How We Learn

Hỏi đáp về Đổi mới căn bản, toàn diện GDĐT – Bộ Giáo Dục

1.   Việc Trung ương phải ban hành Nghị quyết về đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục và đào tạo Việt Nam có ý nghĩa như thế nào?

Giáo dục Việt Nam (bao gồm cả đào tạo, sau đây gọi chung là giáo dục) đã đạt được nhiều thành tựu, kết quả, góp phần quan trọng vào thắng lợi của công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Tuy nhiên, trong quá trình phát triển, giáo dục đã bộc lộ những yếu kém, bất cập, trong đó có những vấn đề gây bức xúc xã hội kéo dài, chưa đáp ứng được yêu cầu của sự nghiệp công nghiệp hoá, hiện đại hoá và hội nhập quốc tế. Những đổi mới giáo dục trong thời gian qua thiếu đồng bộ, còn chắp vá; nhiều chính sách, cơ chế, giải pháp về giáo dục đã từng có hiệu quả, nay trở nên không còn phù hợpvới giai đoạn phát triển mới của đất nước, cần được điều chỉnh,
bổ sung.

Công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trong tình hình mới, đặc biệt là yêu cầu chuyển đổi mô hình tăng trưởng theo chiều sâu và cơ cấu lại nền kinh tế theo hướng chất lượng, hiệu quả, có sức cạnh tranh cao đòi hỏi giáo dục phải đáp ứng nhu cầu học tập đa dạng của người dân, nhanh chóng góp phần tạo ra đội ngũ nhân lực chất lượng cao. Nếu không đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục và đào tạo thì nhân lực sẽ là yếu tố cản trở sự phát triển của đất nước.

Nước ta đang trong quá trình hội nhập quốc tế ngày càng sâu rộng; sự phát triển nhanh chóng của khoa học và công nghệ, khoa học giáo dục và sự cạnh tranh quyết liệt trên nhiều lĩnh vực giữa các quốc gia đòi hỏi giáo dục phải đổi mới. Thực chất cạnh tranh giữa các quốc gia hiện nay là cạnh tranh về nguồn nhân lực và về khoa học và công nghệ. Xu thế chung của thế giới khi bước vào thế kỉ XXI là tiến hành đổi mới mạnh mẽ hay cải cách giáo dục.

Trước thực tế trên, Nghị quyết Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XI đã xác định “Đổi mới căn bản, toàn diện nền giáo dục theo hướng chuẩn hoá, hiện đại hoá, xã hội hoá, dân chủ hoá và hội nhập quốc tế” và “Phát triển nhanh nguồn nhân lực, nhất là nguồn nhân lực chất lượng cao, tập trung vào việc đổi mới căn bản và toàn diện nền giáo dục quốc dân“.

Đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục là một công việc hết sức trọng đại. Trung ương ban hành Nghị quyết để thống nhất nhận thức và hành động; phát huy trí tuệ của toàn Đảng, toàn dân, huy động các nguồn lực với sự phối hợp của nhiều cơ quan, ban ngành và các tổ chức xã hội cho sự nghiệp giáo dục.

2.   Những thành tựu, kết quả nổi bật của giáo dục và đào tạo nước nhà trong những năm vừa qua? Nguyên nhân?

Giáo dục và đào tạo nước ta đã đạt được những thành tựu quan trọng, góp phần to lớn vào sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Cụ thể là:

1. Hệ thống trường lớp và quy mô giáo dục phát triển nhanh, thực hiện nền giáo dục toàn dân, đáp ứng nhu cầu học tập ngày càng tăng của nhân dân và nâng cao được trình độ đào tạo, trình độ và kĩ năng nghề nghiệp của người lao động.

2. Công bằng xã hội trong tiếp cận giáo dục có nhiều tiến bộ, nhất là đối với người dân tộc thiểu số, lao động nông thôn, các đối tượng chính sách và người có hoàn cảnh khó khăn, bình đẳng giới cơ bản được bảo đảm.

3. Chất lượng giáo dục và đào tạo được nâng lên, góp phần đáp ứng yêu cầu nhân lực phục vụ cho phát triển kinh tế – xã hội, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

4. Công tác quản lí giáo dục có bước chuyển biến tích cực.

5. Đội ngũ nhà giáo và cán bộ quản lí giáo dục tăng nhanh về số lượng, trình độ đào tạo được nâng lên, từng bước đáp ứng yêu cầu phát triển giáo dục.

6. Cơ sở vật chất – kĩ thuật của hệ thống giáo dục và đào tạo được tăng thêm và từng bước hiện đại hoá.

7. Xã hội hoá giáo dục và hợp tác quốc tế được đẩy mạnh, đạt nhiều kết quả quan trọng.

Những thành tựu, kết quả quan trọng của giáo dục bắt nguồn từ truyền thống hiếu học của dân tộc; sự quan tâm, chăm lo của Đảng, Nhà nước, Mặt trận Tổ quốc và các đoàn thể nhân dân, của mỗi gia đình và toàn xã hội; sự tận tụy của đội ngũ nhà giáo và cán bộ quản lí giáo dục; sự ổn định về chính trị cùng với những thành tựu phát triển kinh tế – xã hội và hội nhập quốc tế củađất nước.

3.   Những hạn chế, yếu kém chủ yếu của giáo dục và đào tạo nước nhà trong những năm vừa qua? Nguyên nhân?

Những hạn chế, yếu kém chủ yếu của giáo dục và đào tạo nước ta trong giai đoạn vừa qua là:

1. Chất lượng, hiệu quả giáo dục và đào tạo còn thấp so với yêu cầu phát triển kinh tế – xã hội của đất nước, nhất là giáo dục đại học và giáo dục nghề nghiệp.

2. Chương trình giáo dục còn coi nhẹ thực hành, vận dụng kiến thức; phương pháp giáo dục, kiểm tra, thi và đánh giá lạc hậu, thiếu thực chất; thiếu gắn kết giữa đào tạo với nghiên cứu khoa học, sản xuất, kinh doanh và nhu cầu của thị trường lao động; chưa chú trọng đúng mức việc giáo dục đạo đức, lối sống và kĩ năng làm việc.

3. Hệ thống giáo dục thiếu tính liên thông giữa các trình độ đào tạo và các phương thức giáo dục, chưa phù hợp với yêu cầu phát triển đất nước và hội nhập quốc tế. Chưa gắn đào tạo với sử dụng và nhu cầu của thị trường lao động.

4. Quản lí giáo dục và đào tạo còn nhiều yếu kém, là nguyên nhân của nhiều yếu kém khác, nhiều hiện tượng tiêu cực kéo dài trong giáo dục, gây bức xúc xã hội.

5. Đội ngũ nhà giáo và cán bộ quản lí giáo dục còn nhiều bất cập về chất lượng, số lượng và cơ cấu; một bộ phận chưa theo kịp yêu cầu đổi mới và phát triển giáo dục, thiếu tâm huyết, thậm chí vi phạm đạo đức nghề nghiệp.

6. Đầu tư cho giáo dục và đào tạo chưa hiệu quả. Chính sách, cơ chế tài chính cho giáo dục và đào tạo chưa phù hợp. Cơ sở vật chất kĩ thuật còn thiếu và lạc hậu, nhất là ở vùng sâu, vùng xa, vùng đặc biệt khó khăn.Nguyên nhân chủ yếu của những hạn chế, yếu kém:

– Việc thể chế hoá các quan điểm, chủ trương của Đảng và Nhà nước về phát triển giáo dục và đào tạo, nhất là quan điểm “giáo dục là quốc sách hàng đầu” còn chậm và lúng túng. Việc xây dựng, tổ chức thực hiện chiến lược, kế hoạch và chương trình phát triển giáo dục và đào tạo chưa đáp ứng yêu cầu củaxã hội.

– Mục tiêu giáo dục toàn diện chưa được hiểu và thực hiện đúng. Bệnh hình thức, hư danh, chạy theo bằng cấp… chậm đượckhắc phục, có mặt nghiêm trọng hơn. Tư tưởng và thói quen bao cấp trong giáo dục còn nặng nề làm hạn chế khả năng huy động các nguồn lực xã hội đầu tư cho giáo dục, đào tạo.

– Việc phân định giữa quản lí nhà nước với hoạt động quản trị trong các cơ sở giáo dục, đào tạo chưa rõ. Công tác quản lí chất lượng, thanh tra, kiểm tra, giám sát chưa được coi trọng đúng mức. Sự phối hợp giữa các cơ quan nhà nước, tổ chức xã hội và gia đình chưachặt chẽ.

– Nguồn lực quốc gia và khả năng của phần đông gia đình đầu tư cho giáo dục còn thấp so với yêu cầu. Mức chi cho mỗi người học chưa tương xứng với yêu cầu về chất lượng, chưa phù hợp ngành nghề và trình độ đào tạo.

4. Đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục và đào tạo cần đảm bảo các yêu cầu gì?

Đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục và đào tạo là đổi mới những vấn đề lớn, cốt lõi, cấp thiết, từ quan điểm, tư tưởng chỉ đạo đến mục tiêu, nội dung, phương pháp, cơ chế, chính sách, điều kiện bảo đảm thực hiện; đổi mới từ sự lãnh đạo của Đảng, sự quản lí của Nhà nước đến hoạt động quản trị của các cơ sở giáo dục, đào tạo và việc tham gia của gia đình, cộng đồng, xã hội và bản thân người học; đổi mới ở tất cả các bậc học, ngành học. Đổi mới để tạo ra chuyển biến mạnh mẽ về chất lượng và hiệu quả giáo dục, đáp ứng ngày càng tốt hơn yêu cầu của sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, nhu cầu học tập của nhân dân.

Đổi mới phải bảo đảm tính hệ thống, có tầm nhìn dài hạn, phù hợp với từng loại đối tượng và cấp học, các giải pháp đồng bộ, khả thi, có trọng tâm, trọng điểm, lộ trình, bước đi phù hợp.

Đổi mới căn bản và toàn diện không có nghĩa là làm lại tất cả, từ đầu mà cần vừa kế thừa, củng cố, phát huy các thành tựu, phát triển những nhân tố mới, tiếp thu có chọn lọc những kinh nghiệm của thế giới, vừa kiên quyết chấn chỉnh những nhận thức, việc làm lệch lạc; đổi mới có trọng tâm, trọng điểm, có lộ trình phù hợp với thực tế đất nước, địa phương. Những hạn chế, thách thức của giáo dục phải được nhận thức sâu sắc, có giải pháp hữu hiệu và lộ trình khắc phục, vượt qua để đưa sự nghiệp giáo dục lên tầm cao mới.

5.   Các định hướng chuẩn hoá, hiện đại hoá, xã hội hoá, dân chủ hoá và hội nhập quốc tế được thể hiện như thế nào trong Nghị quyết?

“Chuẩn hoá”, “hiện đại hoá”, “xã hội hoá”, “dân chủ hoá” và “hội nhập quốc tế” có quan hệ chặt chẽ, bổ sung lẫn nhau, được thể hiện trong toàn bộ các quan điểm chỉ đạo, mục tiêu, nhiệm vụ, giải pháp đổi mới giáo dục. Có thể nêu một số điểm chính như sau:

– Chuẩn hoá mục tiêu, chương trình đào tạo, các trình độ, kĩ năng nghề nghiệp, kiểm tra đánh giá, chuẩn đầu ra, chuẩn kiểm định chất lượng cơ sở giáo dục và đào tạo, chuẩn hoá đội ngũ nhà giáo và cán bộ quản lí giáo dục, cơ chế quản lí, cơ sở vật chất và các điều kiện khác bảo đảm chất lượng giáo dục.

-Hiện đại hoá mục tiêu, nội dung giáo dục, phương pháp và hình thức tổ chức giáo dục, phương pháp đánh giá giáo dục, cơ sở vật chất và hệ thống quản lí giáo dục.

– Xã hội hoá:đa dạng chủ thể đầu tư, chủ thể tham gia và giám sát các hoạt động giáo dục; xây dựng xã hội học tập, bảo đảm điều kiện học tập suốt đời cho mọi người dân; thực hiện tốt phương châm phối hợp chặt chẽ giáo dục nhà trường, gia đình và xã hội; khuyến khích, huy động và tạo điều kiện để toàn xã hội tham gia xây dựng môi trường giáo dục lành mạnh.

-Dân chủ hoá: tạo bình đẳng về cơ hội tiếp cận giáo dục cho mọi người, nhất là các đối tượng vùng khó khăn và các đối tượng chính sách xã hội; thực hiện cơ chế người học tham gia đánh giá hoạt động giáo dục; cấp dưới tham gia đánh giá cấp trên. Công khai kết quả đo lường mức độ hài lòng của người dân đối với sự phục vụ của cơ quan quản lí nhà nước về giáo dục và các cơ sở giáo dục; công khai chính sách giáo dục, công khai tài chính, các điều kiện bảo đảm và kết quả giáo dục; tăng cường vai trò của Hội đồng trường trong các cơ sở giáo dục, đào tạo…

– Chủ động hội nhập quốc tế về xu thế phát triển chương trình giáo dục, đánh giá, kiểm định chất lượng giáo dục; mở rộng quan hệ song phương và đa phương trong hợp tác quốc tế về giáo dục; khuyến khích các tổ chức, cá nhân nước ngoài, tổ chức quốc tế, người Việt Nam định cư ở nước ngoài đầu tư, tài trợ, giảng dạy, nghiên cứu khoa học, ứng dụng khoa học, chuyển giao công nghệ; xây dựng một số ngành đào tạo, cơ sở giáo dục đạt trình độ tiên tiến trong khu vực.

6.   Thế nào là chủ động phát huy mặt tích cực, hạn chế mặt tiêu cực của cơ chế thị trường, bảo đảm định hướng xã hội chủ nghĩa trong phát triển giáo dục và đào tạo?

Cơ chế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa chi phối ảnh hưởng tới toàn bộ các hoạt động của đất nước ta, trong đó có giáo dục và đào tạo. Thành công của quá trình đổi mới sự nghiệp giáo dục và đào tạo phụ thuộc rất nhiều vào sự chủ động, năng lực của chúng ta trong việc chủ động phát huy mặt tích cực, hạn chế mặt tiêu cực của cơ chếthị trường.

Mặt tích cực của cơ chế thị trường:chú trọng giải quyết quan hệ cung/cầu;cạnh tranh, tạo động lực nâng cao chất lượng đào tạo,chú trọng hiệu quả đầu tư.

Mặt tiêu cực của cơ chế thị trường trong giáo dục: chạy theo lợi nhuận tối đa, bỏ quên lợi ích lâu dài của người học, gây bức xúc xã hội.

Thiên chức xã hội và vai trò quan trọng của giáo dục không cho phép biến giáo dục thành thị trường hàng hóa thông thường. Trong bối cảnh kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, cần vận dụng những yếu tố tích cực của kinh tế thị trường để phát triển giáo dục ở phạm vi và mức độ phù hợp. Ảnh hưởng của kinh tế thị trường đến giáo dục là đương nhiên, không nên kì thị, né tránh nhưng phải chủ động phát huy ưu thế, đồng thời làm tốt công tác quản lí, ngăn ngừa, hạn chế những mặt trái của kinh tế thị trường; khuyến khích đầu tư giáo dục không vì lợi nhuận.

Định hướng xã hội chủ nghĩa trong giáo dục và đào tạo:

– Mục tiêu, nội dung giáo dục và đào tạo phải đảm bảo vì sự phát triển tốt đẹp của con người và xã hội.

– Nguồn lực nhà nước giữ vai trò chủ đạo trong đầu tư ngân sách cho giáo dục và đào tạo. Nhà nước tạo mọi điều kiện thuận lợi để thực hiện công bằng trong tiếp cận giáo dục đối với mọi người dân; hỗ trợ, có chính sách phù hợp cho giáo dục phổ cập, giáo dục bắt buộc, giáo dục vùng dân tộc thiểu số, vùng có điều kiện kinhtế – xã hội đặc biệt khó khăn và các đối tượng diện chính sách; thực hiện xã hội hoá giáo dục, tạo điều kiện cho giáo dục ngoài công lập phát triển.

– Giao quyền tự chủ, tự chịu trách nhiệm cho các cơ sở giáo dục, đào tạo. Nhà nước tăng cường công tác giám sát, thanh tra, kiểm tra việc thực hiện các quy định của pháp luật, của các chủ thể trong hoạt động giáo dục, đào tạo.

7.   Đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục và đào tạo Việt Nam đứng trước những cơ hội và thách thức gì?

Những cơ hội:

– Đất nước ổn định về chính trị, thành tựu phát triển kinhtế – xã hội trong 10 năm qua, Chiến lược phát triển kinh tế – xã hội 2011 – 2020 với yêu cầu tái cơ cấu nền kinh tế và đổi mới mô hình tăng trưởng, cùng với Chiến lược và Quy hoạch phát triển nhân lực giai đoạn 2011 – 2020 là những tiền đề cơ bản để thực hiện đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục Việt Nam.

– Đảng, Nhà nước và toàn xã hội đặc biệt quan tâm, chăm lo phát triển giáo dục và đào tạo, mong muốn đổi mới căn bản, toàn diện nền giáo dục, tận dụng cơ hội phát triển đất nước trong giai đoạn “cơ cấu dân số vàng(1)” và hội nhập quốc tế mạnh mẽ.

– Cách mạng khoa học và công nghệ, đặc biệt là công nghệ thông tin và truyền thông, kinh tế tri thức phát triển mạnh làm biến đổi sâu sắc các lĩnh vực của đời sống xã hội, tạo điều kiện thuận lợi để đổi mới căn bản, toàn diện và đồng bộ các yếu tố cơ bản của chương trình giáo dục (nội dung, phương pháp và hình thức tổ chức giáo dục), đổi mới quản lí giáo dục và xây dựng một nền giáo dục tiên tiến, hiện đại đáp ứng nhu cầu của xã hội và cá nhân người học.

– Quá trình hội nhập quốc tế sâu rộng về giáo dục đang diễn ra ở quy mô toàn cầu tạo cơ hội thuận lợi để nước ta tiếp cận với các xu thế mới, tri thức mới, những mô hình giáo dục và quản lí giáo dục hiện đại và tranh thủ các nguồn lực bên ngoài để phát triểngiáo dục.

– Giáo dục trên thế giới đang diễn ra những xu hướng mới: xây dựng xã hội học tập cùng với các điều kiện bảo đảm học tập suốt đời; đại chúng hoá, đa dạng hoá, toàn cầu hoá, hội nhập và hợp tác cùng với cạnh tranh quốc tế về giáo dục…

– Nhân dân ta với truyền thống hiếu học và chăm lo cho giáo dục, sẽ tiếp tục dành sự quan tâm và đầu tư cao cho giáo dục và đào tạo.

Những thách thức:

– Sự nghiệp công nghiệp hoá, hiện đại hoá đất nước và hội nhập quốc tế đòi hỏi phải có nguồn nhân lực chất lượng cao, trong khi nguồn lực quốc gia và khả năng đầu tư cho giáo dục của Nhà nước và phần đông gia đình còn hạn chế. Chất lượng nguồn nhân lực còn thấp, đặt ra nhiệm vụ nặng nề và thách thức lớn đối với sự phát triển giáo dục và đào tạo.

– Khoảng cách giàu nghèo giữa các nhóm dân cư, sự phát triển không đều giữa các địa phương vẫn tiếp tục là nguyên nhân dẫn đến thiếu bình đẳng về cơ hội tiếp cận giáo dục và khoảng cách chất lượng giáo dục giữa các đối tượng người học và các vùng miền.

– Tư duy bao cấp, sức ì trong nhận thức, tác phong quan liêu trong ứng xử với giáo dục của nhiều cấp, nhiều ngành, của nhà giáo và cán bộ quản lí giáo dục, không theo kịp sự phát triển nhanh của kinh tế – xã hội và khoa học công nghệ; bệnh thành tích, hư danh, chạy theo bằng cấp trong cán bộ và người dân chậm được khắc phục.

– Khoảng cách phát triển về kinh tế – xã hội, khoa học và công nghệ, giáo dục và đào tạo giữa nước ta và các nước tiên tiến trong khu vực, trên thế giới có xu hướng gia tăng. Hội nhập quốc tế và sự phát triển của kinh tế thị trường đang làm nảy sinh nhiều nguy cơ tiềm ẩn như sự thâm nhập lối sống không lành mạnh, xói mòn bản sắc văn hoá dân tộc; sự thâm nhập của các loại dịch vụ giáo dục kém chất lượng, lạm dụng dạy thêm, học thêm, chạy trường,chạy điểm…

8. Trong các quan điểm chỉ đạo thể hiện tại Nghị quyết Hội nghị Trung ương 8 (khoá XI), những nội dung nào là tiếp tục, kế thừa các quan điểm chỉ đạo về giáo dục và đào tạo đã có trước đây của Đảng, những nội dung nào là mới?

Các văn kiện của Đảng về giáo dục và đào tạo trước đây đã nêu nhiều quan điểm chỉ đạo đến nay vẫn còn nguyên giá trị, cần tiếp tục quán triệt và thực hiện: Giáo dục và đào tạo là quốc sách hàng đầu; đầu tư cho giáo dục là đầu tư phát triển; giáo dục là sự nghiệp của toàn Đảng, của Nhà nước và của toàn dân; mục tiêu của giáo dục là nâng cao dân trí, đào tạo nhân lực, bồi dưỡng nhân tài; phát triển giáo dục gắn với nhu cầu phát triển kinh tế – xã hội và củng cố quốc phòng – an ninh; đa dạng hoá các loại hình giáo dục; học đi đôi với hành, giáo dục nhà trường gắn liền với giáo dục gia đình, xã hội; thực hiện công bằng trong giáo dục; ưu tiên đầu tư phát triển giáo dục vùng có điều kiện kinh tế – xã hội đặc biệt khó khăn, vùng dân tộc thiểu số và các đối tượng diện chính sách; thực hiện dân chủ hoá, xã hội hoágiáo dục.Để thực hiện đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục và đào tạo đáp ứng yêu cầu công nghiệp hoá, hiện đại hoá trong điều kiện kinh tế thị trường, định hướng xã hội chủ nghĩa và hội nhậpquốc tế, Đảng ta đã đề ra một số nội dung mới trong quan điểm chỉ đạo:

– Giáo dục và đào tạo là một nhân tố quyết định thành công của sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc; đầu tư cho giáo dục được ưu tiên đi trước trong các chương trình, kế hoạch phát triển kinhtế – xã hội.

-Cụ thể hóa nội hàm quan niệm và các yêu cầu về “đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục và đào tạo” (xem câu 4).

– Chuyển mạnh quá trình giáo dục từ chủ yếu chú trọng trang bị kiến thức sang phát triển toàn diện năng lực và phẩm chất người học.

– Phát triển giáo dục và đào tạo phải phù hợp quy luật phát triển khách quan, những tiến bộ khoa học và công nghệ. Chuyển phát triển giáo dục từ chủ yếu theo mục tiêu số lượng sang chú trọng chất lượng và hiệu quả, đồng thời đáp ứng yêu cầu số lượng. Thực hiện chuẩn hoá, hiện đại hoá.

– Đổi mới hệ thống giáo dục theo hướng mở, linh hoạt, bảo đảm liên thông giữa các bậc học, trình độ và giữa các phương thức đào tạo; tạo điều kiện thuận lợi cho việc học tập suốt đời; xây dựng xã hộihọc tập.

– Chủ động phát huy mặt tích cực, hạn chế mặt tiêu cực của cơ chế thị trường, bảo đảm định hướng xã hội chủ nghĩa trong phát triển giáo dục. Phát triển hài hoà, bình đẳng, hỗ trợ lẫn nhau giữa giáo dục công lập và ngoài công lập, giáo dục các vùng miền.

– Chủ động, tích cực hội nhập quốc tế để phát triển giáo dục và đào tạo, đồng thời giáo dục và đào tạo phải đáp ứng yêu cầu hội nhập quốc tế để phát triển đất nước.

9.   Mục tiêu tổng quát đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục và
đào tạo có những nội dung nào mới so với mục tiêu lâu nay đã xác định?

– Về mục tiêu đào tạo con người: Vừa đào tạo con người Việt Nam phát triển toàn diện, yêu gia đình, yêu Tổ quốc, yêu đồng bào, sống tốt và làm việc hiệu quả, đáp ứng yêu cầu xây dựng và bảo vệ Tổ quốc; vừa đảm bảo phát huy tốt nhất tiềm năng riêng của mỗicá nhân.

– Về mục tiêu hệ thống: Xây dựng nền giáo dục mở, thực học, thực nghiệp, dạy tốt, học tốt, quản lí tốt; có cơ cấu và phương thức giáo dục hợp lí, gắn với xây dựng xã hội học tập; chuẩn hoá, hiện đại hoá, dân chủ hoá, xã hội hoá và hội nhập quốc tế hệ thống giáo dục và đào tạo; giữ vững định hướng xã hội chủ nghĩa và bản sắc dân tộc. Tạo chuyển biến căn bản mạnh mẽ về chất lượng, hiệu quả, giáo dục đào tạo; đáp ứng ngày càng tốt hơn công cuộc xây dựng, bảo vệ Tổ quốc và nhu cầu học tập của nhân dân. Phấn đấu đến năm 2030, nền giáo dục Việt Nam đạt trình độ tiên tiến trong khu vực.

10. Thế nào là phát triển toàn diện năng lực và phẩm chất người học?

Trước đây mục tiêu giáo dục toàn diện thường được hiểu đơn giản là: Học sinh phải học đầy đủ tất cả các môn học thuộc các lĩnh vực khoa học tự nhiên, khoa học xã hội và nhân văn, nghệ thuật, thể dục thể thao… Không những thế, việc thực hiện mục tiêu giáo dục cũng nghiêng về truyền thụ kiến thức càng nhiều càng tốt; chú trọng dạy chữ hơn dạy người, chú trọng truyền bá kiến thức hơn đào tạo, bồi dưỡng năng lực của người học; ít yêu cầu người học vận dụng kiến thức vào thực tế… Tình hình này đã dẫn đến hiện tượng”quá tải”, vừa thừa, vừa thiếu đối với người học và đối với mục tiêu giáo dục.

Mục tiêu giáo dục theo tinh thần đổi mới là: phát triển toàn diện năng lực và phẩm chất người học. Toàn diện ở đây được hiểu là chú trọng phát triển cả phẩm chất và năng lực con người, cả dạy chữ, dạy người, dạy nghề. Giáo dục và đào tạo phải tạo ra những con người có phẩm chất, năng lực cần thiết như trung thực, nhân văn, tự do sáng tạo, có hoài bão và lí tưởng phục vụ Tổ quốc, cộng đồng; đồng thời phải phát huy tốt nhất tiềm năng, khả năng sáng tạo của mỗi cá nhân, làm chủ bản thân, làm chủ đất nước và làm chủ xã hội; có hiểu biết và kĩ năng cơ bản để sống tốt và làm việc hiệu quả… như Bác Hồ từng mong muốn: “một nền giáo dục sẽ đào tạo các em nên những người công dân hữu ích cho nước Việt Nam, một nền giáo dục làm phát triển hoàn toàn những năng lực sẵn có của các em“.

11. Thế nào là thực học, thực nghiệp?

Thực học, thực nghiệp là người dạy và người học hiểu đúng mục đích của việc dạy và học; dạy và học thực chất; kết quả thi, kiểm tra phản ánh đúng, thực chất chất lượng giáo dục; người học là chủ thể trung tâm của quá trình giáo dục, sau khi tốt nghiệp có đủ năng lực và phẩm chất cần thiết để sống và làm việc.

Thực học, thực nghiệp đối lập với hư học, hư danh, bệnh thành tích, với việc chạy điểm, chạy bằng cấp, bằng thật học giả mà dư luận xã hội bức xúc, lên án.

12. Thế nào là hệ thống giáo dục mở?

Hệ thống giáo dục mở là hệ thống giáo dục linh hoạt, liên thông giữa các yếu tố (nội dung, phương pháp, phương thức, thời gian, không gian, chủ thể giáo dục…) của hệ thống và liên thông với môi trường bên ngoài hệ thống, bảo đảm tính sáng tạo cho việc xây dựng, tổ chức các nội dung, hình thức giáo dục; tạo cơ hội tiếp cận giáo dục cho mọi người; tận dụng các nguồn lực cho giáo dục và bảo đảm tính hiệu quả, phát triển bền vững củahệ thống.

Nói cách khác, hệ thống giáo dục mở là hệ thống giáo dục tạo ra cơ hội phát triển chương trình giáo dục, tạo cơ hội học tập phù hợp cho mọi đối tượng có nhu cầu, không phân biệt lứa tuổi, trình độ học vấn và nghề nghiệp, địa vị xã hội, giới tính trong mọi thời gian khác nhau và không gian khác nhau. Nhờ đó, việc học tập của con người có điều kiện để thực hiện không ngừng suốt đời.

13. Thế nào là học tập suốt đời, xã hội học tập?

Hiện nay, khái niệm “học tập suốt đời” ngày càng được nhắc đến thường xuyên hơn và có mặt trong hầu hết các chiến lược, chính sách quốc gia về giáo dục của mỗi đất nước. Theo UNESCO, “học tập suốt đời” là quá trình học tập diễn ra trong suốt cả cuộc đời, dựa trên bốn trụ cột: học để biết, học để làm việc, học để cùng nhau chung sống và học để làm người; thông qua các phương thức giáo dục chính quy, giáo dục thường xuyên; đặc biệt coi trọng tự học.

Xã hội học tập là một xã hội trong đó tất cả các tổ chức trong xã hội đều tham gia vào quá trình giáo dục, không riêng trường học. Ví dụ, một nhà máy, trách nhiệm chủ yếu là sản xuất hàng hoá, nhưng cũng có thể và cần phải tổ chức huấn luyện, bồi dưỡng nâng cao trình độ, kĩ năng nghề nghiệp cho công nhân và cũng có thể giáo dục cho công chúng về quá trình sản xuất, về sử dụng sản phẩm, về bảo vệ môi trường… và những đóng góp của họ cho xã hội. Nhà máy phải tham gia cùng nhà trường xây dựng và cải tiến chương trình giáo dục, là nơi cho học sinh, sinh viên thực hành, thực tập… Một khía cạnh khác của xã hội học tập là toàn thể công dân đều phải học tập và triệt để tận dụng các cơ hội do xã hội học tập cung cấp.

Học tập suốt đời và xã hội học tập là hai khái niệm có liên quan, gắn bó chặt chẽ với nhau. Xã hội học tập là nơi mà mọi cá nhân đều theo đuổi việc học thường xuyên, học suốt đời, mọi tổ chức đều trở thành những tổ chức học tập, mọi thành phần xã hội đều tham gia và đóng góp vào việc thúc đẩy học tập và phát triển giáo dục. Học tập suốt đời và xã hội học tập là một quan điểm tổng thể, toàn diện về sự phát triển, thay đổi, hợp tác và tham gia của mỗi một cộng đồng, mỗi một quốc gia trong thế giới có sự phát triển vũ bão của khoa học – công nghệ và bùng nổ thông tin, hội nhập và toàn cầu hoá ngày càng sâu rộng.

14. Quan điểm chỉ đạo và những nhiệm vụ, giải pháp chính trong Nghị quyết Trung ương 8 (khoá XI) đối với giáo dục ngoài công lập?

Ngay từ Nghị quyết Trung ương 2 (khoá VIII), Đảng ta đã xác định: “Đa dạng hoá các loại hình giáo dục – đào tạo”; “Phát triển những trường bán công, dân lập ở những nơi có điều kiện, từng bước mở các trường tư thục ở một số bậc học như: mầm non, phổ thông trung học (cấp III), trung học chuyên nghiệp, dạy nghề,
đại học”.

Nghị quyết Hội nghị Trung ương 8 (khoá XI) tiếp tục thể hiện và phát triển thêm đường lối, chính sách của Đảng, Nhà nước đối với giáo dục ngoài công lập.

Về quan điểm chỉ đạo, Nghị quyết xác định: “Phát triển hài hoà, hỗ trợ giữa giáo dục công lập và giáo dục ngoài công lập“.

Trong các nhiệm vụ, giải pháp, có nhiều điểm liên quan hoặc trực tiếp nói về giáo dục ngoài công lập. Cụ thể như sau:

– Khuyến khích xã hội đầu tư phát triển các trường chất lượng cao ở tất cả các cấp học và trình độ đào tạo. Tăng tỉ lệ trường ngoài công lập đối với giáo dục nghề nghiệp và giáo dục đại học. Hướng tới có loại hình cơ sở giáo dục do cộng đồngđầu tư.

– Đối với giáo dục mầm non, giáo dục phổ thông, khuyến khích phát triển các loại hình trường ngoài công lập đáp ứng yêu cầu xã hội về giáo dục chất lượng cao ở khu vực đô thị.

– Đa dạng hoá các phương thức đào tạo. Đẩy mạnh đào tạo, bồi dưỡng năng lực, kĩ năng nghề tại cơ sở sản xuất, kinh doanh.Có cơ chế để tổ chức, cá nhân người sử dụng lao động tham gia xây dựng, điều chỉnh, thực hiện chương trình đào tạo và đánh giá năng lựcngười học.

– Đối với giáo dục nghề nghiệp và giáo dục đại học, thực hiện cơ chế đặt hàng trên cơ sở hệ thống định mức kinh tế – kĩ thuật, tiêu chuẩn chất lượng của một số loại hình dịch vụ đào tạo (không phân biệt loại hình cơ sở đào tạo), bảo đảm chi trả tương ứng chất lượng, phù hợp với ngành nghề và trình độ đào tạo. Minh bạch hoá các hoạt động liên danh, liên kết đào tạo, sử dụng nguồn lực công; bảo đảm sự hài hoà giữa các lợi ích với tích luỹ tái đầu tư.

– Đẩy mạnh xã hội hoá, trước hết là đối với giáo dục nghề nghiệp và giáo dục đại học; có chính sách khuyến khích cạnh tranh lành mạnh trong giáo dục và đào tạo trên cơ sở bảo đảm quyền lợi của người học, người sử dụng lao động và cơ sở giáo dục, đào tạo. Đối với các ngành đào tạo có khả năng xã hội hoá cao, ngân sách nhà nước chỉ hỗ trợ các đối tượng chính sách, đồng bào dân tộc thiểu số và khuyến khích tài năng. Tiến tới bình đẳng về quyền được hỗ trợ của Nhà nước đối với người học ở trường công lập và trường ngoài công lập. Bảo đảm bình đẳng giữa nhà giáo trường công lập và nhà giáo trường ngoài công lập về tôn vinh và cơ hội đào tạo, bồi dưỡng chuyên môn nghiệp vụ.

– Khuyến khích các doanh nghiệp, cá nhân sử dụng lao động tham gia hỗ trợ hoạt động đào tạo. Xây dựng cơ chế, chính sách tài chính phù hợp đối với các loại hình trường. Có cơ chế ưu đãi tín dụng cho các cơ sở giáo dục, đào tạo.

– Có chính sách hỗ trợ để có mặt bằng xây dựng trường.

15.     Quan điểm chỉ đạo và những nhiệm vụ, giải pháp chính trong Nghị quyết Trung ương 8 (khoá XI) về phát triển giáo dục vùng dân tộc thiểu số, vùng khó khăn và hỗ trợ các đối tượng chính sách xã hội?

Trong những năm qua, nhiều chính sách về giáo dục và đào tạo đối với vùng khó khăn, vùng có đông đồng bào dân tộc thiểu số sinh sống đã được ban hành, góp phần nâng cao dân trí, đào tạo nguồn nhân lực cho các địa phương nhằm phát triển kinh tế – xã hội, xoá đói giảm nghèo, góp phần bảo đảm an ninh quốc phòng và giữ vững chủ quyền quốc gia. Các chính sách về giáo dục tập trung vào việc phát triển mạng lưới trường, lớp đến các xã, thôn, bản, tăng cường đầu tư xây dựng cơ sở vật chất, thiết bị; các chế độ, chính sách hỗ trợ cho cán bộ, giáo viên công tác ở vùng có điều kiện kinh tế – xã hội đặc biệt khó khăn, các trường chuyên biệt vùng dân tộc thiểu số và các chính sách cho người học là người dân tộc thiểu số, người có hoàn cảnh khó khăn và các đối tượng chính sách, đảm bảo cơ hội học tập cho mọi người nhằm tạo công bằng xã hội trong giáo dục.

Về quan điểm chỉ đạo, Nghị quyết Trung ương 8 (khoá XI) xác định: “Phát triển hài hoà, hỗ trợgiữa giáo dục công lập và ngoài công lập,giữa các vùng miền. Ưu tiên đầu tư phát triển giáo dục và đào tạo đối với các vùng đặc biệt khó khăn, vùng dân tộc thiểu số, biên giới, hải đảo, vùng sâu, vùng xa và các đối tượng chính sách. Thực hiện dân chủ hoá, xã hội hoá giáo dục và đào tạo“.

Trong mục tiêu, Nghị quyết khẳng định bảo đảm cơ hội cho mọi người, nhất là vùng nông thôn, vùng khó khăn, các đối tượng chính sách được học tập nâng cao kiến thức, trình độ, kĩ năng chuyên môn nghiệp vụ và chất lượng cuộc sống; tạo điều kiện để người lao động chuyển đổi nghề; bảo đảm xoá mù chữ bền vững.

Để thực hiện có hiệu quả các quan điểm chỉ đạo của Nghị Quyết về phát triển giáo dục vùng dân tộc thiểu số, giáo dục vùng khó khăn và các đối tượng diện chính sách, nhiệm vụ, giải pháp trọng tâm trong thời gian tới được xác định cụ thể như sau:

– Các bộ, ngành, địa phương xây dựng quy hoạch dài hạn phát triển nguồn nhân lực, dự báo nhu cầu về số lượng, chất lượng nhân lực, cơ cấu ngành nghề, trình độ. Trên cơ sở đó, đặt hàng và phối hợp với các cơ sở giáo dục, đào tạo tổ chức thực hiện.

– Chương trình giáo dục tập trung vào những giá trị cơ bản của văn hoá, truyền thống và đạo lí dân tộc, tinh hoa văn hoá nhân loại.

– Biên soạn sách giáo khoa, tài liệu hỗ trợ dạy và học phù hợp với từng đối tượng học, chú ý đến học sinh dân tộc thiểu số và học sinh khuyết tật.

– Tiếp tục hoàn thiện chính sách hỗ trợ đối với các đối tượng chính sách, đồng bào dân tộc thiểu số. Đối với các ngành đào tạo có khả năng xã hội hoá cao, ngân sách nhà nước chỉ hỗ trợ các đối tượng chính sách, đồng bào dân tộc thiểu số và khuyến khích tài năng.

– Tiếp tục thực hiện mục tiêu kiên cố hoá trường, lớp học và xây dựng nhà công vụ cho giáo viên.

16. Vì sao lại giữ ổn định hệ thống giáo dục phổ thông 12 năm như hiện nay, trong khi có ý kiến đề nghị chỉ nên 11 năm?

Cơ cấu hệ thống giáo dục phải góp phần đảm bảo quyền lợi học tập của người dân. Chất lượng giáo dục của mỗi cấp học phải đảm bảo đạt chuẩn quốc gia và tương ứng với chất lượng quốc tế, phát huy hiệu quả đầu tư giáo dục.Trong quá trình góp ý cho Đề án đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục và đào tạo, có ý kiến đề nghị số năm học của giáo dục phổ thông (GDPT) là 11 năm. Căn cứ của đề xuất này chủ yếu là: (1) Số năm học giảm đi sẽ tiết kiệm được thời gian ngồi trên ghế nhà trường và giảm được chi phí của Nhà nước và gia đình, đồng thời tăng thêm được lực lượng lao động cho gia đình và xã hội; (2) GDPT Việt Nam đã từng có giai đoạn 11 năm; trên thế giới cũng có những nước thực hiện GDPT 11 năm và (3) Hiện nay, học sinh Việt Nam phát triển nhanh hơn về thể chất và tâm – sinh lí…

Tuy nhiên, sau nhiều hội thảo và nghiên cứu, đa số ý kiến vẫn đề nghị ổn định hệ thống giáo dục như hiện nay, tức 12 năm GDPT. Lí do chính là: (1) Trong lịch sử giáo dục Việt Nam, mô hình giáo dục 12 năm tồn tại lâu nhất và ổn định nhất (tính từ sau Cách mạng Tháng 8 năm 1945 đến nay, mô hình 12 năm đã tồn tại 32 năm trong phạm vi cả nước); (2) Mô hình GDPT 12 năm được thực hiện ở đa số nước trên thế giới. Theo thống kê của UNESCO, có 163/206 nước, GDPT từ 12 năm trở lên (12 – 14 năm), chiếm tỉ lệ 79,1%; trong đó, hệ thống GDPT 12 năm là phổ biến nhất: 117 nước, chiếm tỉ lệ 56,8%. Nhiều nước phát triển như Anh, Ý, Na uy… có hệ thống GDPT 13 năm; (3) Số giờ dạy học trung bình của 21 nước trong khối OECD(1) là 8.984 giờ; cao nhất là 12.893 giờ (Hoa Kì) và thấp nhất là 6.128 giờ (Hy Lạp). GDPT Việt Nam 12 năm như phần lớn các nước trong khối OECD, nhưng do điều kiện khó khăn khách quan, đại bộ phận trường phổ thông ở nước ta chỉ dạy học 1 buổi/ngày nên tổng số giờ học của học sinh Việt Nam chỉ là 7.924 giờ, ít hơn 16/21 nước trong khối OECD; (4) Xây dựng chương trình giáo dục phổ thông theo hướng phát triển năng lực học sinh là xu thế quốc tế đã và đang được nhiều nước áp dụng. Định hướng này đòi hỏi phải gia tăng thời lượng cho việc tổ chức các hoạt động học tập, đặc biệt là hoạt động thực hành và vận dụng kiến thức.

17. Tại sao hệ thống giáo dục phải đảm bảo sự phân luồng, liên thông hợp lí?

Quy luật phát triển của giáo dục nói chung là càng lên bậc học cao, số lượng người học càng giảm. Không có nước nào, kể cả những nước có điều kiện nhất, toàn bộ số học sinh tốt nghiệp trung học phổ thông, chuyển tất cả lên học cao đẳng, đại học. Học sinh có những năng lực, sở trường, sở thích khác nhau. Xã hội, thị trường lao động cũng đòi hỏi nhân lực các trình độ khác nhau, không nhất thiết và không cần người lao động nào cũng phải tốt nghiệp đại học, cao đẳng. Vì thế, cần phân luồng ngay từ những bậc học dưới (thường là sau trung học cơ sở và nhất là sau trung học phổ thông). Nhìn chung, sự phân luồng được thực hiện theo hai hướng chính: (1) hệ thống trường dạy nghề, trường trung cấp chuyên nghiệp nhằm đào tạo lực lượng lao động trực tiếp, có tay nghề kĩ thuật; (2) hệ thống các trường cao đẳng, đại học để học sinh học tiếp lên cao nhằm đào tạo đội ngũ trí thức, nguồn nhân lực trình độ cao và phát triển nhân tài. Phân luồng phù hợp sẽ tạo ra sự cân đối giữa các lực lượng lao động trong xã hội.

Bên cạnh việc thực hiện phân luồng một cách phù hợp, hệ thống giáo dục và đào tạo cần phải tạo được sự liên thông giữa các bậc học, các trình độ đào tạo, hệ thống chứng chỉ, bằng cấp… với mục đích tạo mọi điều kiện cho việc học tập được chuyển đổi một cách thuận tiện, linh hoạt; giúp mọi ngườidễ dàng tiếp tục học tập bằng nhiều hình thức khác nhau,chuyển đổi nghề nghiệp khi cần; động viên và đề cao tinh thần học suốt đời.

Làm tốt công tác liên thông sẽ có tác động tích cực trở lạiđối với phân luồng; giúp cho việc phân luồng dễ dàng và thuận lợi hơn.

18.     Mục tiêu cụ thể đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục mầm non? Những nội dung nào là mới so với mục tiêu lâu nay đã xác định?

Mục tiêu cụ thể đổi mới căn bản giáo dục mầm non là: Giúp trẻ phát triển thể chất, tình cảm, hiểu biết, thẩm mĩ, hình thành các yếu tố đầu tiên của nhân cách, chuẩn bị cho trẻ bước vào lớp 1.

Hoàn thành mục tiêu phổ cập giáo dục mầm non cho trẻ 5 tuổi vào năm 2015, nâng cao chất lượng phổ cập trong những năm tiếp theo và thực hiện miễn học phí trước năm 2020 cho đối tượng này. Từng bước chuẩn hoá hệ thống các trường mầm non. Phát triển giáo dục mầm non dưới 5 tuổi có chất lượng, phù hợp với điều kiện của từng địa phương và cơ sở giáo dục.

Những điểm mới trong mục tiêu giáo dục mầm non là:

– Hoàn thành mục tiêu phổ cập giáo dục mầm non cho trẻ 5 tuổivào năm 2015, nâng cao chất lượng phổ cập trong những năm tiếp theo.

– Thực hiện việc miễn học phí trước năm 2020 cho trẻ 5 tuổi.

– Từng bước chuẩn hoá trường mầm non và phát triển giáo dục mầm non dưới 5 tuổi có chất lượng phù hợp với điều kiện của từng địa phương và cơ sở giáo dục.

19. Giáo dục bắt buộc là gì?

Giáo dục bắt buộc là quy định, yêu cầu của Nhà nước về chương trình giáo dục tối thiểu đối với công dân. Nhà nước miễn học phí và bảo đảm những điều kiện cần thiết nhất cho mỗi người dân được học tập chương trình giáo dục bắt buộc. Người học có nghĩa vụ và trách nhiệm học tập theo quy định.

Trên thế giới hiện nay, số năm giáo dục bắt buộc thường là 9 năm (từ lớp 1 đến lớp 9), có nước ít hơn 9 năm, nhưng có nước 10, 11 năm hoặc nhiều hơn.

20. Mục tiêu cụ thể đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục phổ thông? Những nội dung nào là mới so với mục tiêu lâu nay đã xác định?

Mục tiêu cụ thể là:

– Tập trung phát triển trí tuệ, thể chất, hình thành phẩm chất, năng lực công dân, phát hiện và bồi dưỡng năng khiếu, định hướng nghề nghiệp cho học sinh.

– Nâng cao chất lượng giáo dục toàn diện, chú trọng giáo dục lí tưởng, truyền thống, đạo đức, lối sống, ngoại ngữ, tin học, năng lực và kĩ năng thực hành, vận dụng kiến thức vào thực tiễn. Phát triển khả năng sáng tạo, tự học, khuyến khích học tập suốt đời.

– Hoàn thành việc xây dựng chương trình giáo dục phổ thông giai đoạn sau năm 2015. Bảo đảm cho học sinh có trình độ trung học cơ sở (hết lớp 9) có tri thức phổ thông nền tảng, đáp ứng yêu cầu phân luồng mạnh sau trung học cơ sở; trung học phổ thông phải tiếp cận nghề nghiệp và chuẩn bị cho giai đoạn học sau phổ thông có chất lượng. Nâng cao chất lượng phổ cập giáo dục, thực hiện giáo dục bắt buộc 9 năm từ sau năm 2020.

– Phấn đấu đến năm 2020, có 80% thanh niên trong độ tuổi đạt trình độ giáo dục trung học phổ thông và tương đương.

Mục tiêu trên so với mục tiêu lâu nay có những điểm mới. Trước hết là việc nhấn mạnh tập trung hình thành “năng lực công dân; năng lực thực hành và vận dụng kiến thức vào thực tiễn“. Phát triển năng lực là một trong những yêu cầu quan trọng, thể hiện rõ nhất việc đổi mới mục tiêu giáo dục lần này. Năng lực được hiểu là sự vận dụng tổng hợp nhiều yếu tố (kiến thức, kĩ năng, thái độ, động cơ, hứng thú…) nhằm thực hiện công việc có hiệu quả. Quan niệm này chi phối toàn bộ các yếu tố của quá trình giáo dục, từ nội dung, phương pháp đến đánh giá kết quả học tập. Mục tiêu phát triển năng lực nhằm khắc phục tình trạng quá chú trọng vào trang bị kiến thức hàn lâm, kinh viện; người học biết nhiều lí thuyết nhưng thực hành, vận dụng kém… Thứ hai, mục tiêu “chú trọng ngoại ngữ (trước hết là tiếng Anh), tin học” cũng là nội dung mới nhằm đáp ứng yêu cầu hội nhập quốc tế và nền kinh tế tri thức. Ngoài hai nội dung vừa nêu, mục tiêu học sinh học hết trung học cơ sở phải có tri thức phổ thông nền tảng, “giáo dục bắt buộc 9 năm từ sau 2020”, có 80% thanh niên trong độ tuổi đạt trình độ giáo dục trung học phổ thông và tương đương cũng là nội dung mới.

21. Mục tiêu cụ thể đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục nghề nghiệp? Những nội dung nào là trọng tâm đổi mới so với trước đây?

Mục tiêu cụ thể là:

– Tập trung đào tạo nhân lực có kiến thức, kĩ năng và trách nhiệm nghề nghiệp.

– Hình thành hệ thống giáo dục nghề nghiệp với nhiều phương thức và trình độ đào tạo kĩ năng nghề nghiệp theo hướng ứng dụng, thực hành, bảo đảm đáp ứng nhu cầu nhân lực kĩ thuật công nghệ của thị trường lao động trong nước và quốc tế.

Những nội dung trọng tâm đổi mới mục tiêu giáo dục nghề nghiệp:

– Tích hợp kiến thức, kĩ năng và trách nhiệm nghề nghiệp để hình thành năng lực, phẩm chất cho người học.

– Hình thành hệ thống giáo dục nghề nghiệp với nhiều phương thức và trình độ đào tạo.

– Giáo dục nghề nghiệp phát triển theo hướng ứng dụng, thực hành bảo đảm đáp ứng nhu cầu nhân lực kĩ thuật, công nghệ của thị trường lao động trong nước và quốc tế.

22. Mục tiêu cụ thể đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục đại học? Những nội dung nào là mới so với mục tiêu lâu nay đã xác định?

Mục tiêu cụ thể là:

– Tập trung đào tạo nhân lực trình độ cao, bồi dưỡng nhân tài, phát triển phẩm chất, năng lực tự học, tự làm giàu tri thức, sáng tạo của người học.

– Hoàn thiện mạng lưới các cơ sở giáo dục đại học, cơ cấu ngành nghề và trình độ đào tạo phù hợp với quy hoạch phát triển nguồn nhân lực quốc gia; trong đó có một số trường và ngành đào tạo ngang tầm khu vực và quốc tế. Đa dạng hoá các cơ sở đào tạo phù hợp với nhu cầu phát triển công nghệ và các lĩnh vực, ngành nghề; yêu cầu xây dựng, bảo vệ Tổ quốc và hội nhập quốc tế.

Nội dung mới so với trước đây:

– Giáo dục đại học không chỉ tập trung đào tạo nhân lực trình độ cao, bồi dưỡng nhân tài mà phải đặc biệt coi trọng phát triển phẩm chất, năng lực tự học, tự làm giàu tri thức, sáng tạo của người học.

– Mạng lưới các cơ sở giáo dục đại học, cơ cấu ngành nghề và trình độ đào tạo phải phù hợp với quy hoạch phát triển nguồn nhân lực quốc gia; trong đó có một số trường ngang tầm khu vực và quốc tế.

– Thực hiện phân tầng cơ sở giáo dục đại học nhằm phục vụ công tác quy hoạch mạng lưới cơ sở giáo dục đại học phù hợp với yêu cầu phát triển kinh tế – xã hội; thực hiện xếp hạng các cơ sở giáo dục đại học để đánh giá uy tín và chất lượng đào tạo phục vụ quản lí nhà nước và ưu tiên đầu tư về ngân sách.

– Phát triển giáo dục đại học phải gắn với tiến bộ khoa học và công nghệ; phù hợp với quy luật khách quan. Chuyển phát triển giáo dục và đào tạo, trong đó có giáo dục đại học từ chủ yếu theo số lượng sang chú trọng chất lượng và hiệu quả, đồng thời đáp ứng yêu cầu số lượng.

23. Mục tiêu cụ thể đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục thường xuyên? Những nội dung nào là mới so với mục tiêu lâu nay đã xác định?

Mục tiêu cụ thể là:

-Bảo đảm cơ hội cho mọi người, nhất là ở vùng nông thôn, vùng khó khăn, các đối tượng diện chính sách được học tập nâng cao kiến thức, trình độ, kĩ năng chuyên môn nghiệp vụ và chất lượng cuộc sống; tạo điều kiện thuận lợi để chuyển đổi nghề nghiệp đối với người lao động; bảo đảm xoá mù chữ bền vững.

– Hoàn thiện mạng lưới cơ sở giáo dục thường xuyên và các hình thức học tập, thực hành phong phú, linh hoạt, coi trọng tự học và giáo dục từ xa.

Những nội dung mới so với mục tiêu lâu nay đã xác định: Nhấn mạnh phát triển giáo dục thường xuyên gắn kết chặt chẽ và liên thông với giáo dục chính quy để phát triển tài nguyên con người; giáo dục thường xuyên tạo điều kiện thuận lợi cho người lao động được bổ sung kiến thức, kĩ năng nghề nghiệp để có thể chuyển đổi nghề nghiệp, thích ứng với sự phát triển kinh tế – xã hội; mở rộng các hình thức học tập phong phú, linh hoạt và đặc biệt coi trọng tự học, coi việc thường xuyên học tập, học suốt đời của mỗi cá nhân là yếu tố quyết định xây dựng thành công một xã hội học tập.

24. Giải pháp khắc phục tình trạng quá tải của chương trình và sách giáo khoa giáo dục phổ thông hiện nay?

Hiện tượng “quá tải” trong nhà trường phổ thông là một thực tế gây bức xúc xã hội. Hiện tượng ấy do nhiều nguyên nhân, trong đó có nguyên nhân về chương trình và sách giáo khoa. Để khắc phục tình trạng này, phải tiến hành đồng bộ nhiều giải pháp. Riêng về chương trình và sách giáo khoa hiện hành, thời gian qua Bộ Giáo dục và Đào tạo đã có những giải pháp nhằm khắc phục hạn chế như: Rà soát lại chương trình và sách giáo khoa, qua đó bỏ bớt những nội dung quá khó hoặc chưa cần thiết với học sinh phổ thông; loại bỏ các thông tin đã lạc hậu; trao quyền tự chủ cho giáo viên trong việc sắp xếp lại nội dung, cấu trúc bài giảng sao phù hợp với đối tượng người học của từng vùng miền; đổi mới việc ra đề thi theo hướng mở, tăng cường yêu cầu vận dụng kiến thức, giảm các yêu cầu ghi nhớ máy móc các số liệu, thuộc lòng các nội dung học tập.

Cách làm trên chỉ là giải pháp trước mắt, phục vụ trực tiếp cho yêu cầu nhằm giảm tải, giảm bớt áp lực và gánh nặng học hành cho học sinh. Sự quá tải của chương trình và sách giáo khoa chỉ có thể khắc phục căn bản khi xây dựng lại chương trình và sách giáo khoa mới sau 2015.

25. Nội dung và phương pháp giáo dục phổ thông được đổi mới theo hướng nào?

Quan điểm chỉ đạo đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục phổ thông là chuyển mạnh quá trình giáo dục từ chủ yếu trang bị kiến thức sang phát triển toàn diện năng lực và phẩm chất người học. Học đi đôi với hành; lí luận gắn với thực tiễn; giáo dục nhà trường kết hợp với giáo dục gia đình và giáo dục xã hội.

Định hướng khái quát này được thể hiện cụ thể ở một số điểmsau đây:

– Chương trình giáo dục phổ thông sẽ được xây dựng thành một chỉnh thể xuyên suốt từ lớp 1- lớp 12; tích hợp cao ở các lớp/cấp học dưới; phân hoá mạnh ở các lớp/cấp học cao hơn, nhất là ở trung học phổ thông. Số môn học bắt buộc sẽ giảm nhiều; học sinh được tự chọn các môn học/các chuyên đề phù hợp với năng lực và sở thích, gắn với định hướng nghề nghiệp sau này.

– Nội dung các môn học sẽ “tinh giản, cơ bản, hiện đại, giảm tính hàn lâm, tăng tính thực hành và vận dụng kiến thức và kĩ năng vào thực tiễn”. Định hướng trên cũng hạn chế được tính hàn lâm, xa rời cuộc sống.

– Phương pháp dạy và học sẽ khắc phục lối truyền thụ áp đặt một chiều, ghi nhớ máy móc; phát huy tính tích cực, chủ động, sáng tạo và vận dụng kiến thức, kĩ năng của người học, tập trung dạy cách học, cách nghĩ và tự học, theo phương châm “giảng ít, học nhiều”. Đẩy mạnh ứng dụng công nghệ thông tin và truyền thông trong dạy và học; đa dạng hoá các hình thức tổ chức giáo dục…

26. Dạy học tích hợp và dạy học phân hóa là gì?

Dạy học tích hợplà dạy học, trong đó giáo viên tổ chức, hướng dẫn để học sinh biết huy động tổng hợp kiến thức, kĩ năng thuộc nhiều lĩnh vực khác nhau nhằm giải quyết có hiệu quả các nhiệm vụ học tập; qua đó hình thành những kiến thức, kĩ năng mới; phát triển được những năng lực cần thiết, nhất là năng lực giải quyết vấn đề trong học tập và thực tiễn cuộc sống. Dạy học tích hợp sẽ giúp cho việc giảm số môn học và lồng ghép được các vấn đề thời sự của cuộc sống vào các môn học và hoạt động giáo dục.

Dạy học phân hoá là dạy học theo từng loại đối tượng, phù hợp với tâm – sinh lí, khả năng, nhu cầu và hứng thú của người học nhằm phát triển tối đa tiềm năng riêng vốn có của mỗi người học; người học được chủ động lựa chọn các môn học hoặc chủ đề phù hợp với năng lực và sở thích của mình.

27. Những đổi mới về kiểm tra, thi và đánh giá chất lượng giáo dục. Vì sao đổi mới kiểm tra, thi, đánh giá chất lượng giáo dục được coi là giải pháp đột phá đổi mới giáo dục?

Việc thi, kiểm tra, đánh giá chất lượng giáo dục sẽ được đổi mới theo hướng:

– Đổi mới cả nội dung, phương pháp đánh giá (kiểm tra, thi hết môn, thi lên lớp, thi tốt nghiệp). Chuyển từ đánh giá kiến thức mà người học nắm được sang đánh giá việc hình thành năng lực, phẩm chất của người học.

– Kết hợp chặt chẽ kết quả đánh giá định kì của người dạy với kết quả thi, đánh giá của người dạy và tự đánh giá của người học; đánh giá của nhà trường và đánh giá của xã hội.

– Tách bạch đánh giá kết quả học tập của từng học sinhvới đánh giá chất lượng giáo dục của nhà trường, địa phương và cả nước.

– Giao quyền tự chủ cho các trường đại học, cao đẳng trong tuyển sinh theo hướng: Các trường lập phương án tuyển sinh của mình theo hướng dẫn, quy định, trình Bộ Giáo dục và Đào tạo phê duyệt, để các trường tăng thêm quyền chủ động và đảm bảo công tác tuyển sinh được thực hiện nghiêm túc.

Đổi mới kiểm tra, thi, đánh giá được coi là giải pháp đột phá nhằm đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục và đào tạo Việt Namlà vì:

-Trong bối cảnh của Việt Nam, khi giáo dục nặng về ứng thí và tâm lí sính bằng cấp khá phổ biến trong xã hội thì công tác kiểm tra, thi, đánh giá có tác động hết sức mạnh mẽ đến việc dạy và học. “Thi gì học nấy” nên đổi mới kiểm tra, thi, đánh giá sẽ có tác động trở lại đến toàn bộ các yếu tố của quá trình dạy và học trong các nhà trường. Đổi mới kiểm tra, thi, đánh giá không đòi hỏi tốn kém nhiều kinh phí.

– Hiện trạng công tác kiểm tra, thi, đánh giá của cả hệ thống nước ta còn có nhiều hạn chế, lạc hậu từ mục tiêu, nội dung, phương pháp, phương tiện đến quy trình, cách thức xử lí, sử dụng kết quả; coi việc đánh giá kết quả học tập chỉ là việc cho điểm các bài thi, bài kiểm tra…; cách tổ chức còn nặng nề, tốn kém… Do đó, để đổi mới căn bản toàn diện giáo dục và đào tạo, nhất thiết phải thực hiện ngay việc đổi mới kiểm tra, đánh giá và thi cử.

28. Mối quan hệ giữa đổi mới giáo dục phổ thông và đổi mới ở các trường sư phạm lần này được thể hiện như thế nào?

– Đổi mới sư phạm lấy đổi mới giáo dục phổ thông làm mục đích, mục tiêu. Đổi mới ở trường sư phạm gắn bó chặt chẽ, hài hoà và đi trước một bước đổi mới giáo dục phổ thông. Đổi mới sư phạm là điều kiện thành công cho đổi mới phổ thông. Ngược lại, đổi mới phổ thông cũng đặt ra yêu cầu, “bài toán” cho đổi mới sư phạm. Mục tiêu, chương trình, nội dung, phương pháp đào tạo trong trường sư phạm sẽ phải thay đổi để việc đào tạo, đào tạo lại đội ngũ nhà giáo thực hiện được tốt chương trình giáo dục phổ thông mới.

– Giáo dục phổ thông và đào tạo sư phạm đều đã bắt đầu đổi mới. Ví dụ, việc đổi mới quá trình đào tạo sư phạm theo định hướng phát triển năng lực của giáo sinh, nhất là năng lực giáo dục và nghiệp vụ sư phạm thì không phải chờ đến khi ban hành chương trình giáo dục phổ thông mới; hơn nữa, dù chưa có chương trình mới thì phổ thông đã đang đổi mới từng phần, đang đặt ra những yêu cầu cấp bách đổi mới sư phạm. Như vậy, sư phạm và phổ thông phải cùng đổi mới, cùng tạo ra và nhân lên sức mạnh tổng hợp.

29. Lộ trình đổi mới giáo dục phổ thông sẽ được thực hiện như thế nào? Chỉ còn 2 năm nữa là tới mốc 2015, liệu thời gian này có đủ để các ban, ngành thực hiện đề án kịp tiến độ?

Sau khi Trung ương ban hành Nghị quyết, tất cả các bộ, ngành, địa phương đều phải xây dựng Chương trình hành động để thực hiện. Mốc thời gian sau 2015 là mốc yêu cầu đổi mới chương trình giáo dục phổ thông. Đúng là thời gian còn không nhiều, nhưng từ sau Đại hội Đảng lần thứ XI, ngành Giáo dục đã tổ chức triển khai nghiên cứu nhiều vấn đề xung quanh đổi mới chương trình giáo dục phổ thông từ kinh nghiệm của Việt Nam đến xu thế quốc tế; không những thế còn tiến hành thực hiện vận dụng những tư tưởng, định hướng đổi mới vào thực tiễn dạy học, áp dụng một số mô hình và phương pháp dạy học được coi là tiên tiến, đúng hướng, có hiệu quả vào nhà trường như: Dạy tiếng Việt lớp 1 theo Công nghệ giáo dục. Vận dụng mô hình trường học mới ở tiểu học và đang chuẩn bị mở rộng lên trung học cơ sở. Áp dụng phương pháp dạy học dựa trên sự tìm tòi, trải nghiệm khoa học của học sinh (phương pháp “Bàn tay nặn bột”). Triển khai hướng dẫn và tổ chức thi sáng tạo khoa học kĩ thuật của học sinhphổ thông…

Bộ Giáo dục và Đào tạo đang khẩn trương hoàn thành Đề án đổi mới chương trình giáo dục phổ thông sau 2015 để trình Chính phủ phê duyệt. Trên cơ sở những việc đã và đang triển khai, sẽ triển khai mạnh mẽ, đồng bộ các mặt công tác và các điều kiện đảm bảo để thực hiện Đề án.

30. Vì sao nội dung giáo dục nghề nghiệp phải đổi mới theo hướng tích hợp kiến thức, kĩ năng, thái độ, hình thành năng lực nghề nghiệp cho người học? Sắp tới, sự đổi mới này sẽ được triển khai?

Hoạt động nghề nghiệp yêu cầu năng lực thực hiện của người lao động. Năng lực được hình thành chỉ thông qua tích hợp kiến thức, kĩ năng và thái độ, đạo đức nghề nghiệp. Nếu chỉ có kiến thức và kĩ năng mà không có thái độ, đạo đức nghề nghiệp đúng đắn thì người lao động sẽ không thể sử dụng kiến thức, kĩ năng một cách hiệu quả trong công việc, khó có cơ hội tìm việc làm.

Chúng ta chưa làm tốt việc tích hợp 3 thành tố trên trong quá trình thiết kế, thực hiện chương trình đào tạo. Các môn học hoặc học phần được thiết kế và thực hiện rời rạc, thiếu tích hợp nên người học khira trường thường rất lúng túng khi xử lí các vấn đề trong thực tếhành nghề.

Những công việc sắp tới cần làm là phải xây dựng tiêu chuẩn kĩ năng nghề nghiệp quốc gia, khung trình độ, chuẩn chương trình đào tạo dựa vào tiêu chuẩn kĩ năng nghề nghiệp, các tiêu chuẩn đánh giá; biên soạn và hiện đại hoá giáo trình, bồi dưỡng giáo viên và cán bộ quản lí theo yêu cầu tiếp cận năng lực; tăng cường đầu tư cơ sở vật chất cho giáo dục nghề nghiệp bằng nhiều nguồn khác nhau; phải có sự hợp tác chặt chẽ, thường xuyên giữa nhà trường và doanh nghiệp để huy động nguồn lực và cho phép người học sớm làm quen với thực tế việc làm theo ngành nghề đào tạo…

Thực hiện đổi mới quản lí giáo dục nghề nghiệp, trong đó chú trọng xây dựng quy hoạch cơ sở giáo dục nghề nghiệp để đảm bảo đầu tư hiệu quả; hoàn thiện các văn bản quy phạm pháp luật như Luật giáo dục nghề nghiệp, Quy chế đào tạo theo tín chỉ; quy định đảm bảo chất lượng; quy định về tiêu chuẩn định mức, thành lập Hội đồng tư vấn về giáo dục nghề nghiệp…

31. Vì sao cần phân định và phân định như thế nào công tác quản lí nhà nước về giáo dục và đào tạo với công tác quản trị của các cơ sở giáo dục, đào tạo?

Công tác quản lí nhả nước về giáo dục là nhiệm vụ của cơ quan quản lí nhà nước về giáo dục. Công tác quản trị (điều hành) các hoạt động giáo dục, đào tạo là trách nhiệm của các cơ sở giáo dục, đào tạo. Đây là hai lĩnh vực khác nhau nên cần phải được phânđịnh rõ:

– Thực hiện chương trình cải cách hành chính của Chính phủ và chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ về phân cấp quản lí, trong đó có phân cấp quản lí nhà nước về giáo dục. Theo đó, phải tăng cường phân cấp nhưng bảo đảm việc quản lí thống nhất, thông suốt từ Trung ương tới địa phương; một cơ quan có thể làm nhiều việc nhưng một việc chỉ một cơ quan làm và chịu trách nhiệm chính. Cơ quan quản lí giáo dục các cấp không làm thay những việc mà cơ sở giáo dục hoặc xã hội có thể làm được và làm tốt để hướng tới một xã hội dân sự.

– Cơ quan quản lí giáo dục từ Trung ương tới địa phương phải tập trung nhiệm vụ chủ yếu là xây dựng chính sách phát triển giáo dục để ban hành theo thẩm quyền, hoặc trình cấp có thẩm quyền ban hành. Tập trung công tác chỉ đạo, hướng dẫn, tổ chức thực hiện các chính sách pháp luật về giáo dục. Tăng cường công tác thanh tra, kiểm tra, khen thưởng và xử lí vi phạm các cơ sở giáo dục trong việc tuân thủ pháp luật về giáo dục.

– Các cơ sở giáo dục, đào tạo được giao quyền tự chủ, tự chịu trách nhiệm đồng bộ cả về tổ chức thực hiện nhiệm vụ, nhân lực, tài chính, tài sản để hoàn thành tốt nhiệm vụ chính trị được giao. Đổi mới quản trị của cơ sở giáo dục, đào tạo theo hướng phát huy dân chủ, tính sáng tạo. Trong hội đồng trường bảo đảm vai trò của Đảng uỷ và cơ quan chủ quản. Thực hiện cơ chế tự chủ, chịu trách nhiệm giải trình, công khai, chịu sự giám sát của các chủ thể nhà trường, của Nhà nước và của xã hội, chịu trách nhiệm báo cáo, giải trình trước các hoạt động thanh tra, kiểm tra của cơ quan quản lí các cấp.

32. Ý nghĩa của việc các cơ quan quản lí giáo dục ở địa phương được tham gia quyết định các vấn đề về nhân sự, tài chính cùng với quản lí thực hiện nhiệm vụ chuyên môn của giáo dục mầm non, giáo dục phổ thông và giáo dục nghề nghiệp?

Cơ quan quản lí giáo dục ở địa phương là Sở Giáo dục và Đào tạo, Phòng Giáo dục và Đào tạo. Sở Giáo dục và Đào tạo là cơ quan chuyên môn giúp Ủy ban nhân dân cấp tỉnh quản lí nhà nước về giáo dục trên địa bàn, chịu trách nhiệm trước Hội đồng nhân dân, Ủy ban nhân dân cấp tỉnh về chất lượng giáo dục trên địa bàn. Ở cấp huyện, Phòng Giáo dục và Đào tạo chịu trách nhiệm trước Sở Giáo dục và Đào tạo, Hội đồng nhân dân, Ủy ban nhân dân cùng cấp về chất lượng giáo dục trên địa bàn huyện. Chính phủ đã ban hành Nghị định số 115/2010/NĐ-CP quy định các cơ quan này có trách nhiệm bảo đảm chất lượng giáo dục thì phải được tham gia quyết định, quản lí các điều kiện bảo đảm chất lượng giáo dục về nhân sự và tài chính. Tuy nhiên, thời gian qua, việc triển khai của các địa phương còn nhiều mức độ khác nhau, cần phải tiếp tục quán triệt, thực hiện và rút kinh nghiệm để thực hiện đúng, đầy đủ vàtốt hơn.

Do vậy, Nghị quyết Trung ương xác định vấn đề này là hết sức cần thiết để tạo sự đồng thuận trong toàn Đảng và chính quyền các cấp, thể hiện đổi mới tư duy và phân cấp, tăng tính chủ động, tự chủ và tự chịu trách nhiệm của các cơ quan, đơn vị trong quản lí nhà nước về giáo dục.

33. Công tác giám sát, thanh tra, kiểm tra đã được đề cập như thế nào trong Nghị quyết?

Nghị quyết đã xác định một trong những nguyên nhân của các yếu kém về giáo dục trong thời gian qua là do “công tác quản lí chất lượng, thanh tra, kiểm tra, giám sát chưa được coi trọng đúng mức”. Trong điều kiện đẩy mạnh phân cấp quản lí, giao quyền tự chủ cho các cơ sở giáo dục, đào tạo thì công tác giám sát, thanh tra, kiểm tra phải được tăng cường. Nghị quyết khẳng định: Giao quyền tự chủ, tự chịu trách nhiệm cho các cơ sở giáo dục, đào tạo; phát huy vai trò hội đồng trường; thực hiện giám sát của các chủ thể trong nhà trường và xã hội; tăng cường công tác kiểm tra, thanh tra của cơ quan quản lí các cấp; bảo đảm dân chủ, công khai, minh bạch các hoạt động của cơ sở giáo dục theo quy định của pháp luật.

34. Thực hiện Nghị quyết, công tác kiểm định chất lượng sẽ được triển khai như thế nào trong thời gian tới?

Kiểm định chất lượng giáo dục là hoạt động tự đánh giá của cơ sở giáo dục, đào tạo và đánh giá ngoài của các cơ quan có chức năng đánh giá độc lập (thường được gọi là cơ quan kiểm định chất lượng giáo dục) để đánh giá các cơ sở giáo dục, đào tạo hoặc đánh giá các chương trình đào tạo theo tiêu chuẩn chất lượng giáo dục.

Kết quả kiểm định chất lượng giáo dục xác nhận mức độ cơ sở giáo dục đáp ứng mục tiêu đề ra trong từng giai đoạn nhất định, làm căn cứ để cơ sở giáo dục – đào tạo giải trình với các cơ quan quản lí nhà nước có thẩm quyền và xã hội về thực trạng chất lượng giáo dục, được công khai, là căn cứ tham khảo cho người học lựa chọn cơ sở giáo dục, đào tạo và nhà sử dụng lao động tuyển chọn nhân lực từ cơ sở đào tạo.

Những yêu cầu chung‎về kiểm định chất lượng giáo dục đã được đưa vào Luật giáo dục (2005), Luật Sửa đổi, bổ sung một số điều của luật giáo dục (2009) và Luật Giáo dục đại học (2012). Bộ Giáo dục và Đào tạo cũng đã ban hành các bộ tiêu chuẩn đánh giá và các quy trình kiểm định chất lượng giáo dục các cấp học, các quy định về thành lập các tổ chức kiểm định chất lượng giáo dục và các tiêu chuẩn về kiểm định viên…

Công tác kiểm định chất lượng giáo dục đang được triển khai trong cả nước. Tất cả các Sở Giáo dục và Đào tạo đều có Phòng Khảo thí và Quản lí chất lượng giáo dục. Trên 66% số cơ sở giáo dục mầm non, phổ thông, thường xuyên trong cả nước đã hoàn thành báo cáo tự đánh giá; nhiều cơ sở giáo dục mầm non, phổ thông, thường xuyên đã được công nhận đạt tiêu chuẩn chất lượng giáo dục. Từ nay đến năm 2020, tiếp tục huy động tất cả các cơ sở giáo dục mầm non, phổ thông, thường xuyên triển khai tự đánh giá, cải tiến chất lượng và đăng kí kiểm định chất lượng giáo dục theo chu kì 5 năm/lần.

Đối với các cơ sở giáo dục đại học và trung cấp chuyên nghiệp, tiếp tục triển khai thực hiện Đề án “Xây dựng và Phát triển hệ thống kiểm định chất lượng giáo dục đối với giáo dục đại học và trung cấp chuyên nghiệp giai đoạn 2011 – 2020” theo Quyết định số 4138/QĐ-BGDĐT ngày 20/9/2010 của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo. Theo đó, đến hết năm 2015 sẽ thành lập 3 tổ chức kiểm định chất lượng giáo dục (tổ chức kiểm định đầu tiên được thành lập theo quyết định số 3568/QĐ-BGDĐT ngày 05/9/2013), đến năm 2020 có 95% số cơ sở giáo dục đại học, trung cấp chuyên nghiệp và các chương trình đào tạo được kiểm định ít nhất một lần.

35. Đội ngũ nhà giáo, cán bộ quản lí giáo dục có vai trò như thế nào trong việc thực hiện Nghị quyết? Các giải pháp cơ bản để xây dựng và phát triển đội ngũ này trong thời gian tới?

Văn kiện Đại hội Đảng lần thứ XI khẳng định: Cùng với đổi mới cơ chế quản lí, phát triển đội ngũ nhà giáo và cán bộ quản lí giáo dục là khâu then chốt của đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục và đào tạo. Nghị quyết Trung ương 8 (khoá XI) yêu cầu: “Nâng cao nhận thức về vai trò quyết định chất lượng giáo dục và đào tạo của đội ngũ nhà giáo và cán bộ quản lí giáo dục”. Để xây dựng, phát triển đội ngũ này, cần:

-Xây dựng quy hoạch và kế hoạch đào tạo, bồi dưỡng đội ngũ nhà giáo và cán bộ quản lí giáo dục gắn với nhu cầu phát triển kinh tế – xã hội, bảo đảm an ninh, quốc phòng và hội nhập quốc tế.

-Khắc phục tình trạng phân tán các cơ sở đào tạo nhà giáo; tập trung xây dựng một số trường sư phạm, trường sư phạm kĩ thuật trọng điểm; điều phối hệ thống trường sư phạm theo mục tiêu, kế hoạch đào tạo, bồi dưỡng nhà giáo và cán bộ quản lí giáo dục trên phạm vicả nước.

– Có cơ chế tuyển sinh và cử tuyển riêng để tuyển chọn được những người thực sự có phẩm chất, năng lực phù hợp vào ngànhsư phạm.

– Đổi mới mạnh mẽ mục tiêu, nội dung, phương pháp đào tạo, đào tạo lại, bồi dưỡng và đánh giá kết quả học tập, rèn luyện của nhà giáo theo yêu cầu nâng cao chất lượng, trách nhiệm, đạo đức nhà giáo và năng lực nghề nghiệp.

– Thực hiện chuẩn hoá đội ngũ nhà giáo theo từng cấp học và trình độ đào tạo. Tiến tới tất cả giáo viên tiểu học, trung học cơ sở phải có trình độ đại học trở lên; giáo viên, giảng viên các cơ sở giáo dục nghề nghiệp có trình độ đại học trở lên và có năng lực sư phạm, năng lực chuyên môn tương ứng với trình độ và ngành nghề đào tạo; giảng viên cao đẳng, đại học có trình độ từ thạc sĩ trở lên và phải được đào tạo, bồi dưỡng nghiệp vụ sư phạm. Cán bộ quản lí giáo dục các cấp phải được đào tạo về nghiệp vụ quản lí.

Có chế độ ưu đãi đối với nhà giáo và cán bộ quản lí giáo dục:

– Việc tuyển dụng, sử dụng, đãi ngộ, tôn vinh nhà giáo và cán bộ quản lí giáo dục phải trên cơ sở đánh giá thực tế năng lực, đạo đức nghề nghiệp và hiệu quả công tác. Có chế độ ưu đãi và quy định hợp lí tuổi nghỉ hưu đối với nhà giáo có trình độ cao, đồng thời có cơ chế sàng lọc, miễn nhiệm, bố trí công việc khác hoặc kiên quyết đưa ra khỏi ngành đối với những người không đủ phẩm chất, năng lực, không đáp ứng yêu cầu, nhiệm vụ.

-Lương và các chính sách khác là một trong những yếu tố chính tạo động lực cống hiến và đổi mới giáo dục của đội ngũ nhà giáo. Nghị quyết Trung ương lần này tiếp tục khẳng định:”Lương của nhà giáo được ưu tiên xếp cao nhất trong hệ thống thang bậc lương hành chính sự nghiệp và có thêm phụ cấp tùy theo tính chất công việc,theo vùng”.

– Có chính sách hỗ trợ giảng viên trẻ về chỗ ở, học tập và nghiên cứu khoa học; khuyến khích đội ngũ nhà giáo và cán bộ quản lí nâng cao trình độ chuyên môn nghiệp vụ. Bảo đảm bình đẳng về tôn vinh và cơ hội đào tạo, bồi dưỡng chuyên môn nghiệp vụ giữa nhà giáo trường công lập và trường ngoài công lập. Tạo điều kiện để người Việt Nam ở nước ngoài, chuyên gia quốc tế tham gia giảng dạy và nghiên cứu trong nước.

36. Chính sách đầu tư về cơ sở vật chất và trang thiết bị đáp ứng yêu cầu đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục và đào tạo trong điều kiện hiện nay?

Nhà nước giữ vai trò chủ đạo trong đầu tư phát triển giáo dục và đào tạo, chú trọng nâng cao hiệu quả sử dụng vốn trong đầu tư, đầu tư có trọng tâm, trọng điểm, đúng mục đích phù hợp với điều kiện phát triển kinh tế – xã hội của đất nước.

Xây dựng và hoàn thiện cơ chế chính sách để đẩy mạnh xã hội hoá giáo dục, khuyến khích các doanh nghiệp tham gia đầu tư cho giáo dục, đặc biệt là giáo dục đại học và giáo dục nghề nghiệp, khuyến khích các loại hình giáo dục ngoài công lập. Lựa chọn các dự án và khuyến khích đầu tư theo các hình thức BOT, PPP… nhằm thu hút vốn ngoài ngân sách nhà nước. Có chính sách hỗ trợ để có mặt bằng xây dựng trường.

Khai thác triệt để và sử dụng có hiệu quả cơ sở vật chất, trang thiết bị hiện có, chỉ đầu tư mới khi cần thiết và phù hợp với quy hoạch phát triển của hệ thống giáo dục.

Ưu tiên thực hiện mục tiêu kiên cố hoá trường, lớp học và nhà công vụ cho giáo viên, từng bước hiện đại hoá cơ sở vật chất kĩ thuật, đặc biệt là hạ tầng công nghệ thông tin. Đảm bảo đến 2020 đủ số phòng học trên lớp và số học sinh mỗi lớp không vượt quá quy định của từng cấp học. Trước mắt, ưu tiên đủ số phòng học, nhà công vụ cho giáo viên, ưu tiên đầu tư cho phổ cập giáo dục mầm non cho trẻ 5 tuổi, ưu tiên cho vùng dân tộc thiểu số, vùng sâu, vùng xa và vùng đặc biệt khó khăn; đảm bảo đến năm 2015 đủ số phòng học trên lớp theo quy định.

Ưu tiên đầu tư ứng dụng mạnh mẽ công nghệ thông tin trong công tác quản lí, đánh giá, đổi mới phương pháp dạy và học, chia sẻ dữ liệu dùng chung nhằm tối ưu hoá nguồn lực đầu tư.

Đối với giáo dục mầm non và phổ thông:

– Nhà nước ưu tiên tập trung đầu tư xây dựng cơ sở vật chất, phát triển các cơ sở giáo dục công lập và có cơ chế hỗ trợ để đảm bảo từng bước hoàn thành mục tiêu phổ cập theo quy định.

– Khuyến khích phát triển các loại hình trường ngoài công lập đáp ứng nhu cầu xã hội về giáo dục chất lượng cao ở khu vực đô thị và các vùng có điều kiện kinh tế phát triển.

– Trên cơ sở quy hoạch mạng lưới trường, lớp học và tận dụng triệt để, có hiệu quả cơ sở vật chất hiện có, huy động toàn bộ nguồn lực của xã hội để phấn đấu đến 2015 đảm bảo đủ số phòng học cho phổ cập giáo dục mầm non cho trẻ 5 tuổi và đủ số phòng học cho việc huy động trẻ từ 4 – 5 tuổi ra lớp đạt tỉ lệ 70%, trẻ dưới 3 tuổi đạt 25%. Hoàn thiện hệ thống các trường dân tộc nội trú trong cả nước để đảm bảo tỉ lệ học sinh dân tộc được học trong các trường nội trú đạt 7 – 12% số học sinh dân tộc. Đảm bảo đủ chỗ ở cho học sinh các trường bán trú. Hoàn thiện hệ thống trường chuyên. Củng cố và nâng cao chất lượng phổ cập giáo dục tiểu học và trung học cơ sở. Đảm bảo đủ trường lớp để tiếp nhận 80% học sinh tốt nghiệp trung học cơ sở học trung học phổ thông, học nghề hoặc trung cấp chuyên nghiệp. Phấn đấu đến 2020, đầu tư xây dựng cơ sở vật chất cho các cơ sở giáo dục mầm non, phổ thông đủ các phòng chức năng, phòng học bộ môn, phòng thí nghiệm, phòng học tin học, thư viện… và các khu chức năng khác phục vụ các hoạt động giáo dục.

– Đầu tư có trọng tâm, trọng điểm thiết bị cho các phòng thực hành với mục tiêu nâng cao kĩ năng thực hành cho học sinh, đầu tư chất lượng và đồng bộ. Tăng cường đầu tư xây dựng các phần mềm nghe, nhìn, thí nghiệm kĩ thuật số, xây dựng bài giảng điện tử trên cơ sở ứng dụng công nghệ thông tin. Từng bước đầu tư hoàn thiện hệ thống hạ tầng công nghệ thông tin cấp trường/địa phương và cấp toàn ngành. Xây dựng cơ sở dữ liệu dùng chung.

Đối với giáo dục đại học và giáo dục nghề nghiệp:

– Nhà nước tập trung đầu tư xây dựng cơ sở vật chất một số trường đại học, ngành đào tạo trọng điểm, trường sư phạm.

– Tập trung đầu tư hạ tầng công nghệ thông tin của các trường đại học, nâng cao ứng dụng công nghệ thông tin trong giảng dạy và học tập, lấy trọng tâm là thư viện, tạo lập hệ thống thư viện dùng chung, chia sẻ dữ liệu trong hệ thống. Xây dựng một số thư viện trung tâm thuộc các khối ngành.

– Xây dựng một số phòng thí nghiệm trọng điểm ở một số trường đại học để hình thành những trung tâm nghiên cứu khoa học và đào tạo nguồn nhân lực chất lượng cao; xây dựng hệ thống các xưởng, trạm thực hành nhằm nâng cao tay nghề, kĩ năng nghề nghiệp cho sinh viên.

– Đẩy mạnh xã hội hoá đầu tư cho giáo dục nghề nghiệp và giáo dục đại học, khuyến khích các doanh nghiệp, cá nhân sử dụng lao động tham gia hỗ trợ hoạt động đào tạo, lựa chọn các dự án đầu tư để khuyến khích đầu tư theo hình thức PPP (đầu tư theo hình thức hợp tác công – tư).

 

(1) Hiện nay, ở nước ta, số người trong độ tuổi lao động gấp đôi số người trong độ tuổi nghỉ hưu.

(1) Tên viết tắt của Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế (tên tiếng Anh là: Organization for Economic Co-operation and Development).

Advertisements

Tagged as:

104 phản hồi »

  1. Đọc bài tôi thấy ưng ý ạ, để thử đọc thêm vài lần nữa xem sao ! Có những điều chính yếu được đề cập, ví dụ như ta muốn giáo dục trẻ em thành người như thế nào, hay là việc học suốt đời, liên thông các bậc học… Lời lẽ thì ngắn gọn thế thôi nhưng tôi nghĩ trong thực tế đấy sẽ là một sự thay đổi rất lớn, rất sâu rộng.
    Tôi cũng muốn làm sao để các giáo viên, học sinh và cha mẹ học sinh tham gia tích cực hơn vào phát triển giáo dục. Nhiều khi chỉ một ý tưởng thôi cũng là rất quý. Ít nhất thì họ cũng nói họ thích cái gì và không thích cái gì !
    Tôi cũng nghĩ ta nên đặt niềm tin vào thày cô và các nhà giáo dục. Có những người không xứng đáng với lòng tin ấy, nhưng nói chung là nếu không tin vào những người trí thức chân chính thì ta sẽ chẳng còn tin vào bất cứ ai. Họ là những người xứng đáng được tin tưởng nhất. Cho nên tôi nghĩ là ta nên đầu tư tiền bạc vào giáo dục, đặt tiền vào tay các nhà giáo dục và tin tưởng họ. Chứ các bác lúc nào cũng sợ thày cô ăn chặn tiền của các bác, rồi các bác đổ tiền vào ăn chơi, hay là iphone ipad, máy tính, suốt ngày ngồi đọc facebook chơi games cho đến khờ cả người ra, còn tiền cho giáo dục thì lại không muốn chi, rồi các bác xem con cái các bác chúng sẽ ra sao?

    Số lượt thích

  2. Ở bên Pháp, tôi thấy người ta thường hay nhóm các trường Mẫu Giáo, Tiểu học, hoặc Trung học CS và Trung học với nhau, tạo thành một nhóm trường (groupes scolaires). Như vậy các trường chung nhau một cái sân lớn (có lưới sắt ngăn ra ở giữa), có khi có cả một sân vận động nhỏ, và các lớp thay phiên nhau ra chơi. Như vậy khiến cho học sinh có được một khoảng không gian lớn, rất thoáng đãng, mà lại tiết kiệm. Ở VN thì tôi quên mất như thế nào rồi, nhưng tôi nhớ là các trường có những cái sân nhỏ trông hơi chật hẹp.

    Số lượt thích

  3. Ba mươi sáu câu Hỏi-Đáp này, lẽ ra phải là 36 bài đọc khác nhau. Quá cô đọng, nên tôi không biết bắt đầu từ đâu.

    Trường học là nơi để quá khứ gặp gỡ tương lai, hay cũng là nơi để tương lại gặp gỡ với quá khứ. Ở VN, học sinh đến trường ngồi chờ người thầy đến dạy. Ở bên Mỹ, cô thầy đến trường ngồi chờ học sinh đến học. Hình thức có khác nhau, nhưng nguyên tắc thì cũng như nhau.

    Có thể so sánh trường lớp như một quán ăn. Bên ta, học sinh ngồi vào bàn, thầy cô bưng đồ ăn ra cho các em dùng. Bên Mỹ, cô thầy sửa soạn món ăn, học sinh chỉ phải đến, ngồi vào mà ăn.

    Căn bản và toàn diện là các món ăn này có ngon không, có hợp khẩu vị, có tinh khiết, có nuôi dưỡng để các em lớn lên hay không, hay quá nhiều bột ngọt, nhiều mỡ, nhiều độc tố, làm các em béo phì, dễ sinh bệnh.

    Nói đến đây, tôi thấy tội nghiệp cho giới trẻ ngày nay. Về thể chất, người ta “như” đang nuôi những con vật cho chúng béo phì, nhưng bệnh hoạn ? Về tinh thần, thì sao nhỉ ? Chúng ta có thực sự vun trồng một thế hệ lành mạnh, yêu thương, tự do, ấm no, và hạnh phúc, hay chúng ta đang đầu độc chúng, bỏ bê chúng, cách này cách khác, vì quyền lợi kinh tế cá nhân, hay vì lợi lộc của một nhóm người.

    Tương lai của chúng ta đấy ! Chúng ta có dám hy sinh để tương lai của chúng ta đẹp đẽ hơn không?

    (Đặt vấn đề thế thôi. Thực sự, không bi quan như vậy. Con người ngày nay thông minh hơn, đang tìm về với thiên nhiên. Để tồn tại, chúng ta biết, mình chỉ có một căn nhà là trái đất. Cũng như về thực phẩm, người dân đang chọn những món ăn lành mạnh, thì về giáo dục, cha mẹ cũng đang tìm cho con cái mình… những ngôi trường tốt. Phước của dân tộc mình còn lớn… !)

    Số lượt thích

  4. “Những hạn chế, yếu kém chủ yếu của giáo dục và đào tạo nước nhà trong những năm vừa qua? Nguyên nhân?” : Tôi còn thấy một cái hạn chế yếu kém của giáo dục và đào tạo là giáo dục về thể chất còn chưa được cải thiện. Trẻ em của ta sức khỏe yếu ớt, không có sức bền. Mỗi tuần nên có 2 buổi học thể dục thể thao, trong đó có hướng dẫn các em cách ăn uống, sinh hoạt, giữ gìn sức khỏe. Bởi vì nhiều khi, ở nhà, bố mẹ chúng nó dốt, làm tầm bậy tầm bạ à !

    Số lượt thích

  5. “Những thành tựu, kết quả nổi bật của giáo dục và đào tạo nước nhà trong những năm vừa qua? Nguyên nhân?” : thành tựu kết quả của ta là, tụi học sinh đi du học phần nhiều là chăm học, học giỏi, chứng tỏ là giáo dục phổ thông cũng không tồi, nhưng mà, như vậy có nghĩa là giáo dục đại học kém !

    Số lượt thích

  6. Về hội nhập quốc tế, tôi mong muốn ta làm mạnh hơn nữa. Liệu mỗi trường có thể có vài lớp theo chương trình song ngữ, trong đó học sinh, từ bậc PTCS, sẽ theo học các môn KHTN bằng tiếng Anh, dùng SGK tiếng Anh? Phụ huynh đóng thêm tiền, và tôi nghĩ là các nước Anh Mỹ sẽ quan tâm, tài trợ, vì điều đó cũng có lợi cho họ (họ cũng thèm học sinh giỏi). Trước đây đã có chương trình song ngữ tương tự bằng tiếng Pháp, theo như tôi được biết, và có vẻ cũng thành công. Sau này nhiều học sinh của mình theo học tiếp bên Pháp, thấy người Pháp cũng có vẻ hài lòng lắm.

    Số lượt thích

    • Hồi đầu năm, Học khu Garden Grove, chấp thuận cho phép chương trình VELI, Vietnamese English Language Immersion, được thành hình tại Cali. Tôi hỏi các thầy giáo dạy Tiếng Việt trong Học khu thì biết chương trình chưa đi đến đâu. Vấn đề 1 là tìm đâu ra những GV nói thông thạo được cả hai ngôn ngữ. Vấn đề 2 là “đầu tiên”, tiền đâu. Sở dĩ, tiếng Hoa và tiếng Đại Hàn đã thành công, là vì họ được nguồn tài trợ từ Nam Hàn và Trung Quốc Chương trình của Mễ bị thất bại vì không có tiền. VELI sẽ theo gót chân ai?

      Tôi nghĩ ở VN cũng có chương trình song ngữ loại này rồi, nhưng chưa phổ biến và học phí còn cao, vì là trường tư thục. Chương trình song ngữ đích thực phải bắt đầu từ Vỡ lòng. SGK và thầy cô sẽ không thiếu. Chỉ lo các cụ phụ huynh nhà mình lại bảo: Mất gốc ! Đồng ý, khi học một ngôn ngữ khác, phải học cho đến khi “cảm” được cái “ẩn khúc” của nó thì mới “khoái”. Hôm trước, đọc cái comment của ai đấy có câu “ne t’en fais pas!” nghe đã lắm. Cũng như người Tây nói tiếng Việt phải biết dùng ca dao tục ngữ, thì nghe mới “thông minh.”

      Mà “khoái” để làm gì, có phải là nhu cầu, hay giúp ích gì cho xã hội không?

      Số lượt thích

  7. Về hội nhập quốc tế, tôi vẫn còn thiết tha với ý tưởng dùng SGK môn Ngữ văn của nước ngoài làm SGK môn ngoại ngữ của mình lắm, không biết các bác nghĩ thế nào? (Các bác đừng nghe bạn TH, tôi đảm bảo bạn ấy không phải là dân chuyên văn đâu). Ngôn ngữ hay nhất, tinh tế nhất, đầy đủ nhất, mà cũng dễ hiểu và giàu cảm xúc nhất, là ngôn ngữ văn học. Các bác mà có dịp nói chuyện với các nhà văn, các bác mới thấy họ nói năng, dùng từ ngữ, hình ảnh… hay và chuẩn xác đến thế nào. Trong thực tế, những người học văn, hay giỏi văn, đều nói năng sử dụng ngôn ngữ, diễn đạt hay hơn người thường. Thế mà, SGK môn ngữ văn của một nước, là họ đã chọn lọc ra những tác giả, những áng văn hay nhất, do các chuyên gia văn học tuyển chọn, sách ấy của họ mà mình không dùng, thì thật là một sự uổng phí lớn. Đọc sách của họ, ta còn hiểu thêm tư tưởng, tâm hồn của họ, đấy là hội nhập quốc tế chứ còn gì nữa?

    Nếu mà ta đặt vấn đề với họ, tôi tin khả năng rất cao là họ sẽ hỗ trợ, vì tất nhiên là họ sẽ rất thích là người ta học ngôn ngữ và văn học của họ. Hiểu nhau hơn thì bớt đánh nhau, dễ làm việc với nhau hơn. Nếu không đủ sức làm trong cả nước, thì ta có thể làm thí điểm ở một số trường lớn. Đây là một thí nghiệm hết sức tốt đẹp chứ không có “chuột bạch” gì cả, bởi vì đấy là SGK của những nước văn minh tiên tiến, bác nào mà còn chê nữa thì là bác ấy ngu như bò !

    Số lượt thích

    • Cái câu cuối làm hỏng cả bài văn của bạn đấy LH à. 😉

      Mình đâu có dụ dỗ ai phải theo ý mình đâu. Ai cũng có ý kiến riêng, như kiểu …người này nghĩ là con bò nó ngu, người kia lại nghĩ nó không đến nỗi ngu như nhiều người nghĩ. Thời đại này con người có điều kiện để tự tìm hiểu thông tin, tự chắt lọc được cái gì cần và tốt cho cá nhân họ. Nghĩ thế nào, làm thế nào cũng được, nhưng mà LH bảo “bác nào mà còn chê nữa thì là bác ấy ngu như bò” thì là không thể được. Bạn LH lấy câu nói đó của bạn làm ví dụ cho “cách diễn đạt hay hơn người thường …của những người học văn hay giỏi văn” thì mình e rằng nó phản tác dụng quá. Đọc luận văn của Nhã Thuyên còn thú vị hơn!

      Chúc bạn LH giữa tuần vui vẻ nhé!

      Số lượt thích

  8. Đây các bác đọc bài này xem có hay không?

    http://giaoduc.net.vn/Giao-duc-24h/La-thuong-ong-bo-sinh-vien-di-thi-tot-nghiep-pho-thong-post145483.gd

    Mặc dù cái báo Giáo dục tôi đọc rất là ghét, tôi có cảm tưởng ở đấy toàn các vị ù lì, bảo thủ, không thân thiện với ông Phạm Vũ Luận. Nhưng mà thôi, coi như là họ cũng đóng góp vào phần phản biện cho ông ấy. Nói chung tôi thấy ông PVL không tồi chút nào, ông ấy kết hợp được công sức và trí tuệ của tất cả mọi người để đóng góp cho giáo dục, tôi cho đấy là phẩm chất quý nhất của một nhà lãnh đạo. Tất nhiên nếu ông ấy làm cái gì mới, khác đi, thì người ta sẽ nghi ngờ, và những người bảo thủ sẽ ghét, nhưng những người cấp tiến sẽ thích.

    Tôi cảm nhận rất rõ những biến chuyển của ngành giáo dục. Trước tiên là, học sinh đi thi thoải mái hơn. Có thể là do đề thi dễ hơn, nhưng tôi không nghĩ vậy, mà tôi cho rằng là, học sinh được học và chọn thi những môn hợp với sở trường của mình, nên các em phát huy được năng lực của mình một cách mạnh mẽ hơn.

    Bài báo nói trên, nói về một phụ huynh đi thi, là một điều rất tuyệt vời, nó cho thấy lòng tin đối với giáo dục bắt đầu quay trở lại, và chúng ta sẽ giáo dục không chỉ học sinh, mà còn cả phụ huynh nữa.

    Ở bên Pháp, tôi biết nhiều trường hợp người Pháp thất nghiệp, họ đi học lại, sau đó học thêm một lớp học nghề, cũng chỉ mất chừng 6-8 thôi, sau đó họ làm nghề mới, và họ rất sung sướng, hài lòng, lương cao hơn (tôi biết có bà vốn làm nhân viên bán hàng, chuyển qua học hướng dẫn viên du lịch, lương mới rất cao, nàng sung sướng kinh khủng, nghĩ mãi không biết nên xài tiền vào việc gì).

    Các bác cứ kêu gào về chuyện cử nhân thất nghiệp, chứ lẽ ra các bác phải khuyến khích họ lao động chân tay. Với tri thức của họ, có lao động chân tay một thời gian rồi sớm muộn họ cũng trở thành ông chủ. Tôi biết ở VN, có những người làm phục vụ bàn, sau này thì họ tự mở nhà hàng, có người làm hướng dẫn viên du lịch, sau này làm chủ hãng du lịch tư nhân. Ở bên Pháp, tôi thường bắt đầu bằng việc trông trẻ, phục vụ bàn hay là làm phòng ở khách sạn, nhưng chỉ sau một thời gian là lên làm sếp ngay 😀 Nhưng vấn đề là, ta không được coi rẻ lao động chân tay, ta phải lao động, thì mới biết cách chỉ huy người khác cho đúng đắn. Sau này, mở doanh nghiệp, lại còn tạo thêm công ăn việc làm cho người khác. Kẻ nào lười lao động chân tay thì cứ mặc kệ cho chúng đói khát !
    Hihi, viết comment dài, chỉ sợ nó lại rơi vào spam thì vừa tiếc công lại vừa tức lồng lộn.

    Số lượt thích

  9. Đầu đề, với cái tít đổi mới Toàn Diện là thấy không ưa rồi, mang sắc màu của các bác cs. Đừng nghe họ nói mà hãy xem họ làm.

    Số lượt thích

  10. Đây là bài viết tầm thường, sáo mòn, không đáng giá.

    Số lượt thích

    • Tôi chỉ ra vài mâu thuẫn ngay trong bài viết.
      Mục 2.1 mâu thuẫn với 3.5 và 3.6: “Đội ngũ nhà giáo và cán bộ quản lí giáo dục còn nhiều bất cập về chất lượng, số lượng và cơ cấu; một bộ phận chưa theo kịp yêu cầu đổi mới và phát triển giáo dục, thiếu tâm huyết, thậm chí vi phạm đạo đức nghề nghiệp.” “Cơ sở vật chất kĩ thuật còn thiếu và lạc hậu”. Như thế là hệ thống trường lớp và quy mô giáo dục “đáp nhưng chưa ứng” với nhu cầu về giáo dục của xã hội.
      2.2 mâu thuẫn với 3.6: “Cơ sở vật chất kĩ thuật còn thiếu và lạc hậu, nhất là ở vùng sâu, vùng xa, vùng đặc biệt khó khăn”. Tức là vùng sâu, vùng xa được đầu tư kém hơn vùng đồng bằng, thành thị. Thế là chưa có công bằng xã hội chứ. Sao lại là “Công bằng xã hội trong tiếp cận giáo dục có nhiều tiến bộ, nhất là đối với người dân tộc thiểu số” ?
      2.4 và 2.5 mâu thuẫn với 3.4 và 3.5:
      Nếu quản lí giáo dục có nhiều yếu kém thì cũng là bình thường vì sự lớn lên của quản lí giáo dục chậm hơn sự lớn lên của hoạt động giáo dục. Nhưng “nhiều hiện tượng tiêu cực kéo dài trong giáo dục” thì làm sao có thể nói là “quản lí giáo dục có bước chuyển biến tích cực” được? phải nói là quản lí giáo dục chưa có chuyển biến gì chứ?
      “Đội ngũ nhà giáo và cán bộ quản lí giáo dục còn nhiều bất cập về chất lượng, số lượng và cơ cấu; một bộ phận chưa theo kịp yêu cầu đổi mới và phát triển giáo dục, thiếu tâm huyết, thậm chí vi phạm đạo đức nghề nghiệp.” Thế là đội ngũ nhà giáo và cán bộ quản lí đáp nhưng chưa ứng với yêu cầu phát triển của giáo dục chứ?
      2.3 mâu thuẫn với 3.1: Đã là “thấp so với yêu cầu phát triển kinh tế – xã hội” thì phải là chưa đáp ứng được yêu cầu nhân lực phục vụ cho phát triển kinh tế – xã hội chứ!
      KHÔNG CHẤP NHẬN NỔI. AI MÀ VIẾT KÉM THẾ NÀY?

      Số lượt thích

  11. – “Thành tựu” của một nền giáo dục là gì? Như thế nào thì gọi là “thành tựu”? Thật buồn cười tất cả những vấn đề liệt kê ở mục số 2 là “thành tựu” của nền giáo dục đó sao? Mà sao những “thành tựu” lại mâu thuẫn chan chát với những “hạn chế” của giáo dục (mục 3) vậy? Đó là chưa nói “hạn chế” của giáo dục (6 vấn đề) ít hơn “thành tựu” (7 vấn đề). Nếu như vậy thì về cơ bản giáo dục “vẫn tốt”, cần gì phải “đổi mới căn bản và toàn diện” cho tốn tiền của nhân dân?

    – Thật ra mà nói, không phải so với bạn bè thế giới, nền giáo dục nước nhà từ sau 1975 đến nay hoàn toàn tụt hậu so với nền giáo dục thời Pháp thuộc trước 1945 và nền giáo dục của Miền Nam Việt Nam trước 1975 về tất cả các mặt. Cho nên, bây giờ nói “đổi mới toàn diện giáo dục” là cách nói vừa đúng vừa không đúng. Đúng là vì nhất định phải thay đổi hiện trạng nền giáo dục hiện nay; còn không đúng là so với giáo dục thời Pháp thuộc và giáo dục ở miền Nam trước 1975. Có thể thấy, tất cả những vấn đặt ra trong lần “đổi mới” này đều là những vấn đề mà giáo dục dưới thời Pháp thuộc và giáo dục ở miền Nam trước 1975 đã triển khai và thành công rồi, tất cả những chuyện này người ta đã làm rồi. Chẳng qua từ khi nước nhà thống nhất để “tiến lên CNXH” mấy chục năm qua, các vị “lãnh đạo sáng suốt” của ta đã không biết trân trọng mà thẳng tay chà đạp và loại bỏ đi những thành tựu của giáo dục miền Nam trước đó (vì cho rằng đó là nền giáo dục “của địch”, “của ngụy”, của “kẻ thù”…). Vì thế, những chuyện mà người đi trước đã làm rồi giờ mình làm lại thì không thể nói là “đổi mới” được; phải nói là “sửa sai” hay “bắt chước” thì chính xác hơn chăng?

    – Cho nên, liệt kê ra hàng đống “thành tựu” như trên chẳng qua vẫn là biểu hiện của tâm lý “tự sướng một mình trong đêm đen”; là không chịu thừa nhận sai sót, không dám nhìn thẳng vào sự thật để mà hối cãi; là bảo thủ, là không biết phê và tự phê sự yếu kém của mình. Và nếu vẫn giữ cách nhìn, cách tư duy như vậy thì việc bàn chuyện đổi mới căn bản và toàn diện nền giáo dục nếu không phải hô hào suông thì cũng là mị dân mà thôi.

    – Muốn đánh giá môt nền giáo dục đạt được thành tựu đến mức nào phải nhìn vào thực trạng của đất nước ở tất cả mọi phương diện: chính trị, kinh tế, văn hóa,… trong thế đối sánh với bạn bè khác trên thế giới chứ không phải so sánh với chính mình “hôm qua và hôm nay”. Sản phẩm của giáo dục suy cho cùng là con người; thành tựu của nền giáo dục là thành tựu về con người; con người biết làm và làm được việc; con người biết làm chính trị, biết làm kinh tế, biết vun bồi văn hóa…để xây dựng và phát triển đất nước ngày một giàu, mạnh, văn minh, dân chủ, tự do… Mấy mươi năm qua, so với thế giới Việt Nam vẫn là một nước nghèo nàn, lạc hậu và trì trệ về mọi mặt; vẫn bị xem là “nước nhỏ”, bị người anh em đồng chí 4 tốt và 26 chữ vàng hiếp đáp… Tại sao như vậy? Là vì sản phẩm do nền giáo dục XHCN đào tạo nên phần nhiều chỉ nói mà không làm được; chỉ giỏi hô hào, tự sướng, chỉ giỏi báo cáo trên giấy, chỉ giỏi ảo tưởng về nền giáo dục và đất nước của mình… Sự thật rõ ràng như vậy, ai cũng thấy thế nhưng vẫn hùng hồn cho rằng mình đạt được nhiều thành tựu thì có phải trơ trẽn và lố bịch quá không?

    – Thôi thì, hãy nghiêm túc một lần thử so sánh sản phẩm giáo dục (con người) thời thuộc Pháp trước 1945 sản phầm giáo dục miền Nam trước 1975 với sản phẩm giáo dục của nước nhà từ sau 1975 theo định hướng XHCN sẽ thấy những cá nhân có sức ảnh hưởng mạnh mẽ đến sự phát triển của đất nước được lịch sử nước nhà ghi nhận có sự chênh lệch đến mức nào? Từ đó sẽ thấy nền giáo dục theo định hướng XHCN từ khi nước nhà thống nhất đến nay đạt được thành tựu gì, mức độ nào…?

    Số lượt thích

    • Bác Rất là buồn, bác đã so sánh thì bác phải so sánh luôn số lượng người đi học và số tiền bỏ ra cho giáo dục chứ ! Thời Pháp có bao nhiêu người được đi học? Con nhà nghèo họ có được đi học không? Thời miền Nam Cộng Hòa lương giáo sư một tháng là bao nhiêu (khổ quá cứ nói đến con số là tôi lại nhầm lẫn lung tung, đại khái là 3 cây vàng hay 30 cây vàng gì đấy !) Tiền đầu tư cho giáo dục MNCH ở đâu ra? Họ tự phát triển kinh tế tạo ra hay là nhận tiền trợ cấp của Mỹ? Dân nghèo có được đi học không? Mà nền giáo dục tốt như thế, sao họ đào tạo ra những con người tham nhũng đến mất cả nước như vậy?

      Số lượt thích

      • Bạn LH có 2 cái lý luận sai

        1) Thứ nhất, bạn LH có chắc không là :

        – Nếu là con nhà nghèo thời Pháp thì “không được đi học” và
        – Nếu là “con nhà nghèo thời sau 1954 ở miền Bắc thì được đi học” ?

        Thời Pháp đã có các trường tiểu học, trung học cho trẻ em nghèo ở VN. Cho nên cái lý thuyết: “Thời Pháp : chỉ có giàu mới được đi học là không đúng.

        2) Rồi bạn LH hỏi: “Dân nghèo miền Nam có được đi học không?”
        Trả lời: Tất nhiên là có !

        Mà sao bạn hỏi câu hỏi đó ? Trước giờ bạn nghĩ là chỉ có trẻ em miền Bắc được đi học ?

        3) Rồi bạn LH lý luận : “Mà nền giáo dục tốt như thế, sao VNCH đào tạo ra những con người tham nhũng đến mất cả nước như vậy?”

        Vậy nếu dùng cái lý thuyết của bạn thì ai cũng có thể hỏi :

        “Với những cán bộ được giáo dục ở miền Bắc, thì tính ra họ được tiếp thụ nền giáo dục của Cộng sản VN tới 50-60 năm.

        Nhưng sao nền giáo dục XHCN tốt thế mà Cộng sản VN đào tạo ra cái xã hội tham những từ trên xuống dưới, từ ông lớn tới chú công an đứng đường, từ công chức trong nước tới viên chức lãnh sự quán ngoài nước ?”

        4) Cuối cùng, yếu tố phe Cộng sản chiến thắng ở nhiều nơi (VN, TQ, Đông Âu, Cuba, Yugoslavia, Yemen, Algeria, Syria, v.v) thời còn Chiến tranh lạnh không nói lên được nền giáo dục.

        Thật ra, một quốc gia có thể có một nền giáo dục tồi tệ, thối nát, phi-giáo-dục, phi-văn-hóa, nhưng quốc gia đó vẫn có thể sản xuất ra được hàng nghìn bộ đội chiến sinh sẳn sàng hy sinh.

        Do đó, để đánh giết tốt, không cần một xã hội có tri thức cao, không cần một xã hội văn hóa phát triển lành mạnh. Những quốc gia như Cộng sản TQ, Triều Tiên, các nước Cộng sản Đông Âu, nhìn chung, đã chứng minh: để đánh giết tốt thì cần một xã hội có văn hóa thấp, tri thức thấp.

        Số lượt thích

        • Đọc comment này, tôi mà là LH, sẽ buồn lắm. Cũng như comment hôm nọ, cái vụ “ngu như bò,” tôi mà là TH, sẽ giận LH lắm (nhắc lại cho vui!) Tôi có tật hay trích KT, bên Tây họ coi KT như ca dao tục ngữ bên mình, họ chấp nhận một cách chung chung. KT nói: “vì mày đã ăn trái cây biết lành biết dữ, nên mày phải chết” (Chúa nói với Adam và Eva như vậy). Nghĩa bóng, cây biết lành biết dữ là ước muốn học khôn; chết đây không phải là chết tự nhiên, mà là chết tức tưởi, chết vô lý, xã hội đổ vỡ… vì do hằn thù nhau.

          Hồi mới sang Mỹ, tôi gặp một ông cha già trong công viên, ông cho tôi 20 đô, rồi khuyên: con đừng học nữa (đừng ăn trái cấm), đi làm đi. Nếu tôi quay lại mà xin: Cha giới thiệu việc làm cho con đi, thì bây giờ, cuộc đời tôi có lẽ khác.

          Nhưng mà tôi đã đi học… tôi đã phê bình và chỉ trích chính phủ Mỹ… tôi đã phê bình và chỉ trích tôn giáo … tôi đã phê bình và chỉ trích … Có lẽ, học nhiều quá không tốt chăng? hoặc, kém tốt, hơn là học đến nơi đến chốn. Aristotlte bảo: con người là những thói quen. Vậy thì, nhân đức là những thói quen được lập đi lập lại.

          A… đó mới là điều ta nên HỌC … Tôi sẽ học kính trọng phụ nữ … tôi sẽ học chờ mở cửa cho người khác…

          Số lượt thích

        • Đọc comment này = Đọc comment của HoQuang ở trên

          Số lượt thích

        • Bác Huyên ơi, em thấy bạn HoQuang đi thẳng vào vấn đề chứ có xúc phạm cá nhân nào đâu! Em không hiểu bác buồn vì điều gì?
          Còn bạn LH hay nói về mọi người như thế nào thì mọi người từ trước tới giờ ai cũng biết. Em mà có thời gian và sức lực để giận những vụ vặt vẽo như thế này thì nên tham gia mấy diễn đàn ở cấp mẫu giáo ạ 😉 Em chỉ cười thôi rồi lo nghĩ chuyện khác, bác Huyên ạ. Diễn đàn chỉ là nơi trao đổi ý kiến, chứ không thể tìm bạn tri kỷ hay nối khố, thành ra em cứ vui vẻ mà đóng góp ý kiến thôi!

          Số lượt thích

        • Bác pnh, em không bao giờ buồn, em chỉ buồn khi nào thất tình thôi !
          Vụ “ngu như bò” là không phải em nói TH, đó là em nói mấy bác hay thấy cái gì đổi mới thì lại bảo là “đem trẻ con ra làm chuột bạch thí nghiệm”, thì bây giờ em nói là nếu dùng SGK của các nước văn minh thí nghiệm, thì không phải là chuột bạch nữa, còn nói “chuột bạch” nữa, thì là “ngu như bò”. Đây chính là “bi kịch đọc không vỡ chữ” của bác !

          Số lượt thích

        • Mà mình chẳng việc gì phải buồn, có mà buồn cười thì có ! Bạn HoQuang này chắc là người miền Nam, chẳng biết hồi bé có được đi học không mà viết mỗi một cái comment thì sai be bét từ trên xuống dưới, làm mình không biết bắt đầu trả lời từ chỗ nào luôn. Nè mình mới nghe nói lần đầu là Yemen, Algeria, Syria, vv. là Cộng sản đấy (nói vậy các bạn Hồi giáo tưởng là chửi các bạn ấy, họ lại cho vài quả bom bây giờ !!). Mà mấy cái nước đánh nhau loạn xạ, chết người hàng ngày, trẻ con không được đi học, là mấy cái nước dân chủ của Mỹ đấy chứ, mấy nước Cộng sản bao lâu nay có thấy đánh nhau gì đâu?

          Số lượt thích

        • Cái nền GD tồi tệ, thối nát, phi văn hóa, phi giáo dục, với cái xã hội văn hóa thấp, tri thức thấp của miền Bắc nó cũng tạo ra các ông NBC, ĐTS, VHV, NTD… và vô khối ông khác kìa ! Còn sản phẩm giáo dục của miền Nam là bạn HoQuang thì từ từ để đấy tôi chỉ cho các bác xem bạn ấy lý luận kém như thế nào!

          Số lượt thích

        • Nếu một người nào đó rất thân mật, đặt câu hỏi một cách chân thành với GS Ngô Bảo Châu, thì chưa chắc GS sẽ trả lời là nền giáo dục XHCN ở miền Bắc là yếu tố TẤT YẾU đã làm cho GS có giải Fields. Thật ra thì không. Nếu nói một cách đơn thuần hóa, thì cái yếu tố TẤT YẾU là nền giáo dục Pháp và phương Tây (tức là bao gồm sách báo khoa học về Toán, các giáo sư GIÀ 50-70 tuổi), và trí thông minh của GS NBC.

          Bạn LH, đã nhiều lần bạn lý luận kiểu du kích, khi bị phản hồi thì dùng những dẫn chứng ít liên quan (“lỗi chính tả”!), ít thuyết phục (“Nhờ nền Giáo dục quá tốt của miền Bắc mà VN mới có NBC” !).

          Những lý lẽ hồi đầu của bạn LH, và lý luận phản hồi, thì bạn LH không chủ tâm vào.

          Điển hình, “Viết sai chính tả, ngữ pháp.”

          Trong khi đó, ai cũng biết là mọi cái vấn đề Chính Tả, ngữ pháp, trên các trang mang, trong báo chí, trong các forum, là cả một chủ đề dài có thể được tranh cãi vài trang tới vài chục trang mà vẫn chưa hết.

          Vậy xin bạn LH trả lời câu hỏi sau đây liên quan trực tiếp với vấn đề “Viết sai chính tả, ngữ pháp.”

          Bạn LH cam kết : sách báo chí, bảng biểu ngữ, trong nước có viết sai chính tả không ?

          Sao không nghe bạn LH hỏi kiểu: “Không biết các cán bộ, các nhà báo, các nhà viết biểu ngữ ấy học được từ cái xã hội thối nát nào mà viết sai chính tả nữa “?

          Hây là bạn lại : a) Lý lẽ lượn lẹo là “CÓ SAI chính tả NHƯNG ÍT”, “CÓ SAI chính tả NHƯNG KHÔNG SAO !” , b) Im luôn và lại lý luận với 1 vấn đề khác nữa.

          Thật ra, chỉ có bạn LH là không hiểu lý luận phản hồi thôi chứ ai ở đây mà không hiểu. Hồi đầu thì bạn lý lẽ là :

          Nhà nghèo thời Pháp là không được đi học. “Dân nghèo miền Nam có được đi học không?” Rồi còn ngụy biện với câu hỏi “Mà nền giáo dục tốt như thế, sao VNCH đào tạo ra những con người tham nhũng đến mất cả nước như vậy”.

          Khi người ta hỏi lại:
          1) Bạn LH có chắc không là
          – a) Nếu là con nhà nghèo thời Pháp thì “không được đi học” và
          – b) Nếu là “con nhà nghèo thời sau 1954 ở miền Bắc thì được đi học” ?

          2) Rồi người ta trả lời khi bạn LH hỏi: “Dân nghèo miền Nam có được đi học không?”
          Trả lời: Tất nhiên là có !

          Mà sao bạn hỏi câu hỏi đó ? Trước giờ bạn nghĩ là chỉ có trẻ em miền Bắc được đi học ? ”

          3) Rồi người ta hỏi : “Với những cán bộ được giáo dục ở miền Bắc, thì tính ra họ được tiếp thụ nền giáo dục của Cộng sản VN tới 50-60 năm.

          Nhưng sao nền giáo dục XHCN tốt thế mà Cộng sản VN đào tạo ra cái xã hội tham những từ trên xuống dưới, từ ông lớn tới chú công an đứng đường, từ công chức trong nước tới viên chức lãnh sự quán ngoài nước ?”

          Nhưng bạn ấy im luôn.

          4) Rồi khi người ta chỉ cho bạn ấy thấy là:

          “Cuối cùng, yếu tố phe Cộng sản chiến thắng ở nhiều nơi (VN, TQ, Đông Âu, Cuba, Yugoslavia, Yemen, Algeria, Syria, v.v) thời còn Chiến tranh lạnh không nói lên được nền giáo dục.

          Thật ra, một quốc gia có thể có một nền giáo dục tồi tệ, thối nát, phi-giáo-dục, phi-văn-hóa, nhưng quốc gia đó vẫn có thể sản xuất ra được hàng nghìn bộ đội chiến sĩ sẳn sàng hy sinh.”

          thì bạn ấy hỏi lại : “Cộng sản VN có một nền giáo dục tồi tệ, thối nát, phi-giáo-dục, phi-văn-hóa … mà có được NBC, ĐTS, VHV, NTD…”

          Nếu bạn ấy đọc cho kỹ thì sẽ thấy : “Thật ra, một quốc gia có thể có một nền giáo dục tồi tệ, thối nát, phi-giáo-dục, phi-văn-hóa, nhưng quốc gia đó vẫn có thể sản xuất ra được hàng nghìn bộ đội chiến sĩ sẳn sàng hy sinh.” là đúng.

          Điển hình: “một quốc gia (Cộng sản TQ) có thể có một nền giáo dục tồi tệ, thối nát, phi-giáo-dục, phi-văn-hóa, nhưng …” Cái này ai cũng có thể kiểm chứng được: Cộng sản TQ đánh bại TQ Quốc Dân Đảng. Nhưng chưa chắc nền giáo dục của Cộng sản TQ là tốt hơn.

          Bạn ấy hỏi : “Trẻ em nghèo miền Nam VNCH có được đi học không” đã cho thấy cái tư duy kiểu “nhờ ơn Cộng sản mà trẻ em nghèo được đi học”.

          Người ta có thể chứng minh cho bạn ấy là thời Pháp, đã có trường cho trẻ em nghèo rồi. Và người ta cũng có thể chứng minh cho bạn ấy là miền Nam cũng có trường cho trẻ em nghèo rồi chứ không phải chỉ giàu mới được đi học.

          Số lượt thích

        • LH ơi, bạn nên tìm hiểu lại lịch sử, về chiến tranh lạnh thì sẽ thấy bạn HoQuang không phải nói sai đâu. Mà mình là nhân chứng sống đấy vì được tay nắm tag với mấy bạn Cộng sản Algeria, Syria và Yemen thời còn chiến tranh lạnh. Còn hiện tại ở Biển Đông, Ukraina đang chiến trang nóng, vậy LH có biết ai oánh ai không 😉

          Số lượt thích

        • Xin lỗi vì bàn phím không nhậy cho lắm nên chạm tay vào chữ h nó ra chữ g. Mọi người mắc lỗi chính tả là do sơ xuất khi dùng bàn phím, chứ không thể mắc lỗi kiểu này khi nói hay viết tay được!
          Còn bàn về các thiên tài gốc XHCN thì nên hỏi tại sao họ đều chọn đất tư bản để lập nghiệp.

          Số lượt thích

        • Thì “hoa thơm bướm lượn”, thấy mấy ổng giỏi quá thì tư bản săn đón rước mấy ổng về chứ gì?

          Số lượt thích

        • @TH : Còn chuyện Ukraine hả, rõ như ban ngày. Cái lão tổng thống mới, nếu lão ấy thực sự muốn hòa bình thì lão ấy chỉ việc ngừng chiến dịch tấn công miền Đông, làm một cái cessez-le-feu. Trên thế giới này không có một cái chính quyền lương thiện nào mà lại đi bắn rocquettes, đưa xe tăng, xe bọc thép vào tấn công một thành phố có dân của mình cả. Thật là ghê tởm không có lời nào tả nổi. Chẳng qua là, tất cả bọn đằng sau lão ấy muốn chiến tranh, lão ấy mà không làm thế chắc chúng cũng xực lão luôn.

          Còn Cộng sản Hồi giáo, ở mức độ cá nhân hay nhóm thì là ngoại lệ thôi, còn về thể chế thì TH có biết có chính quyền Hồi giáo cộng sản nào không, nói cho mình biết với?

          Số lượt thích

        • Tại tụi mình từng sống trong chế độ XHCN nên chỉ biết anh hùng và người tài của XHCN, còn biết bao người tài của nhân loại không thuộc chế độ đó thì tụi mình đâu có được tìm hiểu đâu. Thế nhưng cũng hơi buồn cười khi cách đây mấy năm anh Roesler của Đảng FDP (đặc mùi tư bản) nhậm chức Bộ trưởng bộ KT, kiêm phó thủ tướng Đức thì VN ta cứ tự hào như người tài Đất Việt. Trong khi đó anh ấy thành thật chia sẻ là không có chút liên hệ nào tới VN vì khi được nhận làm con nuôi của một cặp vợ chồng Tây Đức thì mới có 11 tháng tuổi. Giấy tờ về cha mẹ đẻ thì bị chính quyền cộng sản đốt hết. Anh ta về VN với tư cách là người Đức, làm chính trị, chứ không phải người con đất Việt về thăm quê!

          Số lượt thích

        • Mình đã nói là bạn LH nên tìm hiểu lại lịch sử, về chiến tranh lạnh xem ai cấu kết với ai. Thôi thì đưa cho bạn một cái link về liên minh Soviet-Syria làm ví dụ. Còn lại bạn thích thì tự tìm hiểu. Mình không muốn đi xa quá vấn đề, liên lụy đến diễn đàn vì nói chuyện riêng quá nhiều.
          http://www.jewishpolicycenter.org/833/the-syria-soviet-alliance

          Số lượt thích

        • Có một điều tớ chân thành hy vọng các bạn-đọc ở VN cảm nhận là :

          Ở XHCN VN từ trước nới nay, các bạn luôn được nghe, được dạy những câu như :

          – “Nhờ ơn nhờ nhà nước Cộng sản mà người dân nghèo được đi học”.

          và các câu tương tự (chẳn hạn: bệnh viện cho dân, dân có cơm ăn áo mặc).

          Ai đã sống ở miền Nam cũng biết là ở miền Nam, thời Pháp hay thời VNCH, đã có trường học, đã có bệnh viện cho người bình-dân rồi. Tớ xin thề với các bạn điều đó.

          Để tớ kể cho các bạn một chuyện:

          – Ông bà cố ngoại tớ, dân cày ruộng từ sáng tới chiều, từ nhỏ cho tới ngày mất. Xin thề trước vong linh ông bà không nói dối.

          – Ông ngoại tớ, sinh ra ở quê, lớn lên đi học rồi đi làm ở thành thị.. Xin thề trước vong linh ông bà không nói dối.

          Vậy thì: Hây là tớ nói dối, hây là Cộng sản nói dối.

          Các bạn nên nhớ cái câu hỏi đố của những người Cộng sản :

          “Người miền Nam thời VNCH có được đi học không!”. Với ngụ ý là “người nghèo miền Nam đâu có được đi học. Chỉ có họ là cho người dân nghèo đi học thôi.

          Sự thật hiển nhiên là người dân nghèo miền Nam có được đi học. Sự thật là thời Pháp đã có trường học, bệnh viện cho dân thường, cho người làm việc chân tay, cho nông dân.

          Tất nhiên, bạn sẽ không thấy đại học, bệnh viện ở vùng quê, mà chỉ ở thành thị. Cũng như bạn không thấy đại học, bệnh viện lớn ở vùng quê hiện nay mà chỉ ở thành thị.

          Cho nên, các bạn ở VN, khi các bạn nghe bất cứ ai nói gì, các bạn hãy chú ý những người Cộng sản khi bị hỏi vặn lại, họ có trả lời một cách trung thực, không ngượng ngập, không do dự, không đi xa câu hỏi hay không.

          Điển hình, khi họ bị hỏi: “Bạn có chắc là thời Pháp dân nghèo không được đi học không”. Thì với những con người bình thường người ta sẽ trả lời như sau:

          Hoặc là “Có”. Hoặc là “Không”.

          Còn đối với những người Cộng sản, như các bạn đã thấy. Chỉ có “Có” hay “Không” họ cũng không dám nói ra.

          Họ do dự. Cái bản chất Cộng sản của họ không cho phép họ nói rõ cho người ta hiểu cái suy nghĩ của họ.

          người dân nghèo miền Nam không được đi học.

          Nếu họ nói:
          A ) “Người nghèo miền Nam được đi học.”
          Thì vấn đề khép lại ở đây.

          B ) “Người nghèo miền Nam không được đi học.”

          Thì người này người nọ sẽ đưa cho họ hoặc những dẫn chứng Logic, hoặc tài liệu, hoặc hình ảnh, vân vân , chứng minh cho họ là đã có nhiều trường tiểu trung học ở miền Nam, cho học sinh từ mọi tần lớp xã hội : người giàu, người trung bình, người nghèo.

          Cái vấn đề được tranh cãi trên bắt nguồn từ một câu comment của 1 bạn đọc, tương đối nhỏ nhưng cho thấy cái vấn đề to lớn với cái xã hội của Cộng sản VN; nó là:

          Dù ai có nói những câu ngụy biện tới độ nào, không ai dám lên tiếng phản biện lại , chỉ ra ngụy biện của câu đó.

          Rồi năm này tháng nọ, thế hệ này sang thế hệ tiếp theo, vì không ai phản biện, không ai dạy cho các bé học sinh, nên khi chúng lớn lên, chúng vẫn giữ cái cảm tưởng ngu xuẩn là Chỉ có Cộng sản mới lo cho dân thường (tức là người nghèo và người giàu), còn những nơi không có cộng sản là dân thường ngu hết, không được đi học hết, chỉ có giàu là được đi học thôi.

          Các bạn ở VN, xin các bạn hiểu rằng, tranh luận bằng Logic không phải là :

          – Không ai được phản biện (cái này thường diễn ra ở CSVN. Ai phát biểu gì, dù ngu xuẩn tới đâu cũng vỗ tai, không biết suy luận, không biết phản biện (“Nhờ ơn lãnh tụ dân mới được đi học”. Từ đó dần tới: “Dân nghèo miền Nam VNCH có được đi học không?”).

          – Làm mù mờ, làm lỏng (diverge) vấn đề,

          – Đem những cái không quan trọng chả liên quan vào để tranh luận (“viết sai chính tả !!!”… “không biết hồi nhỏ có đi học hay không” !!! … “chạy mất dép”!!!).

          Tranh luận để học hỏi, để xóa đi những câu ngu xuẩn thể loại: “Người nghèo miền Nam có được đi học không ” kia.

          Bất cứ ai muốn phản biện thì hãy trả lời những câu hỏi từ comment đầu, trả lời sao mà ai đọc qua cũng sẽ được thuyết phục và hài lòng với câu trả lời; xin đừng dùng mưu đem hết chuyện nọ tới chuyện kia vào như đã chứng minh trong những dòng trên, để trả lời.

          Mà những kẻ đã gian dối thì họ ngay sau đó có trở nên ngây thẳng bao giờ ?

          Nếu họ ngây thẳng thì họ đã trả lời câu hỏi ngắn gọn: “Cán bộ, nhà báo, ở VN có viết sai chính tả không? Có , hay Không. Nếu có thì chúng ta có đồng ý là cán bộ, nhà báo hồi nhỏ họ không được đi học”.

          Hây bây giờ trước chứng nhận của mọi người đã đọc trang này từ đầu tới cuối, họ lại trơ trẽn chối là “… tôi chưa chửi ai viết sai chính tả là thất học cả”?

          Suy cho cùng, sự phát triển của tư duy trẻ em, sự khuyến khích tranh biện, phản biện, ở học sinh, đấy mới là những chỗ cần được sửa chữa, quan trọng hơn cả những vấn đề như thay đổi sách giáo khoa, hay gia tăng chi phí cho trẻ em vùng núi, vân vân và vân vân.

          Số lượt thích

        • @HoQuang. Chúng ta, người miền Nam “được” tiếng là mất nước, thì dù có nói tốt, xấu, hay, dở gì cũng vậy thôi. Chuyện đã qua!!! Tại cái anh Mỹ cả. Ảnh chạy, rồi ảnh “rút cầu”, làm mình chịu bó tay. Nhưng mà cũng nhờ ảnh, mà nay mình mới có hòa bình. Tôi sợ những màn: “cắt máu ăn thề”, “không đội trời chung”, …, lắm. Cứ vậy, đến tết Congô mình vẫn còn đánh nhau, như Bắc Triều Tiên và Nam Hàn ngày nay.

          Một điều nữa. Chiến tranh VN nằm ở đâu? Nếu ta tô màu đỏ là vũ khí của Nga Tầu, màu cam là vũ khí Mỹ, màu vàng là máu và nước mắt người dân Việt Nam, thì ta sẽ thấy nó nằm ở đâu nhiều nhất (miền Nam). Các bạn miền Bắc, cùng lắm, có kinh nghiệm về bom B52, không biết chiến tranh nó dã man, đau đớn như thế nào (?) Năm tôi đệ Ngũ, trên đường về nhà, đoàn xe bị chặn ở Cái tắc (tỉnh Cần thơ), vì hai bên đánh nhau. Tôi chui xuống gầm xe. Một trái lựu đạn nổ. Tôi và vài bạn nữa bị thương. Miểng đạn nằm trong lưng, đến nay vẫn còn.

          Câu hỏi kế: dân nghèo miền Nam thời VNCH có được đi học không? Câu trả lời không thể là có hay không, mà là tùy vùng. Có, nếu ở vùng an ninh. Ở vùng sâu, câu trả lời có thể là Không. Năm 1971, đậu tú tài đôi xong, tôi tình nguyện về dạy học ở xứ Tân Phú (quận Ngan Dừa). Đấy là vùng U Minh, trẻ em bị thất học, và mới được đi học lại từ năm 1970, trước đấy một năm. Nói chung, chính phủ VNCH có lo lắng cho các em, nhưng vì tình trạng an ninh (chiến tranh) không cho phép thôi. A, ở đây tôi quen em Mỹ Linh, mỗi tháng một lần, em phải đội một bao gạo, băng qua một bãi mìn, đi tiếp tế cho anh Hai và anh Ba bên giải phóng, còn em thì ở với các anh nhỏ hơn (Năm và Sáu) bên cộng hòa. Thôi, xin dừng ở đây vậy.

          Số lượt thích

        • “dày đặt” với “lập lại” thì đích thị là ở “trỏng” rồi. Nhưng Nam hay Bắc cũng là dân Việt, cũng là “miềng” cả. Sự việc đã là lịch sử rồi, không thay đổi được. Cái đáng nói là làm sao máu đừng chảy phí thêm nữa, nước mắt đừng rơi phí thêm nữa. Tôi chỉ mơ ước và luôn hy vọng “từ đây người biết yêu người”. Đó cũng là lý do ta có mặt ở HTN mà nói về GD. Là bởi mong muốn cái gì đẹp hơn cho thế hệ sau.

          Số lượt thích

      • à mà sơ suất chứ không phải sơ xuất. Xin lỗi nhé!

        Số lượt thích

        • Trời ơi bà, “sơ xuất” chứ không phải “sơ suất”, thiệt đúng là “lạy ông tôi ở bụi này”!

          Số lượt thích

        • “sơ suất” là tiếng Việt chuẩn đấy chứ. Trong từ điển là như Vậy nên mình cũng phải sửa lại.
          http://truongthhongquang.violet.vn/entry/show/entry_id/5990587/cat_id/3056174

          Số lượt thích

        • Bác pham thang, bác cứ khoe tài khoe giỏi những là “ngô, ngố, ngộ, ngổ” thì xin bác cho TH và tôi hưởng chút ánh sáng của bác, bác nói cho chúng tôi nghe xem là “sơ xuất” hay là “sơ suất” là tiếng Việt chuẩn ạ?

          Số lượt thích

        • Bác PVL bộ trưởng bộ GD có phát biểu thế này:
          “…Trong Tờ trình của Chính phủ và các tài liệu liên quan gửi lên UBTVQH không có con số này cũng như bất kỳ con số nào về kinh phí. Tuy vậy, trong quá trình trao đổi, thảo luận về tờ trình của Chính phủ tại phiên họp UBTVQH vừa qua, đại diện Bộ GD&ĐT đã nêu ra con số ước tính 34.000 tỷ này, gây nên sự hiểu nhầm.

          Đây là sơ suất rất đáng tiếc và Bộ GD&ĐT xin nhận trách nhiệm về việc này.”

          Bạn LH tin chưa?

          Số lượt thích

        • Lỡ đấy là lỗi sơ xuất khi dùng bàn phím thì sao? Mình chỉ tin nếu hội đủ hai điều kiện : một là, tự điển chính thống dùng; hai là, nhà văn, nhà nghiên cứu ngôn ngữ dùng. Nếu mà văn bản chính thức dùng (thời nay khối phóng viên dỏm), thì phải dùng nhiều lần. Đấy là chưa kể, còn phải xem nghĩa từ nguyên, trong tự điển cổ, văn bản cổ.

          Số lượt thích

        • Bộ trưởng bộ GD mà không sửa khi viết sai chính tả thì …làm sao đòi hỏi học sinh viết chính tả đúng được. Theo bạn PT thì lại phải cách chức tiếp nếu điều này thực sự xảy ra 😉 Thôi nhé, chào các bạn. Bên mình là holiday tuần này nên nghỉ thôi.

          Số lượt thích

        • Nói theo tiếng Việt thì hai từ ấy có cách nay ít nhất 500 năm (nói cho chắc ăn chứ thực thì không ai biết nó xuất hiện khi nào, tôi cho là vài ngàn năm rồi), khi mà không ai là dân Việt lại lo phân biệt S với X cả.
          Nói theo Hán Việt thì họ đều dùng (phiên âm) là Sh cả.
          Còn ý tôi thì đó là từ Việt Hán (từ Gốc Việt đã Hán Hoá) chớ không phải Hán Việt (từ gốc Hán đã Việt hoá), và tất nhiên chung một gốc đấy.

          Số lượt thích

        • Cảm ơn bác pham thang, tuy ánh sáng này vẫn còn le lói lắm !

          Tôi mạo muội bình luận thêm, nếu như tôi hiểu đúng thì như vậy ta chắc chắn “sơ suất” là đảm báo đúng theo phiên âm tiếng Hán, có phải không ạ? (Tôi xin tò mò hỏi thêm là không rõ bác có biết là trong tiếng Hán có âm “x” không, hay là chỉ có âm “s” (mà bác gọi là “sh”) ạ?)

          Như vậy nếu chuẩn tiếng Việt cũng giống như chuẩn phiên âm Hán, thì ta sẽ chỉ có từ “sơ suất” mà thôi. Nếu không phải vậy, thì nghĩa là “sơ xuất” sẽ là chuẩn Việt hơn. Và nếu mà như bác nói, là người Việt không có phân biệt “s” và “x”, thì liệu tôi có thể kết luận rằng, “x” là âm thuần Việt, và xa xưa kia, các cụ nhà ta đã dùng từ thuần Việt là “xơ xuất”, sau này ảnh hưởng tiếng Hán, thì trở thành “sơ xuất”, và bây giờ thì thành thuần Hán luôn, là “sơ suất”? 🙂

          Số lượt thích

        • Đụng vào ngoại ngữ lại mệt với LH đây.
          Tiếng Hán có phiên âm ra chữ “x”. Cái Sh ấy đọc là “s” thật. Tiếng Việt không phân biệt s và x tức đọc là “s” hay “x” đều được, tuỳ nơi, tuỳ người chứ không phải đọc là “x” là gần tiếng Việt hơn, “s” là gần tiếng Hán hơn. Cho nên không thể nói “xơ xuất” là thuần Việt, “sơ suất” là thuần Hán.
          Chả hiểu bạn lập luận kiều gì mà viết đoạn này (chả có ti logic nào sất):
          Như vậy nếu chuẩn tiếng Việt cũng giống như chuẩn phiên âm Hán, thì ta sẽ chỉ có từ “sơ suất” mà thôi. Nếu không phải vậy, thì nghĩa là “sơ xuất” sẽ là chuẩn Việt hơn. Và nếu mà như bác nói, là người Việt không có phân biệt “s” và “x”, thì liệu tôi có thể kết luận rằng, “x” là âm thuần Việt, và xa xưa kia, các cụ nhà ta đã dùng từ thuần Việt là “xơ xuất”, sau này ảnh hưởng tiếng Hán, thì trở thành “sơ xuất”, và bây giờ thì thành thuần Hán luôn, là “sơ suất”?
          Bàn sâu thêm về suất nhé:
          Suất (âm khác là suy – suý – soái) có mấy nghĩa cả Việt và Hán Việt ( có 2 từ âm giống nhau, chữ khác nhau nhưng dùng thay cho nhau được): chia, phần; điều động, ra; noi theo, nêu gương, làm đích(3 nhóm nghĩa nhé). Có mấy nghĩa ít gặp như cái lưới, thẳng tính
          Xem xét
          – cắt (chia phần), xắt – sắt (s và x như nhau), sất (ă và â như nhau, chẳng hạn thày và thầy), suốt – suất (giống như tất và tuốt) cho nên suất có nghĩa là cắt, chia, phần.
          – suất, xua – xùa, soái – suý – xuy – xuỳ, soái – sai cho nên suất có nghĩa điều động, đưa ra.
          – Kẻ có quyền chia phần (phần việc làm, phần thụ hưởng) cho người khác chính là kẻ có quyền điều động người khác (suý – soái) và người được điều động phải trông vào hắn, noi theo hắn, lấy hắn làm gương nên nghĩa sau là nghĩa chuyển (nghĩa bóng, hay từ lóng dùng lâu mà thành nghĩa).
          – Cách nói của dân ta là phân (chia, cắt) công (việc), hay cắt đặt chính là hành động của người điều động.
          – Về âm thanh :
          cắt – sắt âm thanh ngắn, dứt khoát diễn tả hành động cắt, chú trọng kết quả đứt, và vết cắt ngắn hoặc ít,
          suốt âm thanh dài diễn tả vết cắt dài, thẳng, có đầu có cuối (nghĩa thẳng tính từ đây mà ra).
          suất âm ngắn như sắt diễn tả đứt nhưng có u nên diễn tả phần có hình khối, bề mặt (nghĩa phần, nghĩa lưới từ đây mà ra).
          xua – xùa âm thanh mở diễn tả đưa ra, rộng (nghĩa điều động, đưa ra).
          suy – xuỳ âm thanh phát gió, xu hướng trầm diễn tả sự thôi thúc, (một cách tự nhiên bạn xua mấy con gà, con chó bạn cũng dùng suy, suỵt) từ trong ra (nghĩa đưa ra).
          soái – sai âm thanh dài diễn tả chú trọng đưa ra.
          Bằng ấy lý do đủ khẳng định hai cái xuất – ra và xuất – phần là cùng gốc rồi.

          Số lượt thích

        • Chen vào cho vui.

          Suất và Xuất là hai từ hán việt, không có vấn đề đúng sai, mà chỉ là standard hay không standard thôi. Chữ hán viết hoàn toàn khác nhau, nhưng đọc giống nhau, nên phiên âm ra pinyin (thế kỷ 20) cũng giống nhau, như bạn PT nói ở trên. Chữ việt xưa (nho, nôm) thì viết hoàn toàn khác nhau, nhưng đọc giống nhau, nhưng phiên âm ra quốc ngữ (1651 trở đi), thì chia ra S và X. Như vậy, viết Suất hay Xuất, hoàn toàn do thói quen và do đẹp mắt mà thôi.

          Sẵn đây, tôi xin tóm tắt luật về Dấu Giọng (vì có người thích làm luật). Trước hết, tiếng Việt bắt buộc phải có dấu, không có dấu sẽ làm cho câu văn sai nghĩa. Vị trí dấu giọng, hoàn toàn do thói quen, và do đẹp mắt (đặt khác chỗ, vẫn hiểu).

          Luật đề nghị :

          1. Đặt trên nguyên âm mà thôi (vd: và).

          2. Nếu là 1 nhóm nguyên âm, đặt trên nguyên âm đã có dấu mũ, dấu móc, hay dấu khăn (khuyển, huệ), hoặc nguyên âm ở giữa (soài, rượu).

          3. Trường hợp nguyên âm đôi (uy), đặt trên nguyên âm thứ nhất, nếu không có đuôi (hủy); và đặt trên nguyên âm thứ hai nếu có đuôi (huỳnh).

          Tôi sẽ đem luật này ra Viện Hàn Lâm (!)

          Số lượt thích

      • Từ câu “Thời Pháp, người nghèo không được đi học”.

        “Người nghèo” không được đi học vậy những trường tiểu học, trường trung học, trường cho trẻ em nghèo hoặc mồ côi thời Pháp là cho người Giàu hết hả Cộng sản ?

        “Không được đi học”, chứa ẩn ý “không được cho phép đi học”. Có luật nào mà không cho phép người dân đi học hả Cộng sản ?

        Một lần nữa, nhiều người ở nông thôn, họ không đi học vì nhiều lý do cá nhân (không thích, thấy không cần thiết, thấy mất công, già cả không ham học).

        Chứ ở thị trấn và thành thị thì biết bao nhiêu tiểu học, trung học, đại học, có từ thời Pháp rồi Cộng sản. Vậy một lần nữa: “Người nghèo không được đi học” nó từ đâu ra, ngoại trừ cái tư duy gian dối của Cộng sản ?

        Mấy trường đại học lớn ở Hà nội, trường Y, trường Vẽ, ai xáng lập thế Cộng sản ?

        Những năm trước 1940, nhiều người Việt nếu không nói là đa số đi chân đất, chả có giầy dép gì sất → “Thời Pháp, người Việt không được mang giầy dép”.

        Sau khi Cộng sản thấy sợ bị người ta chứng minh là Pháp đã từ lâu lập nên nhiều trường học cho trẻ em nghèo hoặc mồ côi, Cộng sản đổi câu lý luận thành “Thời Pháp, nhiều người không được đi học”.

        Tất nhiên là nhiều người hồi xưa không được đi học :
        Ở Châu-Âu (Văn minh nhân loại từ 2-3 thế kỷ nay), thời 1900-1940 nhiều người không biết chữ.

        Điển hình người Ý (Italy), những năm trước 1940, cứ 10 người thì 4 người là không biết chữ.

        Nếu Ý còn vậy, thì bất cứ nước châu Á nào chả thế.

        Để ý Cộng sản hồi đầu cũng lý luận là “Người nghèo VNCH có được đi học không?”.

        Chắc VNCH không có lập ra biết bao nhiêu trường học, biết bao nhiêu bệnh viện cho thường dân ? Nghe nói “Chỉ có Cộng sản là biết lo cho dân học hành” thôi nhá các bạn.

        Đúng là Cộng sản :

        – đối trá (“Thời Pháp người nghèo không được đi học”),

        – rồi khi thấy khó dối trá ở những nơi mà mọi người có thể phản biện (vì không có thói quen bị phản biện)

        – thì lại lươn lẹo (“Thời Pháp nhiều người không đi học”).

        Nếu lý luận mà Qua nói vầy, Nay nói khác, lươn lẹo, nói leo để gỡ gạc, vân vân, thì xin các bạn Cộng sản từ nay trao đổi tranh luận với những người anh em cùng chí hướng phương Bắc.

        Còn không thì từ nay xin (nói cho vui chứ đảm bảo 100% là Cộng sản càng làm tới; bảo xin đừng dối trá thì càng dối trá, bảo xin đừng lươn lẹo thì càng lươn lẹo )

        A ) đừng có lập lại những gì Cộng sản dạy trẻ em một cách không suy nghĩ.
        B ) lươn lẹo nay này mai khác.

        Số lượt thích

        • Quang có tí máu Hoa trong mình không? Hỏi cho vui thôi. Nếu ta cứ nói CS, người Pháp, VNCH thế này thế nọ, là ta đang vơ đũa cả nắm đấy. Tôi ghét chiến tranh, nên thường ghét lây sang CS, Pháp. Chứ chủ nghĩa CS rất hay, nó hoàn toàn triết học từ thời 2 ông Hegel và Marx, đại triết gia bên Đức. Ta cũng biết Đức là nước rất bảo thủ trong khuynh hướng Kitô giáo. Marx là người Lutheran. Hittler là người có khuynh hướng tôn giáo quá khích, nhắt định tiêu diệt người Do thái.

          Ý tưởng CS có từ thời Kitô giáo bị đế quốc La mã chèn ép. Các tổ chức của dòng tu là hình thức cộng sản. Lợi dụng ý tưởng cs để mưu đồ riêng tư phe phái mới đáng ghét, nhưng con người thì luôn luôn đáng yêu, vì là nhân chi sơ tính bản thiện.

          Số lượt thích

        • Người Mỹ khá mềm mỏng (liberal), nhưng tôi muốn họ phải liberal hơn nữa, nên ta cần phải đưa văn hóa Á đông vào, quạy thêm tí đường cho xã hội bớt chua chát đó thôi !

          Số lượt thích

        • “Máu hoa” là máu TQ ? Tớ không có máu hoa. Bạn có máu hoa không ?

          TQ thì liên cang gì với câu nói của Cộng sản là “Người nghèo thời Pháp không được đi học ” ?

          Thì những câu nói “Người nghèo không được đi học”, “Nhờ ơn Cộng sản mà người dân có học” là từ Đảng Cộng sản chứ từ trên trời rơi xuống ?

          Số lượt thích

        • @ HoQuang : vậy là không có thề thốt gì nữa hả?

          Số lượt thích

    • Dạ cái nền giáo dục của VNCH nó có thể hay đủ mọi điều, nhưng cái tiền đề của nó, là lấy tiền của người khác để dạy dân mình, mà lại được trả lương rất cao, nó khiến cho tất cả giới trí thức miền nam đều không thể nào bất vụ lợi. Thế mà bất hạnh thay, cái điều đó nó lại mâu thuẫn cực kỳ với bản chất chân chính của người trí thức !

      Số lượt thích

      • Chiến tranh Việt Nam đã xong, nhưng lại là bài toán khó giải.

        VN, tuy nhỏ, nhưng phải chịu sức nặng của hai bàn cân. Vì thế, khi nào thế giới còn tranh chấp, thì VN khó được yên thân, nếu chưa có được vị lãnh đạo tài đức.

        1. Cold War (1945 – 1991)

        Ngay từ 1945, Mỹ đã ủng hộ việc Pháp trở lại Đông dương. Chính Mỹ đã tài trợ cho cuộc chiến tranh giữa Pháp với VN. Trận Điện biên phủ 1954, Pháp cầu cứu Mỹ, nhưng Mỹ đã làm ngơ. Uncle Sam lập phương trình mới, kiểu Nam-Bắc Triều Tiên.

        Chính Mỹ đã đưa một triệu người Bắc vào Nam; sau đó, đưa Diệm về làm Tổng thống của nền đệ nhất Cộng Hòa. Năm 1967, lại cho Thiệu lên làm Tổng thống của nền đệ nhị Cộng Hòa.

        Tổng tấn công 1968; sau đó, Mỹ ào ạt đưa quân vào miền Nam. Chiến tranh khủng khiếp từ 1968 đến 1972. Thời gian này, Kissinger bắt tay với TQ, ký được thông cáo chung Thượng hải 1972. Năm 1973, Mỹ làm được 3 việc: ép miền Nam ký hiệp định Paris, rút quân ra khỏi miền Nam, và Việt Nam hóa chiến tranh.

        Năm 1975 = xong !

        Người Mỹ có câu: there is no such thing as a free lunch (không có gì gọi là ăn free). TT Diệm không nhớ điều đó, nên đã sớm về nước Chúa. TT Thiệu học nằm lòng bài học này, nên đã được xe quân cảnh Mỹ mở đường đưa ông và gia đình ra đi an toàn.

        Trong cuộc chiến này, chúng ta có hai điều ngu. Miền Nam đã quá cậy vào ông Mỹ. Miền Bắc đã quá tin vào ông Tàu. Khi xong việc thì ông Mỹ bỏ chạy, không thương tiếc. Còn ông Tàu thì nắm đàng cán, phải nhượng bộ đất đai cùng biển cả thì họ mới giúp.

        2. Hoàng Sa

        Bàn cờ đã đến hồi kết thúc. Công hàm Phạm Văn Đồng 1958 đặt Hoàng sa vào tay TQ. Năm 1974, Hà Nội tái xác nhận luật 12 hải lý của TQ. Đến nay, TQ đem dàn khoan đến không phải để khoan dầu, mà để đặt lại vấn đề chủ quyền của họ. Trên thế giới đã có hai kênh đào: Suez và Panama. Và nay, TQ mon men đào kênh Đông Nam Á, từ vịnh Thái lan qua Ấn độ dương. Mỹ không đời nào chịu thua. Khi thủ tướng Thaksin đòi bắt tay với TQ, ông liền bị mất chức. Bà TT Yingluck là em ông cũng vừa bị lật đổ.

        Con đường chiến lược từ Thái bình dương sang Ấn độ dương phải đi qua biển Việt Nam và vịnh Thái lan. Mỹ không chịu thua bất cứ nước nào và không để cho bất cứ ai ra tay mà không phải là Mỹ.

        Vậy thì Hoàng sa phải được giải quyết trước. Hiện nay, Việt Nam bị bó tay vì cái công hàm kia thì làm sao giải quyết được? Vậy thì phải hóa giải, hay vô hiệu hóa cái công hàm ấy trước. Có nghĩa là phải trở về thời Hiệp định Ba lê: trở về vị trí cũ. Hoàng sa và Trường sa là của VNCH, có Mỹ hậu thuẫn phía sau thì bố bảo TQ cũng không dám bén mảng đến.

        Số lượt thích

        • Bác pnh, chẳng phải vì một cái công hàm bé tí xíu, vi hiến ấy mà ta mất chủ quyền Hòang Sa và cả hai quần đảo nói chung. Nếu thế thì bất cứ ông nào cũng tự tiện bán nước được à? Lại có ông GS Trung Quốc nói là hồi đấy mình chưa có Quốc Hội, Hiến Pháp, nên một mình ông Đồng thay cho cả QH, HP. Nói thế mà cũng làm giáo sư được cơ chứ, bố khỉ ! Nói chung là nếu ta không có QH, HP, thì cái công hàm của một mình ông Đồng nó lại càng vô giá trị. Em thấy là chúng ta nên chờ tí, cho các bác Trung Quốc học hành khôn ra, chứ cứ ngu quá như thế thì dân nó cũng không chịu được, nó chả để cho yên. TQ cần cái lưỡi bò, là để có thể khoan dầu ở thềm lục địa của ta, chứ nếu không thì cứ ra giữa biển mà khoan. Cho nên, nếu bọn hắn khôn, thì phải trả Hoàng Sa, và công nhận chủ quyền của VN, rồi sau đó cưa đôi với mình, tao (VN) bảy mày ba, thì còn có tí dầu, chứ tham quá như thế thì chả được giọt nào sất !

          Số lượt thích

        • Cái anh Hồng Lỗi ảnh cứ phải nói xạo nhiều quá nên mặt mày cứ đỏ bừng, mắt đờ dại cả ra ! Đi học đi, đi học đi, cho bớt nói xạo !

          Số lượt thích

        • Cảm ơn bác Phan Như Huyên, vì đã cho biết thêm chút ít về Lịch Sử. Như vậy, chỉ cần công nhận Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa là ổn phải không bác.

          Số lượt thích

        • LH không rành về chính trị với quân sự rồi. Cái lưỡi bò không chỉ vì tí dầu đâu. Nếu TQ có cái lưỡi bò ấy ít nhất có 2 việc:
          – TQ chi phối con đường vận chuyển hàng hoá chính trên biển nên có ảnh hưởng lớn đến các cuốc gia cần vận chuyển hàng hoá qua đó kéo theo thuận lợi trên tất cả các bàn đàm phán.
          – Giả sử nổ ra chiến tranh với VN thì tầu TQ có thể rải dọc biển nã pháo vào mà không nước nào lên tiếng nói được khi đó là biển của chúng.

          Số lượt thích

  12. Xin lỗi “16 chữ vàng” mà tôi gõ nhầm thành “26”, mong BBT HTH sửa lại giùm, xin cảm ơn và xin lỗi tất cả!

    Số lượt thích

  13. Sửa là đúng, đổi mới cũng đúng mà đổi mới căn bản, toàn diện lại càng đúng. Nhưng phải hiểu cái mà ta cần đổi mới một cách căn bản và toàn diện mới có thể đổi mới nó một cách căn bản và toàn diện được. Đằng này các nhà quản lý giáo dục của ta hoặc vì kém hoặc vì lười mà không hiểu biết đến nơi các khái niệm căn bản của giáo dục. Thế làm sao mà đổi mới căn bản đây?
    Tôi lấy ví dụ: Kiểm tra là gì? Thi là gì? Kiểm tra để làm gì? Thi để làm gì?
    Rõ ràng kiểm tra là để xem, sau một giai đoạn, học sinh có kiến thức nào đã nắm chắc – kĩ năng nào đã thành thạo, kiến thức nào chưa nắm chắc – kĩ năng nào chưa thành thạo để có cơ sở giúp thầy và trò lên kế hoạch lấp những chỗ trống ấy. Thế mà nay những bài kiểm tra ở phổ thông nặng nề đến mức tất cả đều là thi. Từ thi 15 phút đến thi 1 tiết rồi thi chất lượng, thi học kì, …. Và hơn thế nếu học sinh học chưa tốt (điểm kém) thì không hề có giai đoạn nào củng cố mà theo đúng tiến độ, lớp vẫn phải học bài mới. Đây là một sai lầm trong mô hình nhà trường hiện nay. Cho nên cần phải có nhiều mô hình nhà trường khác nữa, linh động và phù hợp hơn với các đối tượng học trò khác nhau. Cho nên cấm học thêm là sai lầm mà phải có luật để hợp pháp hoá và khuyến khích việc học thêm tự do.
    Lại biết thi là để phân loại đối tượng. Thế thì đề thi phải thật rõ ràng, tránh hiểu lầm, tránh gây tranh cãi. Như đề thi tốt nghiệp THPT 2014 môn địa lý có câu: Tại sao cần phải bảo vệ chủ quyền của một hòn đảo dù rất nhỏ của nước ta? Câu hỏi thì không sai nhưng hỏi như thế thì chấm điểm thế nào? Người đưa ra một lý do, người đưa ra hai, người khác đưa ra 10 lý do. Thế điểm số cho thế nào? Nếu chấm bằng nhau tất thì kì quái. Nếu chấm không bằng nhau thì trái với logic: câu hỏi tại sao thì trả lời là bởi vì là được; tức là đưa ra một lý do hay 10 lý do đều như nhau. Lẽ ra câu hỏi tốt phải là “nêu tối thiểu 5 (hoặc 10 – đại khái thế) lý do cần phải bảo vệ chủ quyền của một hòn đảo dù rất nhỏ của nước ta ” thì mới không gây tranh cãi. Đằng này ra đề như thế nên việc chấm rất phụ thuộc cảm tính của người chấm. Nếu cứ còn ra đề kiểu ấy thì người chấm còn có cái tâm lý được ban phát điểm cho kẻ đi thi. Như thế thì muôn đời tiêu cực thi cử, không bao giờ tuyển được người tài, điều kiện cho tham nhũng còn mãi.

    Số lượt thích

  14. Về cái kinh tế thị trường thì bài này nói không ổn tí nào.
    Trong kinh tế thị trường, làm việc phải tính đến lợi ích và phát triển. Để duy trì lợi ích lâu dài, theo quy luật của kinh tế thị trường (một cách không méo mó), tự nhiên người cung cấp dịch vụ GD phải giữ uy tín và chắc chắn phải tính đến lợi ích lâu dài của người học. Có thể vì sự chi phối của các quy luật kinh tế, trong thời điểm nhất định, người cung cấp dịch vụ GD chưa đưa ra được dịch vụ tốt nhất, chưa đạt được hiệu quả cao nhất về GD. Nhưng do sự cạnh tranh người ta sẽ dần dà cung cấp dịch vụ tốt lên. Do đó nói “Mặt tiêu cực của cơ chế thị trường trong giáo dục: chạy theo lợi nhuận tối đa, bỏ quên lợi ích lâu dài của người học, gây bức xúc xã hội.” là nói liều, thiếu hiểu biết. Hơn nữa khẳng định phải tính đến lợi nhuận từ quá trình GD thì mới có tiền để tái đầu tư, để phát triển và nâng cấp dịch vụ cho tốt. Cho nên “khuyến khích đầu tư giáo dục không vì lợi nhuận” chỉ dành cho kẻ tiêu tiền chùa mà thôi.

    Số lượt thích

  15. Định hướng xã hội chủ nghĩa trong giáo dục và đào tạo:

    “Nhà nước tạo mọi điều kiện thuận lợi để thực hiện công bằng trong tiếp cận giáo dục đối với mọi người dân; hỗ trợ, có chính sách phù hợp cho giáo dục phổ cập, giáo dục bắt buộc, giáo dục vùng dân tộc thiểu số, vùng có điều kiện kinhtế – xã hội đặc biệt khó khăn và các đối tượng diện chính sách; thực hiện xã hội hoá giáo dục, tạo điều kiện cho giáo dục ngoài công lập phát triển.”
    Đoạn này nhà nước chỉ nói thôi chứ làm thì rất kém. Thế nào là “công bằng trong tiếp cận giáo dục”?
    – “công bằng trong tiếp cận giáo dục” là tuỳ điều kiện của cá nhân tôi mà tôi tiếp cận giáo dục. Giả sử nhà tôi rất nghèo nên tôi không thể đi học ở trường vì: không có tiền đi học, vì không yên tâm khi bố mẹ vất vả mà mình đi học,… Nhưng tôi vẫn có năng lực để học và tôi đã tự học ở nhà. Vậy thì phải cho tôi quyền được thi tốt nghiệp THPT chứ, để sau đó tôi còn có thể đi học cao đẳng, đại học chứ? Sao không có luật cho phép mọi người (kể cả người không đến trường) đều được thi tốt nghiệp THPT?
    – “công bằng trong tiếp cận giáo dục” không phải là “cào bằng trong tiếp cận giáo dục”. Giả sử tôi rất giỏi và hoàn toàn có thể kết thúc cấp 1 trong 3 năm, cấp 2 trong 2 năm, cấp 3 trong 2 năm. Nhưng ai giúp cho tôi làm được điều đó khi tôi cứ phải học đủ từ lớp 1 đến lớp 12? Sao không có luật hợp pháp hoá mọi hình thức học tập (bao gồm được thi các kì thi quốc gia) để tôi khỏi mất thì giờ học quá lâu những thứ quá dễ đối với tôi?
    Đừng cho điều tôi nói là phi thực tế. Nếu so với việc cộng điểm thi đại học cho các vị có công trong Kháng chiến chống Pháp thì điều tôi vừa nêu ra còn thực tế hơn nhiều.

    Số lượt thích

  16. Về cái thách thức ở mục 7, theo nội dung của đoạn ấy thì thách thức ở đó hiểu là những khó khăn cần vượt qua. Như thế tôi cho rằng còn một thách thức nữa rất nghiêm trọng chưa được nêu ra. Ấy là nhận thức không đến nơi về các vấn đề giáo dục của người quản lí.
    “- Khoảng cách giàu nghèo giữa các nhóm dân cư, sự phát triển không đều giữa các địa phương vẫn tiếp tục là nguyên nhân dẫn đến thiếu bình đẳng về cơ hội tiếp cận giáo dục và khoảng cách chất lượng giáo dục giữa các đối tượng người học và các vùng miền.”
    Đoạn trên khẳng định chất lượng dịch vụ giáo dục là không đồng đều ở các nơi. Tức là có những nơi chất lượng giáo dục thấp hơn những nơi khác. Một anh bạn kể cho tôi chuyện này:
    Cháu anh sống ở huyện nghèo nhưng nhà nó không nghèo mà rất giàu (bố mẹ nó làm ăn chân chính nhưng giỏi tính toán). Nhà nó thừa điều kiện về kinh tế cho con lên thủ đô học ở trường tốt, bản thân nó cũng học rất tốt. Nhưng với số tiền cho nó đi học ấy lẽ ra đã đủ tạo ra một lớp học rất tốt cho khoảng 20 học sinh gồm cháu anh và một số bạn đồng lứa của nó (huyện nghèo chi phí thấp hơn thủ đô nhiều mà lại không mất tiền ăn, ở). Bố mẹ nó rất muốn làm điều đó vì vừa không phải cho con đi xa nhiều bất trắc (khi đứa trẻ chưa đủ tự chủ trước các cám dỗ) lại vừa là làm một việc phúc để lại cho con cháu và trước mắt là cho chính quê hương. Nhưng mở lớp ấy ai theo học? Bọn trẻ còn phải học ở trường (nếu về lại học nữa thì làm gì được chơi) bởi luật không công nhận cái lớp như thế, theo học lớp ấy xong chả ai cho thi tốt nghiệp THPT. Thế là chúng vừa học ở trường, vừa “học chui” ở cái lớp ấy được 1 năm thì lớp bị giải tán vì đó là “học thêm”. Bố mẹ nó chả được lời cảm ơn lại còn bị mời lên UBND Huyện mấy lần. Để hợp thức chuyện ấy bố mẹ nó đã ủng hộ tiền cho huyện để mở một lớp như thế ở trong trường nhưng nhà trường không mở một lớp như thế mà dùng tiền đầu tư dàn ra các lớp cho nó “công bằng” và thế là chả lớp nào tốt thật sự. Cuối cùng cháu tôi về thủ đô học 1 mình.
    Tôi tin là những người có lòng như thế không hiếm. Nhưng họ lại không làm được bởi cái rào cản là “nhận thức không đến nơi về GD của người quản lí” “từ trên xuống dưới” đang ngăn chặn cơ hội tiếp cận giáo dục của con trẻ.

    “- Khoảng cách phát triển về kinh tế – xã hội, khoa học và công nghệ, giáo dục và đào tạo giữa nước ta và các nước tiên tiến trong khu vực, trên thế giới có xu hướng gia tăng.”
    ÔNG NÀO ĂN NÓI BẬY BẠ THẾ NHỈ? Câu ấy mà đúng thì hoá ra nước ta đang thụt lùi? sự nghiệp công nghiệp hoá hiện đại hoá, sự nghiệp phát triển theo định hướng XHCN đang có dấu hiệu thất bại?

    “Hội nhập quốc tế và sự phát triển của kinh tế thị trường đang làm nảy sinh nhiều nguy cơ tiềm ẩn như sự thâm nhập lối sống không lành mạnh, xói mòn bản sắc văn hoá dân tộc; sự thâm nhập của các loại dịch vụ giáo dục kém chất lượng, lạm dụng dạy thêm, học thêm, chạy trường, chạy điểm…”
    Chú ý : “sự thâm nhập của các loại dịch vụ giáo dục kém chất lượng”. Nếu đúng chứng tỏ là nhà nước quản lí kém. Chỗ nào phát hiện ra cách chức ngay ông cấp trên quản lý trực tiếp đi thôi.

    Số lượt thích

    • Cách chức ngay cái ông ăn nói bậy bạ kia đi.

      Số lượt thích

      • Bài viết không ghi tên tác giả hay nhóm tác giả nên tạm gọi là đồng chí X. Nếu có động chạm đến ai đó, thì đổi sang đồng chí Y vậy. Phải thật lòng mà nói là ngay từ đầu mình không có muốn viết phản hồi vì thấy nản quá. Tác giả bài viết về trình độ tư duy chỉ dừng lại ở mức độ sao chép lại tinh thần của các nghị quyết, mà không có chút động não, phân tích tình hình thực tế cụ thể, đánh giá khách quan các kết quả. Cứ như thế này thì tinh thần là vẫn chỉ là trên tinh thần mà thôi. Thành ra một bác đại biểu Quốc hội mới không kìm lòng được mà lên tiếng xin đừng bắt bà phải nghe lại những nghị quyết mà từ hồi sinh viên bà đã được nghe rồi. Mình nghe xong nghị quyết càng thấy rối thêm. Đề nghị các bác ở bộ GD làm gương trước về đổi mới, căn bản, toàn diện, là nói dễ hiểu, ngắn gọn, súc tích, lập luận có cơ sở, đánh giá khách quan, trung thực. Như Vậy các bác mới rút được kinh nghiệm thực sự để đổi mới!

        Số lượt thích

      • Sao chép nghị quyết mà thế này hoá ra nghị quyết nói thế à? Sợ quá nhỉ.

        Số lượt thích

        • Bạn PT chưa phải đi học nghị quyết bao giờ à? Mình ngày xưa toàn luyện dịch xuôi, dịch ngược ….bằng văn bản kiểu nghị quyết ấy. Tưởng là khó, nhưng sau thấy không khó. Vì các cụm từ, tính từ, danh từ, động từ, trạng từ vv…cứ lặp đi lặp lại. Chỉ Cần thuộc vài lần đầu là sau dịch trôi chảy, Cứ như mình khắc nghị quyết ở trong tim ấy 😉

          Số lượt thích

  17. Đúng ra tôi sẽ không trao đổi bất cứ chuyện gì với chị Lan Huong, vì lẽ như tôi có lần nói chị LH là 1 điển hình của vấn đề “bi kịch đọc không vỡ chữ” một văn bản nhưng cứ hay nói; và chị LH cũng rất tài tình trong việc đánh tráo khái niệm khi bàn luận về một vấn đề nào đó. Này nhé:

    – Comment trước đây của tôi, nội dung chủ yếu xoay quanh vấn đề “thành tựu của nền giáo dục” được nêu ra trong bài viết này. Và tôi cho rằng những vấn đề bài viết này nêu ra không phải và không nên gọi là “thành tựu” (và tôi đã chứng minh rất rõ trong comment của mình vì sao tôi lại đưa ra quan điểm này). Vấn đề nói chung chỉ có vậy thế nhưng chị lan hương trao đổi lại thì chị đẩy vấn đề sang tới “tiền trong giáo dục”, “vấn đề miền Nam Việt Nam trước đây nhận tiền của Mỹ để làm giáo dục” (làm như miền Bắc trước đó hay VN hiện nay không nhận tiền của ai để làm giáo dục hết vậy); “miền Nam nhiều người tham nhũng đến mất nước”. Không dừng lại ở đó chị lại tiếp tục bằng comment khác bàn sang “chuyện đường lưỡi bò”, “chuyện Hoàng Sa”, “chuyện công hàm của ông Phạm Văn Đồng” thậm chí còn “khuyên” anh Hồng Lỗi – người phát ngôn bộ ngoại giao Trung Quốc nữa chứ (trời ạ, chị nói ở đây thì “anh Hồng Lỗi” nghe chắc?). Và điều đáng tiếc tất cả những chuyện trên đều là cái nhìn rất võ đoán và chủ quan của riêng chị lan huong và nhất là chị nói như “Thánh phán” chứ không đưa ra lý lẽ gì để chứng minh cả. Tại sao vậy chị lan hương? Tại sao lại đẩy vấn đề đi xa chi vậy? Từ chuyện “thành tựu” trong giáo dục chị đây tới chuyện “anh Hồng Lỗi” là sao?

    – Chị Lan Huong theo tôi thấy, hình như bài viết nào trên HTN xuất xưởng chị cũng tham gia bình luận và bình luận rất nhiều (điển hình như bài này những bình luận của chị rất dày đặt) thế nhưng đáng tiếc phải nói rằng số lượng các bình luận của chị nó tỉ lệ nghịch hoàn toàn với chất lượng của nó.

    – Thành thật khuyên chị lan huong hãy bình tĩnh và chậm rải thôi chị à! Lần nào bàn chuyện giáo dục cũng nghe chị nói “tôi thấy bên Pháp thế này, bên Pháp thế kia” thế nhưng bên Việt Nam giáo dục hiện ra sao thì có cảm giác chị lại mù mờ, rối rắm và lung tung hết..

    – Xin lỗi chị lan huong và bạn đọc tính tôi cũng hay nói thẳng, nói thật.

    Số lượt thích

    • Thưa bác Rất Là Buồn, “dày đặc” chứ không phải “dày đặt” ạ ! “Đặt” có nghĩa là “đặt, để” ạ ! Còn “đặc” có nghĩa là “đặc, quánh, sánh”, ví dụ như là “sữa đặc có đường”, chứ không phải là “sữa đặt có đường” ạ!
      Xin cảm ơn bác đã khen tôi “tài tình”! Còn nếu như tôi comment nhiều, mà lại chất lượng cao, thì chẳng hóa ra tôi là thiên tài, vĩ nhân hay sao 😀 Tôi comment nhiều, là vì tôi hy vọng “lượng biến thành chất” ạ ! Còn tôi ở Pháp thì tôi biết giáo dục Pháp, mà tôi không ở VN, thì tôi hơi mù mờ về GDVN là chuyện bình thường, vì sao bác lại trách tôi như vậy?

      Số lượt thích

      • Tôi tự hỏi, liệu tôi (và các bạn đọc khác) ở diễn đàn này có nên mất thời gian trao đổi với chị lan huong nữa không nhỉ? Cá nhân tôi nghĩ, thật là điên rồ nếu như tôi cứ tiếp trao đổi với một người như chị lan huong. Có quá lời không nếu phải nói rằng, qua cách tư duy, cách ứng xử, sự hiểu biết về giáo dục VN của chị lan huong (cũng như sự hiểu biết ở một số lĩnh vực khác nữa) tôi cho rằng, chị lan huong đang xúc phạm môi trường, văn hóa, giáo dục và xã hội ở nước Pháp mà chị đang sống. Tại sao sống ở một quốc gia văn minh và tiến bộ hơn Việt Nam rất nhiều mà chị lan huong lại có thể nói nhiều và nói sai, nói lung tung như thế này được nhỉ? Thật lòng tôi không tưởng tượng chị lan luong có cách tư duy như thế này. Chị nói rất hùng hồn nói: “Tôi comment nhiều, là vì tôi hy vọng “lượng biến thành chất” ạ ! Còn tôi ở Pháp thì tôi biết giáo dục Pháp, mà tôi không ở VN, thì tôi hơi mù mờ về GDVN là chuyện bình thường, vì sao bác lại trách tôi như vậy?”

        Trời ạ, chị lan huong à, cổ nhân có dạy: “Tửu phùng tri kỷ thiên bôi thiểu, thoại bất đầu cơ bán cú đa” chị à!

        Tôi nghĩ, ở diễn đàn này, có rất nhiều chuyên gia trong lĩnh vực giáo dục hoặc những học giả khác mà tầm tư duy và hiểu biết của họ đã được bàn bè quốc tế công nhận (như Gs Ngô Bảo Châu chẳng hạn) đang nhìn vào mỗi chúng ta. Vì thế, mỗi phát ngôn của chúng ta ở diễn đàn này thiết nghĩ cũng nên dòm trước ngó sau, “biết người biết ta” chứ không nên tùy tiện muốn nói gì thì nói như những đứa trẻ con được. Dù sao cũng không nên “múa rìu qua mắt tiều phu” chị lan huong à!

        – Là tôi tự ý thức, tự vấn bản thân mình thế thôi, xin lỗi những bạn đọc nào đã cảm thấy phiền lòng vì đọc những điều thật tâm này của tôi. Xin lỗi chị lan huong, xin phép tôi dừng mọi cuộc trao đổi với chị tại đây. Chúc chị thanh thản và anh lành trong cuộc sống của mình ở Pháp. Trân trọng!
        ————
        P/s; Cảm ơn chị lan huong đã chỉ ra chỗ tôi viết sai chính tả, tôi xin lỗi chị về “sơ suất” này. Chị phan nhu huyen cũng nên cẩn thận với mấy chữ “lập đi lập lại”, nếu không lại mắc công chi lan huong nhắc nhở phải viết đúng là “lặp đi lặp lại”. hi hi (đùa thôi chị phh nhé)!

        Số lượt thích

        • Có khi tôi lại chứng minh 2 cách nói dày đặt với dày đặc đều được; lặp lại với lập lại đều được nhỉ? 😉 (đùa vui tí nhưng việc đó là làm được đấy).
          Còn “lượng biến thành chất” thì không phải cứ lượng nhiều là biến thành chất đâu. Có ai muốn trao đổi tôi lại nói cho vui nhà? Nay đang rảnh mà bàn về GD với phân tích mổ xẻ mấy bài viết này nản quá rồi.

          Số lượt thích

        • Dạ tôi nghe nói là ở bên Mỹ người ta được quyền ngu ngốc, còn tôi biết là ở bên Pháp người ta rất thương những người ngu, mà lại chăm chỉ cần cù. Vậy là ở hai nước văn minh, thì tình trạng nói chung là như vậy, còn ở bên Việt Nam mình, thì không như thế hay sao?
          (Em biết là chị pnh lúc nào cũng đồng ý với em, mà em thì thấy chị ấy nói gì cũng đúng !)

          Số lượt thích

        • Không dám đâu ! Làm chị hả? Càng không dám nữa. Phản biện để tìm ra sư thật thì tốt, phản biện để đè người khác thì không tốt. Cái học của ta, xưa nay, thường là nhị nguyên, nên sinh ra nhiều tranh cãi. Đến thời Einstein thì ta biết vật chất và năng lượng chỉ là một thôi. Tôi đã học từ Amma rất nhiều, như vậy có phải là vô ngôn mà chỉ giáo chăng? Nếu con người chưa khôn ra, thì thế giới có được tốt đẹp như hôm nay không? Ngược lại, nếu con người vẫn còn là dã nhân, thì thế giới có bị phá hủy như hôm nay không?

          Số lượt thích

  18. Đúng như các bạn nói, bài thì dài. Trích ra một tiết mục, đọc thì rất hay. Nhưng nhìn chung, thì lập đi lập lại quá nhiều, xoay quanh vấn đề: Giáo dục căn bản và toàn diện. Tôi học được tính thẳng thắn của các bạn. Tôi cũng học được sự can đảm của những bạn khác. Ở trường, các em học: Can đảm là dám đứng lên, nói ra ý kiến của mình, mặc dù khác với mọi người; can đảm cũng là dám ngồi xuống lắng nghe, mặc dù biết rằng đó là những lời chói tai.

    Tôi thách thức các bác lãnh đạo dám nói ra cho quốc dân biết những đe dọa và hiểm nguy hiện nay. Tôi thách thức các vị trong bộ GD dám nói ra những sai lầm và khiếm khyết nơi các trường học.

    Một bài hát tôi thuộc từ hồi còn mài đũng trong nhà trường, của bố già Phạm Duy:

    Tôi bảo tôi mãi/ mà tôi/ không nghe không nghe
    Cứ muốn đi về/ nẻo đường/ mình thường mơ ước
    Tôi bảo tôi mãi/ mà tôi/ không nghe không nghe
    Cứ muốn yêu người/ dù rằng/ người đang lừa người

    Trời sinh/ tôi ra/ tôi ra như thế
    Trời sinh/ tôi ra/ tôi ra như thế
    Thương tôi/ thương tôi/ cho sống say mê
    Không thương/ không thương/ xin giết tôi đi.

    Tôi bảo tôi mãi …

    Số lượt thích

  19. @ HoQuang : Bác HoQuang này văn phong có vẻ giống anh Nguyễn Tấn Đ., không biết có liên quan gì tới ông Nguyễn Tấn D. không, kẻo tôi lại vạ miệng !

    Trước tiên là, nếu bác đặt cho tôi 100 câu hỏi, thì tôi cũng phải trả lời hết 100 câu hỏi ấy hay sao? Bác tưởng là tôi “ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng” à? Tôi chỉ chọn vài câu kỳ nhất, đem phân tích để thấy rằng là, trong số các câu còn lại rất có thể cũng kỳ lạ như vậy !

    Mà tôi đã bảo là bác từ từ tí để tôi trả lời dần cơ mà, sao lại nói tôi im luôn?

    Đây tôi trả lời câu hỏi đầu tiên của bác, về việc dưới thời thực dân Pháp, dân nghèo được đi hoc. Thế tôi đố bác biết, vì sao mà Cụ Hồ sau khi giành độc lập 1945, lại phải mở phong trào “Bình dân học vụ”, xóa mù chữ? Nếu mà dưới thời Pháp, giáo dục tốt, mà dân nghèo lại được đi học, thì tại sao họ lại mù chữ?

    Số lượt thích

    • Họ được đi học nhưng :
      – họ không đủ điều kiện đi học vì sự bóc lột thêm vào của mấy anh địa chủ xấu.
      – họ không thích học cái của Tây (sự bài xích) vì nó không giống chữ thánh hiền mà họ quen biết.
      Nên họ đã không đi học.
      Trong số người đi học bình dân học vụ có khối người là thầy đồ, là con nhà nho đàng hoàng đấy. Họ chỉ mù chữ viết kiểu la – tinh thôi.
      Tôi còn cho là có một nguyên nhân rất văn minh. Ấy là dân ta thời đó rất tự trọng, đã “học chữ” thì học đến nơi đến chốn, còn không thì thôi, đi học nghề (thời đó ít nghề cần chữ lắm). Nó khác với chuyện học thời nay nhiều.

      Số lượt thích

    • Bạn LH trước thì viết:
      “Con nhà nghèo họ có được đi học không?
      Rồi bạn ấy hỏi tiếp một câu khác:

      “Dân nghèo VNCH có được đi học không” ?
      và tất nhiên khi hỏi câu đó thì bạn ấy chứng minh cái tư duy của CNXH-CSVN là:

      “dân nghèo VNCH không được đi học”, “còn dân nghèo CSVN thì được đi học”.

      Giờ, sau khi bị hỏi cứng lại thì bạn ấy lại đổi giọng, lượn loẹ như sau:

      “dưới thời thực dân Pháp, dân nghèo được đi hoc.”

      Sao bạn ấy đổi hướng nhanh vậy nhỉ. Đọc cái comment đầu tiên của bạn ấy thì thấy rõ bạn ấy có ý nói là Chỉ có CSVN là cho dân nghèo đi học , còn Pháp hay VNCH thì không.

      Rồi sau khi khẳng định là “dưới thời thực dân Pháp, dân nghèo được đi hoc.

      Bạn ấy lại hỏi câu: “Nếu mà dưới thời Pháp, giáo dục tốt, mà dân nghèo lại được đi học, thì tại sao họ lại mù chữ?”

      Bạn nào có cách gì hay chỉ tớ để tớ viết lại cho bạn ấy nhận thức được câu “dân nghèo có đi học” (bạn ấy vừa mới chứng nhận) nó đồng nghĩa với “không mù chữ” , không ?

      Bạn ấy mới vừa công nhận là “Thời pháp người nghèo được đi học”, nhưng câu kế tiếp bạn ấy lập luận là : Người nghèo được đi học sao “HCM cần có xóa mù chữ” !

      Sao bạn ấy không quyết định 1 lần rồi thôi; Sao bạn ấy không thể chọn một trong hai cái rồi đừng thay đổi (“stick with it”) ?

      Một là “người nghèo được đi học ở miền Nam thời Pháp và VNCH”;

      Hai là “người nghèo không được đi học ở miền Nam thời Pháp và VNCH , và chỉ người dân sống cùng thời gian đó dưới thời Cộng sản miền Bắc là được đi học”. Bạn nào có thể nêu ra nguyên nhân mà bạn ấy thay đổi lượn lẹo như thế này không ?

      Cho tới giờ, hai ba vấn đề từ đầu làm tớ phản hồi là sau đây :

      1) Lý luận đầu bài: Pháp và VNCH không lo cho dân nghèo học. Chỉ có Cộng sản là lo cho dân nghèo học.
      Phản hồi: Cái này bất cứ ai có tính thích đọc thích học hỏi cũng có thể chứng minh là lý tưởng này của Cộng sản là ngụy biện. Lý do là Người nghèo dưới thời Pháp và VNCH có được đi học.

      2) Lý luận thứ 2i: “nền giáo dục VNCH tốt sao lại tham nhũng đến thua”.
      Phản hồi:
      Trong phát biểu trên có 2 cái ngụy biện.

      Thứ nhất: “Nền Giáo dục tạo ra tham nhũng” có đúng không.

      Để lý luận, chúng ta tạm đồng ý đúng đi. Vậy thì, xin hỏi:

      Dưới cái nền giáo dục tốt đẹp của CSVN 50-60 năm nay (tức là dài gấp 3 lần thời gian 20 năm) thì sao hiện nay cái nạn tham nhũng hệ thống, tham nhũng từ trên xuống dưới, từ cấp cao (tham nhũng có huy chương, tham nhũng có bằng khen), cho tới tham nhũng của Chú Công-an chức-quyền không nghĩa lý gì với những Thằng (individuals) giàu có đại diện cho giai cấp “vô sản” ?

      Vậy thì cả hai đều tham nhũng, đều thối nát ? Nhưng một bên thì giáo dục dài 20 năm, một bên thì giáo dục 60 năm ?

      Thứ nhì:

      Cái biện luận: “Chất lượn nền giáo dục của một quốc gia tỉ lệ thuận với đánh nhau giỏi, chíen đấu giỏi” có đúng không ?

      Bất cứ ai cũng có thể lên mạng hoặc lật một quyển sách đọc về các cuộc chiến. Cộng sản TQ nó đánh giỏi, nắm quyền TQ, nhưng chưa chắc cái tư tưởng giáo dục của nó (trước và sau khi nó thắng) là tốt. Thành-Cát-Tư-Hãn nắm quyền Bắc Kinh và nhiều quốc gia gần tới tận Châu-Âu nhưng chưa chắc Văn hóa (tứ là giáo dục thời bấy giờ) chưa chắt tốt hơn những nền Văn hóa nó chiếm ngự.

      Đánh giết giỏi thì ai cần một nền giáo dục tốt bao giờ ? Trừ khi khái niệm “giáo dục” bị đổi nghĩa và trở thành : “Giáo dục trùng nghĩa với Huấn luyện”. Phương Tây họ ” Giáo dục học sinh, chứ họ không Huấn luyện học sinh”. Còn trong tư tưởng Cộng sản thì : “ôi giời, giáo dục và huấn luyện ! nó như nhau cả thôi”.

      Đánh giết giỏi thì ai cần một nền giáo dục tốt bao giờ ? Trừ khi khái niệm “giáo dục” bị đổi nghĩa và trở thành : “Giáo dục trùng nghĩa với Huấn luyện”. Phương Tây họ ” Giáo dục học sinh, chứ họ không Huấn luyện học sinh”. Còn Cộng sản thì : “ôi giời, giáo dục và huấn luyện ! nó như nhau cả thôi”.

      Mọi cái chuyện trả lời, phản hồi, rồi trả lời cho phản-hồi, vân vân, là đủ dài vài trang, và nó đi xa cái bài người viết đầu đề.

      Hãy trả lời xong 3 vấn đề trên trước đã, rồi hãy bình luận, phản biện về trường học cho người dân nghèo của Pháp và của miền nam VNCH, rồi đối chiếu với “Bình dân học vụ” của chính quyền Cộng sản miền Bắc.

      Nếu nhảy xang lý lẽ khác trong khi 3 lý lẽ trên còn chưa được bình luận thì các bạn đọc sẽ cảm thấy như các comments không có theo dòng, cứ sau 1 comment là lại thêm vào một vấn đề khác nữa. Khó theo dõi.

      Tóm lại là mục đích đầu của tớ là làm cho bạn LH hiểu được, nhận thấy được cái lý tưởng là “Chi có Cộng sản là lo cho dân, là dân nghèo được đi học, vân vân; còn Pháp và VNCH thì không”.

      Đúng là phát biểu dựa trên cái lý tưởng trên chưa bao giờ được ai phản biện; và do đó được đại chúng hóa ở CSVN.
      Từ nhỏ tới lớn các bạn trẻ được mọi phương tiện giáo dục truyền thông bảo thế. Các bạn trẻ chưa bao giờ được ai dạy cho biết là : Không đúng. Miền Nam cũng có trường cho người nghèo, cũng có bệnh viện cho người nghèo. Và, chưa chắc đâu chuyện Nhà nghèo nhưng vẫn được nhà nước lo cho.

      Ngược lại, Internet là 1 môi trường quốc tế, cho nên diễn đàng trên Internet cũng là một bộ phận của môi trường quốc tế;
      suy cho cùng giống những xã hội phương Tây:

      Bất cứ phát biểu có tính lý luận nào cũng sẽ bị phản biện, đấu chiếu, hỏi vặn, “hỏi ngược”, hỏi những trường hợp tương tự ở những quốc gia khác , những trường hợp ở những khoảng thời gian khác, hỏi “đồng chí có chắc cái đồng chí vừa nói không ?”, vân vân.

      Cái tính phản biện của phương tây chính là một trong những yếu tố đào tạo ra cái tư duy khoa học của Phương Tây.

      Nhờ đấy mỗi khi có cá nhân nào phát biểu những câu hỏi kiểu: “Dân nghèo miền Nam có được đi học không” là người ta sẽ nhẩy vào phản biện, sẽ chỉ ra cái bản chất ngụy biện, cái bản chất dối trá của câu phát biểu.

      Tất nhiên người phát biểu sẽ sợ. Rồi một người thành hai, hai thành ba, ba người thành trăm nghìn, thành chục triệu người.

      Lâu dài sau, cái xã hội phương Tây tốt hơn là vậy : mọi người phát biểu đều sợ bị phản biện nếu nói ra điều gì đó. Cái bản chất tư duy Chất lượng “ăn” (thắng) số lượng của người phương Tây nó hình thành nhờ vậy.

      NB: Xin lỗi cho nhiều lỗi chính tả. Tớ chưa, và sẽ không bao giờ, bảo tớ thông thạo tiếng Việt; và càng không bao giờ dùng cái chiêu chính tả để phản biện.

      Số lượt thích

      • Hehe, quăng một mẻ lưới, mà đánh được tới hai con cá !

        Dạ câu hỏi của tôi là câu hỏi về vụ xóa mù chữa của Cụ Hồ là câu hỏi tu từ ạ ! Còn câu nói “dân nghèo được đi học” là của bác, chứ không phải là của tôi ạ, đấy là tôi dẫn lại “Đây tôi trả lời câu hỏi đầu tiên của bác, về việc dưới thời thực dân Pháp, dân nghèo được đi học”, tôi đã nói rõ là của bác, của bác, bác HoQuang ạ, chứ không phải là của tôi ! Ý của tôi là, nếu mà bao nhiêu dân nghèo mù chữ vào thời điểm 1945, thì điều đó có nghĩa là, hoặc là giáo dục Pháp thời ấy chưa tốt, hoặc là dân nghèo hồi ấy không (được) đi học, vì một lý do gì đấy !

        Có mỗi một ý nhỏ xíu như vậy, mà chúng ta còn chưa thỏa thuận được, thì chưa nên bàn tiếp làm gì. Nhưng mà tất nhiên là tôi sẽ còn bàn tiếp.

        Còn bác nào không muốn nói chuyện với tôi thì thôi, nhưng mà tôi nghĩ là, nếu có các vị đại giáo sư trên toàn thế giới theo dõi site này, thì vì sao mà họ không viết bài, mà cũng không nói gì cả? (Ôi tôi cảm thấy lành lạnh ở sống lưng, cứ như là có ma ấy.

        Số lượt thích

      • Tôi thích cách nói chuyện của anh HoQuang. Nó rôm rả hơn bình thường.

        Số lượt thích

  20. Hôm Chủ nhật vừa qua, tôi có dịp gặp Amma để nhận darsan. Các bạn muốn biết Amma là ai, mời vào amma.org hay amma.de hay amma-france.org. Chẳng biết Amma học đến đâu, chỉ biết là Bà phải nghỉ học từ năm lên 9. Hiện nay, Bà là một trong những vị lãnh đạo tinh thần từ tâm trên thế giới.

    Nhắc tới Amma để nghiệm thấy rằng, học nhiều, học giỏi, chưa hẳn đã làm ta trở thành con người tốt, nếu ta không đặt những mục tiêu tốt đó lên hàng đầu.

    Amma có nghĩa là mẹ, nhận darsan là nhận cái ôm của mẹ. Khi nhận, tôi không suy nghĩ gì, mà chỉ để xem darsan ảnh hưởng tôi thế nào. Amma nói thầm vào tai tôi một lời nhắn. Dường như tôi hiểu, nhưng tôi không biết chắc là gì. Tối hôm đó, tôi đã về ngủ một giấc thật bình yên.

    40 Năm nay, Amma đã ôm hơn 33 triệu người, như tôi. Bà nói: “Khi nhìn mỗi người, tôi bỗng thấy mình nơi họ, và tôi cúi xuống, chào tôi.” Khi được hỏi: tại sao Bà có thể làm được như thế, ngày qua ngày, mà không mỏi mệt sao? Amma trả lời: “Với tình yêu thật, thì cái gì cũng nhẹ nhàng.” Bà được coi là vị thánh sống thời nay ạ.

    Số lượt thích

  21. @ HoQuang : OK, HoQuang không nói dối là đã tốt rồi. Không nói dối, tức là chân thật. Nhưng không nói dối, không có nghĩa là điều mình nói chắc chắn là sự thật.

    Ví dụ, rất chân thật, một người nói là anh ta đã thấy ông/bà anh ta ăn cá nóc mà không chết. Bây giờ nếu hỏi ảnh là “Ăn cá nóc có chết không?”, yêu cầu trả lời “có” hoặc “không”, thì theo HoQuang ảnh phải trả lời thế nào?

    Số lượt thích

    • Bạn LH, chắc người đọc sẽ không bao giờ nghe được bạn trả lời câu hỏi:

      “Bạn có chắc không là người bình-dân miền Nam có được đi học hay không ?”.

      Nếu bạn chắc thì nói chắc. Không thì nói không.

      Người ta hỏi “Báo chí có viết sai chính tả không? “.

      Nếu bạn nghĩ Báo chí ở VN không viết sai chính tả thì nói Không, nếu bạn nghĩ “Có” thì nói “có” .

      Sao cái bản chất Cộng sản của bạn nó không bao giờ cho phép bạn trả lời 1 cách dứt khoát thế ?

      Cái vấn đề ở đây nó xuất phát từ câu: “Người miền Nam VNCH có được đi học không”, hoặc về việc viết sai chính tả.

      sao bạn không trả lời ngây thẳng ?

      Giờ bạn lại lý luận kiểu: Ông bà tớ được đi học không có nghĩ là ai ai cũng được đi học ?

      Ai ở đây bao giờ bảo là 100% mọi người ở miền Nam được đi học bao giờ ?

      Đọc cái luận điệu đầu tiên trong trang này của bạn, người ta thấy rõ ý bạn nói là: Nhờ Cộng sản mà người dân được đi học ”

      Ngây ngày nay, xã hội toàn cầu phát triển hơn, nhưng tất nhiên không phải 100% người nghèo ở VN được đi học đàng hoàng từ nhỏ tới lớn.

      Lúc đầu, cái tư tưởng ngu xuẩn của Cộng sản mà tớ phản biện là: “Người nghèo miền Nam không được đi học. Nhờ ơn Cộng sản mà người dân có đi học”.

      Tất nhiên không phải 100% người nghèo miền nam đi học , vì nhiều lý do:
      – Vì họ không thích đi học,
      – Vì họ không thấy cần thiết đi học,
      – Vì họ ở quá xa thành thị , vân vân.

      Chung quy của sự phản biện ở đây là : Cộng sản nó dạy bạn là người nghèo miền Nam không được đi học (đấy là cái ý của câu hỏi sất của bạn từ đầu trang này).

      Bạn cá cược bao nhiêu nếu tớ đưa tài liệu chứng minh các trường công ngày xưa cho dân thường (nghèo giàu lẫn lộn vì xã hội thành thị tất yếu có người giàu người nghèo) ?

      1) Có trường công, nghĩa là → có học sinh từ đủ tần lớp

      2) Có học sinh từ đủ tần lớp, nghĩa là → có học sinh nghèo.

      3) Có học sinh nghèo , nghĩa là → bát bỏ được cái luận điểm của Cộng sản là: người nghèo không được đi học ở miền Nam.

      Một lần nữa, “Báo chí có viết sai chính tả không? ” bạn LH.

      Một câu hỏi quá đơn giản, sao chỉ có “Có” hay “Không” mà bạn còn phải dòng do ?

      Bạn không bao giờ được Cộng sản dạy trả lời thẳng thắng một lần cho xong chuyện à ?

      Hay bạn có bản chất của Cộng sản là hay lững lờ, không bao giờ đi thẳng vào câu hỏi, đánh trống lảng, bỏ lững khi tự thấy mình bị hố ?

      Số lượt thích

      • Xin cho sửa: không có nghĩ là → không có nghĩa là.

        Số lượt thích

      • Nè HoQuang, mình đã trả lời thẳng thắn câu hỏi đầu tiên của bạn, là thời Pháp, người nghèo không được đi học, thậm chí rất đông người nghèo không được đi học. Bạn chưa xác nhận xem là bạn có đồng ý hay là không đó nghen.

        Tôi đợi bạn xác nhận xong, rồi tôi mới trả lời tiếp, từ từ, từ trên xuống dưới. Tại vì bạn đặt nhiều câu hỏi quá, ai mà trả lời hết ngay một lúc được? Sao mà bạn nóng vội quá vậy? Mà bạn hỏi tôi thì tôi cũng phải hỏi lại bạn, cho nó bình đẳng chớ? Nếu bạn muốn tôi trả lời bạn, sao bạn không trả lời tôi? Trả lời câu cá nóc thử coi?

        Số lượt thích

        • Tôi cho là thời Pháp người nghèo được đi học nhưng không thể đi học. Có khi LH lẫn 2 nội dung? Tôi không thấy thời Pháp có luật cấm con nhà nghèo đi học.

          Số lượt thích

        • Vậy sửa lại một chút là thời Pháp nhiều người nghèo không đi học (bỏ chữ “được”), chịu chưa?

          Số lượt thích

        • Vậy à, có thật là ai ai nghèo cũng không được đi học không ? “mình đã trả lời thẳng thắn câu hỏi đầu tiên của bạn, là thời Pháp, người nghèo không được đi học”

          Vậy nếu tớ đưa cho bạn bằng chứng trường trẻ em nghèo hoặc mồ côi được dạy học thì bạn sẽ vĩnh viễn không vào Comment nữa, còn nếu tớ không cho được, thì tớ vĩnh viễn không vào comment nữa.

          Lấy mọi người làm chứng nhân. Dám thề không ?

          Rồi chưa hết. Cái comment đầu của bạn cũng nói về VNCH nữa. Vậy bạn dám thề là thời VNCH người nghèo không được đi học, và bất cứ người nghèo nào ở miền Bắc đều được đi học không?

          Lấy Sài gòn và Hà nội cùng giai đoạn 1955-1975 để so sánh với tài liệu và số cho dễ nói chuyện.

          Biết bao nhiêu trường mọc lên ở miền Nam. Nghe nói chỉ có dưới Cộng sản là người dân nghèo được đi học mà ta ! Miền Nam có Cộng sản đâu !

          Tất nhiên, nếu ở vùng xa hẻo lánh, 2 bênh tranh chiến, thì ai mà dám đi dạy ở đó ?

          Nhưng nếu ở vùng ổn định, thì giàu nghèo gì mà chả được đi học !

          Thế là chuyện: không có Cộng sản thì người dân nghèo không được đi học có đúng không ?

          – Giả dụ Cộng sản nói đúng : Người nghèo thời Pháp không được đi học, sao lại có trường Công trung học phổ thông cho dân ?

          – Giả dụ Cộng sản nói đúng : người nghèo thời VNCH không được đi học, thì tại sao lại có trường tiểu học, trung học, đại học, cho đủ tần lớp dân thành thị & thôn quê ?

          Hai giả thuyết này không thể cùng đúng được :

          A) Một là Cộng sản đúng. Không có người nghèo đi học, và cũng không có trường công cho mọi người.

          B) Hai là Cộng sản sai. Người nghèo thời Pháp có được đi học.

          Dân cày ruộng, vì nhiều lý do:
          – họ không muốn,
          – họ không thích,
          – họ già rồi không thấy cần thiết đi học,
          – họ thấy mất công… đủ lý do,
          chứ không có ai cấm họ đi học cả.

          Mấy trường tiểu học, trung học, mấy trường đại học hiện nay, mấy bệnh viện hiện nay ở Sài gòn, Hà nội :

          Cộng sản xây hây Pháp và VNCH xây ?

          Sao lại vậy, nghe nói “dân nghèo VNCH không được đi học” mà sao nhiều trường Công từ trước 1975 vậy ta !

          Ô, Pháp và VNCH xây cho người giàu à ?
          Cái này mới nghe : Chắc muốn gia nhập các trường công đó, phải có tiền mới vào được lắm à !

          Nghe Cộng sản nói người nghèo không được đi học mà đã có các trường công dạy trẻ em nghèo, trẻ em mồ côi vậy ta.

          Trường Pháp, bệnh viện Pháp, bệnh viện VNCH, chưa bao giờ nghe Cộng sản kể đến , nhưng ai cũng biết hồi xưa học sinh đi học không phải trả tiền nhiều như bây giờ đâu. Mà thời nay là không có chiến tranh, thế giới loài người phát triển văn minh và giáo dục gắp nghìn lần thời 1945 lận.

          Tóm lại:

          1) Có trường công, nghĩa là → có học sinh từ đủ tần lớp (không có chuyện phân biệt giàu nghèo ở đó)

          Tất nhiện, con nhà nghèo thì học tới lớp 5 lớp 10 thì ở nhà giúp cha mẹ , chắc 60 năm Cộng sản không có trẻ em nghèo bỏ học ?

          2) Có học sinh từ đủ tần lớp, nghĩa là → có học sinh nghèo.

          3) Có học sinh nghèo , nghĩa là → bát bỏ được cái luận điểm của Cộng sản là: người nghèo không được đi học ở miền Nam.

          Sau 2 ngày, Giờ thì lại đính chính, sửa lời . “thời Pháp nhiều người nghèo không đi học” .Cái đó là lẽ tất nhiên !

          Thời Pháp (ví dụ 1940) nhiều người Việt còn đi chất đất lắm. Và chỉ khoảng 15 năm sau (1955 về sau), đại đa số người Việt đi giầy-dép chứ không còn đi chân đất nữa.

          Ô, “thời Pháp dân không được đi giầy dép, nhờ ơn Cộng sản dân được đi giầy-dép”.

          Còn nữa, thời xưa chưa có xich-lô đạp, không có Honda-ôm, không có Taxi.

          Ô, “thời Pháp dân không được có xích lô, không được có Honda, phải kéo xe như ngựa, nhờ ơn Cộng sản dân mới có Xích lô, mới có Honda để làm nghề xe-ôm”.

          Ví dụ không có khặp khiễng tí nào, nó rất giống trường hợp của trường học.

          Trở lại mấy trường Tiểu học và trung học ở Sài gòn, Hà nội : không có vụ cấm người nghèo đi học.

          Các bệnh viện ở Hà nội, Sài gòn thời Pháp và VNCH : chả có vụ bác sĩ từ chối bệnh nhân vì nghèo, không có tiền trả bác sĩ.

          Vậy thì những câu tương tự mà học sinh được dạy ở VN: Không có Cộng sản là các em không được đi học, là các em không được vào bệnh viện, không có áo để mặc, không có cơm để ăn , là gì ngoại trừ sự dối trá của Cộng sản ?

          Số lượt thích

        • Vẫn không chịu trả lời câu cá nóc à? Nếu HoQuang muốn thề thì chúng mình thề như thế này : “Thời Pháp nhiều người nghèo không đi học”, nếu câu này đúng thì xin Trời Phật trừng phạt HoQuang vì tội nói bừa nói ẩu, và khiến cho hắn cứ nói bừa nói ẩu
          suốt đời. Nếu câu này sai thì xin Trời Phật trừng phạt lan huong vì tội nói sai, khiến cho cổ cứ nói sai mãi. Còn comment ai thích thì cứ còm thôi chứ?

          Hehe, thanks pham thang !

          Số lượt thích

      • Trả lời “có” hay “không” thử coi, rồi tôi trả lời tiếp câu hỏi người nghèo miền Nam có được đi học không, hay lắm nghen !

        Số lượt thích

        • Thôi được, coi như xác nhận rồi thì mình cứ nói tiếp !

          “Ở miền Nam dưới thời Cộng hòa, nhiều bé gái nhà nghèo không được đi học!” Xin bác pnh xác nhận đúng hay không giùm em câu này !

          Số lượt thích

        • Hehe, sửa lại tí : “Ở miền Nam dưới thời Cộng hòa, nhiều bé gái nhà nghèo không đi học!”
          Thanks again pham thang !

          Số lượt thích

        • tùy thời tùy nơi, nhiều là trên 50% thì không đúng, nhiều là trên 10% thì có thể đúng.

          Số lượt thích

  22. HoQuang giận tớ quá hả? Thực ra tớ đâu có nói là Cộng sản chỉ toàn là hay là tốt đâu, đấy là HoQuang nói đấy chứ? Tớ chỉ chê VNCH dở thôi, chả lẽ cứ phải bốc thơm VNCH lên à? Thực ra nếu HoQuang để tớ nói tiếp, thì tớ sẽ nói là nếu Cộng sản thời nay cũng giống y như VNCH, ăn tiền của TQ, tham nhũng, thì cũng sắp mất nước lần thứ hai rồi. Nhưng tại bạn cứ nhảy vào họng tớ, nói la chí chóe, tràng giang đại hải, lộn đầu lộn đuôi, tẩu hỏa nhập ma, nhưng bác pham thang lại thích, nên tớ mới để bạn nói cho bác ấy nghe (làm tớ bị bác pnh giận lây – Bác pnh, nếu định nghĩa Cộng sản là “không giàu và thương người nghèo”, thì em nghĩ bác cũng là CS).

    Thực ra, các bác biết không, bạn HoQuang này có vẻ rất ngốc, nhưng bạn ấy hiểu được những ẩn ý của tôi đấy. Bình thường thì chắc khó mà ai qua mặt được bạn ấy, nhưng lần này bạn ấy gặp phải cao thủ võ lâm!

    Nhưng mà, đãi cát mãi cũng được tí vàng. Đấy nhờ HoQuang mà mình mới biết là thời 1945, không chỉ Việt Nam mà thậm chí ở Ý và cả châu Âu, vv. đều có rất đông dân nghèo không đi học. Bởi vậy nghĩ tới Cụ Hồ tiến hành phong trào xóa mù chữ, lại càng yêu Cụ. Ôm hôn Cụ !

    Từ từ mình nói tiếp chuyện không cho bé gái đi học thì bị hậu quả như thế nào nha ! HoQuang muốn nghe không?

    Số lượt thích

    • Tôi phải công bình với cả LH và HQ. Trước hết, phải định nghĩa “nhiều” là thế nào. Nếu nhiều là trên 50% thì không đúng, nếu nhiều là trên 10% thì có thể đúng. Không biết có ông bà TS nào nghiên cứu GDVN từ thời 1884 đến nay không, như thế thì tiện hơn, để mình khỏi phải cãi nhau.

      Theo tôi, tỉ lệ trẻ con đi học phải tùy vào độ giáo dục của cha mẹ, tùy vào kinh tế gia đình, tùy vào thời gian năm nào, tùy vào nơi trú ngụ, và tùy vào chính quyền địa phương, mà không thể nào tùy vào chính quyền trung ương.

      Vì thế, nếu ta so sánh tỷ lệ trẻ đi học dưới các chính quyền, để so sánh chính quyền VNCH (nam) với chính quyền DCCH (bắc), thì là sai. Dù thế nào đi nữa, tôi sẽ từ từ nói về GD miền Nam trong ba giai đoạn: 1954 – 1963, 1963 – 1968, 1968 – 1975, theo kinh nghiệm và sự hiểu biết của tôi, để các bạn khỏi thắc mắc. Chờ tiếp theo ….

      Số lượt thích

      • Bác pnh, em mà chỉ toàn nói năng chính xác, đúng logic, biện luận chặt chẽ… đúng như bác, bác pham thang và bác RLB muốn, thì chắc em cứ mở miệng là tuôn ra những lời sấm truyền, chứ còn chuyện trò thảo luận gì nữa ?!

        Số lượt thích

      • Giai đoạn 1954 – 1963
        Trẻ con mấy tuổi thì có trí nhớ? Theo tôi thì 2 tuổi rưỡi. Năm 54, tôi 2 tuổi rưỡi, theo bố mẹ vào Nam. Tôi còn nhớ: (1) nằm trên boong tầu mà thấy trên trời có nhiều mây; (2) lần đầu tiên tôi thấy một ngôi nhà lớn, trần nhà cao và tròn; (3) tôi thấy các bà khi thay đồ, thường khoanh tấm chiếu chung quanh.

        Lớn lên tí nữa, tôi được đi học. Một bài học thuộc lòng mà tới giờ tôi còn nhớ: “Bảo vâng gọi dạ con ơi. Vâng lời sau trước con thời chớ quên. Công cha nghĩa mẹ khôn đền. Vào thưa ra gởi mới nên thân người”

        Khoảng 5-6 tuổi, tôi về sống với ông nội ở một trại định cư. Nam nữ, chúng tôi đều được đi học đến lớp 3, sau đó, muốn học thêm, chúng tôi phải đi xe đạp ra quận hoặc tỉnh. Thời đó, chúng tôi phải dùng ngòi viết, có 2 loại, bầu và lá tre, mực màu tím, phải mua viên về pha, cho vào tí rượu cho khỏi thối. Khi viết phải dùng giấy thấm để khỏi bị lem.

        Thời gian này, dân chúng phải về sống thành ấp. Năm 62, tôi được đi học trong nhà dòng. Tết và hè được về nhà, tôi thấy có nơi trẻ con vẫn chưa được đi học. Năm 63, đảo chánh, dân chúng không thích sống trong ấp, họ trở về sống với ruộng vườn của họ. Như vậy, trong giai đoạn này, ở những trại di cư, trẻ con được đi học nhiều hơn dân địa phương.

        Số lượt thích

        • Giai đoạn 1963 – 1968
          Ruộng đất được chia cho nông dân qua chương trình “Người Cày Có Ruộng.” Nhiều trường tiểu học công lập được xây cất thêm nhờ viện trợ Mỹ. Nhờ vậy, cả trẻ em di cư lẫn địa phương đều được đi học. Tuy nhiên, chiến tranh leo thang làm cho một số trường ở vùng quê bị tàn phá.

          Giai đoạn 1968 – 1975
          Trong giai đoạn này, nhiều vùng, như U Minh bị kiểm soát bởi hai bên. Ban đêm thì Giải phóng, ban ngày thì Quốc gia.

          Chỗ nào không có trường thì ban đêm cán bộ GP về dạy chữ và dạy hát cho các em, như một bài dân ca sau đây, tôi học được ở vùng U Minh: “Suốt … suốt bảy năm/ Suốt đau không giờ nào nguôi/ Bảy năm nước nhà chia đôi/ Bảy năm căm thù sục sôi/ Cha em chết gục trong tù/ Mẹ em khói lửa mịt mù…”

          Thường thường, các tỉnh trong châu thành, đều có đầy đủ trường lớp, từ Mẫu giáo đến lớp 12. Khi tình hình bất ổn, nhiều gia đình bỏ ruộng vườn kéo lên tỉnh. Trường công không đủ chỗ, các xứ đạo, các chùa, hoặc tư nhân phải mở thêm trường cho các em. Không được bằng trường công, nhưng ít nhất, hiệu trưởng phải có bằng cử nhân, giáo viên chỉ cần bằng tú tài hay tương đương là đủ.

          Tóm lại, không chính phủ nào lại không lo cho trẻ em, trừ khi bất khả kháng, vì trẻ em chính là mầm non của dân tộc vậy.

          Số lượt thích

      • Đôi mắt em
        Trong mắt em có bình minh rực rỡ,
        Có nắng hè chói chang, có xuân hồng.
        Trong mắt em có hoàng hôn héo úa,
        Có mưa thu quyện giá buốt mùa đông.

        Buổi học cuối, em nhìn tôi lặng lẽ,
        Có gì đâu mà phải nói: xa nhau!
        Trong mắt em, tôi nhìn ra tất cả,
        Tháng ngày vui, cùng giây phút ưu sầu.

        Trong mắt em có mây mù cuồn cuộn,
        Cả hoang vu mà cũng cả trời xanh,
        Rồi từ đó, tôi bước đi nhè nhẹ…
        Đôi mắt em, là cả một thiên đàng.
        Phan Như Huyên
        Hè 2014

        Số lượt thích

        • Đôi mắt anh

          Đôi mắt anh ngập tràn bình yên
          Xuân hạ thu đông, bốn mùa thong dong
          Khi em cô đơn, mắt anh mỉm cười
          Khi em thất vọng, cũng nhẹ nhàng thôi

          Cuộc đời là vậy, lúc buồn, lúc vui
          Nhìn vào đáy mắt, thấy lòng thanh thản
          Như một cô bé, nhìn vào mắt cha
          Thấy ông tươi cười, lòng lại rộn vui

          Ưu sầu miên man, suy tư dâng tràn
          Lòng thêm mạnh mẽ, có chi thở than
          Một chút nồng nàn, một chút nắng ấm
          Một bầu trời xanh, là cả thiên đàng.

          Số lượt thích

        • Tôi đồng ý. Nhẹ về niêm luật đi một tí, sẽ làm thơ mình chảy nhẹ nhàng hơn, và dễ thương hơn !

          Số lượt thích

        • Hầy dà ! Hình như bác pnh và bác RLB ngang tuổi nhau mà bác pnh rất hiểu em còn bác RLB thì hổng hiểu gì hết trơn ! Ví dụ như bác RLB bác ấy rầy la em vì tội dạy bảo anh Hồng Lỗi. Đấy là vì, thực ra em muốn nhiếc anh Hồng Lỗi, mà tự nhiên lên site HTN nói chuyện khơi khơi như vậy coi nó kỳ, nên em phải thêm vô câu “học đi, học đi” để nó hợp với chủ đề của site, chớ không nbt kiểm duyệt xóa còm của em sao? Còn nếu anh Hồng Lỗi không nghe, thì anh Hồng Minh nghe, ví dụ vậy, lọt sàng xuống nia, đi đâu mà thiệt?

          Số lượt thích

    • Với một người muốn học điều quan trong hơn việc “Được đi học” là được học điều gì? Để chống tình trạng thất nghiệp, người ta nghĩ ra cách xúc đất từ điểm A đến điểm B. Tiếp đó người ta chỉ đạo một toán khác bê đất từ điểm B tới A. Đã có tình trạng người xin việc phải dấu bằng đại học để được nhà tuyển dụng thu nhận.

      Số lượt thích

  23. Việc học là cần phải đầu tư nhiều

    Số lượt thích

  24. Tranh luận ở đây chả giải quyết được gì ngoài việc nâng cao trình độ của người tham gia. Nhưng chúng ta nên có thiện chí với nhau, và phải thấy rằng mình tham gia chỉ với tư cách cá nhân. Vì thế rất cần sự khiêm nhường, khiêm tốn.

    Số lượt thích

  25. Đọc lại những bài viết này tôi thấy hay hay,
    Đọc lại những comments này tôi thấy vui vui,
    Có phải ngôn ngữ là nguồn gốc của văn hóa nhân loại, liên kết những tương đồng và khác biệt.. nhưng lại là vũ khí duy nhất để đem lại hòa bình?

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Nhập địa chỉ email để nhận thông báo có bài mới từ Học Thế Nào.

%d bloggers like this: