How We Learn

Giải ảo về đại học tư phi lợi nhuận và lợi nhuận – Phạm Hiệp

HTN: Bài viết này của Phạm Hiệp đã được đăng thành 2 kỳ trên Vietnamnet

Một trong những đặc điểm quan trọng của giáo dục đại học toàn cầu hơn 30 năm qua là sự phát triển nhanh chóng của khu vực đại học tư thục, bao gồm cả lợi nhuận và phi lợi nhuận. Năm 2012, trên toàn thế giới, 56% số trường đại học là trường đại học tư, cung cấp dịch vụ đào tạo cho 31% tổng số sinh viên. Con số tương ứng tại khu vực Châu Á còn có phần “nhỉnh” hơn đôi chút (60% và 35%). Việt Nam cũng nằm trong xu thế không thể đảo ngược kể trên. Tuy vậy, mặc dù giáo dục đại học tư thục ra đời cũng khá lâu (từ 1989), nhưng cho đến nay, mức độ phát triển của khu vực này còn ở mức độ khá khiêm tốn so với thế giới. Năm 2013, cả nước chỉ có 83 trường đại học, cao đẳng tư thục hoặc dân lập trong tổng số 421 trường trong cả nước (tỷ lệ 19%), đào tạo hơn 300.000 sinh viên trong tổng số gần 2 triệu sinh viên (tỷ lệ 15.6%). Nguyên nhân chính của việc này là do chúng ta vẫn chưa có một hệ thống chính sách đồng bộ, tường minh nhằm khuyến khích hai thành tố (cả phi lợi nhuận và vị lợi nhuận) của khu vực này phát triển lành mạnh, cạnh tranh sòng phẳng.

Trong các thảo luận về chủ đề nói trên suốt hơn một năm qua trên các phương tiện truyền thông, các nhà nghiên cứu, giáo dục và giới chuyên môn thường lấy ví dụ về Mỹ, nơi được thừa nhận có hệ thống giáo dục đại học tư ra đời sớm và phát triển nhất trên thế giới, làm hình mẫu để so sánh và học tập. Một cảm nhận chung là giáo dục đại học vị lợi nhuận tại Mỹ có chất lượng đang ngày càng bị “xói mòn” và ngược lại, giáo dục đại học phi lợi nhuận cần mới thực sự đem lại chất lượng cho người học. Bài viết gồm 2 kỳ này đem đến một góc nhìn khác so với “cảm nhận chung” nói trên:

Mặt trái của đại học phi lợi nhuận

Nước Mỹ nổi tiếng với hệ thống giáo dục đại học phi lợi nhuận uy tín và có chất lượng bậc nhất thế giới. Việc được đi học tại các trường đại học này là ước mơ của hàng triệu sinh viên trong cũng như ngoài nước Mỹ. Điều này có được phần lớn là nhờ hệ thống chính sách tương đối hoàn chỉnh cũng như tầm nhìn và nỗ lực của các nhà giáo dục. Tuy vậy, trong những năm gần đây, hệ thống này bắt đầu xuất hiện một số mặt trái, mà ngoài giới chuyên môn, không phải ai cũng biết đến. Dưới đây, xin được tóm tắt một số vấn đề chính:

Mặt trái thứ nhất là việc nhiều đại học tư phi lợi nhuận thu học phí quá cao. Phe ủng hộ lập luận: học phí (của đại học phi lợi nhuận) là hợp lý bởi nó tương ứng với chất lượng đào tạo và với cơ chế “không chia cổ tức cho cổ đông”, họ sẽ không có động lực thu phí cao bằng mọi giá giống như khu vực đại học vị lợi nhuận. Phe phản đối bác bỏ luận điểm này, họ chỉ ra rằng thực tế, đại học phi lợi nhuận thu phí quá cao một cách bất hợp lý. Một ví dụ mà phe phản đối thường lấy để minh hoạ là việc các trường thuộc nhóm Ivy League (các đại học tư phi lợi nhuận hàng đầu tại Bờ Đông nước Mỹ), nơi có học phí lên tới 40.000-60.000 USD/năm gấp 2-4 lần mức học phí tương ứng tại các trường đại học công hoặc đại học tư vị lợi nhuận tại nước này.

Mặt trái thứ hai là vấn đề bất bình đẳng, xuất phát từ chính bất cập thứ nhất. Vì học phí cao, con em các gia đình có thu nhập thấp sẽ ít có cơ hội được đi học tại các trường tư phi lợi nhuận. Một khảo sát mới đây của Hiệp hội quốc gia các nhà quản lý kinh doanh khối Đại học và Cao đẳng (National Association of College and University Business Officers) cho thấy chỉ 16% sinh viên thuộc các trường tư phi lợi nhuận hàng đầu hưởng trợ cấp từ chương trình Pell Grant (chương trình của Chính Phủ Mỹ hỗ trợ tài chính cho sinh viên nhà nghèo). Cũng theo nghiên cứu này, con số tương ứng đối với Đại học Texas tại El Paso, Đại học California tại Riverside và Đại học California tại Berkeley (là những đại học công có chất lượng tương đương các đại học tư phi lợi nhuận hàng đầu) là 59, 53 và 33%. Thực trạng này đang có xu hướng trầm trọng hơn trong những năm gần đây khi nhiều trường tư phi lợi nhuận bắt đầu áp dụng chính sách ưu tiên cho con em các gia đình có nhiều đóng góp tài chính, hiến tặng cho trường.

Mặt trái thứ ba là tình trạng chi tiêu bất hợp lý, hoang phí và thiếu hiệu quả tại các trường đại học tư phi lợi nhuận. Với học phí cao cộng với nguồn hiến tặng dồi dào từ phía xã hội (các cựu sinh viên, doanh nghiệp, người hảo tâm …), các trường đại học tư phi lợi nhuận luôn có nguồn lực tài chính vượt trội hơn hẳn so với khu vực đại học khác (đại học công và đại học tư vị lợi nhuận). Với nguồn lực như vậy, bên cạnh những khoản chi tiêu đúng địa chỉ, phe phản đối đã chỉ ra việc xuất hiện ngày càng nhiều những khoản chi hoang phí và thiếu hiệu quả tại các trường đại học tư phi lợi nhuận. Một bài viết trên tờ The Atlantic đăng tháng 10 năm ngoái chỉ ra trường hợp Đại học Princeton bỏ tới 30 triệu USD chỉ để xây dựng một khu ký túc xá “xa hoa” với sức chứa vỏn vẹn 500 sinh viên (trung bình 60.000 USD/đầu sinh viên).

Mặt trái thứ tư là sự mất cân đối trong đầu tư của nhà nước giữa học sinh trường tư phi lợi nhuận và trường công. Nhầm tưởng chung từ xã hội là các đại học tư phi lợi nhuận tự lo phát triển ngân sách từ nguồn “xã hội hoá” như nguồn hiến tặng của các cá nhân, tổ chức mà không có hỗ trợ nhà nước. Tuy vậy, với chính sách miễn thuế đối với các khoản hiến tặng đối đại học tư phi lợi nhuận, vô hình chung, với mỗi khoản tiền thu được từ hiến tặng, nhà nước cũng sẽ trợ cấp một phần một cách gián tiếp thông qua hình thức miễn thuế. Ví dụ, khoản tiền 30 triệu để xây ký túc xá tại Đại học Princeton ở trên trong thực tế được tài trợ bởi bà Meg Whitman, chủ tịch eBay. Với khoản tiền này thì bà Whitman sẽ được miễn thuế 10 triệu. Tức là, về bản chất, trong 30 triệu tiền xây ký túc xá của Đại học Princeton, bà Whitman chỉ tài trợ 2/3, 1/3 còn lại thực tế là từ tiền thuế của dân. Có thể thấy cơ chế khuyến khích hiến tặng cho trường đại học tư phi lợi nhuận hiện vẫn có lỗ hổng khiến cho việc miễn thuế có thể được áp dụng vào những khoản đầu tư không thực sự cần thiết. GS. Robert Reich, trong một nghiên cứu gần đây đã phát hiện ra một nghịch lý: trung bình một năm sinh viên của Đại học Princeton (một trường tư phi lợi nhuận) được nhà nước đầu tư qua đường miễn thuế lên tới 50.000 USD, gấp hơn 10 lần con số tương ứng của trường công thong thường (khoảng 4.000 USD).

 

Án oan đối với đại học tư vị lợi nhuận?

Một cáo buộc chung từ phía công luận trong và ngoài nước Mỹ các trường đại học vị lợi nhuận là các trường thuộc khối này vì mục tiêu tài chính, vì quyền lợi của cổ đông mà đặt nhẹ vấn đề chất lượng, bỏ qua quyền lợi của người học. Tiêu biểu cho các ý kiến phản đối là của Thượng Nghị sĩ Tom Harkin, Chủ tịch Ủy ban Y tế, Giáo dục, Lao động và Lương hưu, người năm 2012 đã đệ trình lên Thượng viện Mỹ bản báo cáo dài 1298 trang chỉ ra một số minh chứng minh hoạ cho cáo buộc kể trên. Ví dụ: về chất lượng đào tạo, đại học tư vị lợi nhuận chỉ chiếm 13% tổng số sinh viên ghi danh trên toàn nước Mỹ nhưng lại chiếm tới 47% số vụ vỡ nợ vay học phí; hayvề các chỉ số hoạt động nội bộ, đại học tư vị lợi nhuận chi đến 22.7% doanh thu cho quảng cáo, marketing, tuyển sinh trong khi chỉ chi có 17.2% cho việc giảng dạy; tỷ lệ giảng viên thỉnh giảng lên tới 80%.

Phe ủng hộ đại học vị lợi nhuận hẳn nhiên là không đồng ý với cáo buộc tương tự như trên và có nhiều cách để lý giải về các vấn đề này:

Trước tiên, với cáo buộc vì lợi nhuận mà bỏ qua chất lượng, phe ủng hộ đại học vị lợi nhuận đặt lại phản đề, lập luận dựa trên quan điểm phổ biến trong kinh tế, đó là chất lượng cao bắt nguồn từ động lực lợi nhuận: “Lợi nhuận không phải là điều xấu xa với xã hội, không những thế, nó chính là động lực nhằm cung cấp cho khách hàng những thứ họ muốn và cần” – trích báo cáo Giáo dục đại học vị lợi nhuận: tăng trưởng, sáng tạo và quy định của Trung tâm Nghiên cứu về Khả năng chi trả và Năng suất đại học thực hiện năm 2010. Tương tự, John Katzman, người sáng lập ra Noodle, website chuyên tư vấn giáo dục cũng viết trên Tạp chí Project Syndicatenăm ngoái: “ Chủ nghĩa tư bản đã tạo ra nhiều sản phẩm và dịch vụ có chất lượng cao, từ điện thoại thông minh đến đường cao tốc và dịch vụ giải trí. Dường như động lực lợi nhuận, vốn rất quan trọng với rất nhiều ngành, lại đang gây thất vọng đối với một ngành quan trọng: giáo dục…. Tôi thành thực tin rằng kết quả tài chính vững mạnh và sự xuất sắc về giáo dục không là những khái niệm loại trừ nhau”.

Đối với các con số được dẫn chứng từ bản báo cáo của Thượng Nghị sĩ Tom Harkin, thoạt nhìn, có thể thấy đó là những kết quả rất đáng thất vọng, tuy vậy, nếu xem xét kỹ hơn vai trò và vị trí giáo dục đại học vị lợi nhuận trong bản đồ giáo dục đại học nói chung của toàn nước Mỹ, chúng ta có thể tìm được những lý giải hợp lý.

Cụ thể, về phân loại, hơn 4500 trường đại học, cao đẳng ở Mỹ có thể chia làm 4 nhóm: (1) các đại học công lập (đào tạo 15% tổng số sinh viên); (2) các đại học tư phi lợi nhuận (36%); (3) các trường cao đẳng cộng đồng (22%) và (4) các trường đại học tư vì lợi nhuận (27%).

Về chức năng, hai nhóm (1) và (2), về cơ bản đảm nhiệm chức năng nghiên cứu và đào tạo từ đại học đến tiến sỹ tất cả các ngành; hai nhóm còn chủ yếu tâp trung chức năng đào tạo (không có nghiên cứu) trình độ cao đẳng, đại học các ngành định hướng nghề nghiệp cao.

Riêng các trường vị lợi nhuận – nhóm (4), định hướng sinh viên chủ yếu là đối tượng nghèo, đang đi làm (trong đó phần lớn công việc ở trình độ lao động tay chân như công nhân, lao công, lính giải ngũ, lái xe taxi…), lại độ tuổi trung bình cao, có nhu cầu quay lại nhà trường học tiếp để thay đổi nghề nghiệp, nâng cao trình độ. Đây cũng chính là điểm khác biệt lớn nhất giữa các trường tư vị lợi nhuận với các trường thuộc 3 nhóm còn lại (có sinh viên đi học đúng tuổi, có năng lực đầu vào tốt hơn). Theo thống kê, trong năm học 2007-2008, có khoảng 50% sinh viên tại các đại học vị lợi nhuận ở Mỹ ở độ tuổi trải dài từ 22 đến 34; trong khi đó, nhóm tuổi chiếm số đông tại đại học công và đại học tư phi lợi nhuận ở nước này là 18-21 (với tỷ lệ tương ứng 47% và 59%). Với đối tượng sinh viên đặc thù như vậy, với chức năng đào tạo như vậy, việc các trường vị lợi nhuận phải đầu tư nhiều tiền vào marketing quảng cáo, việc tỷ lệ sinh viên thành công sau khi ra trường thấp là điều dễ hiểu; và việc tỷ lệ giảng viên thỉnh giảng cao cũng là điều dễ lý giải.

Tóm lại, để đánh giá các đại học tư vì lợi nhuận tại Mỹ, cần xem xét trên cơ sở chức năng, nhiệm vụ và sứ mệnh của khu vực giáo dục đại học đặc biệt này. Việc dùng toàn bộ các tiêu chí, chỉ tiêu của các khu vực giáo dục đại học truyền thống làm căn cứ đối sánh sẽ dẫn đến những đánh giá khập khiễng. Chính vì vậy, những cáo buộc bấy lâu nay dành cho đại học vị lợi nhuận, mà phần lớn từ giới đại học truyền thống (đại học công hoặc đại học không vì lợi nhuận) hoặc từ những người bị ảnh hưởng nhiều bởi đại học truyền thống, phải chăng đều là những “án oan”?

Gợi ý chính sách cho giáo dục đại học tư ở Việt Nam

Bài viết này tổng hợp một số khía cạnh ít được phổ biến và có nhiều điểm trái chiều với quan điểm chung của phần đông giới chuyên môn cũng như công chúng đối với giáo dục đại học tư thục tại Mỹ. Cụ thể, phần 1 tóm tắt một số điểm bất cập của khối phi lợi nhuận tại Mỹ; đồng thời, phần 2 đưa ra một số lý giải, phân tích về những cáo buộc mà chúng ta thường nghe đến khi nói về tại học vị lợi nhuận – điều mà độc giả Việt Nam ít thấy trong các tranh luận trước đây về chủ đề này.

Việc chỉ ra những điều này không có nghĩa là phủ nhận thành quả của khối giáo dục đại học phi lợi nhuận cũng như bỏ qua những vấn đề của khối giáo dục đại học vị lợi nhuận, mà là cung cấp thêm góc nhìn đa chiều để độc giả, nhất là những người có trách nhiệm cùng trao đổi và thảo luận. Đồng thời, việc này cũng cho thấy, ngay cả với Mỹ, nơi vốn được xem như có nền giáo dục đại học tư ra đời sớm và phát triển nhất trên thế giới, thì vẫn còn rất nhiều vấn đề đang cần xem xét lại về mặt chính sách, thiết chế cũng như pháp lý.

Vấn đề của giáo dục đại học vị lợi nhuận không phải là chất lượng bởi chất lượng chính là động lực lớn nhất của các nhà đầu tư vị lợi nhuận – điều đã được thừa nhận trong mọi lĩnh vực khác. Vấn đề đối với giáo dục đại học vị lợi nhuận, mà rất ít người có quan điểm không ủng hộ nhưng cũng không chỉ ra được, nằm ở chỗ các nhà đầu tư vị lợi nhuận sẽ chỉ đầu tư vào các chương trình định hướng nghề nghiệp, có nhu cầu học từ phía người dân cao mà ít quan tâm đến các ngành cơ bản, khoa học xã hội và nhân văn. Tuy vậy, vấn đề này cũng là điều tất yếu, và nó sẽ vẫn giữa nguyên nếu như không có sự can thiệp của Nhà nước thông qua các chính sách phù hợp.

Mặt tích cực của giáo dục đại học phi lợi nhuận chính là việc khắc phục được nhược điểm kể trên của giáo dục đại học vì lợi nhuận thông qua các cơ chế nhằm huy động tối đa nguồn lực xã hội như chính sách miễn thuế hay quy định không chia lợi nhuận cho nhà đầu tư. Tuy vậy, vấn đề của đại học phi lợi nhuận là làm sao để cho những chính sách ưu đãi này tác động vào đúng nội dung, đúng địa chỉ, hiệu quả và không bị lãng phí (như trường hợp của xây dựng ký túc xá của Đại học Princeton kể trên); và quan trọng hơn, không để bị lạm dụng cho các mục đích “vị lợi nhuận” ẩn sau tấm lá chắn “phi lợi nhuận”. Ví dụ, cơ chế nào sẽ đảm bảo cho việc một nhà nghiên cứu về dược, sau khi nhận tiền tài trợ của hãng dược tư nhân, đánh giá công tâm về tác dụng phụ của loại thuốc do công ty dược đó sản xuất? Cơ chế nào sẽ đảm bảo các lãnh đạo của các đại học phi lợi nhuận không lập ra các công ty “sân sau” làm dịch vụ cho chính trường (đại học phi lợi nhuận) mà họ quản lý, để vừa được tiếng (phi lợi nhuận) lại vừa được miếng (tài chính)?

Tất cả những vấn đề và câu hỏi nêu trên đã và đang hiện hữu không chỉ đối với giáo dục đại học tư tại Mỹ mà còn ở nhiều nước khác trên toàn thế giới, nhất là ở khu vực Châu Á; nhưng rất tiếc, vẫn chưa được nêu ra thảo luận đúng mức tại Việt Nam trong thời gian vừa qua.

 Phạm Hiệp

[Tác giả xin chân thành cảm ơn TS. Vũ Thị Phương Anh, Trường Đại học Kinh tế – Tài chính Tp. Hồ Chí Minh, ThS. Trần Ngọc Diệp, Trường Đại học Victoria Weillington, New Zealand đã đọc góp ý chùm bài viết này. Tuy vậy, toàn bộ nội dung của bài viết này chỉ phản ánh quan điểm của tác giả. Những sai sót, nếu có, tất nhiên cũng đều của tác giả]

 

Advertisements

Tagged as:

Categorised in: Finance, Giáo dục đại học, Tiền cho giáo dục, Vai trò của xã hội dân sự

6 phản hồi »

  1. Xin hỏi bác Hiệp một vấn đề: bác so sánh, đánh giá các loại hình đại học này theo nền quản trị nào? Việt Nam hay Hoa Kỳ? Có sự khác nhau giữa hai nền quản trị này không? Đẳng cấp như thế nào? Theo cháu được biết, chúng ta đang tìm đường học hỏi quản trị công và quản trị tư của Mỹ và các nước phát triển, để làm gì? Họ có minh bạch, tự giác, giám sát tốt hay không? Cháu sợ rằng bác đang so sánh không trong cùng hệ toạ độ, đúng không bác?

    Số lượt thích

  2. Một số vấn đề khác xin bác Hiệp cho thêm giải đáp, đó là, các trường hợp bác nêu có lẽ chỉ là đơn lẻ, cá biệt, mà không là phổ biến cái sự “ảo” mà bác muốn giải. Tại sao đại học tư phi lợi nhuận họ là nơi thu hút học sinh giỏi, nơi người giàu trả học phí, nơi nhận nhiều hiến tặng, nơi tuyển nhiều giáo viên giỏi mà không là nơi làm “từ thiện” làm chính cho học sinh? Có đi sâu vào tôn chỉ mục đích, tầm nhìn, sứ mệnh của từng trường loại này để hiểu thêm được không? Tiếng nói phê phán (cần thiết) có nhiều không và khả năng tự điều chỉnh của từng loại hình này như thế nào trước sự giám sát của xã hội? Có vẻ tỷ lệ các loại hình đại học bác nêu ở đây là khá hợp lý tại Mỹ có phải không bác? Tại sao?

    Số lượt thích

  3. Với những số liệu,thông tin lung linh sáng chói của đại học tư PHI LỢI NHUẬN ở Mỹ bởi tác giả đã dẫn trong bài, phải chăng:
    Thể chế pháp quyền khuyến khích tự do dân sự Mỹ đang rất thành công nhờ giá trị mà xã hội được hưởng bởi loại đại học này. Tôi không thấy ý nghĩa nào tư nhà tài trợ về trốn thuế mà ngược lại chỉ thấy sự HÀO HIỆP VÀ CAO THƯỢNG của họ? Phải chăng nhà nước và thị trường phải bằng mọi cách khuyến khích cái cao thượng hào phóng kiểu này?
    Nền quản trị công đáng để học tập của Mỹ giúp ra đời tồn tại và phát triển các trường đh tư phi lợi nhuận đầy danh tiếng này? Tự do cạnh tranh trong minh bạch, bài trừ tham nhũng phải chăng tự nó sàng lọc người tài cống hiến nơi đây, khuyến khích học sinh giỏi vào đây học, dĩ nhiên không nén để nơi đây trở thành “CÔ NHI VIỆN” được? Một tỷ lệ không quá lớn “scholarship” là hợp lý nơi đây tránh sự “bao cấp” có thể hủy hoại mất cái “gốc vật chất” vốn là động lực tạo ra những trường tiên tiến kiểu này.
    Thật sự là bài học cai trị và quản trị trong xã hội kiểu Mỹ ít nhất là trong câu chuyện của bác Hiệp trên đây.

    Số lượt thích

  4. Đây là những hiểu biết của riêng tôi về Đại Học Lợi nhuận hay Phi lợi nhuận ở Cali:

    Trước hết, có thể chia đại học (Higher education, universitis, colleges, institutes, vv) ra làm 2 loại: Phi lợi nhuận và Lợi nhuận.

    1. Phi lợi nhuận: gồm tất cả các trường công lập, tuy không gọi là “non-profit” (ở Cali được giám sát bởi Western Association of Schools and Colleges), và các trường có đủ điều kiện để đăng ký và đã đăng ký với chính phủ là “non-profit,” vd, Stanford, Cal Tech, Harvard, Chapman, USC, vv.

    2. Lợi nhuận: gồm các trường thường là nhỏ hơn, hoặc không được công nhận bởi WASC, vd, trường dạy nghề, trường dạy vi tính, đại học hay học viện tư, vv.

    Phi lợi nhuận và Lợi nhuận là 2 cách tổ chức và điều hành của trường, giống như 2 loại doanh nghiệp và đều phải báo cáo lên chính phủ hằng năm.

    Phi lợi nhuận tức là không có lời, thâu vào bao nhiêu chi ra hết, trong đó có lương bổng của giáo sư, nên không có gì để phải đóng thuế.

    Lợi nhuận là tiền thu vào trừ tiền chi ra, nếu có lời thì phải đóng thuế cũng như bất cứ một công dân nào khác trên nước Mỹ.

    Vậy thì, Phi lợi nhuận và Lợi nhuận có gì khác nhau? Người hiến tặng cho trường “non-profit” không phải đóng thuế trên số tiền hiến tặng, mà còn được bớt một phần thuế còn lại của mình. Người hiến tặng cho trường lợi nhuận thì không được quyền lợi đó (cho nên, ít người hiến tặng).

    Vì thế, Phi lợi nhuận thường là những trường giàu và chi tiêu rất thoải mái, lương bổng của giáo sư có thể cao hơn, và tiền học phí không có nghĩa là thấp hơn. Từ đó, chất lượng của GD cũng cao hơn, sinh viên ra trường kiếm tiền khá hơn, rồi lại hiến tặng nhiều hơn.

    Liked by 1 person

  5. Tôi thấy có một cái trường là lạ ở Việt Nam, tên là Broward College Vietnam. Theo bạn, đây là trường lợi nhuận hay phi lợi nhuận?

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Nhập địa chỉ email để nhận thông báo có bài mới từ Học Thế Nào.

%d bloggers like this: