How We Learn

Lại khổ với “bệnh hình thức” – Nguyễn Trung Kiên

Dạo gần đây, cứ sau một năm học người giáo viên phải viết bản tự đánh giá bản thân, trong đó bất cứ hoạt động nào cũng phải có minh chứng. Nếu không có minh chứng xem như không hoàn thành công việc đã làm. Chuyện dở khóc dở cười nảy sinh từ đây…

Khóc với việc xác nhận

Đầu tiên, ở phần đánh giá tư tưởng, nhận thức, việc chấp hành chính sách, đường lối, pháp luật tốt phải có minh chứng của khu phố nơi ở qua giấy xác nhận có dự họp tổ, tham gia đóng góp cho địa phương, hoạt động phong trào, đóng đủ các loại thuế, phí ở địa phương như nhà đất, giao thông đường bộ… Điều cần bàn là quá khó để chứng minh chấp hành như thế nào là trung bình và như thế nào là xuất sắc.

Bên cạnh đó, giáo viên phải tự đánh giá về mối quan hệ với đồng nghiệp và học sinh, kèm theo là minh chứng. Nhưng ai sẽ viết giấy chứng nhận này cho giáo viên? Đồng nghiệp thì có thể viết lời nhận xét tương đối thoải mái, nhưng học sinh lẽ nào lại có thể viết và xác nhận thầy cô có ứng xử tốt với các em? Và sẽ cần bao nhiêu giấy xác nhận từ đồng nghiệp và học sinh mới đạt chuẩn tốt đây?

Đối với việc phối hợp cùng gia đình và cộng đồng trong giáo dục học sinh, thầy cô cần có minh chứng bằng sổ ghi hoạt động cụ thể về thời gian địa điểm, và tất nhiên phải có chữ ký của phụ huynh và các đoàn thể khi cần phối hợp. Khó nhất là việc tiếp cận kế hoạch giáo dục của địa phương.

Trên thực tế quả là không dễ để thầy cô có được các văn bản của chính quyền địa phương về công tác này. Một khi biết thầy cô cần có cái gì đó để “làm chứng” là đến gặp gỡ phụ huynh, một số phụ huynh của các em học sinh “có vấn đề với trường” không ký xác nhận, nhà trường xem như thầy cô ấy chưa hoàn thành công việc…

Nếu việc bảo đảm chương trình, kiến thức môn học, sử dụng phương tiện dạy học… có thể có minh chứng qua giáo án, qua lịch báo giảng và công tác thanh tra chuyên môn của cấp trên thì việc xây dựng môi trường học tập, giáo dục qua các môn học, qua hoạt động trong cộng đồng… muốn có minh chứng là không dễ dàng.

Sao cứ phải có bằng chứng bằng văn bản?

Việc giáo dục học sinh là một quá trình và bằng nhiều hình thức, không thể đòi hỏi tất cả đều có minh chứng bằng văn bản. Việc để phụ huynh, học sinh, chính quyền cơ sở và các đoàn thể có văn bản xác nhận các hoạt động của người thầy là lợi bất cập hại.

Để hoàn tất bản đánh giá cá nhân, thầy cô phải vất vả đi tìm minh chứng bên ngoài nhà trường sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ ở trường, quả tình tạo nên một bầu không khí nặng nề. Thực tế khi không có minh chứng bên ngoài trường ấy cũng không thể đánh giá giáo viên không hoàn thành nhiệm vụ vì năng lực chuyên môn, kết quả học tập rèn luyện của học sinh mới là minh chứng hùng hồn nhất.

Mới đây có nơi yêu cầu thầy cô phải nộp khai sinh của cá nhân để làm minh chứng ngày tháng năm sinh, cha mẹ, nơi sinh và các thông tin liên quan… là đúng sự thật. Nếu khai có vợ, có chồng phải có minh chứng là giấy đăng ký kết hôn, có con phải có khai sinh kèm theo…

Nhiều trường hợp thầy cô lớn tuổi không còn khai sinh của cá nhân phải vất vả đi làm khai sinh lại để chứng minh… mình có ngày sinh đàng hoàng. Trong trường hợp khó khăn thì đành nộp chứng minh nhân dân thay thế.

Bằng tốt nghiệp đúng là minh chứng cho kết quả học tập, trình độ đào tạo của mỗi người, nhưng đòi minh chứng là giấy xác nhận từng là sinh viên của nơi đào tạo đúng theo từng năm đã học quả là khó hiểu, thậm chí là điều quá đáng.

Nói chung, bất kỳ hoạt động, chi tiết nào của cá nhân trong đời sống cũng cần phải có minh chứng, nhưng vấn đề là ai, cơ quan nào làm việc đó và làm như thế nào để không gây tổn thương một con người.

Đòi tất cả phải có minh chứng nhưng thực tế chứng minh là điều không thể và cấp quản lý cũng chẳng thể làm gì thì cứ một mực đòi để làm gì? Nhìn vào ai cũng hiểu đó là một căn bệnh hình thức, vậy sao lại để nó tồn tại giữa chúng ta?

Bài đăng trên TTCT: http://tuoitre.vn/Tuoi-tre-cuoi-tuan/Van-de-Su-kien/610031/lai-kho-voi-benh-hinh-thuc.html

Advertisements

Tagged as:

Categorised in: Giáo dục phổ thông, Thư bạn đọc

8 phản hồi »

  1. Cần có minh chứng đoạn sau đây:
    Dạo gần đây, cứ sau một năm học người giáo viên phải viết bản tự đánh giá bản thân, trong đó bất cứ hoạt động nào cũng phải có minh chứng. Nếu không có minh chứng xem như không hoàn thành công việc đã làm. Chuyện dở khóc dở cười nảy sinh từ đây…
    Cụ thể là nơi nào, trường nào đòi làm việc ấy?
    Tôi có quen biết nhiều giáo viên ở nhiều địa phương (Hà Nội, Hải Phòng, Hải Dương, Phú Thọ, Bắc Ninh, Bắc Giang, Nam Định, Thái Bình, Quảng Ninh) mà không thấy có việc ấy. Đại khái mỗi năm cũng có tự đánh giá, nhưng chỉ là tự đánh giá chứ không cần ai minh chứng.
    Nếu không xác định được cụ thể trường nào, noi nào làm thế thì bài viết đáng nghi ngờ. Tôi có đọc bài này trên Tuổi trẻ, có phản hồi đề nghị tác giả bài viết nêu cụ thể nhưng không thấy báo Tuổi trẻ không đăng phản hồi của tôi.

    Like

    • Chào anh,

      Tôi là một giáo viên THPT ở Nam Định, xin xác nhận với anh nội dung bài viết trên hoàn toàn là sự thật. Xin hãy hỏi lại các bạn của anh, anh sẽ biết sự thật ngay thôi.

      Công việc này được gọi là: “Đánh giá giáo viên trung học theo chuẩn nghề nghiệp” theo Thông tư số 30/2009/TT-BGDĐT ban hành Quy định Chuẩn nghề nghiệp giáo viên trung học cơ sở, giáo viên trung học phổ thông, ra ngày 22/10/2009 của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo.

      Còn việc thực hiện tôi nghĩ nhiều nơi máy móc,… khiến giáo viên phải vất vả không đâu.

      Mời anh xem thông tư trên cùng mẫu phiếu đánh giá (Phụ lục 1, Phục lục 2) tại link sau: http://www.quan1.hochiminhcity.gov.vn/portal/news_docs/69562010144512.pdf

      Trân trọng,

      Nguyễn Thế Phúc
      Giáo viên Toán
      Trường THPT Nguyễn Du, Nam Trực, Nam Định

      Like

      • Ồ. Cái thông tư này thì tôi có biết. Nhưng cụ thể là trường của anh yêu cầu giáo viên đi “minh chứng” à? Thế là các anh cũng đi minh chứng thật à? Khổ cho các anh.
        Mấy bạn tôi bên Nam Định thực hiện thế này:
        Nhà trường có yêu cầu tự đánh giá thì có tự đánh giá. Nhưng “minh chứng” thì xin miễn. Vì sao vậy? Tôi thực hiện tốt khi mà tôi không làm những điều không tốt, tức là tôi không vi phạm pháp luật, không làm trái quy định của trường, … Nếu các bác không tin thì tự đi xác minh. Và các trường ấy cũng vẫn có đánh giá giáo viên. Vẫn có người đạt thi đua, tiên tiến dù chả có minh chứng. Đơn giản là trong mấy cái phiếu ấy, có hai phiếu ghi phần minh chứng là phiếu giáo viên tự đánh giá và phiếu tổ môn đánh giá. Khi mà giáo viên không có minh chứng cho mình là tốt thì tổ môn càng không có minh chứng rằng giáo viên là chưa tốt. Thế nhưng tổ môn vẫn phải đánh giá thôi. Và trường thì căn cứ vào tổ môn mà đánh giá theo.
        Ví dụ ở Nam Định mà tôi biết thì THPT Nguyễn Trường Thuý và THPT Trần Văn Lan là như thế (tôi vừa hỏi lại rồi). Bên Hải Phòng, tp Hải Dương thì ngay khi mới có cái chuyện này mọi người có bàn tán ồn ào một vài tuần rồi không thấy chuyện gì xảy ra cả (không thấy ai lo đi xác minh cả).
        Phải thừa nhận đây là lần đầu tiên tôi thấy có người than phiền về việc này đấy.

        Like

      • Có lẽ chỉ khổ cho những người mà với việc hình thức lại không chịu làm một cách hình thức!

        Like

        • Như thế được gọi là bệnh hình thức đấy anh ạ! Làm hình thức riết quen rồi, đến lúc việc gì cũng làm hình thức.

          Like

        • Làm riết rồi quen? Người biết phân biệt đúng sai, nặng nhẹ thì không có chuyện làm riết rồi quen đâu. Chỉ người mà ai bảo gì cũng nghe mới làm riết rồi quen mà thôi. Cần phải biết phản kháng.
          Thực ra tôi không chê bài viết của Trung Kiên. Cái tôi muốn là anh ấy cần nêu cụ thể : ai đang chịu khổ, bao nhiêu người đang chịu khổ vì mấy thứ “nguy hiểm” kia? Người ta phải đối phó thế nào? Và như thế cái thông tư kia biến thành trò hề thế nào?
          Như thế bài báo mới có giá trị khẳng định thông tư kia là nhảm nhí. Chứ còn kêu khổ nhưng nếu thông tư ấy mà đúng, có giá trị thì khổ anh cũng phải làm, đừng kêu ca.

          Like

  2. Quy định không phải vô cớ sinh ra. Giáo viên tự kiểm điểm? kiểm điểm thật, giáo viên sẽ thiệt nếu xét thi đua với nhưng giáo viên…. giỏi báo cáo. Giáo viên “giỏi báo cáo” có thể yên tâm để hưởng một chế độ đãi ngộ bình thường. Tất nhiên giáo viên đó đừng bao giờ nghĩ đến chuyện đấu tranh với những “báo cáo viên” khác. Vậy là trong ấm ngoài êm, nội bộ đoàn kết cho đến khi có chỉ đạo đấu tranh với tiêu cực.

    Like

  3. Bệnh hình thức (bureaucracy) thì ở đâu cũng có. Thầy cô dư sức lướt qua. Nếu không lướt qua được thì đừng làm thầy nữa !

    Like

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Nhập địa chỉ email để nhận thông báo có bài mới từ Học Thế Nào.

%d bloggers like this: