How We Learn

Những đứa trẻ không đổ vừa khuôn – Nguyễn Thị Ngọc Minh

Bạn sẽ dễ dàng nhận ra chúng trong một lớp học, hoặc trong một sân chơi. Những đứa trẻ không đổ vừa khuôn thường ngồi một mình một góc, chơi một mình một trò, chọc phá các bạn khác, chống đối các kỉ luật, lơ đãng và hay hỏi những thứ không ai hiểu nổi, viết tay trái… Chúng bao giờ cũng bị coi là thành phần ngoại vi, hoặc người ta không thèm để ý đến, hoặc người ta phát cáu và đuổi ra khỏi lớp học, hoặc bất lực và mặc kệ chúng muốn làm gì thì làm.

Lẽ dĩ nhiên, là cha mẹ, ai cũng muốn con mình là con ngoan trò giỏi, đi học được cô giáo khen, đi chơi chan hòa với bạn bè, ở nhà nghe lời bố mẹ, ra đường tự tin lễ phép. Và họ thường so sánh: tại sao các bạn khác được như thế, mà con mình thì không. Họ không mệt mỏi tìm những biện pháp để nhốt chúng vào một cái khuôn nào đó, nhưng càng muốn nhốt chúng lại càng muốn trồi ra, trượt đi.

Thực ra, trong quá trình tiếp xúc với rất nhiều trẻ con, tôi nhận thấy một tiềm năng rất to lớn ẩn bên trong những đứa trẻ không đổ vừa khuôn. Về bản chất, chúng là những đứa trẻ tốt một cách thái quá: hiền lành thật thà một cách thái quá, năng động một cách thái quá, thông minh một cách thái quá, sáng tạo và giàu tưởng tượng một cách thái quá, nhạy cảm và mơ màng thái quá… Chính vì thế, chúng trật ra khỏi mọi khuôn khổ, phép tắc, bị tách khỏi đám đông. Ở trường, người ta gọi chúng là nhóm học sinh cá biệt, hoặc đặc biệt, với đủ các thứ danh hiệu hay ho:  trẻ tự kỉ, kẻ phá bĩnh vô phương cứu chữa, hoặc khủng hơn, trẻ hư hỏng, sao quả tạ… Chúng là nỗi kinh hoàng của giáo viên và đối tượng gièm pha của các bạn trong lớp và nỗi thất vọng, bất lực, đau khổ của phụ huynh.

Dưới áp lực khủng khiếp của kiểm tra, thi cử, thành tích, những đứa trẻ không đổ vừa khuôn thường là những đứa trẻ bị bỏ lại phía sau. Trong khi các thang bậc đánh giá cố gắng nén tất cả các đứa trẻ vào một cái khuôn, thì người ta không có cách nào nhốt những đứa trẻ không đổ vừa khuôn vào bất cứ một cái rọ chung nào. Làm thế nào để có một kì thi chung cho những đứa thiên tài chọc phá, những thi sĩ đắm mình trong thế giới nội tâm, những kẻ mơ mộng hão huyền, những đứa trẻ có tư duy phê phán quá xuất sắc, những kẻ luôn ấp ủ trong đầu một ý tưởng đột phá, những đứa trẻ viết tay trái cực chậm và xấu nhưng bộ não lại chạy với tốc độ quá nhanh? Và thế là, chúng luôn đứng bét trong các kì thi chuẩn mực, và thật khó có một sân chơi nào phù hợp với chúng.

Những môn học hữu hạn trong nhà trường cũng không đáp ứng nổi nhu cầu của chúng. Một nhịp điệu cuộc sống ngày nào cũng như ngày nào làm chúng cảm thấy chán nản. Lũ bạn bè luẩn quẩn với những trò chơi tẻ nhạt không thuyết phục được chúng. Và thế là, tuy thuộc những loại không đổ vừa khuôn rất khác nhau, song chúng đều có một điểm chung- đó là sự cô đơn. Chúng chẳng những không hòa nhập với những đứa trẻ vừa khuôn, mà cũng chẳng tìm được tiếng nói chung với những đứa trẻ không đổ vừa khuôn như chúng.

Cảm giác cô đơn, đôi khi rất cần thiết để chúng tự xác lập mình như một cái tôi khác biệt. Ý thức mình là khác biệt khiến cho chúng dám đi trên con đường mà chúng lựa chọn. Trong khi những đứa trẻ khác thường rất dễ bị cuốn vào dòng chảy của các áp lực và trào lưu thời thượng, những kẻ cô đơn ý thức được rất rõ mình cần gì. Trong khi những đứa trẻ khác thường có xu hướng trở thành những kẻ a dua a tòng phụ thuộc vào kẻ khác, thì những kẻ cô đơn thường tự tạo cho mình một sân chơi với những luật lệ riêng. Những thiên tài nghệ thuật, những bộ óc trác tuyệt về khoa học, thậm chí những nhà lãnh đạo lừng danh chẳng phải đã từng là những đứa trẻ không đổ vừa khuôn hay sao? Chẳng phải con đường họ đi trong suốt cuộc đời luôn luôn là một hành trình đầy liều lĩnh, thậm chí gàn dở và luôn luôn cô đơn hay sao?

Nhưng cảm giác cô đơn cũng có thể khiến chúng trở nên yếu đuối và dễ bị tổn thương. Vì lẽ đó, bên trong những vẻ ngoài vô cảm, lì lợm, khó ưa, rất có thể là một trái tim mỏng manh cần được che chở. Chúng vô cùng nhạy cảm với những định kiến, sự phân biệt đối xử, sự áp đặt, nhạo báng… và luôn trong tư thế tự vệ, xù lông như một con nhím hoặc thu mình lại trong vỏ ốc.

Dường như chả có một công thức nào trong việc tiếp cận một đứa trẻ không đổ vừa khuôn, bởi chúng bao giờ cũng là một bản thể vô cùng phức tạp, thất thường. Cảm giác về sự cô đơn tạo nên một bức tường ngăn chúng với đồng loại, khiến cho chúng thật khó có thể giãi bày với kẻ khác, và thậm chí có khi tạo nên cho chúng một lớp vỏ bọc trái ngược hoàn toàn với bản chất bên trong. Như mọi đứa trẻ khác, chúng mong muốn được quan tâm và yêu thương. Nhưng cách mà chúng làm để thu hút sự chú ý của người khác nhiều khi dễ gây nên sự hiểu lầm: chúng luôn đòi hỏi thái quá, muốn làm nổi bật sự hiện diện của bản thân trong cuộc sống bằng những hành động ngược đời, dại dột. Thay vì tỏ ra ngoan ngoãn tuân phục, chúng lại muốn chiếm cảm tình của người khác bằng sự chống phá. Đôi khi, một hành động phá phách ngạo ngược nhất của những đứa trẻ không đổ vừa khuôn lại xuất phát từ một động cơ không gì chính đáng và dễ thương hơn: được tôn trọng và yêu thương. Chỉ có những trái tim co dãn mênh mông, một con mắt có khả năng nhìn xuyên thấu tâm can kẻ khác, cùng với một sự bình tĩnh và khả năng kiềm chế vô hạn độ mới chịu đựng nổi những cung bậc cảm xúc luôn luôn thái quá và những đòi hỏi nhiều khi phi lý của những đứa trẻ không đổ vừa khuôn.

Sự giáo dục, nói chung, chẳng bao giờ có công thức. Không có một công thức chung nào để có thể thuyết phục, cảm hóa vài tỉ con người sinh ra vào những giờ khắc khác nhau, trong những không gian và điều kiện khác nhau. Không có một dây chuyền sản xuất nào có thể sản xuất ra những sản phẩm giáo dục hoàn hảo như nhau. Không có một chương trình nào có thể làm hài lòng tất cả các mong đợi khác nhau của phụ huynh lẫn học sinh. Làm giáo dục, có nghĩa là bạn luôn phải đương đầu với thách thức, nhưng lại chỉ có thể dựa vào bản thân. Bạn phải hiểu biết về con người nói chung, nhưng bạn không được phép bỏ qua mỗi cá thể. Mỗi cá thể luôn là độc lập, riêng biệt, không hoàn hảo, thất thường, thái quá, vì vậy không thể nhốt chúng vào một khuôn. Khi không thể nhốt vào một khuôn, bạn đừng trông đợi vào một phác đồ điều trị nào mà người khác chỉ định, bạn phải tự tìm ra cách điều trị đối với mỗi trường hợp khác nhau. Nhưng điều quan trọng nhất, nền tảng của tất cả, luôn là một sự lắng nghe đầy kiên nhẫn, tôn trọng và cảm thông.

Nguyễn Thị Ngọc Minh

Địa chỉ: khoa Ngữ văn, Đại học Sư phạm Hà Nội

Advertisements

Tagged as:

Categorised in: Giáo dục phổ thông, Nghĩ về việc học và dạy, Tiếng nói giáo viên

29 phản hồi »

  1. Cảm ơn tác giả về bài viết!
    Đúng là một phương pháp giáo dục không thể áp dụng cho tất cả các em. Ngay trong một lớp học, mình nghĩ là một giáo viên có tâm sẽ cố gắng tìm cách hiểu và tôn trọng từng em học sinh để có phương pháp phù hợp nhất.
    Thật là tình cờ khi tối qua mình có nghe được một phương pháp của ông Thích Nhất Hạnh về việc nên chăng mọi người có thể thực hành một thứ gọi là “mindful speaking & mindful listening” để học cách lắng nghe và thấu hiểu. Trong bài nói chuyện đó thì ông Thích Nhất Hạnh nhắc đến cách thực hành này để kiềm chế cơn giận nhưng khi nghĩ kỹ thì cách này không chỉ có ích trong mỗi việc đó. Không biết các giáo viên có muốn tìm hiểu và thực hành?

    Liked by 1 person

    • Bố mẹ của trẻ mới là tác nhân quan trọng nhất. Bố mẹ không hiểu con sao đòi hỏi người khác (dù là chuyên gia tâm lý phỉ tháu hiểu con của mình?)

      Số lượt thích

      • Gửi bạn namviet: không có gì phải tranh luận về việc bố mẹ là người có trách nhiệm với con cái. Mình hoàn toàn đồng ý với bạn. Mình nghĩ rằng dù là cha mẹ, giáo viên hay bất cứ ai liên quan tới việc dạy dỗ con trẻ cũng cần phải nỗ lực cố gắng để là người cha, người mẹ, người thày… tốt.

        Số lượt thích

        • Và dù con mới tập nói hay con đang học Đại Học tôi vẫn thấy phải dạy con bài học làm Người. Phải hiểu làm Người phải như thế nào? (một vị Tiến Sĩ bàn về Giáo Dục cũng lúng túng với định nghĩa làm Người). Bài học này là kim chỉ Nam (kim địa bàn) cho Người ta định hướng đi hết cuộc đời không lạc lối. Tiếc rằng ít ai phát hiện điều quá dễ nhớ và đơn giản này 😦

          Số lượt thích

    • Bai giang cua thien su Nhat Hanh la.gi vay ban?

      Số lượt thích

  2. Reblogged this on Miley Duong and commented:
    Lấy khuôn nào đổ cho vừa cái tôi.

    Liked by 1 person

  3. Lại được đọc bài của cô , hay quá ạ.
    Ôi kể mà cô là giảng viên trường em chắc em sẽ trốn học những tiết của cô suốt ạ.
    Cám ơn cô về những chia sẻ bổ ích như vậy ạ.
    Mong một ngày được gặp cô trực tiếp ạ.

    Số lượt thích

  4. Cháu mình là 1 đứa trẻ ko đổ vừa khuôn.bố mẹ,ông bà,cô giáo,bạn bè…tất cả mọi ng đều ko thể chịu đựng được cái tính cách của nó.mơis 2 tuổi rưỡi,đc nhìn nhận là chưa thấy đứa trẻ nào thông minh như nó.đếm đc tất cả các số,thuộc lòng bảng chữ cái tiếng việt va tiếng anh,biết 1 lượng từ vựng tiếng anh kha khá….đồng thời là 1 đứa trẻ hư.chuyên phá phách đồ đạc,đánh mọi ng,khuyên bảo ko nghe,đánh cung ko được.đi học đc 1 tuần cô trả về.gdinh bất lực.ko biết nen làm thế nào vs nó 😦

    Số lượt thích

    • Con e cũng bằng tuổi cháu của chị, cũng thông minh, bướng bỉnh, phá phách, đôi lúc nổi khùng đánh bà. Tuy nhiên ba mẹ chỉ cần để cho con tự giải phóng cảm xúc bằng nc mắt, nói chuyện khi con đã bình tĩnh, cư xử bằng tình yêu là con dịu lại và xin lỗi vì hành vi sai của mình. Càng đánh càng mắng con càng lì lợm.

      Số lượt thích

  5. bài viết nên đọc…cảm ơn

    Số lượt thích

  6. Tôi tự hỏi, rồi loay hoay tìm câu trả lời “Vì sao Việt nam là Việt nam ngày nay?” 😀 .Tất nhiên tác nhân chính là do con Người Việt nam rồi. Vậy “khuôn mẫu” tạo ra con người Việt nam phải là cai khuôn Giáo Dục. Vậy cái khuôn đó hình thù thế nào? Tự làm một cuộc thăm dò Xã Hội
    nhỏ với câu hỏi đơn giản “Người là gì?” “Yêu là gì?” (yêu thương).
    Câu hỏi được dành cho nhưng người đã thân tình là những người có học thức là người làm Giáo Dục. Tất nhiên câu hỏi là đã có đáp án. Điều tôi nhận được là sự lảng tránh (có lẽ câu hỏi quá đơn giản?). Thân tình lắm mới là câu hỏi ngược lại của người hỏi. Nói chung là chẳng điều tra tìm hiểu được gì vì không có câu trả lời. Mong sao tôi sai lầm hoặc ..đã.lẩm cẩm.:D

    Số lượt thích

  7. Bao giờ cũng cần một nền giáo dục đượm tính nhân văn, hết lòng vì học trò và tương lai của chúng. Nếu bắt trẻ phải tròn như hòn bi, lăn đâu cũng được sẽ rất tàn nhẫn với từng đứa trẻ và cũng làm nhỏ lại tương lai đất nước. Cảm ơn cô Minh có bài viết xuyên thấu bọn học trò “cá biệt”.

    Số lượt thích

  8. Cảm ơn tác giả!
    Đây là một bài viết rất hay về chủ đề này.
    Một chủ đề – đúng hơn là vấn đề – đáng lẽ phải được nghiên cứu từ lâu, để hoàn thiện công tác giáo dục.

    Chúng ta cần phân ra những đứa trẻ khác thường, kể cả phi thường hay bất thường.
    Phi thường là để ươm mầm cho tài năng của chúng. Một sáng tạo của trẻ phi thường có thể hiệu quả hơn hàng ngàn, hàng vạn ‘lao động’ của những trẻ bình thường.
    Bất thường là để khắc phục, hạn chế những tai ương chúng có thể gây ra cho xã hội sau này.

    Số lượt thích

    • Một đứa trẻ khác thường, thậm chí phi thường nếu không được giáo dục một cách đúng đắn chúng sẽ trở thành những đứa trẻ bất thường và gây ra những tai ương cho xã hội, sinh ra không có đứa trẻ nào là bất thường, vì chúng chỉ như tờ giấy trắng, muốn tiếp nhận tình yêu, rất nhiều người vì lòng thù hận đã gây ra những tai ương không đáng có dù họ là những người có tài. Thật tội cho những đứa trẻ có tài năng thiên bẩm nhưng có cách nghĩ phức tạp và bị bỏ rơi để rồi một ngày chúng đi lầm đường lạc lối.

      Số lượt thích

  9. cảm ơn chị vì bài viết này, giá như tất cả giáo viên Việt Nam đều hiểu được điều này thì một người mẹ có đưuá trẻ ko đổ vừa khuôn như e sẽ bớt lo lắng đi rất nhiều cho con trẻ khi nó sắp sửa vào lớp 1

    Số lượt thích

  10. Mạn Đàm Ngày Valentine

    Cũng gọi là hiểu, nhưng có mấy ai hiểu hết được nhau, hiểu thế nào, hiểu bao nhiêu?

    Học như là chơi. Học sinh vừa bắt đầu học kỳ 2, đã bao nhiêu là lễ nghỉ, để các em tập sống? Nào là lễ Luther King, bây giờ lại Lincoln’s Birthday, President’s Day, rồi Valentine Day. Ôi, lễ Tình yêu tuyệt vời, để cho các em tập tỏ tình với nhau! Học sinh có cần học tỏ tình không, hay tự động chúng nó biết?

    Có phải vì xưa học cô giáo Minh, nên bây giờ cứ đọc bài của cô Minh thì thấy nó hay hay thế nào ấy.

    Đã nhiều lần tôi sub cho những lớp “không đổ vừa khuôn.” Ở đây gọi là lớp Special Ed, lớp Resource, hay lớp BK (benchmark). Đôi khi chúng được học chung với các em bình thường, nếu khó quá thì chúng phải học riêng thành một lớp. Dường như, càng ngày các trường càng có thêm lớp cho những em kđvk.

    Tuần trước sub cho một lớp kịch nghệ (drama), thấy các em thực tập rất vui. Có lẽ chúng ta cũng cần phải học lớp này, để biết đóng kịch trong đời thường. Đây là một màn độc thoại:

    “Này, này, ông bạn kia, cho tôi hỏi nhỏ câu này nhé? Mình đâu đã quen nhau, tôi nghĩ thế, đúng không? Được rồi, vì tôi là người hoàn toàn xa lạ, nên có lẽ ông có thể giúp cho tôi chuyện này. Tôi cần ý kiến riêng, vô tư, và thành thật của ông.”
    “Ông thấy ơ … tôi, típ người thế nào? Thật thà, tôi muốn biết. Và ông phải nói thực cho tôi nhé… Cứ mỗi lần gặp con gái, chúng nhìn tôi cách kỳ cục. Như tôi là kẻ kỳ dị hay thế nào ấy. Ông có bao giờ gặp trường hợp như thế chưa? Kỳ dị? Tôi có ý nói, một tí “không đổ vừa khuôn.” Phải công nhận điều đó, nhưng tôi không dị hợm hay gì gì như vậy đâu. Tôi đâu phải là con ma. OK. Tôi không bình thường. Nhưng điều đó là tốt chứ! Ai muốn bình thường bao giờ? Ớ ờ, không có tôi! Có thể là cho ông. Ông trông rất bình thường đấy! Thật mà, không sạo đâu. Điều đó tốt cho ông, chứ không cần thiết cho tôi. Đích thực là tôi không bình thường. Tôi không dị hợm, nhưng tôi không bình thường.”
    “Vậy thì, ông thấy tôi thế nào? Cứ thẳng thắn mà nói, vì tôi là con người nhạy cảm. Đừng giày vò tình cảm tôi, vì như vậy tôi buộc phải giày vò ông, mà ông đâu muốn như thế, phải không? Vậy thì, xin nói cho tôi biết, theo như ông nghĩ, tôi là người thế nào?”
    “Ơ hay, ông kia, tại sao ông chạy trốn tôi? Quay lại đây, ông kia,… khổ lắm, có nhiều người kỳ dị lắm cơ!” (The Teens’ Monologue Source for Every Occasion! by Chambers Stevens)

    Số lượt thích

    • Năm mới sắp tới. Xin Chúc tất cả Gai Đình Học Thế Nào . Cầu Mong rằng mọi điều không vui sẽ ở lại. Theo và đến với mọi người là niềm vui , sức khỏe, hy vọng,yêu đời. “Valentine Day” mấy năm gần đây mới được nhắc đến nhiều lần đầu nghe một vị linh mục nói đến mà ngớ ra chẳng hiểu là ngày gì (ngẫm thấy thật ngớ ngẩn). Giờ ngẫm lại thấy còn ngớ ngẩn hơn nữa. Trong đời người ta có những nỗi e ngại kỳ lạ. Ngại bộc lộ tình cảm của mình với người thân như bố mẹ, ông bà anh chị em. ( dối Với bạn khác giới đó quả thật là một vấn đề khó khăn 😀 ). Có bạn phải đợi tới khi họp lớp (tới lúc đã có gia đình và nhiều tuổi rồi mới dám nói :v ) .
      Nói thật suy nghĩ là điều tốt đẹp có ích giúp cho cả người nói lẫn người nghe . “Học Thế Nào” phải bắt đầu từ sự thật và dùng sự thật.. Phải được tự do nói lên sự thật.

      Số lượt thích

  11. Hôm nay có “đứa trẻ không đổ vừa khuôn” ở thành phố Đà Nặng yêu dấu đã ra đi. Nghĩ mà buồn.

    Số lượt thích

    • Một người trực tính, kiên quyết, sáng suốt trong suy nghĩ biết nghĩ cho dân của mình. Ấy vậy mà ông bằng cách nào đã lọt qua cái sàng lọc lựa kỹ lưỡng tưởng như nhỏ như muỗi cũng lọt qua. Sự nổi lên của Đà Nẵng từ trước những năm 2000. Đà Nẵng như một cách làm để người ta so sánh kiến nhiều người ngạc nhiên vừa mừng vừa lo. Nỗi lo cũng như tôi lo cho Bầu Đức Hoàng Anh Gia Lai trước lãnh đạo của VFF vậy. Người ta có câu “Cầm đèn chạy trước Ô-Tô”.

      Số lượt thích

  12. Có câu “nói dzậy không phải dzậy” tức nói lấy được nhưng mưu vẫn của anh “ba tàu”. Nhìn mà thấy lo, người dám nghĩ thật, nói thật, dám làm thật không ngoi len được. “Tuấn kiệt như sao buổi sớm, nhan tài/anh hùng như lá mùa thu” mà còn bị khó dễ, làm cho nhụt chí thậm chí tung “búa rìu” cho lụn bại. Phải phát triển nhan tài chỉ bằng cách đơn giản: cho thể hiện sự khác biệt, cho lấy kết quả công việc, sự đổi mới làm thước đo. Cho ra sàn đấu công khai, sòng phẳng như đấu bò, khán giả là toàn dân. Sân không khán giả là sân tồi, lại còn được anh ba tây ba tàu đứng sau tâng bốc, 90 triệu khán giả coi như liệt sỹ rồi sao nữa?

    Số lượt thích

    • Không đồng ý với bạn. “Cái từ khuôn” Sẽ là nếuPhát biểu thường là đọc cho hết bài viết một cách lưu loát nhất. Từ xưa vẫn vậy. Có biết ai viết đâu. Nhiều người có chỗ đứng là do biết nhắc lại điều đã nghe, đọc và đọc lưu loát một bài dài không vấp. Nếu phải viết là biết sáng tạo ghép lại các câu nhớ được ghép lại sao cho suôi suôi. Cấm ai bén mảng lại gần hỏi lung tung hay phỏng vấn.Rất ít tiếp xúc với bên ngoài cho an toàn. Làm gì phải hỏi đã. Nhưng huyết táp phải ổn khi nói cũng là yếu tố sức khỏe hay do rèn luyện. Cầm dụng cụ lao động lóng ngóng cũng được. Người ta đưa cái gì thì cầm. Bảo làm lúc nào thì làm. Vì vậy cũng xúc, cũng tưới, cũng cắt ở giai đoạn bắt đầu và kết thúc. Họ cũng có trai tay nơi lòng bàn tay do hay đập vào nhau 😀

      Số lượt thích

  13. Trái khóm còn gọi là trái thơm hay quả dứa. Ở VN người ta để khóm nằm. Ở tiệm Mỹ, người ta để khóm đứng.

    Tuần trước tôi đi chợ. Có bà khách vào mua khóm. Trong khi cô trông hàng đang xếp trái cây cho gọn, bà khách cầm trái khóm đến hỏi điều gì. Cô trông hàng ngửi “đít” khóm rồi gật đầu đưa lại. Bà khách thứ hai, không nói, đưa cho cô hàng trái khóm. Cô ngửi “đít” khóm rồi gật đầu đưa lại. Tôi liền đến lấy một trái khóm đưa cho cô bán hàng, chẳng nói. Cô cũng ngửi “đít” khóm rồi gật đầu đưa lại. “Cám ơn cô. Tôi còn đứa cháu đi theo đây, cô làm ơn khám dùm, xem nó ‘đã vừa khuôn’ chưa, nghe cô?”

    Số lượt thích

  14. Bài viết hay tuyệt vời! Tóm lại nghành giáo dục cần tuyển những trái tim yêu thương vô hạn và những cái đầu tỉnh táo!

    Số lượt thích

  15. Bài viết rất hay. Nói rộng ra thì đã trưởng thành , những đứa trẻ không đổ vừa khuôn một là có thể thỏa hiệp tự nguyện hoặc không tự nguyện – bất mãn hoặc không bất mãn, hai là lặng lẽ biến mất . Ở Đà Nẵng có 1 “trẻ ngoan” như thế đã ra đi.

    Tôi cảm thấy nền giáo dục vẫn như một cái hợp tác xã đang trong thời kỳ khủng hoảng thiếu giống cây và thừa …. phân bón. Nền giáo dục ( không biết có nên gọi nó là nền giáo dục hay không) được đặt ra không phải với tiêu trí đào tạo con người có khả năng biệt lập sống an vui “cộng hòa” với nhau mà là với tiêu trí đào tạo những “người không có khả năng gây nguy hiểm cho một bộ phận của xã hội”.
    Nó giống như một cái bào thai được tiêm đủ thứ thuốc để định hình ra thứ sẽ được ra đời. Tôi không chắc họ có tiêm đúng thuốc hay không nhưng thứ đã và đang được sinh ra chắc chắn không phải là sản phẩm một nền giáo dục đúng nghĩa.

    Số lượt thích

  16. Không phải tại trẻ không vừa khuôn. Nếu coi trường học là cái khuôn thì thật ngu ngốc. Những cây tùng cây bách bị trồng ở vườn rau lại cứ bị coi là bất thường? Cái bất thường là người ta không có chỗ nào khác cái vườn rau.
    Mô hình nhà trường của chúng ta quá lỗi thời rồi. Cần nhiều loại hình học tập phát triển khác.

    Số lượt thích

  17. Cần lắm được tôn trọng và yêu thương của gia đình và xã hội

    Số lượt thích

  18. Cô viết đúng quá ạ. Con còn nhớ ngày xưa con viết tay trái thì các cô giáo bắt phải chuyển sang tay phải bằng được, hay con cũng có lúc ngồi một mình nhìn các bạn đá bóng vì mình không rõ môn đó. Nghĩ lại thấy buồn cười giờ con cầm nắm thông thạo mọi việc bằng cả hai tay. Đó chẳng phải là công của các cô tiểu học đó. 🙂

    Số lượt thích

  19. Những người này, họ có đổ vừa khuôn không?
    (Hôm hè đi ngang Long Beach, thấy một đám người học yoga ngoài công viên. Dĩ nhiên là miễn phí. Liền ghi lại…

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Nhập địa chỉ email để nhận thông báo có bài mới từ Học Thế Nào.

%d bloggers like this: