How We Learn

Thi tuyển giáo viên ở Pháp – Nguyễn Lan Hương

Khi suy nghĩ về lịch sử của chúng ta, những thời đại thịnh suy, những thành tựu mà chúng ta đã đạt được, thì tôi có một tình cảm rất vững chắc là dân tộc ta chỉ có thể tiến bộ khi mở cửa ra và hòa mình vào thế giới. Những thời kỳ “bế quan tỏa cảng”, cấm vận, chủ nghĩa dân tộc cực đoan, bài ngoại, khi ta phải đối mặt với chính mình, đều kết thúc bằng loạn lạc, nội chiến, suy thoái. Một chính sách ôn hòa, khoan dung, mở lòng ra với những nền văn hóa khác sẽ không làm mất đi bản chất dân tộc, mà ngược lại, sẽ chắp cánh cho chúng ta. Nhưng để có thể giao lưu với những nền văn hóa khác, có lẽ điều kiện tiên quyết là ta phải hiểu họ, hai bên phải tìm được tiếng nói chung, để cùng nhau thảo luận và đi tới. Hiểu là một quá trình học tập, giáo dục của chúng ta sẽ phải nhắm tới mục tiêu này, sao cho học sinh thả mình vào biển kiến thức chung của nhân loại,  học cách lắng nghe và tin tưởng, lắng nghe những ý kiến khác và tin tưởng vào bản chất tốt đẹp của con người.Cuộc đại khủng hoảng giáo dục của chúng ta thực chất là một khủng hoảng của lòng tin. Thầy cô không còn hết lòng vì học trò, học trò không còn tin yêu thầy cô nữa, và cha mẹ thì dường như chỉ muốn con cái thực hiện những ước mơ mà đời họ đã không đạt được. Đáng thương thay cho những tâm hồn non trẻ và những đầu óc trong sáng của trẻ em chúng ta! Vậy thì cải cách giáo dục, trước hết, sẽ không phải là cải cách chương trình, cũng chưa phải là cải cách giáo khoa, mà chính là cải cách con người. Chúng ta cần một thế hệ giáo viên mới, với tâm thức mới, tư tưởng cởi mở,  chừng mực, khoan dung hơn, nhiệt tình hơn. Tôi không nói tất cả giáo viên hiện nay đều kém cỏi, ắt hẳn phải có những con người giỏi giang và tâm huyết thì nền giáo dục mới đứng vững được cho tới lúc này, nhưng họ chắc phải là thiểu số và cần có thêm người giúp sức.

Trẻ em của chúng ta, tương lai của chúng ta, xứng đáng được những con người có khả năng nhất, công bình nhất và tâm huyết nhất dạy dỗ và hướng dẫn. Mỗi một con người ấy, với tâm hồn và trí tuệ của họ, sẽ nhân lên hiệu quả giáo dục, họ sẽ có khả năng tạo ra những bài giảng tốt, ngay cả khi chương trình học và sách giáo khoa vẫn còn chưa đạt được trình độ mà chúng ta mong đợi. Sẽ thật là ảo tưởng khi tìm cách xây dựng một hệ thống chương trình lý tưởng và hoàn hảo, áp đặt nó lên những con người không có khả năng sử dụng được nó, và chờ đợi nó phát huy tác dụng. Chính là điều ngược lại mà chúng ta phải làm, chọn những con người tài giỏi nhất, có tâm nhất trên đất nước của chúng ta, đặt vào tay họ những đứa trẻ của chúng ta, và nhận lấy từ họ tất cả những ý tưởng cần thiết để xây dựng chương trình học và các sách giáo khoa phù hợp. Trong tư tưởng ấy, mời các bạn tham khảo dưới đây những cuộc thi tuyển giáo viên phổ thông của nước Pháp, để giúp chúng ta hình dung rõ hơn cách tuyển giáo viên cũng như là những phẩm chất mà đất nước họ chờ đợi và đòi hỏi nơi giáo viên của mình.

1. Giới thiệu các cuộc thi tuyển giáo viên Pháp

André Chervel vạch lại lịch sử cuộc thi tuyển giáo viên Trung học Pháp trong bài “Les agrégés de l’enseignement secondaire Répertoire 1809-1950” (Giáo viên Trung học. Danh mục 1809-1950). Theo ông, việc tuyển giáo sư giảng dạy để thay thế các giáo sư chính thức trong các trường Đại học bắt đầu từ năm 1766, dưới thời vua Louis XV. Năm 1802, dưới thời Napoléon Bonaparte, các trường Trung học được mở ra và bắt đầu chế độ tuyển giáo viên. Nghị định 17/03/1808 thiết lập lại thể loại các giáo viên Trung học, và các trường Trung học bắt đầu tự tuyển giáo viên của riêng trường mình. Năm 1821, cuộc thi tuyển giáo viên được chính thức thiết lập. Kể từ năm 1830 cuộc thi này trở nên cuộc thi quốc gia diễn ra hàng năm và chỉ bị gián đoạn hai lần (vào năm 1852 và 1870). Nghị định năm 1972 cho phép mở ra các cuộc thi nội bộ.

Cuộc thi CAPES thì được mở ra từ năm 1950. Như vậy hiện nay hai cuộc thi tuyển giáo viên chính và quan trọng nhất của Pháp là CAPES và Agrégation.

Cuộc thi CAPES (viết tắt tiếng Pháp của Chứng chỉ khả năng dạy học cấp Giáo dục Trung học, tạm dịch ở đây là cuộc thi Giáo viên Trung học) và cuộc thi Agrégation (tạm dịch là cuộc thi Giáo viên Trung học các cấp) là hai cuộc thi tuyển để trở thành Giáo viên Trung học và Đại học. Ngoài ra còn có các cuộc thi trình độ tương đương nhưng quy mô nhỏ hơn như CAPET (Chứng chỉ khả năng giảng dạy kỹ thuật) hoặc CAPLP (Chứng chỉ khả năng giảng dạy tại trường dạy nghề).

Hai cuộc thi tuyển giáo viên cấp Trung học này cung cấp cho những người thi đậu những danh  hiệu khác nhau. Người thi đậu cuộc thi Giáo viên Trung học các cấp (từ đây gọi tắt là GVTHCC) thì mang danh hiệu “Giáo sư Trung học các cấp” (professeur agréé), trong khi người thi đậu cuộc thi Giáo viên Trung học (từ đây gọi tắt là GVTH) thì  mang danh hiệu “Giáo sư Trung học”.

Các loại kỳ thi tuyển:

Lúc đầu, chỉ có một kỳ thi GVTH và một kỳ thi GVTHCC. Từ năm 1987, có hai kỳ thi GVTH: kỳ thi công chúng, dành cho sinh viên và các giáo viên trẻ, và kỳ thi nội bộ, dành cho các giáo viên đã đạt được thâm niên từ 3 năm trở lên. Cũng vậy, kỳ thi GVTHCC đã nhân đôi lên từ năm 1989, và các giáo viên, cho dù họ có chứng chỉ GVTH hay không, cũng đều có thể tham dự kỳ thi GVTHCC nội bộ sau 5 năm công tác.

Kỳ thi loại thứ 3: CAER (kỳ thi đạt mức thang lương), dành cho các thầy cô đứng lớp theo hợp đồng của các trường tư thục, tương đương với hai kỳ thi GVTH và GVTHCC. Như vậy, có hai kỳ thi là CAERPC (kỳ thi đạt mức thang lương GVTH) và CAERPA (kỳ thi đạt mức thang lương GVTHCC). Về phương diện các môn thi, các cuộc thi này diễn ra đồng thời với các cuộc thi nội bộ và đòi hỏi cùng những điều kiện về thâm niên. Số lượng vị trí mà chúng cung cấp là tương đối hạn chế, và trái lại với các cuộc thi nội bộ, chúng cho phép cùng lúc ứng thí vào kỳ thi dành cho công chúng (nhưng nếu thi đậu, thì phải chọn một trong hai, và sự chọn lựa đó sẽ không được thay đổi nữa).

2. Thể thức thi

Cần phân biệt các loại cuộc thi dành cho công chúng và các cuộc thi dành riêng cho giáo viên đã đạt được một mức thâm niên nào đó (ít nhất là 5 năm, chẳng hạn, để dự thi GVTHCC chế độ nội bộ).

Ở cả hai kỳ thi này, đợt thi đầu tiên là thi viết.

Những thí sinh đạt được kết quả tốt nhất ở kỳ thi viết sẽ được công bố “đủ điều kiện” và được mời trình diện ở kỳ thi nói.

Số lượng thí sinh được chấp nhận sau khi đậu kỳ thi viết và kỳ thi nói (thí sinh thi đậu) được xác định bởi luật pháp và phụ thuộc vào số vị trí giáo viên cần tuyển.

3. Chuẩn bị kỳ thi

Việc chuẩn bị cho kỳ thi GVTHCC và GVTH dành cho công chúng được thực hiện trong khuôn khổ Đại học, mặc dù việc chuẩn bị kỳ thi GVTH được quản lý về mặt hành chánh bởi Viện đào tạo giáo viên (IUFM – Instituts de Formation des Maîtres).

Để đăng ký thi GVTH, cần phải có bằng Cử nhân.

Để thi vào GVTHCC, cần có bằng Thạc sĩ 1 (Master 1), hoặc có chứng chỉ GVTH/GVTH Kỹ thuật/GVTH dạy nghề, những bằng hoặc chứng chỉ này có thể liên quan đến ngành khác hơn là ngành dự thi.

Cả hai cuộc thi này đều cho phép tham dự tất cả các công dân của Cộng đồng Châu Âu.

Trong một số môn học, chương trình thi GVTH tương ứng một phần với chương trình thi GVTHCC, theo cách mà khiến cho thí sinh có thể chuẩn bị cùng lúc cả hai cuộc thi.

Việc đăng ký dự thi được thực hiện ở Ban Giám đốc của Khối Đại học, nhưng độc lập với việc đăng ký học đào tạo được giảng dạy tại Đại học đó.

4. Phê chuẩn hợp lệ và nghề nghiệp

Sau khi được chấp nhận tại cuộc thi, việc phê chuẩn hợp lệ một năm thực tập sẽ là cần thiết để hội nhập vào một trong những cơ cấu nhân viên của Bộ Giáo dục quốc gia. Thí sinh thi đậu bước đầu sẽ là một thực tập viên trước khi trở thành giáo viên biên chế.

Mỗi khối giáo viên sở hữu một vị thế đặc biệt xác định bởi nghị định. Sự khác nhau giữa Giáo sư TH và Giáo sư THCC là lớn, đặc biệt là về lương và số giờ giảng dạy (15h hay 18h mỗi tuần), về sự thăng tiến nghề nghiệp hay là loại trường mà họ trực thuộc.

Chứng chỉ GVTHCC cũng không phải là một điều kiện tiên quyết để giảng dạy ở Đại học vì tất cả các giáo sư THCC, TH và TH nghề đều có thể yêu cầu một vị trí trong giảng dạy cấp cao. Trong trường hợp này, người đó không có vị thế giảng viên-nghiên cứu, như là vị thế của các Giảng viên tổ chức hội thảo (Maître des conferences) và các Giáo sư Đại học (Professeur des Universités).

5. Tuyển dụng:

Đây là cuộc thi tuyển của Bộ Giáo dục quốc gia.  Tư tưởng của cuộc thi là cuộc tranh tài về trí tuệ, nhưng ưu tiên những phẩm chất về giao tiếp. Sự thông thái, nhưng cả sự sáng sủa và đơn giản là là những phẩm chất không thể thiếu đối với bất cứ nhà sư phạm tương lai nào. Những thí sinh trúng tuyển được phân bổ về các Trường bởi Bộ. Tuy nhiên, những cuộc thi công chúng hay nội bộ không phải là những cách duy nhất để tuyển dụng, ngay cả khi về mặt số lượng đó là cách quan trọng nhất. Ví dụ ngoài việc thi tuyển còn có chế độ bổ nhiệm: Bộ bổ nhiệm các giáo sư TH và THCC đã được chọn trong một “danh sách đủ điều kiện”. Điều kiện để được xét bổ nhiệm là từ 40 tuổi trở lên và đã có hoạt động giảng dạy trong vòng ít nhất là 10 năm, trong đó 5 năm là biên chế đối với những người mong muốn trở thành GVTH, và điều kiện phải là GVTH đối với những người yêu cầu chức GVTHCC. Chế độ thăng tiến này bao gồm các điều kiện về danh hiệu và bằng cấp: để trở thành GVTH, cần phải có bằng Cử nhân hoặc tương đương. Để trở thành GVTHCC, cần phải có chứng chỉ GVTH.

6. Ví dụ: Trường hợp thi tuyển giáo viên chuyên ngành Văn học hiện đại

Đối với chuyên ngành này, các kỳ thi công chúng bao gồm các môn thi: Luận văn, tiếng Pháp cổ, ngữ pháp, tu từ học và ngôn ngữ (sinh ngữ và tử ngữ). Trong kỳ thi GVTHCC, một chương trình văn học tổng quát và so sánh sẽ được bổ sung vào chương trình văn học Pháp.

Trong các cuộc thi nội bộ, cũng như là thi GVTH công chúng, sẽ có một môn thi về giảng bài kiểm tra khả năng giảng dạy môn học của thí sinh.

Từ khi mở ra kỳ thi GVTHCC nội bộ, kỳ thi GVTH đề nghị chỉ chọn một ngôn ngữ duy nhất, sinh ngữ hoặc là tử ngữ, và không bắt buộc thi môn tiếng Latin nữa. Mặt khác, những cuộc thi nội bộ ít đòi hỏi về lý thuyết hơn và tập trung hơn theo hướng mối quan hệ nghề nghiệp với môn học: chỉ những môn học gần với thực tế hàng ngày của việc giảng dạy được đại diện ở đó, và suy nghĩ về mục đích nghề nghiệp của môn học được đánh giá theo cùng danh hiệu của bằng Thạc sĩ của thí sinh.

Việc thẩm định đôi này là đặc trưng cho các cuộc thi công chúng. Vấn đề là phải diễn đạt một sự thông thái nhất định, nhưng mục đích của cuộc thi là tuyển giáo viên, và do đó những phẩm chất sư phạm – sự rõ ràng, hứng thú mà họ gợi nên – cũng quan trọng như là kiến thức thực sự.

Thay lời kết

Hơn một thế kỷ đã trôi qua kể từ năm 1762, – khi cuốn sách “Emile hay là về giáo dục” của Rousseau được xuất bản ở Paris, ý tưởng của nó chống lại nền Giáo dục được đảm trách bởi Giáo hội Công giáo khiến ông phải bị lưu đày, xua đuổi trong nhiều năm, – cho đến khi các đạo luật về giáo dục năm 1881 và 1882 dưới thời chính phủ Jules Ferry đã thiết lập nên một nền giáo dục thế tục, miễn phí và bắt buộc đối với trẻ em từ 6 đến 13 tuổi. Nước Pháp đã trải qua cuộc cách mạng 1789, các thể chế khác nhau, các cuộc chiến tranh cũng như nội chiến, họ đã bắt đầu đầu tư cho giáo dục một cách hệ thống như vậy kể từ nền Cộng hòa đệ tam (1870-1940) và giữ vững truyền thống ấy cho đến ngày nay. Như vậy chúng ta có lý do để tin rằng, không phải là các cuộc cách mạng cũng như các cuộc chiến tranh có thể đem lại văn minh và dân chủ, mà là một nền giáo dục vững mạnh.

Việc thi tuyển giáo viên sẽ đặt ra nhiều chi phí tốn kém, nhưng chúng ta có thể tìm được chi phí cho nó bằng cách loại bỏ các cuộc thi tuyển sinh đại học, và chuyển kinh phí đó sang thi tuyển giáo viên. Những cuộc thi tuyển sinh đại học thật sự không có một lý do nào để tồn tại, trừ phi là thi tuyển vào các trường lớn như trường Y, hay Trường ĐH Kỹ thuật. Cứ hình dung hàng năm, sĩ tử nghèo khó từ các thôn quê nghèo, cơm đùm cơm nắm, ăn ngủ vạ vật cùng cha mẹ, để mong thi đậu vào một trường Đại học, thì ta không khỏi đau lòng. Tại sao cái tinh thần hiếu học đáng quý như thế của dân ta, mà nó làm nên niềm tự hào từ bao đời nay, của đất nước ta, cũng như của người Việt Nam trên thế giới, nó lại bị ngăn chặn tàn nhẫn và vô lý như vậy? Vì sao không khuyến khích Đại học đại chúng, vì sao cánh cửa trường Đại học không mở ra cho tất cả những người nào mong muốn trau giồi tri thức?

Một khi không bị áp lực phải học để thi đậu Đại học, thì rõ ràng là việc học sẽ thoải mái hơn, và áp lực về điểm số cũng sẽ không còn ý nghĩa. Vì suy cho cùng, một bảng điểm xuất sắc có thực sự là cần thiết không, và cần cho việc gì? Để đi du học chẳng hạn, cũng chỉ cần một bảng điểm trung bình khá; để xin việc làm, có ai hỏi bảng điểm của bạn không? Thầy cô cũng sẽ không dùng điểm để ép trò học, mà phải tìm cách khơi lên sự hứng thú của trò đối với môn học. Khi đó, chúng ta sẽ học với lòng tin dành cho con người, và tình yêu dành cho tri thức.

Nguyen Lan Huong – Université de Paris IV

Từ các cuộc thi tuyển giáo viên của Pháp, CAPES và Agrégation, nghĩ về giáo dục Việt Nam.

Sách tham khảo:

Franco Bernard, Le CAPES et l’Agrégation de Lettres modernes, Ed. Armand Colin, Paris, 1993.

Rousseau Jean-Jacques, Emile ou de l’éducation, Ed. Classique Garnier, Paris, 1999.

 

Site tham  khảo:

http://www.education.gouv.fr/pid63/siac2.html

Chervel André, Les agrégés de l’enseignement secondaire Répertoire 1809-1950,   http://www.inrp.fr/she/chervel_laureats.htm

http://fr.wikipedia.org/wiki/Agr%C3%A9gation_de_l’enseignement_du_second_degr%C3%A9_(France)

Rousseau Jean-Jacques, Lettre à Mgr de Beaumont archevêque de Paris (1762)http://rousseaustudies.free.fr/

Advertisements

Tagged as:

Categorised in: Giáo dục phổ thông, Hướng cải cách

31 phản hồi »

  1. Tác giả đã đưa ra những vấn đề hoàn toàn đúng (những cách làm của nền văn minh chỉ việc…học). Cách làm như vậy là đưa đất nước sánh vai các nước phát triển khu vực và thâm chí như Nhật, Hàn. Nhưng có phải ai cũng mong như vậy đâu nhất là lực cản bên ngoài. Một thứ lực luôn cản trở quy luật phát triển.

    Số lượt thích

  2. Tôi cũng có cùng chung suy nghĩ với tác giả. Vấn đề giáo viên mới chính là cốt lõi. Hãy nhìn cách chúng ta lựa chọn giáo viên bậc tiểu học? Học hết cấp 3> trượt đại học> chạy vào trung cấp sư phạm tiểu học> liên thông cao đẳng> 80 triệu – 120 triệu để vào được một trường công lập (giá này là trường ở nông thôn) > Lương 2,2 triệu/ tháng.

    Một bộ phận rất lớn giáo viên hiện nay là dùng tiền để đi đến con đường trở thành giáo viên, và với mức lương quá bèo bọt > hệ quả là họ khó có thể là những người yêu nghề.

    Tuy nhiên, giả sử chúng ta tăng lương cho giáo viên trở nên rất hấp dẫn thì hệ quả kéo theo sẽ là số tiền để vào được trường càng lớn. Quan trọng vẫn là vấn đề con người.Kết luận lại: Bộ máy giáo dục Việt Nam đang tồn tại những nhà lãnh đạo vô lương tâm và vô trách nhiệm với nghiệp trồng người.

    Một bài toán nan giải!!!!

    Số lượt thích

    • Tôi không đồng tình với bảy câu nhận xét cuối cùng của bạn. Nếu điều đó là đúng, dân tộc ta đã được giải thoát.

      Số lượt thích

    • Đánh giá về lãnh đạo BGD tôi không đồng tình với bảy câu cuối của bạn. Nếu điều đó là đúng thì dân ta đã có nền GD tự do, người đi học đã hiểu biết đúng.

      Số lượt thích

    • Tôi nghĩ lương giáo viên không cần và không nên “hấp dẫn”, vì lúc đó nó sẽ thu hút những kẻ ham tiền vào ngành giáo dục. Lương giáo viên chỉ cần đủ để sống một cách đàng hoàng tử tế, để mà chuyên tâm lo việc dạy học.

      Số lượt thích

      • Đó Thật sự là vấn đề khó, không hề đơn giản. Lương thấp thì sẽ dẫn đến các tệ nạn tiêu cực vị dụ lấy tiền của học trò, làm điểm. Còn lương cao cũng dẫn đến các tệ nạn tiệu cực ví dụ tệ nạn thi tuyển đầu vào

        Số lượt thích

    • Bạn namviet hay vietnam phải nói rõ rõ một chút thì tôi mới trả lời trúng được, ví dụ tôi đếm tới đếm lui hoài mà không thấy bảy câu (hay bảy dòng ?) mà bạn nói là bảy câu nào ? Thì bạn cứ tóm tắt nó lại một câu để tôi xem là bạn muốn nói ý nào ?

      Số lượt thích

      • “vô trách nhiệm với nghiệp trồng người.” Tôi chỉ mong họ đừng nhận trách nhiệm quản lý việc trồng người. Lịch sử cho thấy cứ vấn đề nào họ quản là vấn đề đó hỏng. Nông nghiệp quản bằng hợp tác xã, kinh tế quản bằng tem phiếu v.v. là ví dụ. Có câu nói của một người họ vẫn nhắc “nhiệt tình cộng….bằng phá hoại”.

        Số lượt thích

      • Ui trời! bảy câu đó là chia sẻ với bạn Lê Vũ Hồng Lĩnh
        19/05/2013 • 03:12 cơ mà. Xin lỗi vì đã làm tác giả bài viết bận tâm.

        Số lượt thích

  3. Đúng là cách mạng, chiến tranh không làm nên sự văn minh. Nhưng tôi đố các bác cải cách được giáo dục ở Việt Nam trong cái thể chế này. Bởi cái quyền cải cách không nằm trong tay các bác (dù các bác rất giỏi) mà nằm trong tay mấy thằng đểu (có thể ngu mà cũng có thể rất giỏi). Và muốn thực hiện cải cách, các bác trước hết phải giành được quyền cải cách. Nghĩa là cần một cuộc cách mạng – một cuộc chiến.

    Số lượt thích

    • Giáo Dục là việc phải có người dạy và có người nghe (tin, theo). Nếu người dạy không chịu cải cách thì người học tự cải cách (cách học). Cách tuyên truyền giáo dục của Göbbels (1897–1945) sẽ phản tác dụng nếu đem áp dụng ở thời đại này.

      Số lượt thích

  4. Cách mạng, chiến tranh không làm xã hội văn minh lên mà là cải cách giáo dục? Đúng. Nhưng tôi đố các bác cải cách đấy! Khi mà quyền cải cách không nằm trong tay các bác (cho dù các bác rất giỏi) mà nằm trông tay những thằng đểu (có thể ngu mà có thể cũng giỏi). Khi đó, để cải cách giáo dục các bác trước hết phải giành được quyền cải cách đã; tức là phải tiến hành cách mạng hay là một cuộc chiến. Các bác có chú ý ngay trong bài viết không? người cải cách thành công là một ông vua; còn người đưa ra ý tưởng cải cách từ trước đó thì bị đi đầy.

    Số lượt thích

    • Tôi thì nghĩ rằng một thằng đểu hay một thằng ngu thì cũng sẽ không tồn tại lâu được, mọi người sẽ chẳng để cho nó yên, trừ phi là mọi người cũng chỉ toàn là “đểu” và “ngu” (lúc đấy thì chắc là lại phải bắt đầu lại từ đầu, tức là lo “khai dân trí” thôi !) Còn Rousseau có bị đi đầy đi chăng nữa, thì ý tưởng của ông ấy vẫn còn nguyên đấy, cho dù là 100 năm sau người ta mới nghe ông ấy. Nhưng tôi nghĩ nếu không có ý tưởng ấy của Rousseau, thì người ta cũng sẽ không thể cải cách được. Chắc hẳn là rồi cũng có người khác, không phải là Rousseau, nghĩ ra những ý tưởng ấy, nhưng mà vẫn phải chờ cho đến khi có người nghĩ ra, rồi mới cải cách được. Chứ có đâu lại cải cách tùm lum, không suy nghĩ gì hết, lợn còi thành lợn què thì sao ?

      Cảm ơn các bạn vì đã phản hồi ! Mời các bạn phản hồi nữa đi !

      Số lượt thích

  5. Đọc com mèn trả lời lại thấy Lan Hương cũng tầm thường thôi, cũng dạng đi nhặt nhạnh chứ chả nghĩ ra cái gì. Nói đi nói lại cũng không hiểu. Thế này:
    – người cải cách phải là người có quyền (kể cả cải cách sai).
    – nếu ai cho rằng mình giỏi, muốn cải cách thì trước hết phải làm cách mạng để có quyền cải cách.
    Vì vậy nếu là tôi thì tôi trước hết làm cách mạng, sau mới cải gì thì cải. Nếu không làm được cách mạng thì tôi chả làm, làm gì cho mất công.
    – nếu anh muốn cải cách mà không có quyền thì không làm được mà chỉ chuốc lấy thiệt hại cho bản thân.
    – nếu anh không sợ thiệt thì cứ làm cho vui (vì làm vẫn không được).
    – nếu anh không làm thì sau này người ta vẫn nghĩ được, làm được (dù không có anh) vì nó là quy luật (nếu điều anh định làm là đúng).
    Nghĩa là anh thích thì cứ làm và không phải vì có anh mà 100 năm sau người ta làm mà vì nó đúng quy luật nên sẽ có người nghĩ ra mà làm. Nghĩa là nếu anh không làm được thì 100 năm sau người ta làm được lịch sử cũng không tính công cho anh.
    Về phần tôi thì tôi coi ông Rousseau là tầm thường lắm mà tôi tính công của cái cuộc cải cách ấy thuộc về ông vua gì ấy kia.

    Số lượt thích

    • Михаи́л Серге́евич Горбачёв (Mikhail Sergeyevich Gorbachyov ) theo tôi là một người có lương tâm, có kiến thức, có quyền….tựu trung lại là có Giáo Dục. Chắc bạn đã thấy điểm mâu thuẫn? Ông này được nhiều người yêu mến những cũng nhiều người gọi ông này là “thằng đểu”. Họ nói, tao đã là bố của đểu thế mà nó(ông Gorbachyov) lừa được cả thầy của tao.

      Số lượt thích

    • Bác nclinh2013, cách mạng thì chúng ta làm rồi cơ mà, từ hồi 1945 rồi mà ? Bác lại muốn cách mạng mãi hay sao ? Lỡ mất mạng thì lấy ai nữa mà cải cách ? Mà chúng ta cũng đã cải cách suốt từ bấy đến nay cũng gần được một trăm năm rồi, bác không cố thêm được tí nữa à ? Hay bác còn ham tìm cách tính công với lịch sử ?

      Số lượt thích

    • Làm cách mạng còn khó hơn làm cải cách đó bạn ạ

      Số lượt thích

  6. Quên. muốn tham khảo thì anh chị em vào blog của mình mà xem: clinhnguyen.wordpress.com
    Cực ngắn gọn đến mức giản dị mà bao quát mọi vấn đề xã hội.

    Số lượt thích

    • ‘Vì cái TIỀN ĐỀ sai nên bất kì ai bảo rằng chúng ta đang đạt KẾT QUẢ tốt, ai đang bảo mình làm tốt, bảo rằng đi đúng hướng, bảo rằng đang tiến bộ,… thì đều đang nói dối và trong LẬP LUẬN của họ chỉ cần tinh ý một tí là phát hiện ra sai lầm, phát hiện ra sự ngụy biện (dối trá), đạo đức tồi.’ . Vậy tiên đề sai, suy luận sai làm sao kết quả đúng được? Trong cuộc sống mình chẳng muốn tin và hy vọng người làm sai.

      Số lượt thích

    • Xin miễn bàn kỹ về những gì bạn nclinh2013 viết trong blog cá nhân vì thiếu hai chữ “Văn hoá” trong những lời bạn viết ra như “thằng” ….”ngu” vv…, mặc dù đó là những suy nghĩ rất thật và đầy bức xúc của bạn. Tôi nghĩ chung chung thế này: ai cũng muốn nói ra những điều mà chính bản thân họ coi là đúng nhất, bạn cũng vậy. Nhưng điểm khác biệt giữa những ai muốn nói ra để có thể lọt vào tai người khác rồi đọng lại ở đó và những ai cứ nói mà người khác chẳng muốn nghe là ở chỗ “có sức thuyết phục hay không”. Muốn thuyết phục được mọi người có cùng suy nghĩ như mình đâu phải chuyện dễ. Trước tiên phải hiểu được Họ cũng đang nghĩ gì, đang bức xúc hay bất mãn về vấn đề gì. Nếu cùng chung một mối quan tâm thì khả quan rồi, nhưng để đưa ra cách giải quyết mới khó. Nếu chỉ đứng trong nhà, đóng kín cửa rồi chửi um lên cho ….vui như bạn thú nhận, hay cho bõ tức 😉 thì tôi nghĩ hàng xóm sẽ phải bịt tai họ và cả tai con cái họ lại, chứ nghe làm gì những lời thiếu Văn hoá trong khi chính họ cũng đang chán nản và mệt mỏi rồi. Còn không thì công an cũng sẽ đến hỏi thăm để đảm bảo trật tự cho khu phố đấy. Có lẽ để bạn tìm được tiếng nói chung với những người xung quanh có cùng uẩn ức, thì việc ngồi lại nói chuyện nghiêm túc, có Văn hoá, có tính xây dựng, khách quan mới là điều Cần thiết.

      Tôi không phải là người sùng Tây, nếu không thì tôi đã lấyTây rồi ngoảnh mặt lại với tất cả những gì có tên là Việt Nam, kể cả forum này. Cái điều tôi và một số người Viết sống bên Tây yêu chuộng là những gì được gọi là “Văn Minh và Tiến Bộ” . Chỉ cho một Thí dụ đơn giản để bạn khỏi phải thắc mắc lại: từ trong ứng xử giao tiếp hàng ngày cho đến trong các cuộc tranh luận ở Quốc hội giữa các Đảng đối lập với nhau, người Phương Tây hầu hết biết cư xử có Văn hoá. Văn hoá ở chỗ, họ không xúc phạm cá nhân nhau bằng những lời thoá mạ! Có thể giữa Họ có sự bất đồng ý kiến không thể dung hoà được, vì có lợi ích và mục đích khác nhau, nhưng Họ vẫn có Văn hoá là giữ phép lịch sự chào và bắt tay đối phương hay đối thủ y như các cầu thủ đá bóng trên tinh thần “fair play” của FIFA trước và sau khi ra thi đấu trên sân cỏ vậy. Bởi chỉ khi bạn Tôn trọng người khác, Tôn trọng ý kiến của người khác, thì bạn mới có hy vọng Họ Tôn trọng lại bạn và ý kiến của bạn. Một cuộc tranh luận có thể gay gắt đến nảy lửa, nhưng không có nghĩa là lao vào ẩu đả nhau như trong Quốc hội của Đài Loan hay Ukraina mới đây! Tôi thấy phục các chính trị gia hay cả người dân thường ít học hơn của Đức là Họ có Văn hoá hơn một số người mình. Họ đều có chính kiến và cũng Kiên định bảo vệ đến cùng, nhưng Họ cũng để đối phương có quyền được nói như chónh họ. Nói một mình cho một mình mình nghe thôi không giải quyết được gì. Chửi một mình hay tìm người cùng chửi thì chỉ làm mình điếc tai và nhức óc thêm, chứ chẳng khôn ra, nói gì đến sự Minh mẫn để giải quyết các vấn đề bức xúc.
      Tạm đôi điều chia sẻ với bạn, mong bạn đừng hiểu lầm cá nhân tôi có gì không ưa cá nhân bạn, mà tôi chỉ không đồng ý với những lời lẽ và cách diễn đạt của bạn thôi. Bản thân tôi có cách suy nghĩ khác với bạn về cách nói và đóng góp ý kiến trong một forum về giáo dục nên viết ra để chia sẻ với bạn.
      Xin chào bạn, chúc bạn có một ngày đẹp trời 🙂

      Số lượt thích

      • ha ha. Thanh Hải nói trúng cái ý của mình rồi. Giá như trên cái đất nước này người ta chịu nghe những lời nói đàng hoàng thì mình đã không phải chửi. Nếu không tin thì Thanh Hải cứ ý kiến và cứ xây dựng đi, cứ góp ý xây dựng hiến pháp và các điều luật đi. Kiến nghị 72 nay cũng nhiều người tham gia rồi, nói rất lịch sự rồi nhưng xem cái tác dụng đi đến đâu.
        Thế còn nếu vì chửi mà không văn hóa thì Thanh Hải hơi bị nhầm. Không dân tộc nào trên cái thế giới này không có tiếng chửi tục. Như thế chửi là một phần tất yếu của cuộc sống. Đặc Biệt ở nước Việt chửi đã được nâng lên thành văn hóa: gặp việc không đáng chửi mà chửi thì vô văn hóa, gặp việc đáng chửi mà không dám chửi là nhu nhược, gặp việc đáng chửi mà chửi là có văn hóa, có dũng khí. Chửi đã đi vào văn học và rất đáng ca ngợi, hãy xem Nam Cao đi. Còn những “thằng” với “ngu” là những từ rất cổ của tiếng Việt và mình viết ra với thái độ rất trân trọng tổ tiên, rất tự chủ chứ không phải bạ đâu cũng nói. Xin nói tí: “thằng” xưa kia vốn không phải từ nói bậy đâu, lâu người ta tưởng lầm thôi, ngay cái chữ “tục” cũng thế. Bạn cứ để ý mà xem. Tiện thể xin hỏi Bạn có biết “ngu” là gì không? Ha ha. Hơi bị xoáy nhỉ ? Gợi ý nhé: nó gần giống tiếng Anh. Nao mình viết về chữ “ngu”, anh chị em vào xem chơi.
        Và nhất quán với thế giới quan, nhân sinh quan cúa cá nhân: rất lo đám trẻ không biết thế nào là chửi dẫn đến mai một văn hóa nên gần đây, sau rất nhiều năm thật nghiêm túc không chửi một câu nào, mình mới bắt đầu chửi trở lại để làm gương cho thế hệ trẻ. Giới thiệu tí: mình là giáo viên và trong năm nay mình đã bắt đầu dạy các em học sinh về việc chửi có văn hóa.
        Không phải quảng cáo nhưng vì mình không khoái làm blog cho lắm nên không tìm hiều, mới gần đây vào viết cho vui và gởi cái địa chỉ blog lên để có thêm bạn bè. Nghe cậu chê tí mà mình thấy xúc động quá. ha ha … Mình sắp viết vài cái gì nữa đấy. Vào xem nhé.
        À. Còn chuyện Tây ấy mà. Minh làm có lí do cả, chả chê sai ai bao giờ. Khoảng 7 năm trở lại đây cái việc mà nhiều người hay mang cái Tây về làm oai mà bản thân thì dốt. Mình hỏi thế nay: gặp một hoàn cảnh hiện tại thì cậu tư duy cái gì? Trả lời đi xem nào.

        Số lượt thích

  7. Gặp một Chí Phèo thì tôi khuyên anh ta nên đến với Thị Nở để giải tỏa bức xúc. Mà đúng là chỉ có Thị Nở mới quy phục được Chí Phèo đấy 😉 Good luck!

    Số lượt thích

  8. Điểm qua tin tức về Kiến Nghị 72 thì tôi cũng hiểu thêm được phần nào tâm trạng của bạn! Nếu ở địa vị bạn, khi mà “sau rất nhiều năm thật nghiêm túc” rồi người ta vẫn KHÔNG “chịu nghe những lời nói đoàng hoàng” thì có khi tôi còn bị ức chế hơn bạn 😉 (nghiêm túc mà nói) Tuy nhiên ở thế kỷ thứ 21 này thì không thể áp dụng chiến thuật hay kỹ thuật vừa chửi vừa ăn vạ của Chí Phèo để làm cách mạng được. Trước bạn có rất nhiều người áp dụng chiến thuật này nhưng đều không đạt được gì. Thứ nhất vì nó chưa thuyết phục được số đông vì chỉ là võ mồm. Mà có Võ mồm thì cũng phải có bài bản. Có bài bản rồi thì phải có người theo, mà phải là số đông. 72 chữ ký của 72 người, cho dù có nổi tiếng đến mấy, thì cũng chưa thể đủ, nên chẳng gây sức ép được với ai cả, nhất là với một thể chế đang tồn tại. Thực ra thì ngay cả những người cầm trịch trong tay, cai quản đất nước, cũng muốn thay đổi để không phải mất ăn mất ngủ, nhưng Họ không biết bắt đầu từ đâu và như thế nào. Bạn có hình dung được là ở Trung Quốc, chính quyền ngầm mở ra các forums hay blogs để thu thập những phản ảnh của dân, của thế hệ trẻ, để xem Họ bức xúc về vấn đề gì, để còn có hướng mà giải quyết. Chính quyền TQ cũng nhận thấy rằng trong thời đại thông tin thì không thể bưng bít các sự việc bất công được. Có thể xử lý vài nhân vật quá khích, nhưng không thể một lần nữa đem xe tăng ra dàn trận trước hàng vạn sinh viên ở Thiên An Môn được. Bây giờ mà làm như vậy là chính quyền tự kết liễu đời mình rồi! Không biết ở VN có thế không. Nhưng tôi có cảm tưởng những ai nói mạnh nhất về cải cách hay cách mạng, mà không có vạch được ra đường đi nước bước như thế nào, cũng có thể là người của chính quyền được giao nhiệm vụ giám sát tình hình đấy hihihi. Họ nói mạnh được bởi vì Họ đâu có sợ bị làm sao. Bản thân tôi cũng không ngại khi phát biểu chính đáng. Tôi không có ghét bỏ một ai cả, chỉ có quan điểm khác về lối sống, nếp suy nghĩ, cách học và làm việc thôi. Nói ra để các bạn trẻ tham khảo, cùng suy ngẫm. Chứ tôi không có đủ khả năng và tài năng đóng góp thay đổi Hiến pháp VN, vì tôi thực sự không hiểu gì. Mục đích của tôi nói chuyện với các bạn ở VN là để các bạn thấy trên thế giới này, dù có là ở thể chế nào thì con người từ bé đến lớn đều là các cá thể phải được Tôn trọng trong xã hội, được hưởng một nền giáo dục tích cực phục vụ cuộc sống, chứ không phải chỉ là hình thức học gạo,giáo điều.
    Những Forum như thế này nơi hội tụ những ý kiến, những mối quan tâm day dứt của thế hệ trẻ như sinh viên học sinh, của những nhà giáo và cả phụ huynh tâm huyết với nền giáo dục, với xã hội VN, sẽ giúp làm sáng tỏ các vấn đề khúc mắc đã và đang tồn tại trong xã hội VN. Qua Forum các bạn trẻ nhận được thông tin Đa chiều, từ nhiều luồng, chọn lọc được nhiều điều bổ ích, tự tìm được cho mình một lối đi. Không có thông tin thì không làm được gì. Mà Forum hoạt động theo tính nghiêm túc thì thông tin cũng mới có giá trị, khác với mấy quán nước vỉa hè, phải không bạn. Do vậy bạn chỉ Cần Tôn trọng mọi người trong lời lẽ trình bày thì tiếng nói của bạn đến được với hàng ngàn người, hơn hẳn mấy học trò mà bạn quẢng cáo ấy 😉 Lúc đấy bạn có muốn làm “cách mạng” cũng có người theo, chứ không phải một mình mình vừa cầm cờ, vừa hô khẩu hiệu, vừa phải đối phó với lực lượng an ninh, 😉

    Số lượt thích

  9. Cho tôi góp thêm một ý mà theo tôi là rất quan trọng. Người Việt ta, nhất là giới nam, hay có biểu hiện coi thường nhau. Hiện tượng này phổ biến ngay cả trong giới trí thức, nhưng kín đáo hơn. Ai cũng ngầm coi người khác kém mình, hoặc không có mình thì không làm được việc. Họ cùng hội họp, nhưng ai muốn nói thì cứ nói, còn có ai thực sự nghe hay không là một chuyện. Do không có sự nhượng bộ để tìm được tiếng nói chung, nên nhiều vấn đề bế tắc, không thể giải quyết nổi. Các Bác nam giới trung thực kiểm điểm lại xem sao, chứ chị em phụ nữ lại khéo léo hơn trong thương lượng ấy nhỉ 😉

    Số lượt thích

    • Đến một độ tuổi nào đó (tuỳ diễn biến ở từng người) người ta sẽ phải tìm hiểu để biết về chính mình rồi mới tiếp tục học nữa. Thường khi đã là “một phụ huynh có trách nhiệm” thì diễn biến đó sẽ đến sớm hơn một người ‘độc lập tự lo”. Hôm qua xem trên youtube (tôi mới biết đến tiện ích này) gần chục bài bình luận của người TQ về chính họ và thấy bàng hoàng. Cảm giác như mình thấy Cu-Ba mà chưa hề biết đến Châu Mỹ có trên địa cầu. Vừa được giải toả nhiều thắc mắc vừa thấy một vài điều tưởng như khám phá phát minh nhưng hoá ra thiên hạ đã biết từ lâu. Đưa ra một số ý kiến nhận xét chủ quan, giờ ai đó bảo mình nhặt nhạnh của người khác cũng không có oan.

      Số lượt thích

  10. Tôi nghe các bạn phân biệt Tây với ta thì tôi nghĩ thực ra Tây hay ta, hay cả Tàu, thì cũng giống nhau thôi. Các bạn mà gặp phải Tây ít học thì các bạn cũng thất kinh đấy. Tôi thì vẫn tin rằng Tây khá hơn ta là vì họ rất chịu khó trao đổi với nhau, cả ở mức độ cao như trong nghiên cứu, hay mức độ thân mật như là bạn bè, hay cả như lúc cãi nhau. Tôi cũng có cảm tưởng là họ diễn đạt tốt hơn mình, ít nhất khi họ quát tháo chẳng hạn, thì họ cũng nói rõ là họ tức vì chuyện gì. Còn ta thì có vẻ, hoặc là do mắc cỡ, nhút nhát, hoặc là hồi học văn phổ thông chỉ toàn học văn “chiến đấu” thôi, nên hễ phát biểu là cứ như bạn nclinh2013 ấy!!

    Nhưng tôi vẫn tin tưởng, tôi cho là lúc đầu còn hơi ngại nhau, còn lúng túng tìm cách diễn đạt, sau đó phát biểu nhiều lần thì ý tưởng sẽ dần rõ ràng hơn, sẽ hiểu nhau hơn, có khi lại còn yêu nhau nữa ấy chứ ! ! 😀 Tôi đọc mấy bài các bạn cãi nhau ầm ầm tôi khoái chí lắm, miễn đừng có giận bỏ đi là được, hihi.

    Số lượt thích

  11. “Khi suy nghĩ về lịch sử của chúng ta, những thời đại thịnh suy, những thành tựu mà chúng ta đã đạt được, thì tôi có một tình cảm rất vững chắc là dân tộc ta chỉ có thể tiến bộ khi mở cửa ra và hòa mình vào thế giới. Những thời kỳ “bế quan tỏa cảng”, cấm vận, chủ nghĩa dân tộc cực đoan, bài ngoại, khi ta phải đối mặt với chính mình, đều kết thúc bằng loạn lạc, nội chiến, suy thoái. Một chính sách ôn hòa, khoan dung, mở lòng ra với những nền văn hóa khác sẽ không làm mất đi bản chất dân tộc, mà ngược lại, sẽ chắp cánh cho chúng ta.” Và nếu làm ngược lại điều này thì bạn cũng biết kết quả thế nào. Hà nội rất nhiều quảng cáo khoan phá bê tông dán khắp mọi nơi nên tôi rất bức xúc. Bên cạnh việc bóc, xóa các quảng cáo người ta còn có cách gọi điện đến địa chỉ này mời họ đến để bàn bạc về kỹ thuật trộn đổ bê tông thế nào cho tốt nhất. Bạn thử nghĩ cái chiêu này lợi và hại thế nào?

    Số lượt thích

  12. Đọc bài này nhiều lần và thích nhất phần đầu tác giả viết về ta. Tác giả Nguyễn Lan Hương viết bài này có đoạn ….”Nhưng để có thể giao lưu với những nền văn hóa khác, có lẽ điều kiện tiên quyết là ta phải hiểu họ, hai bên phải tìm được tiếng nói chung, để cùng nhau thảo luận và đi tới.”
    Để giao lưu ta phải hiểu họ và ta cũng phải hiểu cả ta. Tôi mong chờ tác giả nghiên cứu và có bài viết về …ta, nếu có thể. Đây là một vấn đề không những nhạy cảm, mà còn nguy hiểm cho người viết. Nhưng nếu ta không hiểu ta, trước khi hiểu người người khác thì giao lưu không bao giờ có kết quả tử tế lâu bền. Ta không hiểu ta thì nói gì đến việc cắp sách theo học “chữ thánh hiền”.

    Số lượt thích

    • Cảm ơn bác namviet ! Nhưng theo như tôi hiểu, ở bên Văn học người ta lại nghĩ rằng việc hiểu chính mình/chính ta là điều khó nhất ạ !? Các nhân vật của nhà văn Nguyễn Huy Thiệp chẳng hạn, họ phải rời bỏ đồng quê, những nơi và những người mà họ yêu dấu, ra đi phiêu bạt, chịu bao cực khổ, nhục nhã … là để tìm hiểu xem chính mình là ai . Anh Hans Castorp ở trong truyện “Núi thần” cũng vì mãi không hiểu chính mình mà cuối cùng cũng phải ra trận, Ai người ta cũng khổ sở vì không hiểu được cái thân phận mình, chả lẽ vì thế mà không được học “chữ thánh hiền” ?

      Khuynh hướng hiện nay cũng ở bên Văn, người ta lại nghĩ rằng, chúng ta hiểu được mình chính là nhờ “người khác”. Tôi cũng tin như vậy, khi ta thấy người ta khác mình (chứ không phải là hơn hay kém mình), thì việc so sánh nó cho ta thấy vấn đề sáng rõ hơn, và cuối cùng sẽ đưa ta đến một cái hằng số.

      Số lượt thích

    • Cảm ơn bạn Lan Hương vì, sáng sơm đã được đọc một comment thú vị. Bạn làm tôi nhớ tới nhân vật Ngọc trong “Những người thợ xẻ” của nhà văn Nguyễn Huy Thiệp và lại thấy truyện này hay hơn. Bạn dùng truyện để nói về một vấn đề, lại giới thiệu “Núi thần” một truyên khác mà tôi sẽ tìm đọc. Nhưng tôi tin là ta (chính ta và người Việt nam ta) vẫn có thể hiểu chính mình hơn hiểu người khác (thế giới). Nếu hiểu sai, biết sai, thì không tính nhé.

      Số lượt thích

  13. Về vấn đề lương bổng, mấy ngày nay trên vietnamnet đang tranh cãi nhiều. Mình thấy giải pháp “tính lương bằng số phức” này rất thú vị, một trong những ứng dụng của toán học (số phức) trong đời sống thực tế. Mời các bác tham khảo!

    https://bomondaisosphn.wordpress.com/2015/09/18/tinh-luong-bang-so-phuc/

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Nhập địa chỉ email để nhận thông báo có bài mới từ Học Thế Nào.

%d bloggers like this: