How We Learn

Phương hướng cải cách đại học ở Việt Nam – Đối thoại giáo dục

Tổng kết nghiên cứu về phương hướng cải cách đại học ở Việt Nam

 

Đối thoại giáo dục (28/05/2015)

Nhóm Đối thoại giáo dục tập hợp một số nhà khoa học có chuyên môn ở những lĩnh vực khác nhau, nhưng cùng chia sẻ các nguyên tắc nghiên cứu khoa học và ước vọng về một nền đại học Việt Nam lành mạnh và tiến bộ. Nhóm đã tập trung làm việc từ năm 2013 theo những chuyên đề khác nhau trong một dự án cải cách toàn diện nền giáo dục đại học và  đã tổ chức một Hội thảo trong hè 2014 để chia sẻ những suy nghĩ của mình và thảo luận với nhiều giảng viên, nhà khoa học cũng như những người làm công tác quản lý giáo dục. Từ đó đến nay, nhóm tiếp tục nghiên cứu những chuyên đề chưa được đề cập đến trong Hội thảo và để hoàn thành bản tổng kết này. Một số bài viết của nhóm đã được công bố, một số khác đã được gửi trực tiếp đến lãnh đạo có thẩm quyền. Mục đích của bài viết này là tổng kết công việc của nhóm.

Để viết bài này, ngoài những tài liệu tự biên soạn, chúng tôi có sử dụng những đóng góp của nhiều người khác, đặc biệt là những đóng góp quý báu trong Hội thảo hè VED 2014. Khi sử dụng tài liệu của những người khác, chúng tôi sẽ cố gắng trích dẫn đầy đủ, tuy nhiên những ý kiến phát biểu trong bài này là ý kiến của nhóm Đối thoại giáo dục, có thể nhưng không nhất thiết nhất trí với ý kiến của những người được trích dẫn.

Tài liệu này được soạn theo cấu trúc sau đây. Phần A bao gồm một số nhận định chung và phương pháp luận.  Phần B liệt kê những phương hướng, đề mục cải cách mà chúng tôi coi là mấu chốt. Mỗi đề mục được chia thành ba phần: phân tích hiện trạng, khuyến nghị và lộ trình. Phần C bao gồm danh sách những thành viên của nhóm Đối thoại giáo dục tham gia làm bản tổng kết này.

A. Nhận thức và phương pháp luận

Sự cần thiết của cải cách hệ thống giáo dục đại học xuất phát từ nhận thức chung của xã hội (đặc biệt của những cá nhân và tổ chức giữ vai trò lãnh đạo xã hội và những người trực tiếp tham gia giảng dạy và quản lý đại học) về sự yếu kém của giáo dục đại học và nguy cơ (hoặc thực trạng) của sự tụt hậu so với thế giới hoặc thậm chí so với khu vực.

Tuy có nhận thức chung về sự cần thiết của cải cách giáo dục đại học, thực tế cho thấy còn tồn tại rất nhiều bất đồng về phương hướng và mức độ cải cách.

Quan điểm chung của nhóm Đối thoại giáo dục là:

  • Hệ thống giáo dục đại học Việt Nam cần được cải cách cơ bản và sâu sắc ngay từ nguyên lý và quy tắc tổ chức; không thể chỉ thay đổi một vài chi tiết.
  • Cải cách cơ bản và sâu sắc là một quá trình lâu dài và liên tục, không phải là một đơn thuốc có tính công phạt. Trước hết cần tạo ra những vận động tích cực của xã hội, phát huy triệt để các động lực tích cực của xã hội để khởi động, để rồi dựa vào những vận động, động lực đó mà tiếp tục cải cách sâu sắc hơn.
  • Mô hình dài hạn cần hướng tới là mô hình của các nước đã phát triển, nhưng cũng cần lưu ý tới những đặc thù của đại học Việt nam để xây dựng một lộ trình cải cách hiệu quả.
  • Tự chủ đại học là một động lực rất lớn của quá trình cải cách. Vấn đề cần suy nghĩ là hình thành khung pháp lý, thiết kế qui tắc quản lý nhà nước và quản trị nội bộ, những thành tố làm nên nội dung của khái niệm “tự chủ đại học”.

B. Đề mục cải cách đại học Việt Nam

1. Cải cách mô hình quản trị đại học

Để nền đại học Việt nam có sức sống và sức phát triển, cần cải cách mô hình quản trị đại học.

Phân tích hiện trạng

Các trường đại học công lập thuộc sở hữu toàn dân, được nhà nước đại diện làm chủ sở hữu. Cần phân biệt trách nhiệm điều tiết ở tầm quốc gia với trách nhiệm làm “chủ” từng trường đại học. Định chế được uỷ thác trách nhiệm làm chủ một đại học phải hoạt động toàn tâm toàn ý vì sự phát triển, vì lợi ích riêng của trường mình, trong khi Bộ giáo dục và đào tạo có trách nhiệm điều tiết để đảm bảo sự phát triển chung. Theo một nghĩa nào đó, hơn 330 trường đại học và cao đẳng công lập ở Việt nam chưa có “chủ” thực sự.

Tuy tin rằng các trường đại học Việt nam sẽ cần có những người “chủ” thực sự, chúng tôi thấy cần dè dặt khi sử dụng thuật ngữ này vì nó có thể bị hiểu nhầm thành chủ sở hữu đất đai và cơ sở vật chất. Cần nhấn mạnh hai thuộc tính cơ bản của sở hữu đại học: một là sở hữu đại học không sinh ra cổ tức, không trực tiếp sinh ra lợi nhuận; hai là sở hữu đại học không có tính kế thừa theo huyết thống. Những người được uỷ thác làm “chủ” hay quản trị một đại học phải làm việc đó vì lợi ích của xã hội, hoặc vì lợi ích của địa phương, của ngành nghề mà mình đại diện. (Xin lưu ý: các lập luận này của chúng tôi không bao gồm các đại học vị lợi nhuận hoạt động theo nguyên lý chung của thị trường).

Hiện tại, một số đại học Việt nam đã có hội đồng trường, nhưng số lượng ít và những  hội đồng đang tồn tại chủ yếu chỉ có chức năng tham vấn. Theo một điều tra được nhắc đến trong bài phát biểu của GS. Nguyễn Minh Thuyết, các hội đồng trường hiện tại không có quyền lực thực chất. Vào thời điểm năm 2010, trong 440 trường đại học và cao đẳng được khảo sát, có chưa tới 10 trường có hội đồng trường, và trên thực tế, các hội đồng này gần như không hoạt động, các thành viên ngoài trường hầu như không dự phiên họp nào, không có bất cứ hoạt động gì, trừ sự hiện diện tại phiên họp công bố quyết định thành lập hội đồng (Báo cáo Kết quả giám sát việc thực hiện chính sách, pháp luật về thành lập trường, đầu tư và đảm bảo chất lượng đào tạo đối với giáo dục đại học” của Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội năm 2010). Trên thực tế, ít người biết đến sự tồn tại của các hội đồng trường.

Khuyến nghị

Chúng tôi cho rằng thay cho các hội đồng trường có vai trò tham vấn, các trường đại học cần có hội đồng uỷ thác (hay còn gọi hội đồng tín thác – board of trustees) với quyền lực tương tự như hội đồng quản trị của các doanh nghiệp. Địa phương và các bộ ngành liên quan thực hiện quyền và trách nhiệm làm “chủ” của mình thông qua hội đồng uỷ thác. Mọi quyết định quan trọng trong đó có việc chỉ định ban giám hiệu trường và đề ra những phương hướng chính sách lớn liên quan đến quyền lợi và sự phát triển của trường phải được thực hiện trong các cuộc họp của hội đồng uỷ thác.

Việc thành lập hội đồng uỷ thác và thiết lập cơ cấu của nó gắn liền với việc nhà nước phân quyền làm “chủ” đại học cho địa phương và các bộ, ngành liên quan. Chúng tôi tin rằng chỉ những định chế có lợi ích gắn chặt với định mệnh của một trường đại học mới thực hiện tốt vai trò làm “chủ”.

Việc phân quyền làm “chủ” đại học cho địa phương có các thuận lợi sau đây:

  • Tăng thêm tính lành mạnh trong cạnh tranh giữa các tỉnh thành phố; cũng như gia tăng tính thận trọng trong cân nhắc nhu cầu thực, tính khả thi của việc xây dựng đại học của địa phương mình. Cần nhận thấy xu thế chung là có một đại học mạnh có tiếng tăm là một lợi thế cạnh tranh rất lớn của địa phương hoặc vùng. Chỉ có sự cạnh tranh xuất phát từ nhu cầu thực mới đem lại nguồn lực thực sự cho đại học.
  • Địa phương là nơi có khả năng tốt nhất để vận động được sự ủng hộ xã hội lớn nhất cho trường. Nhiều doanh nghiệp, cá nhân sẽ sẵn lòng hơn trong việc đóng góp tiền của xây dựng đại học, nếu đại học đó là của quê hương, hay địa phương mà họ gắn bó. Để huy động có hiệu quả nguồn lực xã hội, thuộc tính phi lợi nhuận của trường đại học cần được thể chế hoá trong mô hình quản trị mới.
  • Để quá trình phân cấp không dẫn đến sự phát triển ào ạt và sự suy giảm chất lượng của các trường đại học, các trường đại học quản trị theo mô hình mới phải đáp ứng được các yêu cầu đảm bảo chất lượng đào tạo; tất cả các trường đại học cần được kiểm định chất lượng định kỳ và nếu cần thiết phải bị đóng cửa nếu không đáp ứng được các yêu cầu về chất lượng.

Lộ trình

Việc giao đại học về địa phương có thể bắt đầu từ các tỉnh thành phố có khả năng tự chủ ngân sách. Có thể xem xét việc cho phép địa phương trích lập quỹ hỗ trợ giáo dục đại học từ khoản ngân sách địa phương phải chuyển về trung ương nếu địa phương cam kết bảo trợ tài chính cho đại học mình làm chủ. Khi ấy, trách nhiệm đảm bảo tài chính cho việc vận hành trường của nhà nước sẽ giảm bớt một cách tương ứng.

Với việc cải cách quản trị đại học như ở trên, vai trò của các Bộ chủ quản sẽ được tập trung vào trách nhiệm điều phối, điều tiết ở tầm quốc gia.

2. Cải cách tài chính trong giáo dục đại học Việt Nam

Một nền giáo dục đại học dù được thiết kế tốt đến đâu nhưng nếu không đủ nguồn lực tài chính hoặc nguồn lực không được phân bổ và sử dụng một cách hiệu quả thì sẽ không thể hoàn thành được những mục tiêu mà xã hội mong đợi. Hiện trạng tài chính của hệ thống giáo dục đại học Việt Nam đang đối mặt với ba vấn đề lớn: thiếu kinh phí, bất bình đẳng và thiếu tự chủ tài chính. Trong phần này chúng tôi sẽ phân tích ba vấn đề nói trên, và đề xuất một mô hình dài hạn cùng với lộ trình thực hiện phù hợp với hoàn cảnh ở Việt Nam.

Phân tích hiện trạng

Ba thách thức tài chính lớn trong giáo dục đại học Việt Nam hiện nay là:

  • Các trường đại học thiếu kinh phí một cách trầm trọng

Thứ nhất, mức đầu tư của nhà nước cho các trường công còn rất thấp. Theo số liệu của Ngân hàng Thế giới năm 2010, đầu tư cho giáo dục đại học của Việt Nam chiếm 14% đầu tư của ngân sách nhà nước cho giáo dục. So với GDP thì tỷ lệ đầu tư công cho giáo dục đại học là 0,9%. Trong khi đó mức trung bình đầu tư công cho GDĐH của các nước OECD là là 1% GDP (cộng với 0,5% từ khu vực tư nhân thành 1,5%). Ở châu Âu mức chi của nhà nước cho ĐH trung bình là 1,1% GDP, cộng với 0,2% từ khu vực tư nhân). Mỹ thì đang chi 2% GDP cho đại học (1% từ nhà nước). Tính theo số tuyệt đối (khoảng 5-6 triệu/sinh viên/năm tại phần lớn các chương trình chính, không tính chương trình tài năng, chất lượng cao, tiên tiến), đầu tư của nhà nước cho GDĐH ở Việt Nam thấp hơn rất nhiều vì GDP Việt Nam còn thấp.

Thứ hai, mức học phí cho các trường công cũng rất thấp. Phần lớn các trường đại học công ở Việt Nam (trừ một số trường tự chủ tài chính) đang đặt mức học phí theo quy định tại Nghị định 49/2010/NĐ-CP trong đó học phí bị chặn trần ở mức quá thấp (từ 5.5 triệu – 8 triệu/sinh viên/năm cho năm học 2014-2015). Nếu chiếu theo mức học phí trung bình của các trường đại học thuộc nhóm xếp hạng khá ở Mỹ xấp xỉ bằng GDP đầu người thì học phí ở Việt Nam sẽ cần tăng lên từ 2 đến 3 lần so với mức hiện nay. Tương tự như vậy, nếu chiếu theo mức học phí của Đại học Bắc Kinh – một trường đại học hàng đầu Trung Quốc – là 26-30,000 NDT/năm, tương đương 60-70% GDP đầu người của Trung Quốc thì học phí của ĐH Việt Nam cũng cần tăng lên khoảng 25-30 triệu VND/năm theo thời giá hiện tại.

Thứ ba, các nguồn thu khác như nguồn thu từ dịch vụ, nguồn thu từ dịch vụ khoa học, công nghệ, từ viện trợ, tài trợ, hiến tặng cũng quá thấp, trung bình chỉ khoảng 3% tổng nguồn thu hiện nay của các trường đại học Việt Nam.

Bên cạnh đó, tình hình tài chính với các đại học tư cũng không khả quan hơn đại học công. Trừ một số các trường tư có tầm nhìn và nguồn lực cho phép, phần lớn các trường tư ở Việt Nam hiện nay cũng chỉ dựa vào nguồn thu từ học phí và mức học phí mặc dù cao hơn so với mức trung bình của đại học công nhưng về cơ bản cũng tương đối thấp (trung bình 8 – 12 triệu/năm).

Hệ quả của các vấn đề nêu trên là chất lượng đào tạo suy giảm, cơ sở vật chất không đáp ứng yêu cầu và xuống cấp, các trường phải tăng số lượng sinh viên và mở rộng các hệ đào tạo phi chính quy làm giảng viên quá tải, không còn đủ thời gian dành cho nghiên cứu khoa học.

  • Bất bình đẳng trong cơ hội tiếp cận giáo dục đại học giữa người giàu và người nghèo

 Cách tiếp cận của Việt Nam hiện nay là giữ học phí thấp để người nghèo có thể tiếp cận. Chúng tôi cho rằng cách tiếp cận này là sai lầm và nó có thể dẫn đến bất bình đẳng hơn vì hai lý do sau. Thứ nhất, học phí thấp làm cho các trường không có đủ nguồn thu để cấp học bổng cho sinh viên nghèo. Thứ hai, học phí thấp dẫn đến đa số nguồn lực của trường phải dựa vào ngân sách nhà nước. Vì hai lý do này, chỉ sinh viên từ gia đình khá giả mới đi học đại học được, và chi phí đào tạo các sinh viên này lại được nhà nước bao cấp là chủ yếu.

Một giải pháp cho vấn đề này là chương trình học bổng và tín dụng cho sinh viên nghèo. Hiện nay, học bổng cho sinh viên nghèo ở nước ta đã có nhưng không đáng kể. Về tín dụng, từ năm 2007 Nhà nước đã ban hành chương trình tín dụng sinh viên theo Quyết định 157/2007/QĐ-TTg và giảm được một phần gánh nặng cho một số sinh viên nghèo. Tuy vậy, nhược điểm của chương trình này là mức cho vay thấp, chỉ đủ chi trả một phần chi phí sinh hoạt, học phí của sinh viên. Mặt khác, vì đối tượng cho vay dàn trải, và vì chưa áp dụng hình thức điều chỉnh mức cho vay theo khả năng tài chính và năng lực học tập của sinh viên, cho nên Chương trình 157 chưa thực sự hỗ trợ được sinh viên nghèo, có học lực, có đủ khả năng chi trả cho việc đi học đại học.

  • Cơ chế tự chủ và trách nhiệm giải trình về mặt tài chính còn nhiều bất cập

Nghị định 43/2006/NĐ-CP và Thông tư liên tịch 07/2009/TTLT-BGDĐT-BNV và mới đây là Nghị định số 16/2015/NĐ-CP bước đầu trao nhiều quyền tự chủ nói chung và tự chủ tài chính nói riêng cho các trường đại học, nhưng vẫn chưa đủ mạnh và linh động để giúp các trường có khả năng chủ động tự điều chỉnh chính sách của mình nhằm đáp ứng với yêu cầu phát triển và sự biến động nhanh chóng của thực tiễn quản lý. Ngay những trường được thí điểm có tự chủ về phần “thu” như Đại học Ngoại thương, Đại học Hà Nội vẫn bị hạn chế rất nhiều về phần “chi”, ví dụ như quyền quyết định lương bổng cho giảng viên, cán bộ, quyền quyết định chi các hoạt động tái đầu tư, liên doanh, hợp tác, mua sắm tài sản, trang thiết bị ….

Về phía các trường, vẫn còn nhiều thói quen ỷ lại, chờ bao cấp từ phía nhà nước. Về phía các nhà quản lý nhà nước thì còn e ngại, chưa dứt khoát trao quyền tự chủ nói chung và tự chủ tài chính nói riêng cho các trường đại học, một phần là do vẫn thiếu những cơ chế quy định trách nhiệm giải trình mà các đại học tiên tiến trên thế giới đang áp dụng như cơ chế quản trị chia sẻ (shared governance) được thể hiện qua quy định về chức năng và nhiệm vụ của Hội đồng trường hoặc Hội đồng khoa học, hoặc cơ chế đánh giá hiệu quả thực sự hoạt động của trường đại học như sự hài lòng của sinh viên và các nhà tuyển dụng.

Khuyến nghị

Theo chúng tôi, cải cách tài chính cho hệ thống các trường đại học Việt Nam cần tập trung vào ba lĩnh vực ưu tiên sau: i) Tăng đầu tư toàn xã hội vào hệ thống đại học, bao gồm cả tài trợ từ ngân sách lẫn đóng góp của xã hội; ii) Tự chủ tài chính cho các đại học; iii) Thay đổi cách phân bổ ngân sách cho từng trường và chia thành ba kênh như trong mô hình nêu dưới đây.

Cần lưu ý rằng tăng tự chủ không có nghĩa là Nhà nước giảm hỗ trợ cho giáo dục đại học. Ngược lại, Nhà nước cần ưu tiên đầu tư cho lĩnh vực này, nhất là ưu tiên đầu tư về nghiên cứu khoa học, vì đây là đối tượng đầu tư quan trọng trong sự phát triển lâu dài của Việt Nam. Tăng tự chủ là một phương thức giúp nhà nước phân bổ ngân sách hỗ trợ cho đại học một cách hiệu quả hơn thay vì cào bằng, hay theo những chỉ tiêu có thể bàn cãi.

Cơ chế thị trường cần được coi là động lực mạnh mẽ nhất để nâng cao chất lượng giáo dục đại học, huy động nguồn thu và sử dụng nguồn lực hiệu quả. Dùng thị trường làm động lực có nghĩa là tăng tự chủ, tạo điều kiện cho các trường (công và tư) cạnh tranh với nhau về chất lượng giáo dục, mức học phí, và số lượng tuyển sinh, và qua đó, phục vụ xã hội tốt hơn.

Song song, Chính phủ cần can thiệp để giảm thiểu các khiếm khuyết chính sau của thị trường: i) Bất công bằng trong giáo dục: chỉ người giàu mới đủ tiền đi học; ii) Thiếu thông tin về chất lượng của các trường để người đi học lựa chọn đúng đắn; iii) Các trường chỉ tập trung đào tạo theo nhu cầu của thị trường, và xem nhẹ những ngành có lợi ích lâu dài cho xã hội.

Chúng tôi đề xuất một mô hình dài hạn:

Các trường được toàn quyền quyết định các vấn đề như số lượng tuyển sinh, mức học phí, chương trình và chất lượng đào tạo, chi tiêu từ lương đến các khoản chi và đầu tư khác ở mức thị trường, tiền hỗ trợ từ các cá nhân, doanh nghiệp, tổ chức phi chính phủ.

  • Có cơ chế giám sát nội bộ và từ bên ngoài để chống các lạm dụng quyền tự chủ này
  • Có cơ chế cung cấp thông tin cho người dân lựa chọn trường.
  • Quy định từng trường phải trích một phần nhất định từ doanh thu làm học bổng cho sinh nghèo và giỏi: Chính phủ có thể chọn một mức phù hợp cho Việt Nam trong thời điểm trước mắt và điều chỉnh dần cho hợp lý. (Ví dụ ở nước ngoài: ĐH Duke của Mỹ dành khoảng 24% chi phí hoạt động của niên khoá 2012-2013 cho các dạng trợ giúp tài chính cho sinh viên. Ở Việt Nam, hiện tại Đại học Khoa Học và Công Nghệ Hà Nội cũng trích 20% tiền thu được từ học phí cho các quĩ học bổng.)

Hỗ trợ của Nhà nước cần được chia theo 3 kênh chính:

  1. Hỗ trợ trực tiếp cho từng trường: Hỗ trợ của Chính phủ cho từng trường cần được tính một cách minh bạch và ổn định dựa trên các tham số sau: tổng số sinh viên, số đầu sinh viên trong từng ngành mà Chính phủ ưu tiên và thị trường không tự đáp ứng, vùng miền và các địa phương khó khăn (xem ví dụ Phụ lục 2 về mức đầu tư trên đầu sinh viên và học phí của Chính phủ Australia cho sinh viên bản địa). Tiền hỗ trợ của chính phủ hàng năm nếu không được sử dụng hết có thể được chuyển vào endowment fund chứ không phải trả về ngân sách.
  1. Hỗ trợ thông qua học bổng và tín dụng sinh viên: Chính phủ hỗ trợ cho giáo dục đại học thông qua học bổng và tín dụng sinh viên do Chính phủ thực hiện. Riêng với tín dụng sinh viên, xây dựng chương trình tín dụng mới hiệu quả hơn thay thế cho chương trình tín dụng 157 hiện nay, trong đó: (i) Quy định nhiều định mức cho vay tương ứng với từng loại sinh viên thay vì một định mức chung như hiện nay; trong đó có thể cho vay đủ để trang trải cả tiền học phí và sinh hoạt phí; (ii) Căn cứ định mức cho vay dựa trên đánh giá năng lực tài chính của sinh viên (means-tested) và kết quả học tập; (iii) Có thể áp dụng hình thức trả nợ theo mô hình tín dụng tuỳ theo thu nhập (income contingent loan): chỉ bắt đầu trả nợ khi sinh viên tốt nghiệp đi làm có mức lương trên ngưỡng tối thiểu; mức trả nợ tỷ lệ với thu nhập hàng tháng; (iv) Có thể áp dụng quy định chỉ cho sinh viên học tại các chương trình đã được kiểm định đăng ký vay học phí nhằm khuyến khích các trường tham gia kiểm định chất lượng
  1. Hỗ trợ thông qua tài trợ nghiên cứu khoa học: Vấn đề này chúng tôi sẽ phân tích trong một bài riêng về chủ đề nghiên cứu khoa học và phát triển công nghệ ở các trường đại học. Ngoài ra, nhà nước có thể hỗ trợ qua một số kênh khác như chính sách ưu đãi thuế, quyền sử dụng đất, tạo điều kiện cho các trường tiến hành liên doanh, liên kết với các đại học và tổ chức nước ngoài để có thêm nguồn lực đầu tư cho đại học, và khuyến khích chính quyền các địa phương đầu tư thêm cho các đại học trong địa bàn của mình. Hỗ trợ từ nhà nước tuân thủ theo nguyên tắc là tổng số hỗ trợ cho giáo dục đại học cả nước (chứ không phải từng trường) không được giảm, đảm bảo bù trượt giá, và cần tăng lên trong điều kiện có thể bằng hoặc cao hơn mặt bằng quốc tế tính theo GDP đầu người hoặc phần trăm GDP chi cho đại học.

Lộ trình

Để tránh những thay đổi quá đột ngột, trong thời gian đầu, Chính phủ có thể vẫn khống chế mức học phí trần (ví dụ mỗi năm học phí được tăng tối đa 25%), đồng thời cho phép mức trần này tăng dần theo từng năm. Để điều tiết linh hoạt và phù hợp với tình hình kinh tế, mức trần ngắn hạn có thể gắn với GDP đầu người.

Đối với các chính sách khác, cần áp dụng ngay mô hình dài hạn và điều chỉnh theo từng năm căn cứ trên tình hình thực tế. Trong ba kênh hỗ trợ chính của nhà nước, cần chuyển dần từ kênh thứ nhất (hỗ trợ trực tiếp cho các trường) sang 2 kênh kia (học bổng, tín dụng sinh viên và tài trợ nghiên cứu khoa học).

Lộ trình tăng học phí nhất thiết phải được song hành với yêu cầu tăng cường minh bạch và trách nhiệm giải trình của các trường đại học vì chỉ như vậy thì nhà nước, sinh viên, và xã hội mới có điều kiện giám sát và đảm bảo nguồn tài chính tăng thêm được sử dụng đúng mục đích và hiệu quả.

3. Đảm bảo chất lượng

Phân tích hiện trạng

Đảm bảo chất lượng trong giáo dục đại học là khái niệm mới xuất hiện ở nước ta trong khoảng hơn 10 năm trở lại đây. Việc hình thành hệ thống đảm bảo chất lượng là bước đi hợp lý, phù hợp với xu thế chung của thế giới sau giai đoạn bùng nổ về số lượng. Kinh nghiệm và thực tiễn thế giới cho thấy, có bốn công cụ đảm bảo chất lượng chính như sau: (1) Kiểm định chất lượng (quality accreditation), (2) công khai thông tin chất lượng (quality information disclosure), (3) xếp hạng (ranking) và (4) đối sánh (benchmarking). Đối chiếu với hệ thống đảm bảo chất lượng ở nước ta hiện nay, có thể thấy mặc dù cả bốn công cụ trên đều đã được triển khai, vẫn còn tồn tại một số vấn đề như sau:

  • Kiểm định chất lượng

Trong bốn công cụ đảm bảo chất lượng, kiểm định chất lượng có lẽ là công cụ được biết đến rộng rãi và được sự quan tâm lớn nhất từ phía nhà nước. Cục khảo thí và kiểm định chất lượng giáo dục được ra đời từ năm 2004 là cơ quan quản lý của nhà nước chuyên trách về kiểm định chất lượng. Quy định về kiểm định chất lượng cũng được hình thành và chỉnh sửa nhiều lần, trên cơ sở tham khảo quy định về kiểm định chất lượng thế giới. Trên cơ sở quy định về kiểm định chất lượng, hầu hết các trường đại học, cao đẳng trên cả nước đã thành lập đơn vị chuyên trách về kiểm định chất lượng bên trong (mặc dù trong thực tế, các đơn vị này thường vẫn phải kiêm nhiệm các nhiệm vụ như khảo thí/thanh tra). Một số chương trình đã bắt đầu được đánh giá kiểm định theo quy định của Bộ GD&ĐT và 3 trung tâm kiểm định độc lập đã được thành lập tại 3 thành phố Hà Nội, Đà Nẵng, Hồ Chí Minh. Có thể thấy cả ba trung tâm này chưa hoàn toàn có tính độc lập vì hoạt động dưới sự bảo trợ chuyên môn của hai ĐHQG và ĐH Đà Nẵng. Tại các nước khác, các trung tâm kiểm định chất lượng thường tách rời, không trực thuộc các trường đại học và Bộ GD&ĐT.

Từ phía cơ sở, một số trường đã nhận ra ích lợi của kiểm định chất lượng giáo dục và có một số nỗ lực đáng ghi nhận trong việc tham gia vào chương trình kiểm định của các tổ chức quốc tế như AUN, ABET.

  • Công khai thông tin chất lượng

Công khai thông tin chất lượng là công cụ được rất nhiều nước trên thế giới, đặc biệt là Mỹ, Anh, Hàn Quốc áp dụng và phát huy hiệu quả trong việc tạo sức ép buộc các trường đại học phải vận động nhằm nâng cao chất lượng đào tạo và nghiên cứu khoa học. Thông tin chất lượng bao gồm các bộ chỉ số (indicator set) về đào tạo và nghiên cứu khoa học như: tỷ lệ sinh viên có việc làm sau 12 tháng, mức thu nhập bình quân của sinh viên tốt nghiệp, mức độ hài lòng của sinh viên, tỷ lệ công bố khoa học/giảng viên …. Thông thường việc tiến hành thu thập các thông tin chất lượng sẽ do một tổ chức độc lập thực hiện, các trường có nghĩa vụ phối hợp để việc thu thập được tiến hành thuận lợi, ví dụ như trong việc cung cấp thông tin sinh viên, cựu sinh viên, các đối tác…. Tại Việt Nam, công khai thông tin chất lượng đã được “nhen nhóm” triển khai từ năm 2009 với Chương trình 3 công khai trong đó các trường đại học được yêu cầu phải công khai thông tin của trường mình trên trang mạng về các mảng đào tạo, cơ sở vật chất và tài chính. Tuy vậy, chất lượng của công khai thông tin ở Việt Nam vẫn chưa đạt được độ tin cậy khả dĩ bởi vì các trường tự đo và tự công bố báo cáo của mình, việc mà đúng ra cần được giao cho một tổ chức độc lập.

  • Xếp hạng và đối sánh

Xếp hạng và đối sánh là hai công cụ đảm bảo chất lượng còn ít được phổ biến ở Việt Nam, mặc dù đã có những nỗ lực đơn lẻ của một vài trường đại học có tầm nhìn và ước muốn hội nhập quốc tế. Trong năm 2014, Bộ GD&ĐT có ban hành một quy định tạm thời về việc phân tầng và xếp hạng đại học; nhưng cho đến nay, văn bản chính thức vẫn chưa được ban hành.

Khuyến nghị

Theo quan điểm của chúng tôi, để nâng cao chất lượng giáo dục đại học, áp dụng đồng bộ cả 4 công cụ của đảm bảo chất lượng kể trên là một điều cần làm. Tuy vậy, trong điều kiện nguồn lực hữu hạn, nhà nước nên tập trung vào hai công cụ kiểm định chất lượng và công khai thông tin chất lượng hơn vì tính khả thi, và tính phổ dụng (có thể cho toàn bộ hệ thống giáo dục đại học) cao hơn.

  • Kiểm định chất lượng

–  Tiếp tục hoàn thiện, cải tiến hệ thống, tiêu chí kiểm định chất lượng hiện tại trên cơ sở tham khảo hoặc tham gia các hệ thống, tiêu chí kiểm định chất lượng của thế giới; áp dụng nhiều bộ tiêu chí kiểm định chất lượng khác nhau cho các bậc học khác nhau (cao đẳng, đại học, thạc sỹ, tiến sỹ) và cho các hình thức học khác nhau (chính quy, liên kết quốc tế, e-learning).

– Tổ chức lại các trung tâm kiểm định chất lượng giáo dục thành các trung tâm kiểm định độc lập, nằm ngoài Bộ GD&ĐT. Ban hành các quy định nhằm đảm bảo việc đánh giá kiểm định thực sự khách quan và công bằng.

–  Khuyến khích sự hiện diện của các tổ chức kiểm định quốc tế ở Việt Nam và có chính sách hỗ trợ các trường đại học tham gia đánh giá kiểm định tại các tổ chức này.

  • Công khai thông tin chất lượng

–  Giao cho một tổ chức độc lập tiến hành việc thu thập thông tin chất lượng giáo dục đại học và công bố hàng năm trên các phương tiện thông tin đại chúng. Các trường đại học, cao đẳng có nghĩa vụ phối hợp với tổ chức nói trên trong quá trình thu thập dữ liệu.

–  Có thể tham khảo từ các nước đã áp dụng trước đó như Mỹ, Anh, Hàn Quốc để thiết lập bộ chỉ số thông tin chất lượng. Bộ thông tin chỉ số có thể bao gồm: mức độ hài lòng của sinh viên sau tốt nghiệp, tỷ lệ sinh viên có việc làm 12 tháng sau tốt nghiệp, thu nhập trung bình của sinh viên sau tốt nghiệp …

  • Xếp hạng và đối sánh

– Khuyến khích và có chính sách hỗ trợ các trường đại học Việt Nam tham gia vào các bảng xếp hạng và đối sánh quốc tế.

Mô hình dài hạn

Về dài hạn, kiểm định chất lượng và công khai thông tin chất lượng cần được xem là hoạt động bắt buộc và định kỳ đối với tất cả các trường, chương trình đại học và cao đẳng trong cả nước. Kết quả kiểm định chất lượng độc lập cần được xem như tiêu chí trong việc phân bổ ngân sách, quyết định mở, đóng hay tạm ngừng các chương trình đào tạo, bổ nhiệm/tái bổ nhiệm các nhân sự cấp cao trong trường đại học.

4. Nghiên cứu khoa học và giảng dạy ở đại học

Sứ mệnh của đại học là truyền đạt và mở rộng tri thức. Những cố gắng cải cách mô hình quản trị và tài chính của đại học cũng chỉ hướng đến mục tiêu chính là nâng cao chất lượng nghiên cứu khoa học và giảng dạy.

Phân tích hiện trạng

Chúng tôi cho rằng vấn đề nổi cộm nhất trong nghiên cứu khoa học và giảng dạy ở đại học Việt nam là sự ưu tiên dành cho số lượng thay cho chất lượng. Vấn đề này thể hiện trên nhiều bình diện khác nhau:

  • Khả năng nghiên cứu khoa học

Khả năng nghiên cứu khoa học yếu kém của giảng viên đại học ở Việt Nam là một vấn đề lớn. Dưới đây là một số nguyên nhân:

  • Quá trình nâng cấp gần đây của nhiều trường từ trung cấp, cao đẳng lên đại học có thể đã quá vội vàng.
  • Trong việc tuyển dụng giảng viên đại học, khả năng nghiên cứu khoa học chưa được coi là ưu tiên hàng đầu.
  • Trong quá trình làm việc, giảng viên thiếu điều kiện và động cơ để nghiên cứu khoa học.

Bên cạnh những thách thức nêu trên, cần ghi nhận Việt Nam có một đội ngũ nhỏ các  nhà khoa học có trình độ đã được khẳng định, và một đội ngũ khá đông nhà khoa học trẻ, đã tu nghiệp và tiếp cận với nghiên cứu khoa học ở những đại học tiên tiến. Tuy vậy, vẫn còn thiếu những người có khả năng làm đầu tầu.

  • Tài trợ nghiên cứu khoa học của nhà nước

Nafosted, quỹ tài trợ nghiên cứu khoa học cơ bản, đã có hiệu ứng rất tích cực, đặc biệt trên số lượng công bố quốc tế. Tuy nhiên, có thể nhận thấy rằng tài trợ nghiên cứu khoa học chung của nhà nước còn giàn trải. Trong việc xét duyệt đề tài nghiên cứu khoa học, đôi khi còn quá ưu tiên “mục đích luận” so với khả năng và chất lượng nghiên cứu khoa học. Trong một số mẫu tính điểm hồ sơ đề tài khoa học ứng dụng, tính “cấp bách” có trọng số cao hơn so với thành tích khoa học của chủ đề tài, nói cách khác là tính khả thi.

  • Môi trường trao đổi và hợp tác

Môi trường khoa học để trao đổi tương tác giữa các trường đại học khác nhau, giữa đại học và công nghiệp, còn rất thiếu. Hầu hết các trường tuyển dụng sinh viên cũ của mình làm giảng viên, thay vì tích cực đi tìm tài năng từ những nguồn khác. Quan hệ giữa các trường đại học bị chi phối bởi những cạnh tranh mang tính chất lịch sử, đôi khi là mâu thuẫn cá nhân, thay vì hợp tác và cạnh tranh lành mạnh hướng tới nâng cao chất lượng nghiên cứu.

Liên hệ của đại học với công nghiệp nếu có thông thường chỉ dừng ở mức độ quan hệ cá nhân chứ ít khi được thể chế hoá. Sự thiếu tin tưởng và hợp tác giữa đại học và công nghiệp là một trong những nguyên nhân chính cho sự non yếu của nghiên cứu triển khai ở Việt nam, cả về số lượng và chất lượng.

Phương thức hiệu quả và thực chất nhất để nâng cao chất lượng nghiên cứu khoa học là hợp tác quốc tế. Các trường đại học hầu như không có cơ chế tài chính để đón tiếp khách quốc tế. Trong khi nhiều doanh nghiệp nhà nước có thể bỏ khoản tiền rất lớn để thuê tư vấn quốc tế, các trường đại học Việt nam không thể thanh toán vé máy bay và sinh hoạt phí cho các giáo sư nước ngoài vì không có cơ chế và ngân sách.

  • Số môn học và số giờ lên lớp

Về số lượng, học trình ở đại học Việt Nam nặng hơn nhiều so với đại học ở các nước tiên tiến. Để lấy ví dụ, số môn học toán ở ĐHQGTPHCM nhiều gấp hai số môn học toán ở Đại học Chicago. Tại ĐHKHXHNV, sinh viên phải hoàn thành 60 môn học trong 7 học kỳ, trong khi trung bình sinh viên ở đại học Mỹ trung bình học 4 môn một học kỳ. Nhìn chung, sinh viên Việt nam học nhiều môn hơn, nhưng vì ít làm đề án, bài tập nên mức độ hiểu biết không sâu, kỹ năng tự học và nghiên cứu còn rất yếu so với sinh viên ở các nước phát triển.

Vì số lượng môn học quá nhiều (và một phần vì lý do thu nhập), số lượng giờ đứng lớp của giảng viên hiện tại là quá lớn. Điều này ảnh hưởng tiêu cực đến chất lượng công tác nghiên cứu khoa học và hướng dẫn sinh viên tìm tòi khám phá.

Khuyến nghị

Từ phân tích hiện trạng chất lượng nghiên cứu khoa học và giảng dạy như trên, chúng tôi đi đến một số khuyến nghị như sau:

  • Giảng dạy
  • Giảm số môn bắt buộc, giảm số giờ lên lớp.
  • Tăng số giờ thực tập, thực hành, làm đề tài và làm bài tập.
  • Khuyến khích việc sử dụng trực tiếp học liệu do các trường đại học tiên tiến cung cấp để giảng viên giảm giờ dạy, tăng giờ hướng dẫn thực hành và làm bài tập.
  • Nghiên cứu khoa học
  • Lấy trình độ nghiên cứu khoa học làm ưu tiên hàng đầu cho việc tuyển chọn giảng viên.
  • Thiết lập một số vị trí với điều kiện làm việc và đãi ngộ đặc biệt để tạo ra những đầu tầu trong nghiên cứu khoa học cơ bản và ứng dụng.
  • Thiết lập cơ chế tài chính để hỗ trợ chi phí cho các nhà khoa học nước ngoài sang Việt Nam làm việc.
  • Tài trợ nghiên cứu khoa học của nhà nước
  • Tập trung tài trợ nghiên cứu khoa học của nhà nước về các quỹ hoạt động theo mô hình Nafosted.
  • Lấy thành tích khoa học và mức độ công nhận quốc tế làm chỉ tiêu hàng đầu trong việc xét duyệt đề tài.
  • Tăng cường sự tham vấn của các nhà khoa học quốc tế trong việc xét duyệt đề tài.
  • Môi trường trao đổi và hợp tác
  • Làm thông thoáng thị trường lao động khoa học, khuyến khích việc luân chuyển từ trường này sang trường khác, từ đại học sang công nghiệp và ngược lại.
  • Hỗ trợ cho những đề tài có khả năng làm tiền đề cho việc hình thành các mạng lưới trong nghiên cứu khoa học.
  • Thể chế hoá sự liên kết giữa đại học và công nghiệp thông qua một sô việc như sau: (i) đại diện của công nghiệp tham gia hội đồng uỷ thác của trường, hội đồng khoa học của các khoa, (ii) đại diện của công nghiệp tham gia vào việc thiết kế học trình, nội dung môn học và hướng dẫn sinh viên thực tập, (iii) thiết lập các vị trí giáo sư đặc biệt do công nghiệp tài trợ.

Lộ trình

Chúng tôi cho rằng sẽ rất khó có thể cải tổ về cơ bản chế độ tuyển dụng nhân lực khoa học, đặc biệt trong việc thiết lập các vị trí giáo sư đặc biệt, nếu không có cải tổ về quản trị và tài chính đại học như đã nêu ở các mục trên.

5. Dân chủ nội bộ và tự do học thuật

Uy tín của các trường đại học trong xã hội không chỉ phụ thuộc vào tiềm năng tài chính và chất lượng nghiên cứu khoa học và giảng dạy mà còn phụ thuộc vào các định chế dân chủ nội bộ, cũng như khả năng duy trì đạo đức và tự do trong học thuật. Bản thân chất lượng nghiên cứu khoa học và giảng dạy cũng bị chi phối bởi khả năng duy trì đạo đức và tự do trong học thuật. Môi trường học tập và nghiên cứu khoa học trong các trường đại học có lành mạnh hay không phụ thuộc vào tính minh bạch của các định chế dân chủ nội bộ.

Phân tích hiện trạng

Các định chế dân chủ nội bộ trong các trường đại học Việt nam còn thiếu hoặc nếu có thì còn khá sơ sài. Có thể nhận thấy qua các biểu hiện sau đây:

  • Giảng viên đại học, thậm chí giáo sư, cảm thấy vị trí của mình thấp hơn các bộ phận quản lý vì tiếng nói của họ không được lãnh đạo nhà trường lắng nghe.
  • Sinh viên thiếu kênh chính thức để phát biểu nguyện vọng của mình về học trình, phương pháp giảng dạy của giáo viên, cũng như đời sống sinh viên.
  • Còn thiếu định chế dân chủ nội bộ để giải quyết qua đối thoại minh bạch những xung đột nội bộ.
  • Những vi phạm đạo đức khoa học đáng ra phải được phân xử ở các định chế dân chủ của đại học trước, thì nhiều khi lại phải mượn tới báo chí và công luận, làm mất uy tín của trường.
  • Các trường đại học chưa có tự do học thuật thực sự vì còn nhiều môn học bắt buộc.

Khuyến nghị

  • Thiết lập nghị trường giảng viên (Faculty Senate) với vai trò tham vấn mọi vấn đề liên quan đến giảng dạy và nghiên cứu khoa học trong trường. Nghị trường giảng viên có thể đưa ra tiếng nói chung của giảng viên đối với các hiện tượng vi phạm đạo đức khoa học hoặc tự do học thuật. Nghị trường giảng viên bầu ra đại diện để tham vấn ban giám hiệu nhà trường.
  • Thiết lập nghị trường sinh viên (Student Senate) với vai trò tham vấn mọi vấn đề liên quan đến học tập và đời sống sinh viên. Nghị trường sinh viên bầu đại diện của mình để tham vấn ban giám hiệu nhà trường.
  • Thiết lập các ủy ban thông qua đó giảng viên có thể tham vấn trực tiếp cho Ban giám hiệu. Trong số những ủy ban như thế có thể kể đến: ủy ban kế hoạch, ủy ban tuyển dụng, ủy ban đề bạt, ủy ban đánh giá thường niên … Ban giám hiệu giao cho các uỷ ban nhiệm vụ tham vấn về những vấn đề cụ thể.
  • Mỗi trường đại học có quy chế nội bộ để điều tiết quan hệ giữa hội đồng uỷ thác, ban giám hiệu, nghị trường giảng viên, nghị trường sinh viên và các uỷ ban, phù hợp với quy chế chung của nhà nước.
  • Các trường đại học được tự chủ trong việc thiết lập ưu tiên trong nghiên cứu khoa học và học trình giảng dạy.


Lời cám ơn

Nhóm Đối thoại giáo dục chân thành cám ơn các cá nhân đã góp ý, phản biện, bổ sung số liệu và cung cấp tài liệu để Nhóm có thể hoàn thành bản khuyến nghi về phương hướng cải cách giáo dục đại học này. Chúng tôi đặc biệt cảm ơn TS. Bùi Trân Phượng, GS. Nguyễn Minh Thuyết và TS. Lương Hoài Nam vì những ý kiến quý báu.

Nhóm Đối thoại giáo dục chân thành cảm ơn các tổ chức, cá nhân đã hỗ trợ, cùng tham gia tổ chức, tài trợ hội thảo VED 2014, trong đó có anh Nguyễn Ngọc Tuấn (hỗ trợ kỹ thuật), chị Ly Hoàng Ly (thiết kế logo), chị Nguyễn Lan Anh và anh Lương Hoài Nam (hỗ trợ tổ chức), và các nhân viên của American Center tại thành phố Hồ Chí Minh.

Xin được gửi lời cám ơn đặc biệt đến Lãnh sự quán Hoa Kỳ tại thành phố Hồ Chí Minh, bà Tổng lãnh sự Hoa Kỳ Rena Bitter, Bộ trưởng bộ Khoa học và Công nghệ Nguyễn Quân, Thứ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Bùi Văn Ga, Giám đốc Đại học Quốc gia TP. Hồ Chí Minh Phan Thanh Bình.

C. Nhóm Đối thoại giáo dục

  1. Trần Ngọc Anh (Đại học Indiana, Hoa Kỳ)
  2. Đỗ Quốc Anh (Học viện Nghiên cứu Chính trị Sciences Po, Paris, Pháp)
  3. Vũ Thành Tự Anh (Đại học Princeton, Hoa Kỳ và Chương trình giảng dạy kinh tế Fulbright, Việt Nam)
  4. Ngô Bảo Châu (Đại học Chicago, Hoa Kỳ và Viện nghiên cứu cao cấp về toán, Việt Nam)
  5. Lê Hồng Giang (Brisbane, Úc)
  6. Phạm Hùng Hiệp (Đại học Văn Hoá Trung Hoa, Đài Loan)
  7. Ngô Quang Hưng (Đại học bang New York ở Buffalo, Hoa Kỳ)
  8. Phạm Ngọc Thắng (Hà Nội)
  9. Phạm Hữu Tiệp (Đại học Arizona, Hoa Kỳ)
  10. Trịnh Hữu Tuệ (Đại học Wisconsin tại Milwaukee, Hoa Kỳ)
  11. Vũ Hà Văn (Đại học Yale, Hoa Kỳ)
  12. Nguyễn Phương Văn (TP. HCM).
Advertisements

Tagged as:

22 phản hồi »

  1. Rất hay, nhưng đã có ai hỏi ý kiến của những người chiếm thành phần đông đảo nhất trong hệ thống giáo dục là sinh viên chưa vậy. Bất kỳ một biện pháp nào mà không quan tâm đến ý kiến nguyện vọng của sinh viên thì đều chỉ là hình thức. Phải lấy nguyện vọng, quyền lợi của sv làm đầu chứ không phải là của các thầy cô hay bộ máy nhà trường. Liệu rằng chính các thầy cô đã bao giờ hết mình vì sinh viên chưa?

    VED: Thiết lập nghị trường sinh viên (Student Senate) với vai trò tham vấn mọi vấn đề liên quan đến học tập và đời sống sinh viên. Nghị trường sinh viên bầu đại diện của mình để tham vấn ban giám hiệu nhà trường.

    Liked by 1 person

    • “Sự cần thiết của cải cách hệ thống giáo dục đại học xuất phát từ nhận thức chung của xã hội (đặc biệt của những cá nhân và tổ chức giữ vai trò lãnh đạo xã hội và những người trực tiếp tham gia giảng dạy và quản lý đại học)” – sinh viên được học là tốt rồi, cứ để lãnh đạo lo.

      Số lượt thích

  2. Đây là những điều mà nếu thực hiện được là rất tuyệt vời. Chỉ tiếc là có thể nhận định (đến 99%) rằng trong 15 năm tới không làm được. Nhất là vấn đề dân chủ và tự do học thuật. Nó cần thực hiện nhưng không đủ điều kiện thực hiện.
    Ví dụ : nghị trường sinh viên do sinh viên bầu. Nhưng lần đầu được bầu thì sao? Phải có sự giới thiệu từ phía nhà trường. Mà những người được giới thiệu đó có chắc là đủ cứng rắn để khi cần thì dám chống lại những người từng dựng mình lên, dám hi sinh lợi ích nhằm bảo vệ những kẻ không mang lại lợi ích cho mình? Liệu có nhà cầm quyền nào giới thiệu những kẻ tương lai có thể chống lại mình? Nếu lần đầu hỏng thì lần 2, lần 3 trở thành trò hề ngay. Hiện nay tổ chức đoàn thanh niên, hội sinh viên là tổ chức của SV đấy, nhưng có dám nói tiếng nào vì quyền lợi sinh viên không?
    Quan trọng hơn là có thể mọc ra những cái “mụn” tự do trong một xã hội mà tính pháp lý mơ hồ thế này không?
    Ví dụ : Ai cũng biết, kể cả trẻ nhỏ, rằng A xui B đánh C thì tội của A phải cao hơn tội của B, và mọi tội lỗi mà B gây ra với C thì A đều phải chịu trách nhiệm. Nhưng xem vụ án mới xử liên quan tới Lê Trung Kiên phó ban tổ chức quận ủy Cầu Giấy thì điều đó có không?
    Hay vụ Đoàn văn Vươn ở Tiên Lãng Hải Phòng. Mấy ông cán bộ địa phương điều động quân đội sai nguyên tắc, mà quân đội lại có vũ trang thì có phải đã sử dụng vũ khí trái phép? Hành động của ông Vươn có được coi là phòng vệ không khi mà có kẻ làm trái luật, mang sức mạnh đến cướp phá nhà ông ấy? Phòng vệ như thế với một tí hoả lực đạn hoa cải thì quá là chính đáng so với một đội quân được đào tạo, có vũ trang chứ?

    Liked by 1 person

  3. Ai mà cứ diếm comment của mình đi, thì còn lâu mới cải tạo được giáo dục Đại học !

    Số lượt thích

  4. Giáo dục Đại học hiện nay quá yếu kém, sinh viên càng ngày càng kém, gây lãng phí tài nguyên con người một cách nghiêm trọng, sẽ để lại hệ lụy lâu dài cho đất nước trong vài thập kỷ nếu không có những cải cách quyết liệt. Sai lầm xuất phát từ chính sách, Nhà trường, thầy cô, bản thân sinh viên và xã hội.

    1) Sai lầm thứ nhất: “Lạm phát” trường Đại học. Quá nhiều trường ĐH với chất lượng yếu kém, điểm đầu vào quá thấp. 13 điểm có thể vào được đại học (chưa đến 5 điểm/ môn!!!), khiến học sinh từ phổ thông đã mất động lực tập trung học và luyện tập để thi, dẫn đến kiến thức nền tảng kém.
    Quá nhiều trường đại học, vàng thật vàng thau lẫn lộn khiến cho tấm bằng ĐH trở nên rẻ rúng, khiến bản thân sinh viên không cảm giác thoải mái để cố gắng phấn đấu đạt một thành tích tốt nữa.
    Biện pháp: 1/ Cần phải đưa ra quy chuẩn cho các trường đại học, và có biện pháp hạn chế/loại bỏ những trường yếu kém; 2/ Khắt khe trong việc đánh giá điểm trong trường đại học, tăng tỉ lệ đánh trượt sinh viên đại học, thắt chặt đầu ra, để đảm bảo duy trì động lực phấn đấu cho SV, tránh tư duy “kiểu gì cũng ra được trường”; 3/ Đưa ra bảng xếp hạng ĐH đáng tin cậy, có thể có cơ chế luân chuyển sinh viên từ nhóm trường hạng A xuống hạng B, C… theo năng lực học tập qua các năm học.

    2) Sai lầm thứ hai: Sự tuyên truyền lệch lạc của truyền thông khiến cho niềm tin vào học tập trong xã hội bị giảm sút. Nếu như truyền thống của người Việt là những người học giỏi được ngưỡng mộ và tôn vinh thì ngày nay, không ít quan niệm như “Học nhiều chẳng làm gì, cuối cùng có cái bằng thôi, quan trọng là quan hệ, tiền bạc…” Học giỏi không quan trọng, quan trọng là nhiều tiền bạc… Hình ảnh của những người bỏ học mà thành công (vốn chỉ chiếm 1-2%) được làm quá lên, gây nhầm tưởng trong bộ phận lớn giới trẻ về tầm quan trọng của việc học hành tử tế.
    Để cải cách triệt để giai đoạn khủng hoảng giáo dục hiện nay, cần có sự tác động thay đổi lại từ những tư tưởng sai lệch đang lan truyền trong xã hội, bằng những công tác tuyên truyền phù hợp. Cần phải vực lại tinh thần của cha ông ta từ xưa, tôn vinh và coi trọng tinh thần hiếu học.

    3) Rất nhiều giảng viên kém, không có động lực trau dồi chuyên môn, đứng lớp giảng những kiến thức đã cũ từ hàng thập kỷ trước, sử dụng giáo trình viết từ những năm 90…
    Để cải thiện vấn đề này, cần phải tăng thu nhập cho giảng viên để họ an tâm làm việc, tăng cường hệ thống đánh giá giảng viên từ sinh viên. Mở rộng sự liên thông giữa các trường ĐH, để một số môn học sinh viên trường A có thể đăng ký học giáo sư ở trường B… Việc cạnh tranh giữa các trường và môn học… sẽ duy trì được động lực trau dồi chuyên môn và đầu tư bài giảng của giảng viên.

    4) Giảng đường thiếu kỷ luật, cả giảng viên và sinh viên. Giảng viên không hoàn thành đủ số tiết trong kỳ học, nghỉ không bù, nhiều khi giờ dạy học biến thành giờ kể chuyện. Sinh viên trốn học, bùng tiết… Chỉ cần hiện nay các trường Đại học chấn chỉnh nghiêm túc kỷ cương dạy và học đầy đủ, chất lượng đã có thể nâng lên đáng kể.

    5) Hiện nay, kiểu “nửa tín chỉ” giảm giờ đứng lớp của giảng viên còn 1/3 đang khiến cho trình độ của sinh viên ngày càng giảm sút, vì hầu như không SV nào thực hiện việc tự học 2/3 thời gian còn lại. Việc hướng dẫn tự học cho sinh viên cần được chú trọng hơn, và có cơ chế kiểm soát rõ ràng. Ví dụ: có phòng tự học, sinh viên đăng ký số giờ với người quản lý và hoàn thành. Hoàn thành đủ số giờ tự học mới đủ tiêu chuẩn thi…

    … Tôi rất quan tâm chủ đề giáo dục ĐH. Cảm ơn blog đã cho tôi cơ hội bày tỏ ý kiến của mình.

    Số lượt thích

    • Đọc bình luận của bạn harice90 về cái vụ “nửa tín chỉ” tui buồn cười quá. Bình luận này giống phong cách Bắc Hàn quá hihi. Nói thiệt làm như bạn cũng không ổn đâu, bắt sinh viên vô trường ngồi tự học cho đủ giờ thì không khả thi mặc dù có thể áp dụng kỹ thuật như RFID để có thể điểm danh sinh viên trong phòng tự học chớ không cần đẻ ra một mớ giám thị để làm việc này. Khi sinh viên vô ngồi phòng tự học, mà các em không học thì phải làm sao? Giữ được phần xác chớ không có được phần hồn.

      Tôi cảm thấy các trường Đại học ở VN kỷ cương quá chặt rồi. Đối với sinh viên nào là điểm danh khi vào học, nhất là các môn như triết học, lịch sử đảng, điều phải ký tên điểm danh cả. Ký đầu giờ, giữa giờ và cuối giờ nữa. Rồi nào vắng mặt bao nhiêu phần trăm thì bị cấm thi v.v.v Trong khi ở nước ngoài thì tui thấy chả ai quan tâm chuyện sinh viên vắng mặt hay có mặt miễn sao họ làm bài tập nộp đầy đủ, đi thi làm bài tốt là xong ah. Còn đối với giảng viên nào là phải đi đúng giờ, ăn mặc, tư tưởng, làm gì cũng phải đúng đường lối v.v.v

      Đối với tui, giáo dục Đại học Việt Nam chỉ cần hai chữ đó là “Tiền” và “Tự do”. Như giáo dục Đại học của Hong Kong các năm về trước. GS Châu và các cộng sự bình luận cho vui cửa vui nhà thôi chả thay đổi được gì đâu. Nên mọi người chém gió cũng cho vui nhà vui cửa là chính.

      Số lượt thích

      • tiếc quá 2 năm rồi mới biết có phản hồi cmt.
        Mình viết trả lời có căn cứ chứ không phải chém gió đâu. Giáo dục Pháp có áp dụng “giờ tự học có quản lý”, ví dụ môn ngoại ngữ. Sinh viên sẽ phải hoàn thành một lượng giờ tự học tại trường, lúc vào học và lúc ra khỏi phòng sẽ ký tên, vào ngồi học sẽ đăng nhập tài khoản cá nhân, có kiểm soát thời gian và tiến trình hoàn thành các đề mục tự học qua hệ thống. Trước kỳ thi sinh viên cần hoàn thành đủ số giờ này như 1 điều kiện để thi.
        Bạn mình học ở Singapore cũng nói rằng ngay cả việc xem video bài học ở nhà cũng có hệ thống kiểm soát để xác nhận học viên đã hoàn thành.

        “Trong khi ở nước ngoài thì tui thấy chả ai quan tâm chuyện sinh viên vắng mặt hay có mặt…” Mình không biết “nước ngoài” cụ thể là nước nào. Nhưng ít nhất mình biết ở Pháp, Bỉ thì giáo sư có điểm danh bằng cách cho sinh viên ký tên, và nếu nghỉ quá số phần trăm giờ nhất định thì sẽ không hoàn thành môn học.

        Mình vẫn bảo vệ quan điểm rằng tăng cường tính kỷ luật trong trường học sẽ thúc đẩy phát triển. Tất nhiên không thể “ép” tất cả, tuy nhiên sẽ tăng cường tính đào thải và tạo môi trường nề nếp trật tự, sẽ tốt cho số đông.

        Số lượt thích

  5. Muốn đổi mới giáo dục thì việc đầu tiên phải dịch chuyển chủ thể: Từ giáo viên làm chủ thể sang Học viên làm chủ thể. Học viên làm trung tâm chưa đủ, mà học viên phải làm chủ thể.

    Kinh tế thị trường đánh giá cao giá trị của thương hiệu. Tôi thiết nghĩ giáo dục cũng cần trọng tâm vào quản trị Nhân hiệu (Thương hiệu cá nhân – Personal Brand). Một đất nước cũng bắt đầu bằng một Nhân hiệu: VN – Hồ Chí Minh, Ấn Độ – Gandhi, Singapore – Lý Quang Diệu… Một công ty cũng bắt đầu từ Nhân hiệu: Microsoft – Bill Gates, Face book – Mark…. “Đã sinh ra trên trời đất, phải để danh gì với núi sông”. “Hổ chết để da, người ta chết để danh”. “Dụng nhân như dụng mộc”. Cần thiết kế mỗi con người theo giá trị bẩm sinh và theo nhu cầu xã hội. Phải dựa trên bẩm sinh Chân như thì mới Thiện & Mĩ được. Nhân hiệu chính là đầu ra của giáo dục. Đời người cần được thiết kế từ 0 tuổi đến hết đời.

    Về phương pháp cải cách giáo dục, theo tôi, cần xây dựng một xã hội Chia sẻ-Dạy-Học. Không chỉ là xã hội học tập. Chúng ta đã bước vào thể kỷ của Internet, mạng xã hội, kinh tế tri thức, kinh tế chia sẻ. Phải lấy học viên làm chủ thể và chia sẻ làm gốc.

    Đổi mới giáo dục phải bắt đầu từ đổi mới người thầy. “Không thầy đố mày làm nên”. Có thay chương trình và sách giáo khoa mà chỉ dịch chuyển từ “đọc chép lên chiếu chép” thì cũng chả đổi mới được gì cả.

    Việc học thì lấy tự học làm chính. Dạy học là dạy sự học rồi mới đến học cái gì? Sự học phải bắt đầu từ tự học của giáo viên. Giáo viên là dạy học. Giáo viên mà không học thì làm sao dạy học?!

    Cần phải xây dựng:
    XÃ HỘI CHIA SẺ-DẠY-HỌC TẠO DỰNG NHÂN HIỆU VIỆT
    (Việt ở đây là ưu việt, vượt trội).

    WordPress.com

    Liked by 2 people

    • Nếu chỉ học thì người học sẽ rất thụ động. Khi học viên là chủ thể thì phải làm xuất sắc cả 3 vai trò: Chia sẻ-Dạy-Học. Chia sẻ-Dạy làm con người chủ động hơn. Học dù cách nào đi nữa vẫn là thụ động.

      HTN: Khuyến nghị của VED là khuyến nghị (riêng) về cải cách đại học, không phải cải cách giáo dục nói chung.

      Liked by 1 person

      • HTN: Nhất trí cao.
        Cải cách Giáo dục trong đó có cải cách Đại học.Tất nhiên đại học nguy biến hơn vì Sinh viên học toàn những thứ sau này chả dùng. Rất nhiều sinh viên không học. Phổ thông thì ít nhiều học sinh vẫn học.

        Số lượt thích

    • Vấn đề là con tàu sắp lao đến cuối vực. Sắp cụng rồi!

      Số lượt thích

  6. Nghiên cứu rất bài bản, đề xuất rất hay nhưng sẽ không bao giờ thành hiện thực. Có 2 lý do để đưa ra kết luận đây: 1. Từ trước đến nay đã có khá nhiều đề xuất hay, nổi bật là của GS Hoàng Tụy nhưng không có bất kỳ kết quả gì, 2. Vẫn với thể chế, đội ngũ như hiện nay thì mọi đề xuất chỉ là đề xuất, nếu có thực hiện thì cũng chắp vá, đắp điếm, lủng củng mà thôi.
    Rất trăn trở và hy vọng về một tương lai tươi sáng của nền giáo dục nhưng đành phải thốt lên những lời chua xót.

    Số lượt thích

  7. Đồng ý với Minh Tân ở trên. Năm ngoái, tháng 6, 2014, trên HTN có bài “Hãy trả tự do cho giáo dục” của Huy Đức. Xin phép lập lại ở đây: hãy trả tự do cho giáo dục, thì giáo dục sẽ tự khắc cải tổ.

    Số lượt thích

  8. PHẢN HỒI VỀ
    Phương hướng cải cách đại học ở Việt Nam – Đối thoại giáo dục của VED.
    Nội dung tổng kết rất đầy đủ, xúc tích và đã đề cập thẳng vào hiện trạng bất cập của nền giáo dục Việt Nam.
    Tổng kết giúp chúng tôi, những phụ huynh, sinh viên, học sinh nhận thức rõ hơn và đầy đủ hơn về giáo dục, về tổ chức, điều hành nền giáo dục của Việt Nam chúng ta.
    Tôi dùng cụm từ “ nền giáo dục của Việt Nam chúng ta ” vì tôi nhận thức rằng việc giáo dục là việc chung của mọi công dân Việt Nam , dù chỉ là một phụ huynh, sinh viên hay học sinh bình thường, đây là việc chung của chúng ta chứ không phải là việc riêng của Bộ Giáo Dục & Đào tạo.
    Việc VED tích cực viết và gửi bài đóng góp của mình cho những người có trách nhiệm quản lý giáo dục thể hiện một tinh thần trách nhiệm cao những người tuy sống xa quê hương nhưng luôn hướng về Tổ quốc với những trăn trở.
    Để những ý kiến tâm huyết này có thể dược áp dụng cần có một sự đột phá thật sự trong cách làm từ việc đón nhận ý kiến, phản biện ý kiến, kết luận và đưa vào thực hiện của những người có trách nhiệm quản lý giáo dục hiện tại.

    Số lượt thích

  9. Tôi xin mạng phép chia sẻ về một mẫu chuyện nhỏ về “Đối mới GĐĐH” ở Việt Nam. Cách đây vài năm, tôi được phân công ra Hà Nội để học kinh nghiệm về đào tạo của chuyên ngành tại một trường ĐH to và mạnh nhất nhì của Hà Nội. Tôi thực địa ở đây tầm một tháng, và được trao đổi từ Hiệu phó cho đến các em sinh viên ở trường này. Điều tôi nhớ nhất về trường ĐH này các toilet dành cho sinh viên rất hôi và bẩn. Mỗi lần đi vào đấy, đối với tôi là một sự tra tấn khủng khiếp. Các toilet của Giảng viên vốn sạch sẽ hơn thì phải có chìa khóa mới được vào. Tôi gặp được Thầy Hiệu Phó, sau khi nghe Thầy ca ngợi thành tích của trường mình cũng như chia sẽ về tư duy và tầm nhìn chiến lược v.v.v thì tôi có hỏi về cái toilet của sinh viên. Thầy cười và bảo cái đó bọn tớ biết nhưng khổ nỗi đội ngũ lao công ở đây điều có bề lịch sử hết nên không thể thay đổi được. Tôi đem câu hỏi này hỏi một Viện trưởng (ở đại học gọi Trưởng Khoa là Viện Trưởng) thì đáp án cũng như thế. Tôi rút ra một kết luận là: Ở trường Đại học này lãnh đạo muốn đuổi việc bộ phận lao công cũng không được.

    Theo suy nghĩ của tôi, trong cải cách giáo đại học ở VN phải có sự đào thải lực lượng giảng viên song song với các nhóm giải pháp mọi người đã đưa ra. Thử hỏi, một giảng viên đã từ lâu không có nghiên cứu hay học tập để cập nhận kiến thức thì bây giờ có trả cho anh ta 1 tỷ đồng một tháng thì chất lượng giảng dạy và NCKH của anh ta cũng như củ vì cơ bản anh ta rất khó thay đổi bản thân mình. Tất nhiên sự đào thải này nó cần có một quá trình nhưng chắc chắn phải có. Tuy nhiên, “lực lượng lao công” còn không thể thay đổi, thì lực lượng giảng viên e rằng khó hơn rất nhiều. Cũng có lẽ thế, khi VN muốn thành lập 4 trường Đại học đẳng cấp quốc tế, thì mọi người lại đề xuất thành lập luôn 4 trường mới mà không dựa vào giải pháp nâng cấp 4 trường hiện có chăng? Tuy nhiên khi lập 4 trường mới, thì khó khăn của nó cũng chất chồng. Trong đó sự không hợp tác của các trường đại học hiện có là một thách thức rất lớn. Như các anh chị biết, hiện các trường này cũng đang rất èo uột.

    Đọc kỹ lại các kiến nghị của VED, tôi thấy có vài điểm không khả thi, ví dụ như thành lập các “nghị trường”. Hiện nay, chúng ta đã có hội sinh viên, đoàn thanh niên, công đoàn, chi đoàn, chi bộ v.v.vi. Về chức năng và nhiệm vụ của các tổ chức này cũng na ná như các “nghị trường”. “Nghị trường” có ra đời thì cũng chỉ đổi cái tên của các tổ chức này mà thôi. Bởi vì, giáo dục chỉ một bộ phận của xã hội. Mà thể chế xã hội chúng ta đã như thế thì làm sao chung ta thay đổi được môi trường giáo dục. Có lẽ các anh chị nghĩ, thay đổi giáo dục trước rồi từ từ thay đổi xã hội sau chăng? Tôi sẽ trao đổi tiếp về mục khác khi có thời gian.

    Số lượt thích

  10. Bản kiến nghị rất súc tích và đề cầm đến những cải cách mang tinh căn bản cần thiết của giáo dục. Tất cả những ý kiến trong bản đề nghị, cá nhân mình đều đồng ý. Tuy nhiên, chỉ xin bổ sung một số bổ sung sau:

    3. Đảm bảo chất lượng giáo dục
    a. Về các trung tâm kiểm định độc lập:
    – Hội đồng kiểm định chương trình đào tạo để cấp phép đào tạo nên tiến hành theo từng chuyên ngành
    + Các hội đồng này được thành lập theo từng chuyên ngành như dược riêng, y riêng, kĩ sư riêng…. Ví dụ ở Mỹ, Canada, Pháp đều có một “Hội đồng chứng nhận chương trình đào tạo Dược” riêng. Tất cả các chương trình đào tạo Dược của Canada đều được công nhận bởi “Hội đồng chứng nhận chương trình đào tạo dược Canada ” (Tên tiếng Anh là Canadian Council for Accreditation of Pharmacy Programs – CCAPP).
    + Hội đồng CCAPP chịu trách nhiệm xây dựng các tiêu chuẩn đào tạo. Tiêu chuẩn của CCAPP cũng được xây dựng dựa trên các tiêu chuẩn đầu ra (outcome) giành cho các chương trình đào tạo dược do “Hiệp hội các trường dược Canada” biên soạn (Tên tiếng Anh là Association of Faculties of Pharmacy of Canada – AFPC).
    + Hội đồng này kiểm tra thường xuyên các chương trình đào tạo dược của các trường dựa theo các tiêu chuẩn đào tạo đã được thống nhất. Các trường được tự do xây dựng chương trình đào tạo, triết lý giáo dục, phương pháp sư phạm miễn sao đáp ứng được các tiêu chuẩn đầu ra và các năng lực nghề nghiệp được yêu cầu. Tiêu chuẩn đào tạo được xây dựng dựa trên sự thảo luận của các giảng viên, dược sĩ thực hành, nhà quản lý, nhà tuyển dụng.
    + Thành phần của Hội đồng này gồm: các đại diện từ Hội các khoa dược (đào tạo), Hội dược sĩ, Hội dược sĩ bệnh viện, Hội cấp chứng chỉ hành nghề dược.
    – Hội nghề nghiệp và công nghiệp (người sử dụng lao động) phải có tiếng nói trong việc xây dựng tiêu chuẩn để cấp phép chương trình đào tạo ngành nghề tương ứng, cũng như có tiếng nói trong việc cấp chứng chỉ hành nghề (nếu ngành nghề đó cần chứng chỉ hành nghề).
    – Cần đề cao vai trò của Hội nghề nghiệp, hội các khoa/trường cùng chuyên ngành, hội các chuyên gia, hội các nhà giáo dục hoạt động tự do, độc lập.
    – Mỗi trường cần có một “Trung tâm nghiên cứu về phương pháp dạy- học” riêng của từng trường. Bởi vì việc đào tạo mỗi ngành lại có một đặc thù riêng. Và tất cả các giảng viên không thể có thời gian cũng như kĩ năng để trở thành các nhà giáo dục, chuyên nghiên cứu về phương pháp giáo dục được. Trung tâm này sẽ có nhiệm vụ định hướng phương pháp dạy-học của từng trường. Ví dụ: các trường của Mỹ đều có một “Center of Learning and Teaching” cả.

    4. Nghiên cứu khoa học và giảng dạy:
    a. Nghiên cứu khoa học
    – Có kế hoạch triển khai các nhà nghiên cứu hoạt động theo nhóm nghiên cứu.
    – Có quy định rõ về trả lương ngạch giảng viên thành nhiều loại: giảng viên (100% làm công tác giảng dạy), giảng viên giành 30% thời gian cho nghiên cứu, giảng viên giành 50% hay 70% làm nghiên cứu, hay giảng viên 100% làm nghiên cứu.
    – Về chuyện khuyến khích việc luân chuyển giảng viên: cần bảo vệ quyền tự do của giảng viên khi muốn xin nghỉ việc, đổi nơi công tác. Hiện nay rất nhiều trường có những chính sách ràng buộc để giảng viên không thể chuyển công tác. Điều này làm cho giảng viên có thể không thực sự gắn bó và nổ lực với cơ sở bị giữ lại.
    b. Giảng dạy:
    – Ứng dụng CNTT để giảm thời gian dạy lý thuyết (chuyển một số bài giảng thuần lý thuyết sang dạng e-learning, dạy từ xa) để giành thời gian của giảng viên tổ chức hình thức dạy tích cực.
    – Ứng dụng CNTT để quản lý giảng viên, sinh viên, tổ chức trao đổi giữa giảng viên-sinh viên trong quá trình học.

    Tham khảo thêm:
    1. Đào tạo dược tại Canada: http://nhipcauduoclamsang.blogspot.fr/2015/06/ao-tao-duoc-tai-canada.html
    2. Đào tạo dược tại Anh: http://nhipcauduoclamsang.blogspot.fr/2015/06/ao-tao-duoc-tai-vuong-quoc-anh.html
    3. Sử dụng CNTT trong giáo dục Pháp: http://langnhincuocsongmuguet.blogspot.fr/2014/08/cong-nghe-hoa-giang-day.html
    4. Mạng lưới nghiên cứu quốc giá CNRS – Pháp: http://langnhincuocsongmuguet.blogspot.fr/2015/01/gioi-thieu-ve-cnrs-trung-tam-quoc-gia.html
    5. Cải cách giáo dục Nhật Bản; http://langnhincuocsongmuguet.blogspot.fr/2014/05/cai-cach-giao-duc-nhat-ban.html

    Số lượt thích

  11. Rất cảm ơn nhóm tác giả, chúng tôi, những người làm công việc giảng dạy và nghiên cứu ở VN cũng có nhiều trăn trở về giáo dục, nhưng với nhóm tác giả có cái nhìn tổng thể hơn, khách quan hơn và dễ được chấp nhận hơn. Nhưng cá nhân tôi nghĩ giáo dục VN đặc biệt giáo dục ĐH còn nhiều việc phải làm, ngay cả quan điểm, cách quản trị nữa.

    Số lượt thích

  12. Đối với các anh chị có tầm ảnh hưởng và có kinh nghiệm nghiên cứu.
    Theo em thấy, nên tập trung giáo dục sinh viên thông qua, cách học, phương pháp vì cái lỗi lõi vẫn là sinh viên. Thay vì yêu cầu thay đổi những thứ bên ngoài : tài chính, giáo trình,.. những thứ mà phụ thuộc vào rất nhiều thứ khác.

    Chúng em, tầng lớp trẻ vẫn biết giáo dục có nhiều hạn chế, nhưng rất cần những người anh có kinh nghiệm dẫn dắt để đi đúng hướng. Chưa thay đổi được tất cả toàn bộ giới trẻ về cách học,… Từng chút từng chút một. Đồng hành với chúng em. ! Chúng em đã sẵn sàng.

    Số lượt thích

    • Như vậy, chúng em có cần “những người ‘chị’ có kinh nghiệm dẫn dắt để đi đúng hướng” không?
      Không có con đường nào để “ai dắt ai” đi đúng hướng, mà chỉ có con đường “mình dắt mình” đi đúng hướng thôi! Eintein bảo: Giáo dục không phải là dạy những mớ hiểu biết mà là dạy cách tư duy. Đây chỉ là một kinh nghiệm mình.

      Số lượt thích

      • Nhà đại bác học bị viết sai tên, vì tối trời, “Einstein”!

        Số lượt thích

        • Bình luận của bạn đang đợi phản hồi.
          Mục đích của bậc giáo dục phổ thông là gì ??? Là vào được đại học, lấy đại học là mục tiêu của việc học tập.
          Mục đích của việc học đại học là gì ??? Lấy Cử Nhân, Kỹ Sư, Bác Sỹ …. để làm thước đo, mục tiêu của cuộc đời !!!
          Xin thưa. không chỉ Việt Nam mà ở nhiều quốc gia phát triển khác như Mỹ, Đức, Pháp …. những người tốt nghiệp đại học thất nghiệp hàng dài, hàng dài …. và tương lai sẽ thất nghiệp nhiều hơn nữa khi xu hướng kinh tế thế giới đang tăng trưởng chậm lại.
          Có người hỏi tôi: làm thế nào để giáo dục Việt Nam có thể ngang bằng với Mỹ.
          Tôi trả lời: tôi chỉ có phương pháp để giáo dục Việt Nam tốt hơn Mỹ thôi. còn để ngang với Mỹ thì các ông hãy ông nguyên cả giáo trình đào tạo của Mỹ mà áp dụng cho Việt Nam thế là xong chứ có quái gì mà tính với toán.
          Kkakakaka – cả lũ già chúng tôi cười ầm lên ❤ và uống cạn ly vì ý tưởng quá hay mà tôi chưa thể nói ra !!!

          Số lượt thích

  13. Mục đích của bậc giáo dục phổ thông là gì ??? Là vào được đại học, lấy đại học là mục tiêu của việc học tập.
    Mục đích của việc học đại học là gì ??? Lấy Cử Nhân, Kỹ Sư, Bác Sỹ …. để làm thước đo, mục tiêu của cuộc đời !!!
    Xin thưa. không chỉ Việt Nam mà ở nhiều quốc gia phát triển khác như Mỹ, Đức, Pháp …. những người tốt nghiệp đại học thất nghiệp hàng dài, hàng dài …. và tương lai sẽ thất nghiệp nhiều hơn nữa khi xu hướng kinh tế thế giới đang tăng trưởng chậm lại.
    Có người hỏi tôi: làm thế nào để giáo dục Việt Nam có thể ngang bằng với Mỹ.
    Tôi trả lời: tôi chỉ có phương pháp để giáo dục Việt Nam tốt hơn Mỹ thôi. còn để ngang với Mỹ thì các ông hãy ông nguyên cả giáo trình đào tạo của Mỹ mà áp dụng cho Việt Nam thế là xong chứ có quái gì mà tính với toán.
    Kkakakaka – cả lũ già chúng tôi cười ầm lên ❤ và uống cạn ly vì ý tưởng quá hay mà tôi chưa thể nói ra !!!

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Nhập địa chỉ email để nhận thông báo có bài mới từ Học Thế Nào.

%d bloggers like this: