How We Learn

Sự trăn trở của một kẻ lười biếng (1) – Châu Chấu, Q.H ghi

Lời Nhóm biên tập: Trong tuần qua dư luận cộng đồng mạng xôn xao bởi clip diễn thuyết của một nam sinh học lớp 12 nói về những bất cập trong giáo dục phổ thông hiện nay do nick Châu Chấu post lên mạng Youtube. Từ hôm nay, Học Thế Nào xin trân trọng giới thiệu lần lượt bản chép lại lời diễn thuyết của nam nhân vật trong clip dưới đây.


Phân đoạn 1: Nền giáo dục đối phó

Tôi là một học sinh lớp 12. Ở Việt Nam thì đây là giai đoạn khắc nghiệt nhất trong đời mỗi học sinh. Và chính sự khắc nghiệt này sẽ khiến cho câu hỏi tích tụ qua bao tháng ngày dài sẽ đánh bật ra ngoài thành những quan điểm. Và thật là tiếc nếu những quan điểm đúng với thực tại mà không được nói lên, không được phản ánh. Bởi cái thực tại mà tôi nói lên ở đây nói về việc tôi và rất nhiều người khác đã, đang, sẽ, vâng, vẫn thực hiện hàng ngày, đó là đi học. Vì vậy tôi rất muốn có sự lắng nghe từ những ai quan tâm tới chuyện học hành và quan tâm tới chuyện giáo dục. Bởi với tư cách là một học sinh tôi thấy những gì mà chúng ta đang gọi là giáo dục đây hậu quả không hề tươi sáng với bất kỳ với thành phần trong xã hội.

Trước hết không có gì gọi là mới mẻ khi than vãn kiến thức thừa ở THPT hiện nay. Để phủ nhận toàn bộ những ý kiến cho rằng đây là lời kêu ca phàn nàn của một kẻ có bảng điểm bết bát như tôi, phải khẳng định luôn tôi không hề bài trừ hay ghét bỏ một môn học nào cả. Tất cả những kiến thức mà chúng ta đang phải học là những kiến thức mà chúng ta nên biết. Trải qua hàng ngàn năm lịch sử đó là một gia tài vô biên và vô giá của loài người. Nếu không có sự cống hiến và nghiên cứu của những người đi trước sẽ không bao giờ có cho chúng ta được cuộc sống tân tiến và hiện đại như ngày hôm nay.

Nếu chúng ta chối bỏ nó, những tri thức ấy, có nghĩa là ta tự phủ nhận đi nguồn gốc của mình, ta tự tay bóp chết tương lai của nhân loại. Tuy nhiên, những kiến thức đó nó cần thiết ở mỗi mức độ nào đối với mỗi người thì lại là một vấn đề khác.

Con người ta sinh ra là khác nhau, tại sao tất cả lại phải hát triển theo cùng một hướng giống nhau? Đồng ý rằng anh phải biết đọc, biết viết, biết cộng trừ nhân chia, biết rất nhiều thứ, những thứ được gọi là kiến thức phổ thông để làm nền tảng cho một cá nhân trước khi bước vào cuộc sống tự  lập. Nhưng có lẽ chăng chúng ta quy quá nhiều kiến thức vào hai chữ “cơ bản”?

Nếu có người hỏi tôi kiến thức đến lớp mấy là “cơ bản”? Với tôi lớp nào cũng có những kiến thức cần phải học cơ bản cần phải học. Nhưng song hành với chúng lại có quá nhiều thứ chẳng cơ bản và chẳng cần thiết chút nào.

Nếu có người hỏi tiếp, thế học đến lớp mấy mấy thì đủ? Lớp 9 là câu trả lời. Nhưng đủ của cái gì? Tại sao lại là lớp 9? Bởi vì tôi tin rằng ở độ tuổi 14, 15 nhiều người đã đủ nhận thức được khả năng và xác định được mục tiêu và xứng đáng được chọn lối đi riêng. Có những mục tiêu không cần người theo đuổi phải nắm toàn bộ kiến thức THPT hiện nay. Có người muốn làm lập trình viên. Người muốn làm đầu bếp nhà hàng. Người muốn làm giám đốc ngân hàng, muốn làm thiết kế thời trang, người muốn làm Bộ trưởng Bộ Giáo dục…, vô vàn các nghề. Đâu phải nghề nào cũng cần biết đến phương trình chuyển động của chất điểm! Và nếu về sau anh làm một kỹ sư vật lý liệu có cần phân tích hình tượng nghệ thuật trong một bài văn? Nếu về sau anh làm một nhà văn liệu có cần dùng đến công thức tính tần số alen hay là ghi  nhớ một loạt danh pháp và phản ứng hoá học của một loạt các thể loại ankan, anken, ankin, ancol, andehit….. abcxyz? Với những hiểu biết hèn mọn của mình tôi không tin rằng có một nghề nào cần đến toàn bộ kiến thức THPT cả. Giáo viên hay giáo sư cũng chỉ đi theo một vài chuyên môn của mình, kiến thức liên ngành rộng đến đâu cũng tùy vào tầm của anh. Vậy mà học sinh lại phải đáp ứng toàn bộ bài tập và bài học của hơn một chục môn học như vậy hàng tuần thì phải làm thế nào?

Biết nhiều thì cũng tốt thôi, nhưng để làm gì? Làm bài tập, làm kiểm tra, làm bài thi. Thi đỗ rồi thì làm gì với chúng nữa? Nếu không làm được gì có ích cho bản thân thì cuối cùng anh học để làm gì? Đánh giá nhau không quan trọng ở việc anh biết được bao nhiêu, mà là anh làm được bao nhiêu với những gì anh biết? Học lý thuyết lượng tử ánh sáng mà không mắc được cái bóng đèn thì học làm gì? Học về phương pháp lai phân tích, quy luật di truyền mà trồng một cái cây không lớn nổi thì học làm gì?

Kiến thức chỉ có ích khi áp dụng vào thực tiễn, dù là lao động trí óc hay lao động chân tay. Học phải đi đôi với hành. Có hành thì mới có hứng. Không đủ điều kiện để hành mà cứ phải học thì chỉ có hại. Học phải có mục đích, mỗi bài học phải tỏ rõ được vai trò của nó đối với cuộc sống của 100% học sinh. Và cho đến giờ tôi không nhớ có lần nào giáo viên có thể đề cập được đến mục đích thực dụng của tiết học hôm đó, trước khi đi vào bài giảng. Không thể nói là hãy cứ học đi, chưa đủ trưởng thành nên phải học tiếp, tiếp, tiếp mới chọn được con đường cho mình. Nếu coi đây là một giai đoạn để thích nghi và lựa chọn cho tương lai thì tại sao tất cả điểm số là một gánh nặng do phụ huynh và thầy cô luôn đòi hỏi phải cân bằng được tất cả các môn như thế?

Kiến thức SGK thì toàn lý thuyết thiếu thực tiễn, nhiều chỗ mang tính chất hàn lâm đem đến cho số đông học sinh mà đâu phải ai cũng đầy đủ năng lực, điều kiện và niềm yêu thích. Quỹ thời gian thì không đủ, nhiều bạn trẻ thức thâu đêm học bài, như thế chỉ tổn thọ chứ chẳng được cái lợi lộc gì. Giáo viên nào thông cảm thì lại dạy cho có hình thức, học sinh như thế lại thiếu tôn trọng môn học, và gián tiếp ảnh hưởng đến tinh thần đối phó trong công việc. Làm như thế mà mong có một tương lai sáng lạn. Rất là thê thảm!

Ai cũng phải thừa nhận rằng trong một cộng đồng cần có người giỏi ở lĩnh vực này, người khá ở lĩnh vực kia. Trong một cộng đồng mỗi người làm tốt chuyên môn của mình và chúng ta cộng cho nhau để tất cả lĩnh vực ngành nghề được phát triển đồng đều một cách tốt nhất. Không cần đến một thế hệ toàn những con người được đào tạo bài bản tất cả các kiến thức, lượng giác tích phân đủ các loại định luật đủ các loại chất đủ các loại tác phẩm văn học rồi đến khi hỏi thì nhiều người không biết mình sẽ làm các công việc gì, mong muốn đạt được những điều gì, mục đích sống trên đời là để làm gì? Rồi đến khi vào đại học, thì tùy những trường khác nhau mà những kiến thức khác nhau, thứ mà chúng ta đã bỏ 3 năm trời ra để mà nhồi nhét nó dần trở nên vô dụng do học sinh lãng quên.

Vì sao quên? Có phải vì chẳng bao giờ dùng đến? Không. Không bao giờ dùng đến nhưng học để biết thì vẫn nhớ được. Thế có phải vì vượt quá dung lượng bộ nhớ cho phép nên nó tự đào thải? Cũng không. Một khi ta đã muốn nhớ thì không bao giờ bị đào thải. Quên vì đa phần chúng ta không học để mở mang hiểu biết cho bản thân mình. Ngay từ khi bước chân vào lớp Một chúng ta đã lao theo cuộc đua của những điểm số, thành tích, danh hiệu và xếp hạng. Mười hai năm học là 12 năm chạy đua với các kỳ thi bao và kiểm tra. Kiểm tra miệng 15 phút, 45 phút, học kỳ 1, học kỳ 2, cuối năm, thi tốt nghiệp, thi chuyển cấp, thi vào, thi ra, thi lên, thi xuống…

Cái mục đích cao cả của việc học là để trang bị cho người ta năng lượng sống, năng lực tự học để có thể học tập và nghiên cứu cả đời thì bây giờ nó đã biến dạng thành một mục mục tiêu khác: học để thi! Chúng ta đang học để thi. Học để kiểm tra. Học vì đơn giản ai cũng làm như thế. Học để không bị tách rời khỏi số đông. Làm theo số đông để cảm thấy mình được an toàn. Học để có được một cái bằng, để người ta nhìn mình với con mắt bao dung hơn. Hay nói cách khác học để đối phó với cuộc đời này mà không hề có một niềm đam mê. Người ta bảo học gì học nấy, làm thế nào làm thế nấy. Nay kiểm tra môn này, mai kiểm tra môn kia. Cắm đầu vào mà đối phó. Đó là học thụ động. Tư duy thụ động chỉ có làm nô lệ mà thôi. Trong khi chúng ta, theo cách mà người ta vẫn hay gọi là những chủ nhân tương lai của đất nước.

Chính cách giáo dục này đã tạo tiền đề cho tính cách đối phó được hình thành và phát triển nên thói quen trong cả suy nghĩ lẫn hành động.

Trước tiên phải nói thế nào là đối phó. Đối phó là một biểu hiện đặc trưng điển hình của sự bị động. Nó thể hiện vị thế bị động của cá thể trước các tác nhân không mong muốn. Sự đối phó sẽ xuất hiện khi ta cảm thấy hay lường trước một nguy cơ sẽ hoặc đang ảnh hưởng xấu tới mình. Đối phó tồn tại hai mặt có ích và có hại. Khi nó giúp chúng ta sinh tồn, chống lại, chiến đấu với các mối đe dọa ở nhiều mặt, thì kết quả cuối cùng mang lại sẽ cải thiện được cuộc sống của ta, đó là có ích. Nhưng nó sẽ có hại khi trở thành bản chất, trở thành người bạn đời chung thủy trong lối sống, nó biến ta thành kẻ bị động trong mọi vấn đề của xã hội. Nếu không nhận thức được rõ nó rất dễ bị chi phối.

Có lẽ ai cũng biết rằng cái cách mà chúng ta đang học ở trường cũng chỉ là đối phó. Ở đây tôi không nói đến việc mang phao vào trước mỗi giờ kiểm tra, bởi đó là điều hiển nhiên, tất yếu. Điều tôi muốn hỏi những ai là học sinh: Nếu sáng mai không kiểm tra thì tối nay bạn có mở sách ra để học không? Nếu mai được nghỉ mà ngày kia cũng chẳng kiểm tra môn gì thì bạn có mở sách ra để đọc không? Nếu không có bất cứ một khái niệm nào về thi cử, bạn có mở sách ra để làm giàu cho bản thân mình không? Nếu có thì rất tốt, bởi cuộc đời này cần đến những con người như bạn. Còn nếu không thì bạn cũng giống như tôi và tuyệt đại đa số đều học để đối phó với các kỳ thi.

Chúng ta đều tạo điều kiện cho tính đối phó được ký sinh trong nhân cách, trong lối sống của mình. Như một cơn mưa dầm thấm lâu và nếu bị cảm nặng thì có lẽ cả đời làm gì cũng sẽ chỉ làm hời hợt cho qua, không bao giờ toàn tâm nghiêm túc với công việc được giao. Có rất nhiều biểu hiện từ nhỏ đến lớn trong đời sống hàng ngày mà nếu hiểu rõ bản thân ta đều có thể nhận ra. Thật đáng sợ nếu một ngày kia ta lại đối phó với chính lĩnh vực mà mình đã từng đam mê, đã từng yêu thích. Nhưng xét cho cùng thì biết làm sao được! Đó là hệ quả tất yếu của những kỳ kiểm tra liên miên cộng với đống kiến thức nặng nề và đặc biệt là những đòi hỏi về điểm số thành tích đến từ cả gia đình và nhà trường.

Nhìn mặt ai cũng sáng sủa thế thôi, nhưng thực sự giáo dục đã biến phần nhiều học sinh trở thành những con lừa lười biếng và dối trá, phải đánh, phải thúc, phải ép mới chịu đi. Sẽ như thế nào khi đây là viễn cảnh của những con người sẽ phục vụ đất nước trong tương lai? Vì khi đó chúng ta không đối phó với giáo viên, với nội quy mà chúng ta đối phó với tất cả mọi thứ.

Người ta vẫn hay nói “học thì ấm vào thân”. Không thể phủ nhận câu này. Thậm chí tính xác đáng của nó còn thể hiện trong từng từ ngữ, đặc biệt là từ “ấm”. Không những là một nghệ thuật tu từ, nó còn chỉ ra một cảm giác có thực. Có những lúc sau một thời gian dài tụt dốc, bắt đầu lo lắng, bạn thấy chuyên tâm hơn vào môn mà bạn không thích vì bạn sợ bị trượt, và đến lúc mà bạn giải được một bài toán mà cách đây mấy ngày bạn đọc còn không hiểu được đề bài thì bỗng  nhiên có một cảm giác nào đó nó vui vui, có thể nói là “ấm áp”, nó lan tỏa khắp cơ thể. Bạn cảm thấy thoải mái với môn học này hơn, và những ý nghĩ về sự đáng ghét chắc không còn, thay vào đó bạn khoái chí với bản thân mình khi mỗi lúc lại thêm được nhiều bài tập. Nhưng rốt cục, cái cảm giác ấm áp đó xuất phát từ đâu? Nguồn gốc sâu xa của nó là cảm giác bạn được an toàn trước mỗi bài kiểm tra, trước mỗi kỳ thi. Nó khác với sự hưng phấn mà chúng ta có được khi đánh được một bản nhạc yêu thích trên cây đàn của mình sau một thời gian dài luyện tập. Cái sự ấm áp đó giống như ta vừa dựng được túp lều bé con để bảo bọc cho mình trước sự khắc nghiệt trên hòn đảo mà ta ghét cay, ghét đắng. Thế thì đó là gì nếu không là một biểu hiện khác của sự đối phó? Trừ khi môn học đó trở thành một trong những niềm đam mê yêu thích của bạn. Có lẽ nhiều người không còn để ý rõ sự khác biệt của cảm giác đạt được điều mình muốn, so với cảm giác làm được điều người ta muốn mình phải làm được. Thế nên nhiều khi chúng ta cứ làm việc mà quên đặt ra những câu hỏi. Có những người bằng lòng với sự đều đặn ấy đến mức chỉ lo ăn học và kiểm tra mà không hề nghĩ đến công việc cho tương lai. Có những người đi trước đã vượt qua các kỳ thi cũng không hề ngoảnh lại nhìn để trả lời một cách thỏa đáng những tích cực, những hạn chế cũng như những sự cần thiết của kiến thức ấy đối với cuộc đời họ. Và hậu thế lại mãi mãi tiếp nối con đường như vậy.

Tôi lại muốn đặt ra một câu hỏi: Thi cử là cái gì mà con người ta lại phải đối phó với nó? Trong tình huống buộc phải đối mặt thì chúng ta lại đối phó. Thi cử có phải là bắt buộc? Có. Không thi thì làm sao có điểm? Làm sao có bằng? Làm sao được vào trường, ra trường? Không thi thì làm sao có thể thi tiếp?

Bản chất của một cuộc thi là tìm ra ai là người chiến thắng. Là sự tranh đua giữa những con người có chung một niềm đam mê, một niềm toàn tâm mong muốn được thể hiện bản thân và khát khao được về đích với vị trí thứ nhất. Còn thi cử trong học hành ngày nay là xem ai có thể vuốt mồ hôi mà thở phào nhẹ nhõm. Một đằng hoàn toàn chủ động, một đằng gần như bị động.

Vậy ý nghĩa của giáo dục có phải là đẩy con em thế bị động, vào sự căng thẳng, mệt mỏi sau mỗi kỳ thi, mỗi ngày lên lớp? Thay vì ảo tưởng mỗi khi giáo viên lên giảng bài học sinh hào hứng giơ tay đóng góp thì thực tế học sinh chỉ sung sướng khi được thông báo nghỉ học. Người ta hào hứng để chờ đợi tham gia các cuộc thi khác bao nhiêu thì học sinh lại phát ớn trước mỗi kỳ thi bắt đầu bấy nhiêu.

Tại sao chúng ta lại sợ nó đến vậy? Điểm số chính là nguyên nhân! Điểm số là một khái niệm đầy bất cập. Trước hết ta tạm chấp nhận nó như một chiếc thước minh bạch và sáng suốt để đo cái gọi là trình độ của con người. Tạm chấp nhận nó đại diện cho lý tính, tài giỏi thì điểm cao, dốt nát thì điểm thấp, trắng đen rạch ròi. Nhưng không! Để phủ nhận cho chính lý tính đó, thì hiện nay, thậm chí từ trước đến nay điểm số luôn dính dáng phần nào đến cảm tính. Nó có thể được nâng lên nâng xuống, được trừ một, được cộng hai. Nó có thể trở thành công cụ bày để người ta bày tỏ tình thương, để thể hiện lòng từ bi, chiếu cố, hay thậm chí để đem ra dọa nhau. Cho nên điểm cao cũng có thể đạt được bằng gian lận mà thôi.

Vậy thì chiếc thước này đã mất đi tính chất thứ nhất, đó là minh bạch. Và chúng ta đều biết rằng chỉ số IQ chỉ là một phần nhỏ để nói đến trình độ một cá nhân. Bên cạnh đó một bài kiểm tra luôn phụ thuộc vào tâm trạng tức thời và vốn hiểu biết tức thời của người chấm điểm. Vậy thì cớ gì mà điểm số còn giữ được tính sáng suốt của nó? Thêm nữa, điểm số bản thân nó đã là công cụ để phân loại con người, hiển nhiên sẽ phát sinh sự bất bình đẳng, sự tự phụ, sự tự ti, sự tị nạnh, cạnh khóe. Và đó là điều không đáng có ở bất kỳ đâu, đặc biệt là bậc tiểu học. Tóm lại là nó không minh bạch, không sáng suốt, nó chẳng có gì tốt đẹp. Chúng ta cuống cả lên để chạy theo một thứ giá trị hão mà tưởng rằng là đang khẳng định bản thân mình. Mà nếu lúc nào cũng lăn tăn hơn thua ba thứ điểm cao thấp như vậy thì có lẽ cuộc sống sẽ luẩn quẩn trong những thứ đơn điệu vô vị đến thế mà thôi.

Bệnh thành tích từ đâu mà ra? Sẽ không có bệnh thành tích khi người ta không biến bằng cấp thành tiêu chuẩn của quy chế để xét tuyển. Muốn không như thế ta phải cắt bỏ cái gốc, cái rễ, nghĩa là cắt bỏ thành tích. Muốn cai nghiện đương nhiên phải ngừng cung cấp thuốc cho con nghiện. Người ta đánh giá nhau chủ yếu qua bằng cấp mà không phải đánh giá bằng chính năng lực. Đó không chỉ là tâm lý chung mà còn là quy định chính thức ở nhiều nơi.

Vậy thì nhân đây tôi cũng nói luôn. Xét trong một chuyên môn hay một ngành nghề, hay một cơ quan, chỉ có những thằng ngu mới không biết thằng nào là thằng giỏi. Một người tài giỏi khi đứng ở vị trí lãnh đạo sẽ biết dùng óc quan sát và năng lực của chính bản thân để đánh giá năng lực của người khác. Còn một thằng ngu sẽ phải dựa dẫm vào những địa vị, bằng cấp, học hàm để mà tuyển dụng nhau. Vậy thì chúng ta còn tiếp tay cho những thằng ngu làm cái gì? Hay chúng ta lại muốn tiếp tay cho những thằng tham ô, hối lộ?

Không muốn có bệnh thành tích, ta phải cắt bỏ bệnh thành tích. Với tư tưởng đó xét trong phạm vi nhà trường thành tích chính là điểm số. Đừng tạo ra những điểm số. Đi học mà không có điểm đương nhiên nghe có vẻ điên rồ. Nếu không dựa vào điểm thì lấy gì làm chỉ tiêu cho đánh giá. Với tôi điểm số có cũng được nhưng đừng quan trọng hóa nó. Điểm số thực chất chỉ là kết quả của một bài kiểm tra mà ở trường, ngoài môn thể dục, thì một bài kiểm tra được định nghĩa là tập hợp những câu hỏi có tính hệ thống. Những câu hỏi này đặt ra luôn có sẵn đáp án, câu trả lời cố định để tính điểm. Người nào trả lời đúng vào cái đã có sẵn thì được điểm. Không trả lời đúng cái đã có sẵn, không điểm. Như vậy điểm số rõ rang chỉ thể hiện năng lực ghi nhớ những thứ đã được học mà không nói lên được những năng lực khác, thậm chí không kiểm chứng được việc anh có hiểu những gì mà anh nhớ hay không. Và vì điểm số mà người ta sẽ tìm ra nhanh nhất câu trả lời có sẵn vào bài kiểm tra bao gồm các hình thức học tủ, học vẹt, và gian lận. Làm như thế này không hề mang tính nghiên cứu và sáng tạo. Nó đã và đang xảy ra ở hầu hết các môn trong trường học, ở các thái cực khác nhau. Thậm chí những môn khoa học tự nhiên, tưởng như nó đòi hỏi tư duy logic rất cao nhưng cũng đã trở thành những môn học thuộc lòng các công thức để mà áp dụng vào giải bài tập. Bây giờ anh không muốn học để thi, anh  không muốn học thuộc bảng quy tắc lượng giác, rồi anh không làm được bài tập, cuối cùng anh lại bị đánh giá là yếu kém về tư duy. Thế thì quá mỉa mai và không đời nào tôi ủng hộ. Một khi đã có điểm người ta sẽ chỉ học vì điểm.

Hãy để cuộc đời cho điểm mỗi cá nhân, nâng tất cả lên cao rồi sẽ biết ai là người có đôi cánh.

Năng lực thì rất đa dạng. Trong xã hội có bao nhiêu hoạt động thì có bấy nhiêu loại năng lực. Nói chung muốn đánh giá hãy nhìn sự tồn tại của cá nhân đó, ảnh hưởng sự tồn tại của cá nhân ấy đến xã hội và môi trường xung quanh. Nhưng ảnh hưởng đó là gì? Là công việc, là mọi hình thức tác động của họ lên đời sống xung quanh, thông qua quá trình sinh hoạt cá nhân và tương tác với tập thể, là giá trị của những sản phẩm họ tạo ra ở mọi lĩnh vực, từ vật thể đến cho phi vật thể. Sản phẩm có sự ảnh hưởng càng lớn có giá trị càng cao, không có ảnh hưởng là đồ vô dụng. Để trở thành một cá nhân có giá trị và có ích cho cộng đồng anh phải tạo ra các sản phẩm có giá trị. Mà những thứ có giá trị ảnh hưởng không bao giờ là những thứ có sẵn bày ra cho ta thấy như đáp án trong bài kiểm tra.

Con người ta khác cỗ máy ở chỗ nào? Chúng ta lập trình cho một phần mềm toán học thì chiếc máy tính này có thể tính được mọi phép tính nằm trong phạm vi nó được khoanh vùng. Ta đưa vào càng nhiều khái niệm toán học, càng nhiều phương pháp giải cho phần mềm thì phạm vi hoạt động của nó càng rộng lớn. Nhưng đến phút cuối cùng nó vẫn chỉ là một chiếc máy tính không hơn không kém! Một công cụ lao động nô lệ cho con người! Đâu là sự khác biệt giữa một con người tự do và một cái máy nô lệ? Đó chính là khả năng đi tìm tòi khám phá những thứ mới mẻ mà không đợi ai viết ra cho mình. Thế mà thật là kỳ lạ! Từ khi nào mà những con số này đã quyết định cuộc đời tôi? Tôi không chọn học những thứ đó. Tôi không có nhu cầu đạt điểm cao những thứ đó. Rõ ràng là tôi đủ sáng suốt để nhận ra sự vô bổ của nó tác động tới vốn thời gian của mình như thế nào? Tôi muốn bước đi trên một xa lộ. Tại sao lại cứ lôi tôi chạy vào trong các con ngõ nhỏ để rồi phải vòng vèo mãi mới quay trở lại đường cái, khi lốp đã mòn và khi gót đã già nua?

Sẽ có những người lôi những tấm gương học tập ra mà nói. Người ta làm được thì không có lý gì chúng mày không làm được. Thứ nhất,  những người làm được điều đó là số ít. Chúng ta không thể lấy số ít ra bắt số nhiều làm theo. Không thể lấy cái cá biệt áp dụng cho toàn thể. Con người ta sinh ra là khác nhau. Mục tiêu phấn đấu cũng khác nhau. Thứ hai, sự cố gắng đó thường có ở những con người tự nhận thấy rằng đó là lối thoát duy nhất để giúp cho họ vượt qua hoàn cảnh hiện tại mà không muốn sống mãi với nó. Thế còn nếu trước mặt họ có một màn hình máy tính thì rõ ràng có nhiều hơn một sự lựa chọn trong tay. Thật là vô lý khi chúng ta phải tốn thời gian vào việc vô ích. Thứ ba, không phải chúng ta không làm được. Chúng ta đều có thể làm được như những tấm gương kia bởi khả năng của con người là vô hạn. Thậm chí rơi vào hoàn cảnh càng ngặt nghèo khó khăn thì con người ta càng làm được những điều phi thường. Lịch sử và khoa học đã chứng minh được điều đó.

Đúng là không có lý gì mà chúng ta lại không làm được! Nhưng vì cái lý gì mà chúng ta phải làm cho bằng được? Học với cái kiểu này thì điểm cao cũng đâu có chứng minh được cái gì với thiên hạ? Ba cái điểm số với thành tích học tập chẳng bao giờ có thể nói lên được bộ não của một con người. Không nói đến chuyện anh có gian lận hay không! Nhưng giả sử với một người được điểm 9 toán bằng thực lực đi, khi được hỏi bản chất của đạo hàm là gì chưa chắc đã trả lời được trong khi vẫn làm được bài khảo sát hàm số nhanh như chớp.

Đó là thực trạng. Đó là phần lớn. Bởi học để thi nên giáo dục chỉ tạo ra những cái đầu chỉ biết làm theo những cái gì người ta cho mà không cần hiểu. Đó là những con người chỉ biết tính theo những công thức có sẵn được học để làm cho xong bài tập mà không bao giờ để trở thành người tìm được ra công thức. Nó thụ động là thế. Nó thiếu chủ động là thế. Đó là vì sao TS Phạm Anh Tuấn nói với lối dạy áp đặt nhồi sọ, học vẹt, học… thì trong trường hợp tốt nhất cũng chỉ cung ứng được cho xã hội những cá nhân giỏi chuyên môn thật đấy song mang tư cách của kẻ nô lệ.

Giáo dục phải đem lại cho con người ta năng lực tự học, tự nghiên cứu. Không phải đem lại một mớ kiến thức, một đống đề luyện để mà đi thi. Thực chất người làm giáo dục cũng chỉ muốn thế hệ nối tiếp có được một vốn kiến thức vững vàng sâu rộng để đóng góp thật nhiều cho đất nước từ lĩnh vực kinh tế, chính trị cho đến khoa học kỹ thuật, nghệ thuật. Nhưng có lẽ cũng chính vì thế mà nó phát sinh tâm lý thừa còn hơn thiếu ở người viết sách chăng? Có lẽ chúng ta muốn học sinh có kiến thức toàn diện nhất ở mức có thể qua những quyển sách giáo khoa. Thừa thì đương nhiên là tốt hơn thiếu. Và kiến thức thì nó luôn thú vị theo nhiều cách. Nhưng chúng ta lại quên mất một điều rằng, phần thừa hãy để dành cho những người có hứng thú có đam mê. Khuyến khích thái độ ham tìm tòi học hỏi một cách tự giác, từ thiếu cho đến thừa, phải có một mức ở giữa dành cho tất cả mọi người. Một cái ngưỡng thực sự là cơ bản bao gồm những kiến thức, những kỹ năng, những lối sống mà ai cũng cần phải nắm vững trong cuộc sống này, bất kể anh chọn con đường nào để đi. Cơ bản không có nghĩa 1 + 1 = 2. Kết thúc một chương trình học cơ bản cũng phải đồng nghĩa với việc anh phải chứng minh anh là người văn minh, có văn hóa. Mà học hết lớp 12 hiện nay ra ngoài đường chưa chắc đã được gọi là có văn hóa đâu, tuy rằng người ta vẫn quan niệm học ở trường là học văn hóa. Và cơ bản cũng phải là học chắc kiến thức cơ bản chứ không phải là học những kiến thức cơ bản một cách không đến nơi đến chốn. Học bao nhiêu tác phẩm văn học đỉnh cao rồi mà thỉnh thoảng vẫn thấy có người phải chữa lỗi chính tả rất ấu trĩ. Cái móng không chắc thì làm sao xây được nhà? Cuối cùng chẳng có gì ra hồn.

Mà thực sự là mâu thuẫn rất nhiều. Kiến thức thì mang tính hàn lâm lại đem đi kiểm tra học sinh một cách rất bắt buộc.Chính sự bắt buộc này nó lại khiến cho vẻ đẹp của tri thức nó trở nên xấu đi trong mắt rất nhiều người. Tôi sợ học toán, tôi ghét học văn, tôi không thích các môn tự nhiên, tôi chẳng ưa các môn xã hội. Các nhà văn nhà thơ quá cố đến giờ còn sống hẳn phải xót xa khi thấy chính những đứa con tinh thần của mình chỉ vì do lối giáo dục gượng ép đã vô tình đẩy học sinh ra xa của văn chương như thế nào! Tự tay chúng ta dập tắt tinh thần hiếu học khi khiến học sinh quay lưng với tri thức. Và như vậy học rất nhiều nhưng chẳng mấy ai thích học. Và như vậy thay vì ảo tưởng là nhân dân càng ngày càng chăm học thì nhân dân càng ngày càng lười học. Chúng ta bắt học sinh học tất cả, nếu không thi trượt sẽ không có bằng. Vai trò sức mạnh của bằng cấp trong xã hội ngày nay là nguyên nhân khiến cho người ta học để thi. Kiến thức nặng nề là nguyên nhân khiến cho người ta phải đối phó. Có người nói quá trình thi cử là một thử thách giúp các em rèn luyện ý chí nghị lực vượt qua  khó khăn để trở thành người có ích cho gia đình và xã hội.

Nhầm to!

Thử thách nghĩa là phải chịu khó, chịu khổ. Học mà còn thấy khổ thì cái gì mới là không khổ? Người ta đi học là để giải quyết nỗi khổ, không phải để rước nó vào thân. Chúng ta hoàn toàn nhầm khi nhắc đi nhắc lại câu phải chịu khó. Tại sao lại phải chịu khó? Con người ta khi học phải thấy sướng. Phải thấy thích học khi được tiếp thu tinh hoa bí kíp. Người ta phải thấy hạnh phúc khi được chiếm lĩnh tri thức. Ai còn nhớ ngày bé chúng ta cảm giác hào hứng vồ vập phấn khởi như thế nào khi được cầm trên tay cuốn sách quyển truyện mà bố mẹ mang về sau mỗi giờ đi làm? Càng lớn dần lên thì niềm ham thích tìm tòi hiểu biết nó đã mai một dần rồi. Chỉ vì học!

Hơn nữa một kỳ thi sẽ là rèn luyện ý chí nghị lực ở những người có đam mê. Còn những người không có đam mê sẽ là rèn luyện khả năng học thuộc lòng, học tủ, và sự luồn lách, dối trá. Cạnh tranh lành mạnh là chuyện phù phiếm. Đã cạnh tranh thì không bao giờ có chuyện lành mạnh, nhất là khi chúng quá đông! Chính những kỳ thi góp phần chặn lối tương lai. Ai cũng phải cố bằng mọi cách để mà vượt qua! Tuy rằng một kỳ thi không nhiều thì ít cũng cho điểm một cái gì đó của người đi thi. Nhưng những nội dung thi mới là quan trọng thì vô bổ! Tốt nhất là nên bỏ đi. Vì ở đây tôi dùng từ hại não. Chính vì cái sự nhọc nhằn này nhiều người coi đỗ đại học là cái đích của cuộc đời. Đến khi đạt được rồi thì bắt đầu buông thả. Coi như là sự trả đũa cho 12 năm gò lưng trâu bò vô tội vạ. Chính chúng ta tự dồn mình vào thế bị động. Phải đối phó, dối trá, và lười biếng. Tất cả là để hướng đến một tương lai tốt đẹp. Nhưng hãy mở to mắt ra mà nhìn cái nền giáo dục nát bét dưới chân!

(Còn nữa)

Q.H ghi

Advertisements

Tagged as: ,

Categorised in: Nghĩ về việc học và dạy, Tiếng nói học trò

65 phản hồi »

  1. Lịch sử có cần học không bạn trẻ, Toán học, Vật lý, Văn học có cần học không bạn?…
    Chúng ta muốn tạo nên một con người đầy đủ, hoàn thiện về mọi mặt chứ không nên tạo ra một nhà toán học không biết mình đang nghiên cứ cái gì, có ý nghĩa như thế nào, mục đính phục vụ cho ai – không nên tạo ra một nhà văn mà chỉ suốt ngày viết, viết và viết mà không biết ước lượng khoảng thời gian đi từ nhà tới công sở là bao nhiêu lâu – một nhà khoa học nổi tiếng cả trên toàn thế giới là người Việt Nam khi được hỏi về ngày thống nhất đất nước lại không hề có ấn tượng gì? …
    Tôi không là nhà khoa học nhưng tôi vui vì mình có khá nhiều tài vặt: có thể bình luận, theo dõi các chương trình truyền hình mà tôi xem, có thể làm thơ, làm văn, nấu nướng, sửa điện, sửa điện thoại, sửa máy tính, sửa máy in, xây dựng, chơi đàn, vẽ…. tuy không có gì xuất sắc nhưng tôi tự hào vì điều đó và tôi cũng rất vui khi nghĩ rằng sau này tôi có thể tư vấn, hướng dẫn cho con tôi học được những kỹ năng mà tôi có ..
    Bạn lớp 9, bạn tự tin là “nên người”, là “đầy đủ nhận thức” – là bạn tự tin vào bản thân , liệu có bao nhiêu người nói được như bạn? – Theo tôi thấy lớp 9 thì đa số chưa đủ trình để nhận thức như bạn đâu…
    Bản thân tôi cũng rất buồn vì không tự tin được như bạn, các kiến thức tôi áp dụng vào cuộc sống là tổng hợp cả quá trình từ lúc tôi sinh ra tới hiện tại.

    Số lượt thích

    • THứ 1 :Không biết bác có đọc và HIỂU hết các ý của cậu bạn không nữa ???. Bạn ý không phủ nhận việc học toàn diện mà bạn ý bảo nên cô đọng lại kiến thức cơ bản ( Không có sự hàn lâm, mang tính lý thuyết cao siêu như ngày nay) , học tích phân tại sao không cho HS học kiến thức cơ bạn về nó đi tại sao “tất cả “phải đua nhau đi học những loại tích phân phức tạp mà chỉ những og học chuyên Toán mới nghiên cứu ( rồi lại cho rằng thằng A ngu, B thông minh do nó chuyên TOán nên nó làm dc hết ).

      Thứ 2 : KHông biết bác hiểu Khả năng tự học xuất phát từ đam mê là thế nào không nữa ??? MỘt người học theo đam mê thì đó đó ko phải học tầm thường mà có thể gọi là “CHƠI”.Việc học chuyên 1 môn nó sẽ lan tỏa ra các môn còn lại.
      Thứ 3 : Hâu hết mọi người đều có nhiều sở thích ( Khác đam mê ) nhất định. Một người không thích học Văn nhưng lại thích những bài Văn hay . Họ không học chuyên sâu Văn ở trong trường mà có thể tìm truyện, sách phát triển bản thân, đấy cug là Văn các bác ạ ! .Hay định nghĩa lại kiến thức cơ bản và kiến thức nâng cao là tn. Còn việc bảo bọn lớp 9 không nhận thức được thì đó cũng là một cái tội nữa của GIÁO dục. Tại sao Phương Tây họ định hướng nghề nghiệp rất sớm, cấp 3 của họ đi vào chuyên ngành, bên cạnh đó các môn bắt buộc như SỬ, Văn,TOán vẫn mang tính cơ bản ( Du học sinh Việt sang luôn cho rằng họ học TOán rất đơn giản ),

      BT: Bạn Trần Kiên có thể tranh luận mà không cần phải cao giọng như ở trên. Ngoài ra nên đọc lại những gì mình viết trước khi gửi đi để tránh các lỗi đánh máy. Không nên lãng phí dùng tới 3 dấu hỏi một lúc. Tôi nghĩ rằng, mục đích của việc nói là để người khác nghe, chứ không phải để cho mình tự nghe.

      Số lượt thích

      • Thanks a Châu góp ý. Lần sau em sẽ dùng từ bạn để viết. Tránh gây sự hiểu nhầm về việc lên giọng 🙂

        Số lượt thích

      • Ba dấu hỏi một lúc là một thủ pháp để nhấn mạnh câu hỏi. Bạn có thể ko thích vì bạn cho rằng nó lãng phí và không nhận ra ý nghĩa tích cực của nó. Nhưng hãy nghĩ đến việc tôn trọng sự khác biệt nếu nó ko quá xấu xí và cực đoan.

        Còn việc nói là hành động một chiều chỉ để cho người khác nghe, hay nói để cho cả người khác cả mình nghe thì bạn thử nghĩ lại xem!

        Số lượt thích

    • Đề nghị bác xem kỹ lại video đừng chưa xem kỹ đã phán như thế.
      1. thứ nhất bạn ấy nói về nên giáo dục hiên nay không phải thời của bác ( cái thời mà thi tốt nghiệp chưa là 100%)
      2. thứ 2 bạn ấy không nói là Bỏ Môn nào cả mà là sửa lại mức độ học về đúng mức “Cơ Bản”. Còn nếu ai muốn hoặc thích thì học sâu ( Phân tích thơ làm gì để rồi mà không viết nổi cái bản báo cáo, học văn để làm gì khi mà hầu hết học sinh không biết thuyết trình trước lớp trước đám đông )
      3. ” Tôi không là nhà khoa học nhưng tôi vui vì mình có khá nhiều tài vặt: có thể bình luận, theo dõi các chương trình truyền hình mà tôi xem, có thể làm thơ, làm văn, nấu nướng, sửa điện, sửa điện thoại, sửa máy tính, sửa máy in, xây dựng, chơi đàn, vẽ….
      Bản thân tôi cũng rất buồn vì không tự tin được như bạn, các kiến thức tôi áp dụng vào cuộc sống là tổng hợp cả quá trình từ lúc tôi sinh ra tới hiện tại.”
      Thử hỏi bao nhiêu trong những cái tài lẻ được học từ trong nhà trường cấp 3 ( Cháu có quen mấy bạn chuyên lý, toàn giải nhất tỉnh nhưng nhà hỏng cái cầu chì nối cái bảng điện ko xong)
      4. Bạn lớp 9, bạn tự tin là “nên người”, là “đầy đủ nhận thức” – là bạn tự tin vào bản thân , liệu có bao nhiêu người nói được như bạn? – Theo tôi thấy lớp 9 thì đa số chưa đủ trình để nhận thức như bạn đâu…
      Ở nhiều nước đặc biệt là Nhật. học sinh chỉ học đến lớp 9 là có quyền chọn học nghề học hoặc phổ thông. Thầy giáo tiếng anh cháu ở Mỹ, học hết lớp 9 vào trường dạy sửa ô tô. Sau đó vẫn vào được đại học.

      Số lượt thích

      • Nếu bạn so sánh nền giáo dục giữa nước đang phát triển với nước phát triển thì quả thật nó không tương xứng? So sánh như vậy, chi bằng bạn so sánh giữa những người học cùng 1 thầy dậy đi, xem có gì khác biệt ở họ? Tại sao có những người lại giỏi và 1 số người lại tụt lùi? Phải chăng là do giáo dục à? Hay do bản thân của các bạn đó. Xin lỗi, nếu bản thân không thực sự cố gắng, không xác định được mục đích sống của mình thì đi học cũng vô ích. Bản thân mình, đã học được rất nhiều thứ, không chỉ là kiến thức mà quan trọng đó là cách sống, cách tư duy, và người truyền đạt cái đó không ai khác chính là kinh nghiệm của các thầy cô đã dậy mình. Được đi học, quả là một việc may mắn, và thật đáng buồn cho những ai không biết trân trọng điều đó! Đừng hỏi tại sao học khó mà hãy hỏi vì sao biết khó mà không chịu học!
        Thân!

        Số lượt thích

      • “Gửi bạn Hoàng Thị Thương”

        Mình đồng ý với bạn rằng thầy cô đóng vai trò quan trọng trong việc phát triển 1 con người.Tuy nhiên chính những thầy cô người đang dạy chúng ta cũng bị chính cách chạy theo thành tích cái mà họ cũng phải chạy theo cái mà hiệu trưởng,sở giáo dục bắt làm. Thêm vào đó, không dạy thêm họ sẽ lấy tiền đâu mà số tiền chả cho khoản nợ họ đã bỏ ra xin việc.

        1. “So sánh như vậy, chi bằng bạn so sánh giữa những người học cùng 1 thầy dậy đi, xem có gì khác biệt ở họ? Tại sao có những người lại giỏi và 1 số người lại tụt lùi? Phải chăng là do giáo dục à? Hay do bản thân của các bạn đó.”
        1.1. Cổ nhân có câu “thiên trách kỷ hậu trách nhân”. Mình chỉ một phần đồng ý với bạn khi BẠN MUỐN NÓI ĐẾN 1 NGƯỜI TRÊN 18 TUỔI. Vì chỉ khi đó bạn ms thực sự đủ bản lĩnh cũng như sự bươn trải để chịu trách nhiệm và biết điều gì họ thực sự cần.
        Thử hỏi có bao nhiêu người 20 30 tuổi vẫn bị lầm đường lạc lối vào các tệ nạn, sai lầm trong tình yêu, cuôc sống. Huống hồ là những học sinh đang sống nhờ vào ra đình.
        1.2 Thứ hai như trong clip đã nói mỗi ước mỗi sở thích, mỗi người mỗi đam mê, không thể bảo người này kém người giỏi, vì điều này phụ thuộc vào hoài bão, mong ước mỗi người.
        Không bao giờ có thể học cùng 1 người mà bảo người học cùng 1 thầy là kém hay giỏi là bản thân. Mỗi thầy 1 cách dạy người nào tôi học thấy dễ hiểu bài thì tôi học theo. Xin nhắc lai chúng ta là CON NGƯỜI không phải RÔ BỐT. Con người không thể chế tạo theo cùng 1 cách.
        2 .”Bản thân mình, đã học được rất nhiều thứ, không chỉ là kiến thức mà quan trọng đó là cách sống, cách tư duy, và người truyền đạt cái đó không ai khác chính là kinh nghiệm của các thầy cô đã dậy mình”
        Thứ nhất thầy cô cũng là người, và mỗi người 1 cách sống. Mình học vs 1 số giáo viên nước ngoài. họ hạn chế đề cập đến vấn đề này trong mỗi buổi học trừ khi nó liên quan đến bài học. Vì mỗi cái nhân là chỉnh thể đặc biệt không giống nhau, không phải kinh nhiệm cách sống nào phù hợp vs bạn thì cũng phù hợp vs người khác. Mình thiết nghĩ những giáo viên tâm lý hay GDCD sẽ giúp bạn tốt hơn trong vấn đề này. vì mỗi người thầy họ thực sự giỏi trong lĩnh vực chuyên môn của mình

        3. “Được đi học, quả là một việc may mắn, và thật đáng buồn cho những ai không biết trân trọng điều đó! Đừng hỏi tại sao học khó mà hãy hỏi vì sao biết khó mà không chịu học ”
        Đi học là quyền của con người, nhưng bắt học 1 thứ không cần thiết, vô bổ và khó là một thảm họa.
        “Đừng hỏi tại sao học khó mà hãy hỏi vì sao biết khó mà không chịu học!”
        Đừng bắt người ta học 1 cái mà chính bạn cũng không biết nó được cái gì cho bạn. Đừng học 1 thứ quá nhiều khi nó chẳng giúp ích cho tương lai của bạn và bạn chẳng nhớ nổi nó khi bài kiểm tra cuối cùng kết thúc.

        Theo ý kiến của mình trên đời học thực sự, làm thực sự là khi bạn học mà như chơi, học mà ham muôn, mong mỏi như có bạn gái xinh. Điều này chỉ xảy ra khi chúng học hoặc và làm theo đam mê và ước mơ.
        Thân gửi!

        Số lượt thích

    • THeo bác nói : “không nên tạo ra một nhà văn mà chỉ suốt ngày viết, viết và viết mà không biết ước lượng khoảng thời gian đi từ nhà tới công sở là bao nhiêu lâu “. Nếu như vậy kiến thức cơ bản về đo lường, công thức cơ bản S=vt chắc không tính được mà phải dùng đến tích phân đạo hàm để tính chăng :))
      “một nhà khoa học nổi tiếng cả trên toàn thế giới là người Việt Nam khi được hỏi về ngày thống nhất đất nước lại không hề có ấn tượng gì? …” :. Ngày thống nhất đất nước là kiến thức cơ bản hay nâng cao nhỉ, bác hỏi tất cả người dân từ nông dân họ cũng biết đấy. Kiến thức cơ bản chính là sự khắc họa Lịch sử một cách toàn diện + những mốc thời gian quan trọng nhất. 1 quyên sách bác tóm tắt còn 10 trang giấy cũng được , 1 trang giấy cũng được, quan trọng là chọn cách tóm tắt nào là cần thiết cho từng người. Kiến thức Sử còn phân ra nhiều loại , Kiến thức Sử về Kinh tế- chính trị – Xã hội. THiết nghĩ một người học chuyên môn nào đó thì sẽ có kiến thức SỬ về môn đó, không phải như vậy sẽ đi vào đầu họ hay sao, thay vị hoc quá nhiều về kiến thức Sư về chiến thuật kháng chiến.Một doanh nhân sẽ tìm hiểu về lịch sử nền kinh tế để đưa ra các phương án tối ưu tránh lặp lại sai lầm.
      Một cái tội nữa của giáo dục như cậu bạn đó nói là làm mất hứng thú các môn học. Từ nhỏ ai ai cũng có nhiều sự quan tâm về xung quoanh, lớn lớn cái sự quan tâm về mọi thứ trở nên còn hạn hẹp, dần dần “nhờ” giáo dục mà chúng trở nên ghét các môn, đứa thì ghét Toán, đứa thì ghét Văn,, đứa ghét Sử do nhồi sọ quá nhiều , nó ko học nổi, áp lực quá lớn.

      Số lượt thích

      • Nói chung là khi bạn không có gì làm hoặc không ngủ được như tôi bây giờ lên các trang đọc tầm bậy rồi comnent cho cảm giác có cái gì đó để làm chứ bạn đừng nghĩ mình sẽ thay đổi được một cái gì đó, không có đâu, cha ai quan tâm ngoài mấy ông tự nói dốc với nhau

        Số lượt thích

    • Thưa bạn, bạn đang tuyệt đối hóa từng câu, từng chữ mà bạn Châu Chấu nói.
      Bạn ấy nói rất rõ, con người ta không ai giống ai vì thế không cần phải đi trên một con đường giống nhau, cái mốc lớp 9 là cái “khoảng giữa” mà bạn ấy giả định để học sinh thoát ra khỏi sự giáo dục “cơ bản” để vươn tới những đam mê của mình, có thể là sớm hơn hoặc muộn hơn..

      Bạn không cần thiết phải hỏi những câu như “liệu có bao nhiêu người nói được như bạn?”

      Số lượt thích

    • -Xin lỗi anh Thông. Em dám hỏi rằng những kiến thức như Làm thơ, làm văn, nấu nướng, sửa điện, vẽ, chơi đàn….. Đều do thầy co trong nhà trường nhồi sọ mà anh có được?? Hay vì đấy là sở thích hoặc đam mê của bản thân anh. Em ko phải là nhà khoa học nhưng em vui vì cũng có nhiều tài vặt như anh và những tài vặt đó đều do em học từ bạn bè, bố , và sở thích cá nhân mà tạo thành chứ ko phải kiến thức kho khan trong sách.
      -Và trong Clip thì em 12 kia đã đề cập đến điều quan trọng là sở thích và đam mê

      Số lượt thích

    • “Quý hồ tinh bất quý hồ đa” hay nói theo dân gian “nhất nghệ tinh nhất thân vinh”. Bắt đầu đi học, người học cần biết chữ viết có từ đâu ra. Bởi những điều dạy phải rõ ràng ngay từ bài học đầu tiên. Từ cấp tiểu học, bên cạnh những bài học đạo đức, toán thì mục tiêu làm sao cho trẻ biết viết, đọc và hiểu được nội dung một văn bản cũng là mục tiêu hàng đầu qua việc dạy văn. Thực tế những người đã học qua lớp 10 hệ 10 năm và lớp 12 hệ12 năm nhưng chưa có được những kỹ năng cần thiết ở bậc tiểu học. Điểm số và bằng cấp đánh lừa người ta, khiến có người tin là đã học…đủ. Xin làm ơn thay lại bài vì cẩu thả.

      Số lượt thích

  2. Chép từ Quechoa “Thư gửi kẻ lười biếng” của Nguyễn Huy Cường, nghiên cứu sinh ở Mỹ về giáo dục Mỹ.

    Thân gửi em,

    Bài nói chuyện của em trên YouTube suýt làm tôi rơi nước mắt. Tôi xúc động vì nhiều lẽ. Trước hết, em làm tôi nhớ lại thời học sinh của mình. Tôi cũng từng có nhiều suy nghĩ rất giống em, nhưng khi ấy suy nghĩ của tôi còn vụn vặt và tôi không có khả năng diễn đạt thành lời như em bây giờ. Ai đến tuổi thì cũng phải đi học. Và tôi cũng vậy. Nhưng chỉ trừ những năm cấp một, những năm còn lại đối với tôi là những chuỗi dài mệt mỏi của thi cử và điểm số. Tôi cần điểm số để đạt danh hiệu này danh hiệu nọ và để cuối cùng vào được đại học, vì tôi tin rằng chỉ khi vào đại học tôi mới có một tương lai tươi sáng để tự lo cho bản thân và phụ giúp gia đình. Rồi rốt cục tôi cũng vào được đại học, có nghề nghiệp ổn định, và cũng đã có khả năng tự lo cho bản thân và phụ giúp gia đình như tôi từng mong muốn. Vậy thì tại sao tôi quá xúc động khi nghe em nói ra những suy nghĩ của mình? Không phải những gì em nói bị nhiều người xem là vớ vẩn sao? Không phải em nên ngoan ngoãn vâng lời và tiếp tục học hành bình thường sao? Không. Em đã dũng cảm nói lên những suy nghĩ thật lòng mình mà ít người dám nói, là em không chấp nhận hệ thống giáo dục cứng nhắc, quá chú trọng thành tích mà thiếu quan tâm đến suy nghĩ, cảm xúc, và đam mê của học sinh, và của cả giáo viên. Những gì em nói cần được nhiều người lắng nghe — và nghe cho thật rõ. Em làm tôi nhớ lại lúc tôi học thuộc lòng bài văn mẫu để chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp cấp hai, hay những lúc học mẹo môn sử để chuẩn bị thi tú tài. Hình như lúc ấy tôi xem những chuyện này là bình thường, nhưng giờ nghĩ lại không hiểu sao tôi cảm thấy rùng mình. Hệ thống giáo dục chạy theo thành tích đã đẩy tôi, em, và cả thầy cô giáo của chúng ta vào thói quen thiếu trung thực và vô cảm. Tôi xúc động vì em có suy nghĩ giống tôi, nhưng em đủ dũng cảm và thông minh để đứng lên nói ra suy nghĩ của mình thật khúc chiết và thuyết phục, điều mà tôi vẫn chưa làm được.

    Tôi cũng bắt gặp hình ảnh của Dewey và Foucault trong những gì em nói. Em giúp tôi hiểu triết lý giáo dục mà Dewey và Foucault đề xướng một cách sinh động và cụ thể hơn. Khi nghe em nói, tôi dễ dàng hình dung ra một học sinh trung học đang thiếu vắng nụ cười của sự say mê trên môi vì mải chạy theo thi cử. Người học sinh đó có thể vẫn cười nói vì nhiều lý do khác nhau, nhưng tuyệt nhiên không phải vì say mê môn học. Người học sinh đó có thể là em, mà cũng có thể là tôi của mười mấy năm trước, và cũng có thể là biết bao sinh viên, học sinh khác hiện đang ngồi trên ghế nhà trường. Cũng giống như tôi, các em rồi cũng sẽ ra trường, cũng có việc làm, rồi cũng nhớ ơn những thầy cô đã từng dạy dỗ mình suốt những năm phổ thông và đại học. Nhưng chắc chắn các em cũng sẽ không quên những phút giây căng thẳng, buồn chán, thậm chí phẫn uất vì bị nhồi nhét trên ghế nhà trường mà lẽ ra các em không phải chịu đựng. Nhưng chắc rồi nhiều người trong các em cũng sẽ dần dần xem đó là chuyện đã qua, như là một trải nghiệm mà ai cũng phải có, để rồi các em lại bắt buộc con cái của mình tiếp tục đi trên con đường đó. Tôi xúc động vì cậu học sinh lớp 12 là em dám sống thật lòng mình và lên tiếng chống lại lối giáo dục mà em và tôi đều nghĩ là thiếu nhân bản. Tôi đồng ý với em là một người có thể trở thành kỹ sư, bác sĩ, hay tiến sĩ, nhưng trong tâm hồn có khi cũng chỉ là nô lệ của bằng cấp, của thi cử, của cách suy nghĩ giáo điều mang tính áp đặt mà nhà trường hiện đang tạo ra. Và chính những người này lại tiếp tục tạo ra những tâm hồn nô lệ mới, cũng bằng cách nhồi nhét và áp đặt ý tưởng của mình lên những người khác.

    Em cũng làm tôi xúc động khi nói về đam mê của em và bạn bè em, vì nói thật tôi cũng đang vật lộn với đam mê của chính mình. Tôi và em không phải là ngoại lệ. Biết bao nhiêu người chọn nghề vì nghề đó hái ra tiền chứ không phải vì đam mê. Hái ra tiền không phải là điều sai, nhưng không được làm những gì mình đam mê thì cũng thật đáng buồn. Và nhiều người không biết đam mê thật sự của mình là gì — vì họ đã quen chạy theo những trào lưu và định chế xã hội đến nỗi quên đi cái tư lương trong sáng của mình, cái tư lương vốn có khả năng cho mình biết mình là ai và mình thích điều gì. Không phải chỉ một học sinh lớp 12 như em không biết mình thích gì, mà một người 30 tuổi như tôi có khi vẫn vật lộn với câu hỏi đó. Tôi đồng ý với em là nhà trường cần có khả năng phát hiện và nuôi dưỡng lòng đam mê của học sinh, không phải làm ngược lại. Điều này tôi đã nghe người ta nói quá nhiều ở trường sư phạm, nhưng mấy ai đã thực sự làm được trong môi trường giáo dục Việt Nam hiện nay?

    Tôi cũng xúc động vì em làm tôi nghĩ đến con đường tương lai của mình. Tôi đang học về ngành giáo dục với những con người đầy tâm huyết, đạo đức, và nhân văn. Nhưng tôi sẽ đi theo con đường nào đây? Liệu tôi có dám dấn thân để đi theo con đường đạo đức và nhân văn đó, hay tôi sẽ đặt nặng hơn phần cơm áo gạo tiền? Trong mấy chục năm qua, nhiều thế hệ thầy cô giáo Việt Nam đã bị đặt trong một hoàn cảnh hết sức khó khăn của cơm áo gạo tiền rồi. Họ cũng muốn hết lòng dạy dỗ học sinh, nhưng họ cũng không thể quên chuyện cơm áo gạo tiền, quên trách nhiệm nuôi sống gia đình và con cái của mình. Dù nhiều thầy cô giáo giờ đây đã có thể sắm xe hơi nhà lầu nhờ vào dạy thêm và những công việc bên ngoài, nhưng tận sâu trong tâm hồn, tôi vẫn nghĩ họ là những người thiệt thòi nhất. Thiệt thòi vì họ có cảm giác không làm tròn phận sự của người thầy mặc dù họ có những lý do chính đáng nhất. Ở một xã hội mà người giáo viên được trả mức lương thấp hơn mức sống tối thiểu, thấp hơn cả lương của một công nhân nhà máy, thì chúng ta cũng không thể mong chờ gì nhiều hơn ở người thầy. Một xã hội mà trong đó người lao động không kiếm đủ cái để ăn đã là một xã hội tệ. Một xã hội mà trong đó người giáo viên vừa là nô lệ của thành tích vừa phải chật vật lo cho cuộc sống của mình là một xã hội còn tệ hơn nhiều. Một xã hội như thế không thể tiến bộ được. Những tiến bộ thấy được, nếu có chăng, cũng chỉ là tiến bộ nhất thời, hay chỉ là phồn vinh giả tạo mà thôi.

    Bài nói chuyện của “kẻ lười biếng” thật hay vì nó gợi lên trong tôi rất nhiều suy nghĩ về bản thân, về đồng nghiệp, về học trò, và về tương lai của đất nước Việt Nam. Và nó rất thật. Không, em không lười biếng chút nào hết. Đúng như em nói, không có học sinh nào lười biếng cả. Tôi mong em sẽ thành công theo cách em muốn và trong tương lai em sẽ làm được nhiều việc lớn lao cho đất nước. Nói nhỏ cho em biết, thi cử và bằng cấp đang là một căn bệnh đang lây lan khắp toàn cầu, chứ không chỉ ở Việt Nam đâu em.

    Số lượt thích

    • Thư gửi những kẻ phản biện lại nền giáo dục Việt Nam cùng các ngài lãnh đạo,
      “Tâm sự của một kẻ cuồng chủ nghĩa”
      Gần đây nổi lên phong trào phê phán lại nền giáo dục cùa nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa, thành tụ vĩ đại của bao thế hệ không những của trong nước mà còn từ các cường quốc khác, mà tiêu biểu là đoạn clip “Sự trăn trử của một kẻ lười biếng” của bí danh Châu Chấu. May mắn thay, nó được trình bày với một giọng điệu chói tai, dài dòng và khó đến được với số đông.
      Sau đây, tôi xin chứng minh những điều Châu Chấu cùng những người dám phản biện lại nền giáo dục vĩ đại của nước ta là mơ hồ, hạn hẹp bằng nhũng lí do được trình bày dễ hiểu.
      9 Lý do làm cho Giáo Dục Việt Nam hoàn Mỹ (theo một góc nhìn nhất định) – Phản biện cho “Sự trăn trở của một kẻ lười biếng”
      1. Nền giáo dục Việt Nam là kết tinh của nền giáo dục vĩ đại của hai cường quốc Cộng hoà Nhân Dân Trung Quốc và Liên Bang Xô Viết. Hệ thống giáo dục của nước ta hiện nay có nguồn gốc từ hệ thống giáo dục của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa năm 1956, được thứ trưởng bộ giáo dục Nguyễn Khánh Toàn đúc kết từ khuôn mẫu của giáo dục hai cường quốc trên. Và nền giáo dục nước ta hiện nay có tất cả âm hưởng, tố chất của hai nền giáo dục này. Ở đây, cần chú ý rằng, trong lúc đó, các trường đại học Liên Xô nằm trong những trường tốt nhất thế giới.
      2. Nó dựa theo nền triết lý vĩ đại. Như đã được đề cập ở trên, nền giáo dục Việt Nam được thừa hưởng tinh hoa của nền giáo dục Trung Cộng và Xô Viết, nên nguồn gốc giáo dục của nước ta cũng có nguồn gốc từ hai hệ thống này. Tuy vĩ nhân Các Mác không đưa ra những định hướng rõ ràng cho giáo dục chủ nghĩa xã hội, nền giáo dục của Liên Bang Xô Viết cùng các nước chủ nghĩa xã hội khác thừa hưởng triết lý từ hiền triết Plato về phân chia xã hội.
      3. Nó không đi theo giấc mơ viễn vông về nền giáo dục lý tưởng: tất cả đều thật. Nó không dạy cho cá nhăn tự đi tìm hiểu kiến thức riêng cho mình hay hướng học sinh theo những lý tưởng mơ hồ như nhân thiện mỹ. Nó rèn luyện học sinh công việc cùa người lớn từ khi mới đến trường, nó dạy cho học sinh tất cả về bảo vệ thân thể cũng như địa vị của mình – một cách rất thực dụng. Tuy không được viết vào trong giáo trình hay được định hướng, có vẻ như giáo dục Việt Nam đang cổ động cho bạo lực và gian lận học đường. Trong những năm gần đây, số lượng hành vi bạo lực và vi phạm quy chế thi ngày càng tăng. Quan trọng hơn cả, nó rèn luyện cho học sinh chạy đua theo thành tích – tương tự như cuộc đua về tiền tài địa vị mà các em sẽ rất có thể tham gia sau này.
      4. Nó củng cố thể chế đúng đắn, lý tưởng vĩ đại của chúng ta về chủ nghĩa xã hội. Từ khi bước chân vào trường học, ta không được dạy tư duy độc lập hay suy nghĩ phản biện. Như vậy, từ khi bước chân vào ghế nhà trường, mọi con người Việt Nam được dạy để chấp nhận mọi tư tưởng của người lớn hơn (thầy cô, cấp trên), để đồng nhất, tạo thành một thể thống nhất vĩ đại, trường tồn theo thời gian. Hơn cả, chúng ta được dạy trên một nền lý luận duy nhất – chủ nghĩa Mác Lênin, và ta cho rằng chủ nghĩa xã hội là đích đến của loài người – điều mà ta đã làm được. Như vậy, nền giáo dục của ta không được tạo ra để tiến, nhưng nó sẽ tiến nếu được những quyền lực chính trị mạnh mẽ ủng hộ.
      5. Giáo dục Việt Nam đang thực hiện giấc mơ mà các nền giáo dục không giám mơ tới. Nó đang định hướng cho xã hội, giữ cho xã hội vững vàng. Như đã đề cập, ngành giáo dục ta đào tạo ra bao thế hệ con người thực dụng, không mơ tưởng. Đó là những con người đấu tranh vì bản năng sinh tồn của chính họ. Những người đã nắm được kĩ năng này đã bảo vệ rất tốt địa vị xã hội của họ cũng như gia đình. Chúng ta cũng có thể thấy rằng, ở Việt Nam, một công dân bình thường rất khó có thể làm chủ tịch nước và những con ông cháu cha cũng khó không thể không đi làm chính trị. Điều này khiến cho xã hội nước ta cực kì ổn định: không có sự chuyển giao giai cấp rõ rệt, không thể thấy được tranh chấp quyền lực (do chỉ một đảng nắm quyền và những thế hệ lãnh đạo sau không xung đột với thế hệ đi trước do chung một nhà).
      6. Nó tạo ra bao thế hệ lãnh đạo vĩ đại: thủ tướng đương thời Nguyễn Tấn Dũng là một trong những con người đó. Dưới sự lãnh đạo đúng đắn của Đảng, trong đó là bao nhiêu con người tài hoa nhiệt huyết, đất nước ta không ngừng đi tới. Tuy GDP bình quân đầu người của nước ta chưa bằng 1/3 trung binh thế giới, đất nước ta đã có những bước tiến vĩ đại. Những thế hệ lãnh đạo vĩ đại của ta đã nhận thấy nước Việt ta chưa sẵn sàng cho kinh tế chủ nghĩa và đã tạm lùi về thành kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa – mang hơi thở của kinh tế tư bản.
      7. Nó là một cơ chế khó bị hủy diệt. Nó đã được tích hợp trong bao nhiêu hệ thống của Việt Nam xã hội, tạo ra một hệ sinh thái bền vững. Trong đó, phải kể đến sự tích hợp của Đảng và nhà Nước. Không ai trong chúng ta có thể phủ định rằng giáo dục Việt Nam không bị phụ thuộc vào giáo dục. Nhà Nước kiểm soát khắt khe giáo dục, đưa ra mọi nghị định, chính sách cho giáo dục và dùng mọi quyền hành để bảo vệ nó. Thật vậy, giáo dục Việt Nam rất khó có thể bị thay đổi từ những cá nhân trong giáo dục – những người có thể đưa ra quyết định sai lầm; nó chỉ có thể bị thay đổi bởi những quyển lực chính trị.
      8. Giáo dục Việt Nam không có một thứ gì thừa thải. Những con người thâm sâu nhìn giáo dục Việt Nam với mệt con mắt thán phục. Nó có rất nhiều thứ căn bản, và những thứ tưởng chừng như thừa thải lại củng cố cho những thiếu sót của nó. Một học sinh cấp 3 Việt Nam, nếu nắm chắc những gì đã học, có thể thừa sức vượt qua sinh viên năm nhất của Mỹ – các khái niệm trừu tượng như gia tốc, đạo hàm đều được học sinh ta nắm chắc để làm bài tập. Thêm vào đó, những lớp học lớn đều có những phần lặp lại của lớp nhỏ. Điều này giúp cho học sinh không quên đi những kiến thức căn bản được học chay từ những lớp trước và làm quen với sự lặp lại nhàm chán mà sau này các em có thể gặp khi làm việc. Trên tắt cả những điều trên, đó là sự cần thiết của những kì thi. Vì giáo dục ta không đảm bảo được chất lượng đồng đều trong giữa các trường, các kì thi được tạo ra để đồng bộ chất lượng học sinh. Trong đó phải kể đến thi tốt nghiệp. Vì không chắc được chất lượng kì thi cuối năm lớp 12 của các trường và muốn có chuẩn chung sau khi tốt nghiệp từ học sinh, bộ tạo ra kì thi tốt nghiệp với 6 môn thay đổi hằng năm để bao hàm kiến thức của khoảng 12 môn trong 12 năm học.
      9. Nó tạo ra một nền kinh tế ngầm siêu lợi nhuận. Thử hỏi có một ngành nghề kinh tế nào không cần vốn cũng có thể hoạt động được và không phải trả thuế — đây phải là một ngành đem lại lợi nhuận khổng lồ. Và nền giáo dục đã và đang tạo nên những ngành nghề như thế. Hỏi bao nhiêu tiền của đã được bỏ vào học thêm? Hỏi bao nhiêu tiền của đã được bỏ vào chạy trường lớp? Rất nhiều. Không nói được.

      Cuối cùng, cảm nghĩ của tôi là:
      Rất nhiều người bị những lí lẽ trên làm mù quán. 9 điều trên chỉ là những thứ ngụy biện mà ai cũng có thể nghĩ ra được.
      Còn đối với những bạn mơ hồ rằng ông bộ trưởng này, bà bộ trưởng kia có thể thay đổi được cái gì lớn lao cho giáo dục, các bạn đã bị những lời hứa suông mê hoặc. Thực tế phức tạp hơn thế rất nhiều.
      Giáo dục Việt Nam – cũng như các nền giáo dục khác, là vấn đề chính trị—xã hội. Không có một cá nhân hay tổ chức nào có thể thay đổi được một hệ thống lớn, giàu truyền thống như giáo dục. Thay đổi bắt nguồn từ chính các bạn, mọi học sinh, mọi thầy cô, mọi người trong xã hội.
      Hỡi các bạn học sinh, hãy bớt đi học thêm và tự tìm hiểu kiến thức, nếu các bạn thấy học một mình quá khó thì hãy học nhóm – như bao học sinh các nước khác.
      Hỡi các thầy cô – những linh hồn của giáo dục, hãy đừng bắt ép học sinh học thêm, hãy đừng nhồi nhét học sinh mà dạy cho những tương lai đất nước ấy cách để học. Các thầy cô, hãy là những con người cao quý trong giáo dục.
      Hỡ các ngài bộ trưởng, những nhà hoạch định chính sách, hãy giúp học sinh bớt gánh nặng để những tâm hồn ấy có thể sáng tạo – động cơ phát triển của loài người. Hãy giúp những thầy cô bớt gánh nặng cơm áo gạo tiền để họ tập trung hơn vào giảng dạy.

      Vì những điều tốt đẹp nhất,
      Thân,
      Vũ Thế Bình.

      Tái bút:
      Mình biết những điều trên khó có thể thực hiện được, vì chỉ là những lời nói suông. Chúng ta đã bị một sản phẩm của chúng ta định hướng. Chúng ta đã tạo ra một nền văn hóa nhơ nhớp, che phủ đi những truyền thống quý báu trước đây. Và những thứ đó đã như nếp gấp trên tờ giấy – khó mà đổi ngược lại.
      Nhưng, mình vẫn có một niềm tin, đó là một Việt Nam phùng vinh như các cường quốc khác. Điều đó sẽ bắt đầu khi chúng ta đều tạo riêng cho mình một niềm tin và theo đuổi nó.

      Số lượt thích

      • Nhìn cái bình luận của bạn thì đủ biết là một bạn cuồng cờ vàng, hai là có ý định chống lại Chính quyền này rồi!

        Số lượt thích

      • Ôi bác nên bỏ một ít tiền tham gia một khoá ngắn hạn, chỉ cần vài ngày thôi về phương pháp giáo dục tích cực lấy học trò làm trung tâm. Chỉ vài ngày sẽ lột bỏ luôn vài chục năm học vẹt sống vờ của bác (cũng như của tôi trc đây vậy!). Chia buồn với cả một dân tộc bao nhiêu năm cách mạng lộn ngược với phương cách giáo dục một chiều thảm hại này

        Số lượt thích

    • Sao mãi hôm nay mới vào đây đọc nhỉ?

      Số lượt thích

  3. Em đã từng chứng kiến ngay trong gia đình mình chuyện định hướng (áp đặt) của các bậc phụ huynh lên con cái mình:
    – Thi cử mà bị điểm kém bị mắng.
    – Họp phụ huynh bị cô (thầy) giáo chủ nhiệm phản ánh trốn học, lưới học, vi phạm khuyết điêm (kiểu học trò) bị mắng.
    – Không thi vào được trường cấp I, II, III mà bố mẹ hằng mong ước bị mắng.
    – Không chịu thi vào trường Đại học, cao đẳng bố mẹ định hướng trước sẽ xin được việc kiểu ” thừa kế vị trí bố, mẹ để lại” hoặc quen bác x, y nào đó làm to có thể xin được việc bị mắng.
    * Kết luận: Sẽ không thể tìm thấy tài năng vì bị bóp nghẹt từ khi còn chứng nước, sẽ chẳng có một ước mơ nào thành hiện thực hết và sẽ chẳng có vĩ nhân vì phát kiến, phát minh chỉ có thể sinh ra từ tự do và dám ước mơ, thực hiện ước mơ.
    Em đã từng thấy, từng nghe về Hệ thống giáo dục ở xã mình, huyện mình ,tỉnh mình chuyện về “suy thoái và băng hoại” đã thành hệ thống:
    – Để lên được chức hiệu trưởng cấp I, II, III chi phí hết từ 80 triệu đến 120 triệu VNĐ. để chuyển về trường đi dạy học cho gần nhà ( đặc biệt là từ xã vào thị trấn) ” chạy” khoảng 30 triệu VNĐ, từ tuyến huyện về thành phố 100 triệu VNĐ, từ Tỉnh lẻ về Thủ đô Hà Nội thân yêu 200 triệu VNĐ.
    – Các trường cũng phải ” chạy” để có ngân sách xây cơ sở vật chất như: Trường lớp, hàng rào, nhà để xe, cổng vv.
    – Chạy lên hiệu phó của một giáo dục mầm non ( như búp trên cành) 30 triệu VNĐ.
    – Các kỳ thi học sinh giỏi các cấp của các trường thì nạn ” kều đề” để biết đề trước hoặc khoanh vùng là phổ biến ( bệnh thành tích trầm trọng)
    *Kết luận: Lãnh đạo nghành giáo dục, một số giáo viên thành vận động viên điền kinh, Trưởng phòng giáo dục huyện, giám đốc sở giáo dục tỉnh và một số ông bà ở các phòng tổ chức có thể góp vốn mở nhà bank thay vì lo chuyện ” cải cách giáo dục”, lo chuyện chất lượng giáo dục.
    – Không thể trách một số thầy cô về chuyện để dành kiến thức ở lớp về nhà mở lớp dạy thêm vì chuyện ” cơm, áo gạo, tiền không đùa với khách thơ” điều này tuy có hơi chua sót song vẫn thông cảm được vì lương quá thấp và tham gia vào vài vụ thi ” điền kinh” tự bỏ kinh phí cao mà không có giải thưởng. Tìm một chút ấm áp vẫn có như thầy Đỗ Việt Khoa thì bị coi là ‘ gàn dở’, và còn cả các thầy cô vùng cao ăn nhái, nòng nọc để mang cái chữ cho trẻ miền biên viễn xa xôi.
    Em thành thật xin lỗi thầy THT và mọi người vì em nói ra những điều không hay này làm cho mọi người khó có thể “nuốt” được. Cái gốc của vấn đề vẫn là ở cơ chế, chính sách thầy ạ!
    – Cái luật chơi fairplay và cực ký nghiêm khăc như thầy đã đề cập đã bị quá nhiều người cố tình qua mặt rồi thầy ạ: Ở các trường Đại học, nhất là khối kinh tế đặc biệt hệ tại chức và cao học nơi các ” quan” đang ” ngư” thì việc chạy điểm trong các kỳ thi hết môn học là chuyện đương nhiên. Một cô giáo ở trường Tài chính dạy hệ tại chức nói với em rất thản nhiên: Đó là chuyện “cung và cầu”!.
    – Một thế hệ trẻ đang phải loanh quanh, loay hoay đi tìm tương lai đích thực của đời mình, tìm đến cái nơi mà những gì thuộc về con ” NGƯỜI” nhất được ca tụng mà thật lắm nỗi gian truân. Nếu theo thuyết ” Nhân Quả” thì chắc kiếp trước người Việt mình phải làm điều gì đó tội lỗi lắm. Thôi thì chỉ còn biết “gạn đục khơi trong” chứ biết làm gì bây giờ. Những hình ảnh đẹp mà Sách GK thời đại lấy làm gương để giáo dục các em về lòng dũng cảm, hy sinh bây giờ bị chuyển thành đại từ nhân xưng trong tiếng Anh là ” It” hết cả rồi.
    (Có thể thầy xóa comment này đi cũng được ạ)

    Số lượt thích

  4. Nhiều nước tiên tiến người ta chỉ giáo dục phổ thông đến lớp 9, sau đó phần lớn học sinh vào học các trường nghề, các trường nghề là trong hệ thống trường đại học và các nhà máy. Nếu hs giỏi lý thuyết, tay nghề sẽ học tiếp thành kỹ sư, bác sỹ, dược sỹ, giáo viên, nếu không đạt được tiêu chuẩn vào đại học thì thành công nhân, nhân viên làm việc phổ thông. Những Hs giỏ từ phổ thông có năng khiếu sẽ đi con đường riêng chuyên về lý thuyết.
    Các bạn có biết những năm 80 của thế kỷ trước VN chúng ta đưa người sang học nghề, lao động tại CHDC Đức, Tiệp Khắc…. trong số đó ngoài HS lớp 12 ra còn có nhiều người là bộ đội đã từng làm giáo viên, kỹ sư sang phải học lại kiến thức cấp 3 của VN, giáo viên họ rất ngạc nhiên vì nếu là môn toán thì “thầy chưa viết xong đề bài trò Vn đã giải xong. Nếu các bạn ở trường hợp đó các bãn sẽ thấy tủy thế nào.
    Người Việt ta có nhiều người khéo léo, có năng khiếu nhưng sau khi đạt được tay nghề giỏi cấp Châu âu nhưng khi về Vn chẳng có xí nghiệp nào nhận cả phải đi buôn bán, làm dân phòng v.v… để sống. Người ta cũng dậy tất cả nhưng không phải là kéo dài đến lớp 12 và họ có một đội ngũ lao động trẻ khỏe và thời gian lao động rất dài.
    Rất tiếc là chúng ta đã lãng phí nhân lực và thời gian của nhiều thế hệ. Chúng ta có tội với hồn dân tộc.

    Số lượt thích

  5. “Dù người ta có nói với bạn điều gì đi chăng nữa ,
    hãy tin rằng cuộc sống là điều kỳ diệu và đẹp đẽ”

    Paustovsky

    Số lượt thích

  6. Một vài số liệu liên quan đến phân luồng ở Việt Nam:

    – Chiến lược giáo dục phát triển giáo dục VN giai đoạn 2001 – 2010 đặt ra mục tiêu đến năm 2010 có 15% học sinh tốt nghiệp THCS vào học THCN hoặc học trường dạy nghề.

    – Thực tế, năm 2012, có 33 cơ sở đào tạo TCCN không tuyển được học sinh, nhiều trường không tuyển đủ thí sinh so với chỉ tiêu được thông báo. Mỗi năm, các trường TCCN tuyển sinh được khoảng 25 – 30 ngàn học sinh tốt nghiệp THCS, số học sinh vào trường nghề còn ít hơn nhiều. Trong khi đó, hàng năm có khoảng 1,2 triệu học sinh tốt nghiệp THCS và khoảng 900.000 học sinh tốt nghiệp THPT.

    – Thống kê cụ thể ở một vài địa phương: Quảng Ninh năm vừa rồi cả tỉnh chỉ có hơn 150 em tốt nghiệp THCS đi học nghề và vào TCCN trong tổng số hơn 16.000 học sinh tốt nghiệp THCS; Nghệ An có 5 trường TCCN nhưng tổng cộng tất cả các khoá chỉ có 157 học sinh tốt nghiệp THCS theo học, trong khi mỗi năm có mười mấy nghìn em tốt nghiệp THCS mà không học lên THPT (nếu tôi nhớ không nhầm thì năm 2012 tỉnh này có khoảng 34.000 học sinh tốt nghiệp THCS).

    – Bất chấp sự thất bại về phân luồng của hơn chục năm qua, hiện tại Bộ GD vẫn đặt mục tiêu đến năm 2020 đạt tỉ lệ 30% học sinh tốt nghiệp THCS vào TCCN và trường dạy nghề. Như vậy họ “lãng mạn” đâu có kém gì cậu học sinh trong clip này?

    Nguồn: http://www.tienphong.vn/giao-duc/623432/That-bai-phan-luong-tpp.html

    Số lượt thích

  7. Thực ra thì mình đồng tình với em này ở chỗ là học hết lớp 9 thì học sinh nên có quyền lựa chọn môn mình cần và muốn học. Ví như ở các trường quốc tế và nhiều trường ở nước ngoài, hệ Phổ thông trung học cho phép học sinh được chọn các môn mình muốn học trong danh sách các môn học (cùng với 1 số môn bắt buộc). Ví dụ bạn nào định hướng nghề tương lai là kinh tế (hoặc bố mẹ định hướng cho) thì sẽ chọn các môn mà ngành ĐH đòi hỏi bắt buộc khi tuyển sinh ngành Kinh tế và môn Kinh Tế cơ bản (môn này rất tiếc là giáo dục chính quy ở VN không có); hoặc bạn nào đam mê hội hoạ và muốn học để làm nhà thiết kế thì có thể chọn Hội Hoạ cùng với các môn mà ngành bắt buộc, v.v… Ngay từ thời điểm mới bước chân vào cấp 3, họ đã cho học sinh tự quyết định tương lai của mình, nhiệm vụ của giáo viên và cố vấn của trường là hướng dẫn cho các em chọn đúng môn mà mình cần và giúp các em có cái nhìn rõ hơn về tương lai.

    Số lượt thích

  8. Hãy làm nhiều hơn và nói ít thôi, mình không thích nghe những kiểu diễn thuyết như thế này, dài chừng 1 tiếng. Mọi thứ nhiều người đã nghe, đã biết, đã chứng kiến, em không cần phải nói thêm. Nếu em muốn bộ mặt GD nước ta thay đổi thì em hãy làm điều gì đó có ý nghĩa cho nước nhà chứ đừng nói quá nhiều như thế này!

    Số lượt thích

    • Truyền thông cũng là một hành động đấy bác ! Bác nghĩ làm một CLip có tầm ảnh hưởng lan tỏa như vậy mà không phải là hành động ???. Thời đại bùng nổ Internet thì truyền thông có ảnh hưởng lớn, tại sao vụ og Đoàn Văn Vươn lại được xét sử lại, đó không phải là sức mạnh của báo chí, truyền thông đấy sao ??? Đừng phủ nhận công sức của người ta như vậy !

      Số lượt thích

    • Một cuộc nói chuyện đi sâu vào gốc rễ của vấn đề chính là một đóng góp to lớn đấy thưa bạn. Theo bạn, sự khác biệt giữa “làm” và “nói” là gì? Phải chẳng việc truyền đạt quan điểm, suy nghĩ, sẵn sàng tranh luận với người khác không phải là một công việc?

      Những câu nói như của bạn nghe đã quen tai nhưng vẫn thật kỳ lạ..

      Số lượt thích

    • Anh Hung ơi, anh nói như em nó đang làm Bộ Trưởng Bộ Giáo dục VN không bằng! Là học sinh, em ấy phản ứng giáo dục bằng cách nói lên tiếng nói của mình là quá đúng rồi, không còn cách nào khác hay hơn đâu.

      Số lượt thích

    • Bạn Hung này có Master rồi hay là đang mơ ước thôi ? Tôi thì thấy ai lao động là tôi quý trọng họ, bạn đừng ngăn cản người khác làm điều họ muốn, nếu nó không phiền bạn. Tôi cứ nghe cái luận điệu làm ngay đi đừng nói là tôi rụng rời ! Thế đầu bạn, bạn không dùng đến nó à ? Suy nghĩ xong, bạn không trao đổi với người khác à ? Tôi cho rằng đó là nền tảng học hành ở bên Tây đấy. Cứ xông vào làm mà không suy nghĩ, không hỏi ý kiến ai thì chỉ gây tai họa, làm khổ người khác thôi.

      Số lượt thích

    • Em ấy là một hs mà banj. E ấy có phải là Bộ trưởng gd đâu. Bạn làm đi xem. E ấy dám nói lên là rất dũng cảm. Bạn làm được chưa? Nhờ e ấy sẽ có nhiều điều thay đổi, người ta k thể làm ngơ mãi được.

      Số lượt thích

    • Em đó đã làm một Clip có ảnh hưởng rất rộng lớn, như quả bom tấn dội vào nền GDVN đó. Nếu được đào tạo đúng hướng, em đó có thể sẽ thành nhân tài của đất nước. Còn bạn với bằng cấp cao “Master” thì bạn đã làm được gì hay chỉ là giáo sư tiến sĩ giấy?

      Số lượt thích

  9. Giáo dục việt nam công nhận có nhiều điểm bất cập tôi đồng ý với bạn rằng học chỉ để chạy theo những cuộc thi ngay cả khi tôi lên đại học sau cả 1 kỳ học học thầy( cô) cho 1 cái đề cương rồi bảo ”các em ôn theo đề cương đấy nhé” rồi còn rất nhiều điều tiêu cực trên giảng đường đại học mà tôi xin không nói ra ở đây nhưng để thay đổi được nên giáo dục này thì thật xa vời cần những người có tâm huyết và năng lực chuyên môn giỏi tìm được những người như thế thực sự là rất khó.bạn thật dũng cảm khi nói ra những điều bất cập của nền giáo dục nhưng thử hỏi nếu như bạn ở vị trí nào đó trong bộ giáo dục đi bạn có sắn sàng tâm huyết rằng bạn sẽ thay đổi nền giáo dục việt nam trong khi xã hội ngày nay ai cũng đặt lợi ích của mình lên hàng đầu.nói phải đi đôi với làm bạn ạ.bạn có tâm huyết hãy cố gắng để tâm huyết của bạn có thể trờ thành hiện thực.thân

    Số lượt thích

  10. Ai cũng biết là sai nhưng ai cũng đùn đẩy? what the hell?

    Số lượt thích

  11. nói thật với bạn như thế này: mình nghe chưa được 1 nửa thì mình phải dừng clip lại…bởi vì sao: bởi vì tôi không muốn nghe. khẳng định bạn là 1 con người có nhiều thiên hướng học lệch. chính vì thế bạn vẫn chưa hiểu được cái gì bổ trợ cho cái gì. tôi còn nhớ, thầy giáo dạy toán của tôi có nói câu: người học giỏi các môn tự nhiên thì cũng học tốt các môn xã hội…song không phải vì thế mà bạn thờ ơ với những môn xã hội. bạn hiểu chứ: nếu bạn là 1 kĩ sư nhưng bạn không có khả năng thuyết trình về công trình của mình thì người kĩ sư đó sớm muộn cũng thất nghiệp. qua đó t muốn bạn biết học lệch là đi sâu…nhưng đi sâu đào sâu vẫn cần có cơ bản mà cái cơ bản đó nó không phải như bạn nói là hết lớp 9. vậy mình mong bạn nhận ra vấn đề học cái gì và giáo dục như thế nào cũng cần có thứ tự trước sau và bạn phải tuân thủ theo nguyên tắc đó. thân!

    Số lượt thích

    • 1. “bạn hiểu chứ: nếu bạn là 1 kĩ sư nhưng bạn không có khả năng thuyết trình về công trình của mình thì người kĩ sư đó sớm muộn cũng thất nghiệp. qua đó t muốn bạn biết học lệch là đi sâu…nhưng đi sâu đào sâu vẫn cần có cơ bản mà cái cơ bản đó nó không phải như bạn nói là hết lớp 9”
      1.1Theo mình xem 1 số phim bên Mỹ thì thấy những đứa trẻ lớp 3-4 bên Mỹ , Nhật,Đức đã biết thuyết trình trước đám đông, trước lớp, người khác để bày tỏ mong muốn hay ứng cử.
      1.2Năm mình học lớp 9 ko chỉ mình mà cả lớp. Ai cũng có thể viết văn về chiếc lược ngà, nhưng chả ai có thể thuyết trình hay hiểu biết về cách viết 1 lá đơn.
      Cái bạn lớp 9 không đủ cơ bản hay là do HỆ THỐNG VIỆT NAM không dạy “đúng căn bản
      mà lan man vào những cái
      2. nói thật với bạn như thế này: mình nghe chưa được 1 nửa thì mình phải dừng clip lại…bởi vì sao: bởi vì tôi không muốn nghe. khẳng định bạn là 1 con người có nhiều thiên hướng học lệch. chính vì thế bạn vẫn chưa hiểu được cái gì bổ trợ cho cái gì
      Đề nghị bạn xem hết và kỹ rồi mới cho ý kiến phê bình tác giả vì như vậy mới tôn trọng tác giả.
      2.1 Đây là ý kiến cá nhân của bạn đề nghị bạn không được khẳng định nọ kìa. VÌ chưa chắc thành tích học tập các môn phụ của bạn ý yếu hơn bạn hay thực sự có thiên hướng học lệch. (Mà lớp 12 học lệch là bình thường không chỉ 1 vài người mà thậm chí cả khối kia tháng 4-5 rồi mà còn cầm sách công nghệ đọc từng bài chắc rớt tốt nghiệp chứ đừng nói là đại học )
      2.2 1 người thầy nói với tôi rằng ăng ghen dùng toán để giải trí. Cái này tùy vào trình độ và cách nghĩ của bạn

      3. “tôi còn nhớ, thầy giáo dạy toán của tôi có nói câu: người học giỏi các môn tự nhiên thì cũng học tốt các môn xã hội…song không phải vì thế mà bạn thờ ơ với những môn xã hội”
      Cái này mình đồng ý với vì
      3.1 Triết học bao hàm tất cả các môn học :)). nếu bạn học triết là giỏi tất cả được đấy không phải học lan man nhiều môn học đâu.
      Theo mình hiểu thì tự nhiên và xã hội đặc biệt là văn và toán có chung cách tư duy. Nhưng xã hội (văn) khác tự nhiên ( toán ) ở 1 chỗ là chữ ” nhân” . Không có công thức 2 ẩn,3 ẩn,lim, xác xuất có thể giải thích chính xác tại sao bất kỳ thời đại phong kiến nào lúc đầu hầu như đều rực rỡ nhưng sau đó lụi tàn. Không công thức nào có thể giải thích 1 nước nghèo tài nguyên như nhật bản có thể đứng tốp đầu thế giới.Và cũng chẳng có thước đo nào biết được lòng dạ đàn bà :))
      3.2 Xin nhắc lại một lần nữa bạn hãy đọc kỹ sẽ thấy rằng rằng Châu Chấu nói chúng ta cần biết chính xác cái nào là “đủ” trong giáo dục văn học chứ không phải bỏ hay thêm.

      Số lượt thích

  12. Cái đích chung, đích cuối cùng của giáo dục là gì. Mục tiêu cho mỗi cấp độ mẫu giáo, tiểu học, trung học, đại học …Mục đích cho việc đào tạo con người là gì…. Rất nhiều vấn đề mà giáo dục phải giải quyết, đều liên quan đến con người. Nhưng giáo dục theo tôi lại có nhiều phụ thuộc vào chế độ xã hội.
    – Xã hội tư bản, giáo dục sẽ đào tạo nên những chuyên gia, nhà khoa học, kĩ thuật, chuyên viên nghiên cứu những vấn đề riêng rẽ trong xã hội, và giải quyết các vấn đề riêng của từng ngành đặt ra.
    – Xã hội phong kiến, giáo dục đào tạo ra những công dân phong kiến, những trung thần, quan lại với hệ thống thi cử cấp bậc để làm quan theo các cấp …
    – Xã hội chủ nghĩa hiện nay ở nước ta, giáo dục có thể là đang hướng tới mục tiêu đào tạo những con người xã hội chủ nghĩa. Tôi có thể hình dung sơ sơ, đó là con người đa năng, có trí tuệ, có kiến thức và có văn hóa. Nói chung là một người có đủ những yếu tố tốt nhất để xây dựng xã hội chủ nghĩa. Tôi nghĩ rất có thể giáo dục đang theo hướng này, đào tạo lên những con người tốt nhất cho xã hội !
    Và để làm điều đó, hệ thống giáo dục đang từng bước xây dựng, cải tiến, thay đổi … bằng nhiều cách làm và quy định mới cho phù hợp, vừa làm vừa sửa đổi để làm sao tiến tới được mục đích cuối cùng đó.
    Nhưng tiếc là, việc hướng con người đi theo khuôn đào tạo chung, mô hình tổng hợp rất khó, vì hầu hết bản thân mỗi người đều có tính: “thích thì làm một cách nhiệt tình, không thích thì không hứng thú hoặc không nhiệt tình”, dẫn đến nhiều sự bất đồng, người này thích học kiểu này, người kia thích học kiểu kia.
    Tôi thấy mỗi người có những mục đích sống khác nhau, tư duy cũng vô vàn kiểu khác nhau, nếu có một hệ thống giáo dục dạy mà tất cả mọi người đều thích học là dường như không thể. Ý kiến đưa ra thì rất nhiều, rất nhiều phương pháp, giải pháp, quy định, thay đổi …cái nào cũng hay, cũng có những lý do logic – nhưng cái gì mới là cốt lõi của vấn đề giáo dục?

    Tôi chỉ muốn đưa ra một ý kiến cá nhân để mọi người xem thêm, không hề có ý muốn tranh luận gì ở đây. Cốt lõi đó là con người muốn phục vụ gì cho xã hội họ đang sinh sống họ sẽ tự tiếp thu kiến thức và sử dụng khả năng của mình để phục vụ cho xã hội đó. Giáo dục chỉ đưa ra cái khung, sườn, con người học đạt đến mức độ nào đó là do chính họ mong muốn mà thôi.

    Trước đây, trong cuộc chiến chống xâm lược thời phong kiến, nhân dân chỉ tập trung lao động nông nghiệp và tập võ để chiến đấu chống xâm lược phong kiến. Đến thời kì chống xâm lược tư bản, kiến thức khoa học rất nhiều, người dân cũng tự tiếp thu khoa học công nghệ, học hỏi kĩ thuật mới để chống lại tư bản xâm lược. Hiện nay đất nước đang xây dựng XHCN, người dân tiếp tục vừa học về khoa học vừa học cả về làm kinh tế, nhưng chủ yếu là làm kinh tế cho cuộc sống của bản thân và đóng góp cho xã hội giàu có hơn. Tất nhiên việc học làm giàu sẽ thu hút được nhiều người hơn.
    Nhưng xã hội cần gì và con người muốn làm gì, hai bên phải cùng thống nhất một mục tiêu thì tự khắc sẽ cùng chung hướng mà thôi.

    Số lượt thích

  13. Tôi đã xem hết clip này. Phải nói là bỏ ra 1h cùa cuộc đời nghe những lời bạn ấy nói là hết sức có ý nghiã. Những phân tích của bạn này rất xác đáng. Phong cách tự tin, lời nói chỉ trích hết sức đanh thép của 1 cậu học sinh lớp 12 sẽ làm nhiều người gai mắt, ngứa tai. Bao giờ ko còn ai gai mắt, ngứa tai vì clip này thì lúc đó VN sẽ đc cứu.

    Số lượt thích

  14. Các bạn hãy nghĩ đến việc HỌC THẬT. Thật từ mỗi bản thân người học dến gia đình đến nhà trường, đến xã hội và theo tôi nghĩ trên cả phạm vi quốc gia. thành tích để làm gì khi đó chỉ là vẻ hào nhoáng bề ngoài như chỉ mặc chiếc áo đẹp trong khi cơ thể không có sức khỏe.
    Mình không biết thì nên học hỏi và tìm tòi. Tôi thấy có nhiều diều quá chạy theo thành tích để cho ra lò những sản phẩm mà từ những sản phẩm đó phải 1 lần nữa phải sữa chữa lại phải mất công gọt dũa lại như vậy thì có nên cho nó ra đời sớm không?
    TÔI NGHĨ RẰNG ĐÃ HỌC THÌ CẦN BIẾT: MÌNH HỌC ĐƯỢC CÁI GÌ, BIẾT ĐƯỢC CÁI GÌ VÀ LÀM ĐƯỢC CÁI GÌ!

    Số lượt thích

  15. Tôi nghĩ mọi ng nên xem hết clip hay đọc hết bài viết chép lại lời phát biểu của bạn ấy rồi hãy có phát biểu của riêng mình. Cây dù mà chỉ có mỗi cán ko thì che mưa sao được. Phải ko?

    Số lượt thích

  16. Em học sinh này là 1 quả bom cảm tử , và chắc rằng sẽ còn phải nhiều cảm tử quân nữa mới làm nên một cuộc cách mạng trong giáo Dục thật sự…KO biết mấy ông Bộ Trượng có kiên nhẫn đọc 1 comment hoặc nghe hết video ko. Dĩ nhiên sẽ có cái chưa chuẩn, nhưng về cơ bản đã nói nên những tiêu cực trong giáo dục. đang đục khoát Xã Hội Từng ngày

    Số lượt thích

  17. Tôi thấy cậu học sinh này hùng biện thật hay, khả năng hùng biện của bạn tốt quá nhưng cách suy nghĩ hình như hơi già, không biết có ai đạo diễn cho bạn ấy không. Thật ra bạn mới học 12 mà đã có những hiều biết về cuộc sống như vậy thật hiếm có, tôi hơi nghi ngờ về vấn đề này.
    Đúng là giáo dục Việt Nam có nhiều vấn đề nhưng bản thân tôi vẫn chẳng mấy cảm nhận nó đang giết chiết sự tự do, sự đam mê và tự giác, những cái đó nó còn phụ thuộc vào tính cách tự nhiên của mỗi con người, cũng một lớp học, một môi trường học nhưng có bạn lại có tính tự giác cao có bạn lại không cái đó không hoàn toan phụ thuộc vào giáo dục, có những em gia đình không hề quan tâm đến việc học của con cai nhưng tự nhiên học giỏi và ngược lại. Những vấn đề bạn đưa ra nếu một học sinh nào lười biến thật sự tôi nghĩ là rất nguy hiểm sẽ đẩy em đó tới việc bỏ học, ở độ tuổi dưới 18 năng lực tự giác chưa đủ mạnh để có thể làm những gì tốt cho mình và cũng chưa đủ từng trải để hiều mình là ai. Do đó cần phải có những ép buộc nhất định. Sự tự do là một khái niệm tương đối, hạnh phúc , mục đích sống cũng chỉ là tương đối, bài hùng biện của bạn có thể làm cho một số kẻ lười học bỏ học hoặc mất phương hướng đấy.

    Số lượt thích

  18. Rất nhiều bạn trẻ hiện nay suốt ngày ngồi kêu ca rằng chương trình nặng rồi nền giáo dục thế nọ thế kia. Nhưng các bạn hãy thử nhìn lại chính bản thân mình xem tại sao việc học của mình lại có kết quả như vậy. Tôi biết rất nhiều người học giỏi mà không hề phải bỏ bê bạn bè hay cuộc sống xung quanh. Tại sao họ làm được như vậy? Tại họ vốn thông minh sẵn sao? Hay chỉ đơn giản là họ ý thức được việc mình cần phải làm sắp xếp thời gian một cách hợp lý. Khi có cái gốc rễ rồi thì mọi việc thật đơn giản. Trước kia tôi cũng có rất nhiều ý kiến đồng tình với bạn nhưng dần tôi hiểu thì mọi việc chẳng qua là ở cách nghĩ của mỗi người: khó hay dễ là do bạn lựa chọn. Và việc giáo dục toàn diện là một việc cần thiết để phát triển con người hạn chế sinh ra những cái máy và sự lệ thuộc.
    Đôi dòng chia sẻ!
    Trân trọng!

    Số lượt thích

  19. Tôi nghi ngờ em học sinh này có đạo diễn và đã diễn nhiều lần rồi. Ý tưởng em đưa ra không mới thậm chí rất cũ. Trước đây chúng ta đã ra đời hàng loạt trường chuyên lớp chọn hay trường dạng trường thực nghiệm mà chính anh Châu đã học, Các ngôi trường này tuyển chọn những học sinh có năng khiếu và có hứng thú học 1 số môn nào đó, 1 dạng cho phép học theo hứng thú và tập trung vào các môn cần học chính, tránh các môn vô ích đúng không nào? Tuy nhiên sau đó đã có nhiều ý kiến cho rằng việc đó là học lệch dẫn đến không trang bị đủ kiến thức thông thường cho các em học sinh này. Các ý kiến này đã góp phần đã loại bỏ hệ thống chuyên cấp 1, cấp 2. Đến nay việc làm này thậm chí chưa thể đánh giá là đúng hay sai bởi vì sau đó chúng ta có ngay 1 Ngô Bảo Châu học chuyên từ bé đã đạt được 1 thành tích mà có thể nói dân tộc ta hiếm người đạt được (anh Châu tha lỗi nếu tôi nói sai về việc này, tôi nhớ không lầm có đọc ở đâu đó nói anh học chuyên từ cấp 1, cấp 2, cấp 3). Bởi vậy nếu coi anh Châu là 1 sản phẩm giáo dục thành công thì hệ thống giáo dục phổ thông kiểu này lại rất ổn. Nhưng cũng có nhiều sản phẩm phụ của cách đào tạo này không được tốt lắm. Tiếc là chưa có những thống kê về các sản phẩm tốt và xấu của kiểu đào tạo trường chuyên lớp chọn. Đây chính là điểm yếu của các chính sách giáo dục VN (hoặc có thể tôi chưa biết các số liệu đó).

    Phần lớn ý kiến của em học sinh này thể hiện sự thiếu hiểu biết tổng thể của em (và người đạo diễn nếu có) về các nguyên tắc xây dựng 1 chương trình đào tạo diện rộng. Mục tiêu chính của chương trình phổ thông là trang bị đủ kiến thức “phổ thông” cho học sinh để có thể tiếp tục học hoặc chuyển sang học nghề. Như vậy đó là các kiến thức mà mọi người dân cần có để sống và làm việc hoặc là nền tảng để tiếp tục học lên cao hơn.

    Với một học sinh phổ thông, đặc biệt ở cấp 2 trở xuống khó có thể đánh giá được kiến thức nào cần, kiến thức nào không cần thậm chí kể cả khi đã học xong các môn học đó vẫn không nhận thấy được lợi ích của nó. Ví dụ em học xác suất có thể cả đời em chả phải làm 1 bài toán xác suất nào sau khi hết lớp 12 nhưng em lại có thể tính được nếu đánh đề thì khả năng mất tiền của em là bao nhiêu phần trăm cái đó đã ăn sâu vào tiềm thức của em, em được lợi mà em không biết.

    Cái đáng sợ của nền giáo dục VN nói riêng và xã hội Việt nam nói chung đó là người ta đã hùa theo ý kiến của một em học sinh và khen ngợi ý kiến đó ngay cả khi chưa đọc chương trình đào tạo hiện thời. Mong rằng mỗi người khi góp ý nên suy nghĩ thật kỹ vì mỗi góp ý của chúng ta có thể tác động đến các chính sách và từ đó tác động đến nhiều thế hệ con em chúng ta sau này. Đặc biệt với các vị có trách nhiệm trong ngành giáo dục thì việc đưa ra ý kiến càng nên thận trọng. Việc chỉ 1 Clip của em học sinh chỉ sau 1 ngày đã có hàng nghìn ý kiến ủng hộ hoặc phê phán thật ra là điều đáng suy nghĩ hơn là chính nội dung của Clip đó. Phải chăng chính sự dễ dãi ủng hộ hay phê phán một hiện tượng nào đó còn là một vấn đề đối với xã hội lớn hơn nhiều so với chính bản thân chương trình hay cách đào tạo của ngành giáo dục. Việc này làm tôi liên tưởng đến trào lưu ném đá bé Đỗ Nhật Nam vừa mới đây. Phải chăng hai hiện tượng này có nhiều nét tương đồng và có nên lên án như nhau?

    Số lượt thích

    • Tôi rất đồng tình với quan điểm của bạn, tôi cũng sẽ chờ xem cuối cùng clip này là thế nào có ai đạo diễn không. Tôi không sợ clip này lan rộng nhưng tôi sợ sẽ ảnh hưởng đến nhiều em học sinh đang bi chơi vơi giữa việc học và thực tế, nhiều em còn chưa có lập trường vững nhất định sẽ bị ảnh hưởng, còn đối với phụ huynh, những người có trách nhiệm sẽ chẳng có tác động gì đáng kể cả, cũng như GANGNAM STYLE xem cho vui thôi. Giờ một thực tế đáng sợ là các em nhỏ biết qua nhiều thứ trong khi kinh nghiệm sống và bản lĩnh chưa có, thế nào các em không bị lung lay có thể là số lớn các em sẽ không còn biết sống tích cực như thế nào nữa. Ngươi ta mất cả đời đi tu chỉ để cũng cố cho mình một lòng tin, sống có lòng tin thì thế nào cũng thanh thản. Tôi tha thiết mong mọi người đừng vì mục đích, sở thích của mình mà làm cho nhiều bạn trẻ mất niềm tin và phương hướng đó là tội ác.

      Số lượt thích

      • Gửi các anh/ chị có suy nghĩ về vấn đề clip này có được đạo diễn hay không. (Em chưa xem clip (chỉ đọc 3 phần mà nhóm biên tập đã cất công gõ ra), mà cũng không phải là chuyên gia về “ngôn ngữ cơ thể” để phán xét là clip “giả” hay “thật” đâu ạ 😛 )
        Em nghĩ đôi lúc để đạt được mục đích là khơi gợi/ gieo 1 ý niệm phải “thay đổi/ cải cách” lên 1 người/ 1 nhóm người/ 1 tập thể lớn những người có khả năng quyết định sự biến chuyển trong nền giáo dục, thì cần phải đổ mổ hôi sôi nước mắt viết kịch bản, dựng cảnh, chỉ đạo diễn viên… tung clip, giật tít… rúng động cả cộng đồng mạng thế này cũng là xứng đáng chứ ạ!
        Cải cách giáo dục không phải là vấn đề mới! Tuy nhiên, nó chỉ có thể thực hiện trọn vẹn khi tối thiểu có 3 nhóm đối tượng chính:
        1. Nhóm đề ra chính sách (Bộ giáo dục, Sở giáo dục)
        2. Nhóm thực hiện chính sách (Phòng giáo dục, Ban giám hiệu, Giáo viên, Phụ huynh…)
        3. Nhóm thụ hưởng chính sách (Học sinh, các bé đi nhà trẻ…)
        Tất nhiên còn nhiếu yếu tố khác (như TIỀN, như Hội đồng khoa học giáo dục toàn quốc… chẳng hạn!)
        Em (trộm) nghĩ các bác lãnh đạo Vina KHÔNG THIẾU những người có tầm nhìn, không thiếu người có ý thức và khát vọng cải tiến nền giáo dục… chỉ là “thiên chưa thời, địa chưa lợi, nhân chưa hòa”, thì 1 cái clip “nhai lại” những điều tưởng cũ rích 1 cách có hệ thống cũng là sự đóng góp rất to lớn vào công cuộc “nhân hòa” cho sự nghiệp cải cách giáo dục! (Thuận vợ thuận chồng tát biển Đông cũng cạn – câu này ở đây là khập khiễng nhưng em không biết có câu nào phù hợp hơn.)
        Dù để đến được 1 ngày đẹp đẽ đó, cần nói ít lại và hành động nhiều lên, nhưng em cũng rất cám ơn clip (cũng như người ghi lại văn bản này), cho em có dịp sắp xếp lại những thứ đã và đang rất xáo trộn trong đầu mình.
        Cứ hy vọng, 10 năm, 20, 30 hay 100 năm nữa! Nhưng dù xa thế nào cũng buộc phải BẮT ĐẦU!
        Trân trọng!

        Số lượt thích

  20. bạn nói đúng, nhưng học để lấy tư duy chứ đâu phải học vô ích đâu, tôi chỉ đồng ý 1 phần với điều bạn nói. Tôi có 1 điều là: ở lớp tôi có 1 học sinh 12 học lịch sử 8.0 vậy mà nói rằng tất cả các nước trên thế giới đề là xã hội chủ nghĩa. Các bạn nghĩ sao về điều này và nghĩ sao về giáo dục nước ta hiện nay, thực tế và lí thuyết lúc này chênh nhau quá lớn

    Số lượt thích

  21. Xin đặt một vài câu hỏi để chúng ta cùng trả lời nhé:
    1, Từ xưa tới nay có bao nhiêu thiên tài mà ko qua trường lớp (hay bỏ dở quá trình học tập)? (Đâu phải ai cũng như Henry For, Bill Gate…)
    2. Hàng ngày ở nc VN nói riêng và trên TG nói chung có bao nhiêu thanh niên bỏ nhà đi bụi đời (phủ nhận nền GD của GĐ và nhà trường) để sống theo “đam mê” của mình? Rồi thiên tài chưa thấy nhưng thiên tai đầy đầy. Vậy học hết lớp 9 HS chúng ta có đủ nhận thức và trách nhiệm về bản thân chưa? tại sao pháp luật ko để tuổi vị thành niên là 15?
    3. Năm 2012, rồi năm 2013 số tội phạm dưới 18T ( như Lê Văn Luyện) có bao nhiêu vụ?
    4. Những doanh nhân thành đạt, những giáo sư, tiến sỹ, công chức, viên chức liệu tất cả họ đều có phẩm chất thiên tài ko? Giả sử nếu ngày xưa để tự họ định hướng liệu có đc như bây giờ ko?
    5. Nếu chúng ta có đam mê thì tuổi 18 hay tuổi 22 liệu có muộn để thực hiên ko?
    6. Các kỳ thi giúp HS tự đánh giá đc khả năng của mình để nhận đc sự đánh giá, nếu ko có kiểm tra, thi cử thì có khác gì HS như cái máy cứ học ngày này qua ngày khác như cái máy làm việc ko mục đích. Vậy tại sao lại bỏ các kỳ thi cử? Trong khi nó là động lực để HS phấn đấu?
    7. Hs ở nông thôn (nơi đk học chưa đầy đủ) và thành thị (nơi có đầy đủ đk học) trình độ có ngang bằng nhau ko? có phải do hs trên tp thông minh hơn không? Tại sao?
    8, Cuối cùng một cậu bé mới học hết lớp 12 có đủ kiến thức (nhà trường và xh), tư duy để hùng biện như trên ko?
    Xin mọi người cùng góp ý nhé!

    Số lượt thích

  22. Khi nghe ý kiến của bạn châu chấu,tôi có chút băn khoăn như sau
    1.Theo tôi,bạn châu chấu cần có cái nhìn có phần phiến diện về chuyện thi cử.Không thi thì cũng chẳng ai học,tôi hoàn toàn đồng ý về điều đó.Thế nhưng,đó cũng chưa hẳn là hoàn toàn tiêu cực.Bạn nói học vì đam mê?vì những đích đến của mình?Chúng ta đều biết chặng đường đi đến thành công đó chưa bao giờ là một chặng đường thẳng và dễ dàng cả.Dù có đam mê đến đâu,rồi con người cũng có lúc chán nản khi đổ biết bao công sức ,gặp biết bao khó khăn mà chưa thấy “thành quả tuyệt vời” đâu cả,những thành công đó vẫn thuộc về tương lai xa vời mà không phải ai cũng đủ sáng suốt để nhìn thấy.Khi đó “thi cử” như những cái đích nhỏ gần hơn mà con người phải chinh phục,như những cọc tiêu để có thể “vẽ ra một con đường thẳng”.
    2.Tôi nghĩ liệu một cậu bé lớp 9 liệu có đủ khả năng nhìn thấy tương lai,thấy hết những tiềm năng thực sự của bản thân hay không? điều mà thậm chí nhiều người trưởng thành còn chưa thấy được.Các bạn đã bao giờ yêu thích một điều gì đó rồi đến một ngày bỗng nhận ra mình chẳng hề phù hợp với nó?Các em còn thật non nớt,mỏng manh trước cuộc đời.Các em thậm chí chưa đủ trải nghiệm để ước lượng được cái giá phải trả khi theo đuổi niềm đam mê đó.Liệu các em có chọn nhầm đường,liệu các em có vì những yêu thích nhất thời mà bỏ qua tiềm năng thực sự của bản thân? Bắt các em định hướng tương lai của mình tại đây liệu có phải là một đòi hỏi quá lớn?
    Nếu quy định lớp 9 đã phải chọn nghề,liệu có phải nó chỉ đơn thuần là kéo “cái mốc phải vào đời” từ lớp 12 về lớp 9 và gây thêm nhiều áp lực cho các em?
    Đây là đôi ba suy nghĩ của tôi,mong mọi người góp ý

    Số lượt thích

  23. Mình nhớ rằng khi còn đi học mình rất lười học. Học lich sử mình cũng không nhớ hết nổi các sự kiện nhưng mình biết rằng Việt Nam hôm nay là nhờ mấy trăm năm, mấy nghìn năm trước đó do ông cha gây dựng nên (đấy là cái mình cần). Nhưng không thể nói là tôi chỉ cần thầy cô, cha mẹ, nhà trường nói với tôi như thế là đủ. Mình học văn cũng chẳng nhớ nổi bao nhiêu bài văn, bao nhiêu bài thơ đã được học, mình đã phân tích… nhưng văn học giúp mình thấy rằng tôi vui tôi có thể làm thơ mặc dù chẳng ai nghe, mà có nghe cũng không chắc có ai khen, tôi buồn tôi cũng có thể viết văn nhưng sau đó tôi chẳng nhớ gì. Tôi cũng không phải nhà báo, nhà thơ hay nhà văn. Không lẽ đi học tôi chỉ học thế nào là thơ lục bát, thế nào là văn xuôi để giải quyết nỗi buồn hay nói lên niềm vui. Học toán đến giờ tôi cũng chẳng còn nhớ tích phân là như thế nào nhưng tôi nhớ muốn đo xem một tờ giấy mỏng tang bao nhiêu milimet thì tôi có thể xếp 1000 tờ giấy lại và đo. Tôi cũng chẳng còn nhớ công thức nhóm ankan, anken… như thế nào nhưng ít nhất tôi biết rượu tôi uống hàng ngày có andehit và nó có thể làm tôi đau đẩu khi say… Vậy tôi chắc cũng không cần học hóa học nữa đúng không các bạn. Cái môn mà tôi ghét cay ghét đắng khi học cấp 3 là môn vật lý mà chính vì ghét nó mà khi thi đại học tôi thi khối B. Nhưng tôi vẫn nhớ là ánh sáng đi qua gương bị phản xạ và nhờ đó tôi thấy minh trong gương. Như vậy, môn vật lý tôi cũng chỉ cần học như thế thôi các bạn nhỉ? Tôi thi đại học khối B nhưng hình như tôi chưa trồng một cái cây nào các bạn ạ, nhưng tôi nhớ là con người và loài vượn hiện nay có cùng nguồn gốc, Vậy tôi học cả cái thuyết tiến hóa cũng là thừa… Đáng buồn cho một thời học sinh lười học, 12 năm học phổ thông và 4 năm đại học cũng chỉ biết nhiều hơn những gì tôi kể cho các bạn nghe có một chút thôi. Nếu lúc đó học hết lớp 9 cho tôi chọn các bạn biết tôi chọn gì không? Tôi chọn đi chơi điện tử hình như hồi đó là điện tử 6 nút và fifa99. Nếu vậy chắc bây giờ tôi không có cai máy tính để ngồi kể chuyện đi học với các bạn như bây giờ.
    Chia sẻ một chút suy nghĩ cá nhân! Tôi thấy kiến thức mà học sinh đang học không áp lực cho cấp 3 mà là cấp 1 và cấp 2 các bạn ạ.

    Số lượt thích

  24. Video này quá xác đáng về nội dung và hay về cách truyền đạt.Là một giáo viên,tôi không ngờ đất nước mình lại có một người tài thế này.Rất vui mừng về điều này!

    Số lượt thích

    • Sao lại gọi đây là người tài?
      Tôi không nghĩ cậu ấy là người tài, tôi chỉ nghĩ là cậu ấy là người công phu làm nên clip để nói lên thực tại mà ai cũng biết thôi. Một người tài thực sự thì sẽ vượt qua những khó khăn, bất cập để hướng tới sự thành công, chứ không phải là ngồi phàn nàn, bới móc những gì khó khăn, và không dám vượt qua những khó khăn đó.

      Số lượt thích

  25. Ai cũng có một cảm hứng. Cảm hứng có thể giống nhau, có thể khác. Học đơn giản cũng là để tìm cảm hứng khi tìm được rồi thì sẽ không còn cái gọi là áp lực nữa. Tại sao phải học ư? Bởi vì đâu phỉa ai cũng tìm được?

    Số lượt thích

  26. Tôi kể cho mọi người nghe chuyện luyện thi đại học. Có một thầy giáo luyện thi đai học với một thành tích rất ấn tượng: hầu hết số học sinh được thầy luyện đều thi đỗ vào các trường đại học. quả là một kỳ tích. Nhưng khi tôi tìm hiểu về cách luyện thi của thầy thì tôi không cho con mình theo lớp của thầy nữa bởi thầy đã thạo ra một áp lực rất lớn ngay từ đầu cho những em muốn luyện thi. Nếu em nào không chịu được áp lực đó sẽ phải rút lui. Tôi muốn biết một vài ý kiến về cách luyện thi này trước khi có phản hồi về clip này. Xin cảm ơn!

    Số lượt thích

    • Ai dám đương đầu với thử thách thì người đó sẽ thành công, đơn giản vậy thôi.
      Cũng giống như bạn trẻ làm clip trên, bạn muốn mọi thứ hoàn hảo, bạn muốn mọi thứ theo ý mình, bạn không muốn phải vượt qua thử thách, và tôi nghĩ bạn trẻ làm clip đó sẽ không có được thành công sau này.

      Số lượt thích

  27. Mẹ em thường dạy rằng “Nếu con thấy mình còn dốt thì hãy cố gắng mà học con ạ” Và em là tuổi trẻ thời IT, dám khẳng định mình … và … em không học nữa (ngu gì)

    Số lượt thích

  28. Thú thực là tôi đã không giành thời gian nghe hết bài diễn thuyết. Lý do của việc này đơn giản là bạn học sinh chỉ nêu lại những điều đã được đề cập đến rất nhiều. Nếu như bài thuyết trình này là kết quả của nền giáo dục Việt nam thì cũng đáng mừng bởi đã tạo ra một người có khả năng thuyết trình tốt và tổng hợp được nhiều ý kiến rời rạc thành hệ thống. Tôi cũng dễ dàng để hiểu được tại sao lại xuất hiện hai luồng ý kiến trái chiều nhau về bài thuyết trình này. Quả thực nền giáo dục Việt nam đang rất lúng túng, lúng túng không chỉ về chính sách, về việc thực hiện chính sách và cả những người thụ hưởng chính sách giáo dục. Tại sao lại có sự lúng túng này? Chúng ta lúng túng bởi không tìm được một mô hình thích hợp áp dụng cho hoàn cảnh hiện tại của chúng ta. Áp dụng mô hình của các nước phát triển thì ngân sách không thể đáp ứng được ( tôi nghĩ vậy) áp dụng mô hình của các nước đang phát triển khác trong khi chúng ta đang đi sau họ thì chẳng bao giờ chúng ta đuổi kịp họ. Chúng ta lúng túng khi giải quyết mâu thuẫn giữa việc nâng cao kiến thức cho học sinh, nắm bắt các tri thức cao nhất, mới nhất với thực tế sử dụng kiến thức hiện tại. Nếu chỉ giáo dục và đào tạo cho nhu cầu hiện tại thì khi phát sinh nhu cầu cao hơn sẽ không đáp ứng được và sẽ tụt hậu ngay tức khắc. Đầu tư trang thiết bị công nghệ hiện đại mà không có người sử dụng hoặc sử dụng với hiệu quả thấp sẽ dẫn đến thiệt hại lớn.Nếu trang bị kiến thức quá nhiều mà không sử dụng hết sẽ lãng phí. Còn có nhiều mâu thuẫn khác cần phải giải quyết và chúng là những bài toán không dễ tìm được lời giải thỏa đáng. Những người sử dụng kiến thức cho công việc hiện tại và tương lai định trước của mình thì sẽ nói kiến thức như vậy là đủ rồi và ủng hộ bài diễn thuyết, còn những người lo lắng cho tương lai đất nước thì mong muốn trang bị cho thế hệ mai sau thật nhiều kiến thức để tự tin bước vào đời, vững vàng trước các thử thách và sẵn sàng đối diện với cái mới và do đó sẽ phê phán tư duy trong bài diễn thuyết. Có thể nói rằng cả hai luồng ý kiến này là phiến diện. Các ý kiến không sai nhưng khi nó không được đặt vào hoàn cảnh thực tế thì nó không mang lại một hiệu quả thiết thực nào, thậm trí lại có tác dụng ngược với mong muốn của người đưa ra ý kiến. Nhiều câu chuyện giáo dục thật đáng suy ngẫm. Một cô giáo cùng cánh với hiệu trưởng nên được giao chủ nhiệm lớp toàn học sinh ngoan và học tốt và đương nhiên cô luôn đạt danh hiệu dạy giỏi mặc dù không cần bỏ nhiều công sức. Còn cô giáo khác vì không được lòng hiệu trưởng nên liên tục được giao dạy dỗ các học sinh lười học và ngỗ ngược. Kết quả là cô giáo ấy không bao giờ có thành tích trong giáo dục. Chỉ một sự không công tâm nho nhỏ đã tạo ra kết quả không tốt trong giáo dục rồi chứ chưa cần phải kể đến những điều không công tâm khác như mất nhiều tiền mới xin được việc, bỏ tiền mua chức, chạy chức,v.v…Ở gần nhà tôi có một học sinh học đến lớp 6 mà chỉ biết viết được đúng cái tên của mình. Có phải đó là kết quả của việc chạy điểm hay không? Xin trả lời là không bởi cả gia đình và cô đều biết là em đó không có khả năng tiếp thu, việc lên lớp chỉ là sự cảm thông của cô giáo. Nhưng thực tế việc chạy điểm, làm mọi cách có thành tích,dù là thành tích ảo, vẫn đang diễn ra và mang tính phổ biến. Với thành tích ảo trong giáo dục thì xin hỏi dạy ít dạy nhiều và học ít hay học nhiều liệu còn có ý nghĩa gì không?.Tôi đưa câu chuyện luyện thi đại học lên và tôi đoán trước là sẽ có những ý kiến phê phán cách luyện thi đó bởi ban đầu tôi cũng có ý đó. Nhưng nghĩ kỹ hơn thì sẽ thấy mặt tích cực trong cách làm của thầy giáo đó. Đó là sự sàng lọc khắt khe. Chỉ có sự sàng lọc khắt khe mới tìm ra được những người có khả năng thực sự trong học tập và làm việc, mớii tìm ra những người có nhu cầu học thực sự và khi đó mới có cách dạy thực sự tốt. Đi dạy chữ cho người không muốn học và không học được thì như các cụ xưa đã nói là nước đổ đầu vịt. Cũng chẳng thể bàn chuyện kiến thức đem ra giảng dạy là nhiều hay ít khi những người quản lý giáo dục muốn có được những bản báo cáo thành tích ấn tượng và các thầy cô giáo được lên lương, được thưởng theo số học sinh mà các thầy cô tự cho lên lớp và đánh giá thành tích học tập của học sinh do mình giảng dạy. Chưa thể bàn chuyện kiến thức nhiều hay ít, phù hợp hay không phù hợp khi người dạy không công tâm trong việc dạy, người học thiếu ý thức trong việc học. Những học sinh có ý thức học tập tốt thì nhiều khi kiến thức trong sách giáo khoa hiện nay là không đủ. Nhưng nếu học sinh không xác định được ý thức học tập thì chương trình trung học cơ sở kéo dài hết bậc THPT cũng là quá nặng. Điều quan trọng nhất là phải phân loại được năng lực thực sự và ý thức của học sinh trên cơ sở đó phân luồng kiến thức. Cần phân định rõ mục tiêu giữa giáo dục và đào tạo. Giáo dục để tạo nên ý thức làm người và do đó tạo nên ý thức học tập. Nhồi nhét kiến thức, kỹ năng tồn tại quá nhiều nhưng bỏ đi kiến thức, kỹ năng làm người thì những kiến thức, những kỹ năng tồn tại đó sẽ làm gia tăng bản năng sống cho cá nhân và nhiều khi lại có hại cho người khác và có hại cho xã hội. Khi ý thức làm người tốt đẹp thì không chỉ tốt đẹp cho người có kiến thức mà cho cả xã hội. Cần phải tạo nên con người trước khi truyền dạy các kỹ năng sống cho con người đó. Mức độ các kỹ năng, loại kỹ năng sẽ chỉ được xác định khi ý thức của con người đó như thế nào, năng lực thực sự có được là bao nhiêu và loại hình tri thức mà con người đó có thể tiếp nhận được. Do đó, cái cần thiết và cấp bách hiện nay của nền giáo dục Việt nam nằm ở những điểm sau:
    – Xóa bỏ triệt để bệnh thành tích.
    – Minh bạch rõ rệt trong tuyển chọn và sử dụng công chức làm việc trong ngành giáo dục.
    – Thay đổi cách đánh giá công chức từ tự đánh giá bằng việc thi nâng bậc.
    – Thay đổi cách đánh giá kết quả học tập tự giáo viên tự chấm điểm cho học sinh của mình bằng việc chấm chéo giữa các giáo viên cùng bộ môn.
    – Thực hiện phân loại và phần luồng học sinh, tổ chức các lớp học phù hợp mang tính đại trà chứ không phải chỉ một vài lớp chọn để rèn luyện thi học sinh giỏi như hiện nay.
    – Nghiên cứu chương trình học tập phù hợp với các đối tượng học sinh khác nhau dưới các hình thức mô đun chương trình. Có thể phải thực hiện phương thức cùng mô đun nhưng thời gian học sẽ khác nhau tùy theo năng lực tiếp thu khác nhau của các đối tượng học sinh để đảm bảo rằng những gì học sinh được học sẽ được tiếp thu hết, tránh tình trạng học đối phó hoặc tiêu cực. Những học sinh có năng lực và ý thức học tập tốt sẽ được học nhiều mô đun hơn và sẽ có nhiều cơ hội hơn trong cuộc sống sau này.
    Một vài biện pháp trên đây có thể chưa đủ nhưng điều quan trọng nhất vẫn là xây dựng được phẩm chất tốt đẹp cho những người làm giáo dục và ý thức học tập tốt của học sinh. Đây là cái gốc của vấn đề.

    Số lượt thích

  29. Thật lòng là mấy bạn về khuyên gia đình xin nghỉ học nếu các bạn muốn… Nếu ai chưa biết cuộc đời của Steve Jobs thì có thể lên mạng tham khảo, đừng đổ lỗi cho bất kỳ hoàn cảnh nào…

    Tại sao tôi ở VN mà ko phải ở Châu Phi? Hãy đặt câu hỏi như vậy chứ đừng sửa “Châu Phi” thành “Âu-Mỹ” – nghe hoài chán lắm. Đạo đức mang bản chất xã hội, thì giáo dụng cũng vậy thôi… Muốn thay đổi cần thời gian, và bạn đang sống hiện tại thì phải thực thi theo ràng buộc hiện tại, muốn thay đổi ngay hả, vậy đòi hỏi phải có nguồn nội lực cực lớn để thúc đẩy tiến trình nhanh hơn…

    PS: Dựa theo thống kê VN thì con số sau khi học THCS rồi bỏ học rất nhiều và rất nhiều, vì vậy dc học THPT là các bạn nên cảm thấy mừng vì mình sinh ra và đặt ở một hoàng cảnh tương đối cao hơn so với ng khác…

    Số lượt thích

  30. Dạ vâng ! hầu như đa số người đọc bài này đều là những người kiên nhẫn và biết tôn trong người viết

    Số lượt thích

  31. Chị họ mình học được một năm ở ĐH ngoại thương thì kêu chán, bỏ học. Giờ đây chị í đang thiết kế thời Trang ở Học viện thời trang London ^^
    Đó gọi là theo đuổi ước mơ

    Số lượt thích

  32. tôi sẽ có bài viết bình luận về vấn đề gd hiện nay

    Số lượt thích

  33. Chào Bạn!
    Tôi rất muốn được làm quen với bạn. Để được trò chuyện, được giải bày những suy nghĩ.
    Tôi đồng ý với những quan điểm, ý kiến của bạn về nền giáo dục Việt Nam hiện nay. Tôi cảm thấy những tâm tư, nguyện vọng của tôi ấp ủ bấy lâu nay thật giống những trăn trở của bạn.
    Tôi cũng học 12 năm, rồi vào đại học, rồi ra trường, rồi đi làm. Lúc 12 năm trời học phổ thông, điều kiện học, tiếp cận sách vở của tôi còn hạn chế. Nhưng khi bước chân vào Đại học.Sinh sống trong một thành phổ được xem là hiện đại nhất Việt Nam. Tôi có điều kiện đọc được rất nhiều sách và nhiều thông tin. Đó là khoảng thời gian năm nhất của tôi, suốt ngày ngồi trên thư viện. Vì tôi chán cái cảnh ngồi trên lớp mà trên thầy đọc dưới chép..chép….
    Trên thư viên tôi đọc rất nhiều sách: từ Einstein, từ Platon… nói chung là không nhiều Và sau đó tôi mới ngâm nghĩ lại chặng đường 12 năm trời của mình. Rằng tôi đã được học những gì?
    Các Thầy, Cô giáo đã dạy cho chúng ta những gì…Tôi mới thấy Đó toàn là sự nhồi nhét kiến thức, nhét nhét thật nhiều vào đầu ốc học sinh, nhét đến khi thành một con vẹt. Không có suy nghĩ, không có tư duy, không có sáng tạo. Vì với những cách dạy như thế đã Giết chết Tư Duy,
    Sáng tạo, Mơ mộng của một Con Người.
    Einstein đã từng nói ” Trí tưởng tượng quan trọng hơn kiến thức”. Rồi từ đó, tôi lao mình vào thế giới của sách để mong tìm lại trí tưởng tượng, sự mơ mộng của bản thân. Nhưng Hỏi ôi! Nó đã bị giết chết từ Lúc mới sinh ra, mói chóm nở hình thành.
    Tôi cũng không muốn quay lại cách học cũ thế là tôi đi tìm một cách học mới. Đó là học cách Tư duy. Và bạn biết thế nào không Bảng điểm của tôi trong 4 năm Đại học rất là bết bát. Tôi vẫn lạc quan, vẫn sung sướng với chính bản thân mình và có niềm tin vào cuộc sống, công việc sau này.
    Nhưng đúng như bạn nói. Cái Xã hội Việt Nam đang chạy theo Bằng cấp. Muốn đánh giá một con người ư. Bạn phải có bằng này, bằng kia, bạn phải được xếp loại giỏi, loại khá.
    Điều bạn nói vẫn còn thiếu xót. Tối có thể hiểu cho bạn, vì bạn vẫn còn đang học. Cái môt trường công việc của Việt Nam bây giờ nó còn tồi tê hơn, ghê tởm hơn. Nó cũng giống như là môi trường nhà trường. Nó giết chết những con người tài giỏi, có tài năng thật sự. Bạn tài giỏi ư? Thử hỏi bạn không biết nịnh bở, xu hót thì bạn có được trọng dụng không?
    Những điều tôi suy nghĩ và những trăn trở của của bạn chỉ là “Tiếng thét của con kiến”. Chúng ta Hãy cùng nhau tạo nên ” Tếng sấm ” để đánh thức cả một Dân tộc.
    Hãy đặt Hy vọng vào Tương lai. Điều gì ngăn cản sự Phát triển của Con người thì Nó sẽ bị đào thải.

    Số lượt thích

  34. Giáo dục nước ta hiện nay quá bất cập. Chính chúng ta tự đưa mình vào tròng. Nhiều lúc không hiểu tại sao mình lại phải học một đống thứ mình không theo chuyên ngành và bị thầy cô phán một câu xanh rờn “dốt”. Quá bất cập

    Số lượt thích

  35. Nghe đoạn nào cũng muốn hét lên “CHUẨN QUÁ RỒI”

    Số lượt thích

  36. Tôi thấy rất nhiều bạn còn viết sai lỗi chính tả, dùng câu từ, dấu câu còn chưa đúng. Vậy học văn để làm gì khi bạn nghiên cứu về Toán, câu trả lời đơn giản là học để hoàn thiện bản thân mình. Bạn muốn cải cách giáo dục hay gì gì đó là không ổn rồi, nếu bạn định hướng cho mình theo một hướng nào đó thì bạn phải chuyên tâm vào nó hơn những cái khác, chứ không phải là bạn cứ dúi đầu vào cái đó mà không quan tâm tới những cái khác. Đừng bắt người khác phải cải cách để phục vụ bạn mà bạn hãy tự thay đổi để đạt được những điều mình muốn.
    Than ái.

    Số lượt thích

  37. Có ba điều tôi nể bạn Châu Chấu:
    – Thứ nhất, bạn có tư duy phản biện rất tốt!
    – Thứ hai, bạn rất dũng cảm khi trình bày quan điểm của mình trước bàn dân thiên hạ.
    – Thứ ba, những điều bạn nói rất có ly, bạn đã thuyết phục được tôi!
    Cám ơn bạn rất nhiều, một con người sắc sảo và dũng cảm!

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Nhập địa chỉ email để nhận thông báo có bài mới từ Học Thế Nào.

%d bloggers like this: