để đánh giá đúng năng lực và hiệu quả khi mà có người sai sờ sờ, cũng xếp giỏi. Người làm được việc thì bị xét lên xét xuống chỉ vì thẳng thắn nói lên suy nghĩ của mình.

    Các vị lãnh đạo quá giỏi trong các trò đê tiện rồi, công nhận các vị quá giỏi, nhưng đó là cái giỏi tiêu cực và thất đức. Các vị đã biến cơ quan thành cái nhà riêng, biểu dương những kẻ khom lưng nịnh nọt và phê bình bêu riếu những người muốn làm việc thẳng thắn.

    Làm giáo viên rồi mình mới thấy nghề này nó đê tiện thế nào, mới thấy được những người có thái độ lịch sự, ăn mặc đàng hoàng còn đáng khinh hơn người lao động chân tay.

    Ta yêu tổ quốc, nhưng tổ quốc không yêu ta, đó là sự thật mà bao năm tôi mới chấp nhận được.

    Trước đây cứ luôn tâm niệm rằng phải phấn đấu, phải cống hiến hết mình. Nhưng giờ tôi chỉ phấn đấu để hiên ngang sống thôi. Cho dù thế nào cũng không nịnh nọt, còn bảo cống hiến cho tổ quốc hay cho cái gì đó thì không, vì tổ quốc không xứng đáng để ta cống hiến.

    Thật sự đê tiện là cái ngành giáo dục việt nam

    Like

    • Bác nhầm. Tổ Quốc vẫn yêu bác. Tôi, người dân quèn, đại diện cho tổ quốc này, lên tiếng: Tôi yêu bác.
      Hiên ngang sống là bác đang cống hiến rồi. Tôi cảm ơn bác. Tôi khẳng định rằng tôi, dân quèn – đại diện tổ quốc, xứng đáng để bác cống hiến như thế. Tôi cũng nghĩ bác, cũng dân quèn – đại diện tổ quốc này, xứng đáng để tôi cống hiến.
      Còn lại tôi tán thành các ý kiến khác của bác.

      Like

  13. Em đang học năm 2 Bách Khoa Hà Nội, năm 2014 em có thi lại vào Sư phạm Hà Nội, đọc bài viết này em thấy hoang mang quá, không biết có nên chuyển sang Sư phạm ko? Mong mọi người cho em lời khuyên thực lòng!!!

    Like

    • Nói thật với bạn, lương giáo viên như tôi đã hơn 10 năm công tác tại một xã vùng 2 của một tỉnh cũng chỉ đủ để tự nuôi sống được bản thân mình và chi tri trả dc một số việc khác như điện, nước, internet, xăng đi làm, đóng tiền học mầm non cho con là hết nhẵn. Muốn mua những vật dụng cho cuộc sống gia đình cỡ như chiếc máy lọc nước trở lên thì không nổi. Chưa nói đến xe máy, mua một mảnh đất ven đô để dựng tạm một mái nhà với hai trái tim vàng, hay một chiếc oto rẻ nhất. Có thể thành thật mà chia sẻ thì gọi là đủ cho chính mình được tạo hóa sinh ra được tồn tại. Còn để cao hơn gọi là sống (mức trung bình) thì càng không thể. Cũng thật lắm khi nghĩ đến lại ..ngậm ngùi. Nhịp sống XH hội nhập đi lên mà ngay cái xe máy mua để đi làm cũng còn phải vay ngân hàng rồi trả hàng tháng qua lương, ôi bao giờ được đi làm bằng mưa nắng ko làm mình ướt và bụi. Bao giờ mùa hè đến không ở tầng trên vì n óng thì xuống tầng triệt cho mát…? Vì sự cao cả của nghề mà không muốn nhắc đến lương. Chính phủ đã cố gắng nhiều rồi, đòi hỏi thêm sao nữa. Mong rằng tới lúc bạn ra trường, hy vọng lúc đó ngành gd sẽ khởi sắc hơn. Chắc chắn là như vậy.

      Like

  14. Về hệ PT tôi không dám bàn vì tôi không am hiểu nhiều.Tôi chỉ nói đến các thày dạy ở bậc đại học.Có thể nói bậc lương đại học là cao(?) vì các vị GS hệ số lương đến trên 8 trên bậc lương các vị bậc Vụ,có vị ngang tầm các vj Thứ trưởng.Nhưng cũng có thể nói bậc lương bậc đại học là thấp vì không ít các vị bỏ GS,PGS bỏ dạy để lên các Bộ. Tôi nhớ khoảng năm 1961,1962 lương tốt nghiệp đại học ra trường là 74 đồng,nhưng sau đó người ta quyết kéo xuống mặc dù nguyên Thủ tướng PVĐ phản đối cũng không được vì người ta lý luận lúc đó Bí thư huyện ủy chỉ có khoảng 60 đồng (cuối cùng dù bác Bửu tìm mọi cách thuyết minh,tác động thì chỉ được 64 đồng). Dù lương ông Bí thư huyện ủy chỉ khoảng 60 đồng nhưng chắc không ít người sẳn sàng bỏ các chức vụ kỹ sư để làm Bí thư huyện ủy(!).Từ đó chúng ta hiểu thế nào là “thấp”,thế nào là “cao”.Tôi chỉ muốn nêu thêm một ví dụ: một Tiến sĩ (con anh bạn tôi)từ nước ngoài về trường đại học hoành tráng như ĐHBKHN lương cũng chỉ xấp xỉ 4 triệu/tháng,trong khi anh bạn thuê một Ôsin trông nom Bố anh ấy nằm viện anh ấy phải trả 5,5 triệu đồng/tháng với cơm ăn,quần áo mặc.Phải chăng đấy là các điều mà các vị làm chế độ lương của chúng ta cần phải “dày công” tư duy

    Like

  15. sao gio61ng mình thế haiz

    Like

  16. Thôi mình là giáo viên sau này minh khỏi cho con đi giáo viên? ngày xưa mình học sinh giỏi lớp 12 ? biết thi vào ngành công an hay rồi ? giờ đâm lao theo lao

    Like

  17. Lúc đi học thì nỗ lực để có bằng khá giỏi để dể xin việc thiệt chất ra trường có tiền thân có thế mới xin được việc .Nói chung cái số tui còn may mắn mới vừa nhận được bằng chưa đầy 1 tháng là đi dạy( không bỏ tiền nhé) tháng làm đầu tiên khi nhận được thông báo đã chuyển tiền vào tài khoản thấy vui lắm khoe với ba mẹ nhưng nói thiệt nó ít hơn tui tưởng tượng không bằng số lẻ tiền lương của đứa bạn tuổi trẻ mà nên so đo Là chuyện thường nhưng tôi cũng cố gắng với cái nghề vinh quang này ,tuổi trẻ Mà cống hiến cho đất nước , nhưng chỉ sợ không lo nỗi cho ba mẹ già.

    Like

  18. Chia sẻ về ché độ lương ngành GD càng đọc càng thấy buồn. Ai dạy học ở vùng cao tuy được tí ưu đãi thì phải để mắc nhà cửa ,con cái mình sống trôi nổi không ai chăm sóc. Xin về được vùng thấp thì áp lực công việc hết dạy trên lớp thi lại hoạt động ngoại khóa, lại các cuộc thi … sấp ngửa về được đến nhà cơm chưa xuôi khỏi miệng lại giáo án, lại chấm bài lại đồ dùng cho hôm sau….Đêm khuya yên tĩnh cả phố chìm trong giấc ngủ êm đềm chỉ còn mình ta vẫn cứ miệt mài …. Đến nỗi mẹ già ốm phải nằm viện cũng không có thời gian trông nom…. Có lẽ khi ta tròn trách nhiệm dạy người thì lại không tròn trách nhiệm làm con. .. Đố là đặc thù của ngành GD
    GD Lương cao ư ? 27 năm công tác , 15 năm ở vùng cao khi đó nhà nước chưa có ưu đãi gì khó khăn lắm về được vùng thấp giờ mình đã bước sang tuổi 50 công hết cả các loại phụ cấp kể cả thâm niên cả trách nhiệm mới được hơn 7tr /tháng nuôi một đứa con học đại học thì không nuôi nổi đứa học THPT phải tằn tiện cắt xét chi tiêu từng ngày để đủ trang trải cho cuộc sống gia đình , đừng nói có tiền để mua sắm….
    Bàn luận vấn đè này nhiều người nói thấy các cô giáo đi làm bằng xe đẹp , xe xịn … nếu tìm hiểu kĩ sẽ biết ngay những GV có xe xịn đi đề may mắn có chòng hoặc vợ làm ở các ngành nghề khác và hoặc họ đều phải có khả năng để làm thêm nghề tay trái……..
    Tất cả vì học sinh thân yêu thôi GD của chúng ta thật sự đang làm vì lương tâm và trách nhiệm chứ đâu được làm vie đồng lương, hơn nữa mình đã cống hiến cho ngành GD già nửa đời rồi chia sẻ cùng các bạn cho nhẹ lòng một chút chứ nhà nước không đổi mới chế độ lương GV thì chúng mình cũng kẽo kẹt cố đến lục nghỉ hưu nhưng các bạn trẻ thì sao đây? khi giá điện, giá nước cứ tăng đều đều viện phí nữa chứ V.V và vân người nhà Gv mà ốm đau phải môt xẻ thì biết làm sao đây .. ” Hỏi trời, trời có thấu!” Ưu đãi ư … đơn giản nhất là tiền tiêu tết…cuộc đời làm nghề giáo của các bạn đã bao giờ được tiền ăn Tết Cổ truyền chưa? mình thì không chắc chắn rồi . Lương tháng nào chi tiêu hết tháng đó .đột xuất chẳng may tháng nào có việc cần chi nhiều nhiều một chút thì lại âm lương rồi, tháng Tết giá cả lại càng đắt đỏ chỉ trông vào đồng lương lấy khoản nào mà tiêu thêm cho Tất chứ….

    Like

  19. Ở trên có nói: Giáo viên TH thời gian ở nhà nhiều hơn giáo viên mầm non là không đúng.
    Mặc dù là giáo viên mầm non nhưng mà cũng phải soạn giáo án, làm đồ dùng dạy học, đâu phải muốn dạy là dạy, ngoài giáo án thì còn làm kế hoạch năm, tháng,.. nhiều thứ khác nữa.

    Like

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Nhập địa chỉ email để nhận thông báo có bài mới từ Học Thế Nào.

%d bloggers like this: