How We Learn

Bàn về giáo dục – Võ Nguyên Giáp

Học Thế Nào xin trích đăng một phần bài viết về giáo dục của Thầy giáo – Đại tướng Võ Nguyên Giáp

Tư tưởng chủ đạo của làn sóng cải cách giáo dục trên thế giới ở cuối Thế kỷ XX là chuyển hệ thống giáo dục và đào tạo cũ được xây dựng để đáp ứng yêu cầu của kỷ nguyên công nghiệp cổ điển sang một hệ thống giáo dục và đào tạo mới thích ứng với những đòi hỏi của kỷ nguyên thông tin và tri thức.

Ngay từ đầu thập niên 90 của Thế kỷ XX, Tổ chức UNESCO nêu lên 4 trụ cột của cải cách giáo dục đã đặc biệt nhấn mạnh: Thời đại mới đòi hỏi con người phải có cách nhìn mới, cách nghĩ mới và những kiến thức, kỹ năng mới của chính thời đại mình. Nói cụ thể hơn, con người mới đó phải có khả năng tư duy độc lập, có phương pháp tư duy hệ thống và cách nhìn toàn thể; có năng lực sáng tạo và tinh thần đổi mới; có khả năng thích ứng với sự thay đổi thường xuyên, đa dạng, phức tạp, đầy biến động bất ngờ và bất định; có năng lực hành động hiệu quả và tinh thần hợp tác trong một môi trường đa văn hóa của một thế giới toàn cầu hóa.

Nền giáo dục của kỷ nguyên thông tin là một nền giáo dục cho mọi người, tạo điều kiện để mọi người được học, giúp cho mọi người biết cách học, biết cách tự học, học tập liên tục, học suốt đời; là một nền giáo dục mở và liên thông, có khả năng hội nhập với nền giáo dục chung của thế giới.

Nền giáo dục mới là một nền giáo dục hiện đại, sử dụng rộng rãi công nghệ thông tin và truyền thông, mạng máy tính và Internet để tổ chức và triển khai quá trình dạy và học với những phương pháp và hình thức linh hoạt nhằm nâng cao nền tảng văn hóa và tinh thần chung của xã hội, mở ra những khả năng mới hỗ trợ cho quá trình học tập liên tục, học tập suốt đời, học ở mọi nơi, mọi lúc, học từ xa và đặc biệt là tự học của mọi người. Học trực tuyến và tương tác qua mạng Internet sẽ trở thành một hiện tượng toàn cầu…

Chúng ta cần nghiên cứu những quan điểm và bài học kinh nghiệm của các nước về cải cách giáo dục và đào tạo để có thể vận dụng thích hợp vào hoàn cnh cụ thể của nước ta.

Mục tiêu sớm đưa nước ta thoát khỏi tình trạng kém phát triển, đẩy nhanh quá trình công nghiệp hóa, hiện đại hóa gắn với phát triển kinh tế tri thức, đưa đất nước phát triển nhanh, bền vững, hội nhập quốc tế, sánh vai cùng các nước tiên tiến trên thế giới trong thế kỷ XXI mà Đại hội X của Đảng đã nêu ra, cũng cần được hiểu với một tầm nhìn mới, nhận thức mới, bởi vì trong thế kỷ XXI, các mục tiêu đó chỉ có thể đạt được nếu ta xây dựng được nước ta trở thành một nước độc lập, có năng lực sáng tạo mạnh mẽ, góp phần tạo nên những thành tựu và cống hiến đặc sắc, độc đáo vào sự phát triển chung của một thế giới của nền kinh tế tri thức và xã hội tri thức toàn cầu hóa.

Một nền giáo dục hướng tới mục tiêu xây dựng xã hội đó phải là một nền giáo dục mở, hướng tới đối tượng trung tâm là người học, có trách nhiệm tạo điều kiện và môi trường cho mọi cá nhân người học được trang bị một nền học vấn vừa đậm đà bản sắc văn hóa dân tộc, vừa hiện đại về tri thức, khoa học và công nghệ,…

Mỗi con người mà nền giáo dục đó đào tạo phải có: 1. những hiểu biết và cảm thụ sâu sắc đối với những tinh hoa của truyền thống văn hóa dân tộc; 2. những kiến thức khoa học và công nghệ hiện đại; 3. năng lực tư duy độc lập trên cơ sở kết hợp tư duy khoa học với phương pháp tư duy hệ thống, tư duy phức hợp, để có khả năng sống và hoạt động một cách linh hoạt, sáng tạo trong một thế giới phức tạp, đầy những bất định và đổi thay, đan xen những thách thức và cơ hội…

Trong lúc ấy, nền giáo dục của nước ta về cơ bản vẫn dựa trên mô hình cũ. Để đưa đất nước phát triển nhanh với chất lượng cao và bền vững, tiến kịp thời đại trong kỷ nguyên thông tin và tri thức, chúng ta cần tiến hành một cuộc đổi mới toàn diện, sâu sắc, triệt để có tính cách mạng nền giáo dục và đào tạo của nước nhà.

Để thực hiện chủ trương này, cần tập hợp một số chuyên gia hàng đầu về giáo dục, khoa học và quản lý để giúp Đảng và Nhà nước nghiên cứu, kiểm điểm, đánh giá tình hình giáo dục và đào tạo một cách khách quan khoa học với tinh thần nhìn thẳng và sự thật, làm rõ những kết quả đạt được, vạch rõ những yếu kém, bất cập, đặc biệt làm rõ những nguyên nhân vì sao mấy năm qua chúng ta đã có nhiều cố gắng tìm cách chấn chỉnh nhưng tình trạng yếu kém, bất cấp trong giáo dục vẫn tồn tại, chậm chuyển biến, để đi đến một nhận thức mới, một quyết tâm mới, một chương trình hành động mới làm chuyển biến căn bản nền giáo dục và đào tạo của nước nhà. Trước hết, cần đổi mới tư duy về quan điểm và mục tiêu giáo dục và đào tạo, từ đó mà đổi mới chương trình, nội dung, phương châm, phương pháp giáo dục, đổi mới hệ thống tổ chức, công tác quản lý và hệ thống chính sách nhằm hiện đại hóa nền giáo dục của nước ta phù hợp với truyền thống văn hóa dân tộc và xu hướng phát triển chung của thời đại, đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ phát triển và hiện đại hóa đất nước ta trong tình hình mới.

Ngành giáo dục và đào tạo phải đổi mới tư duy và có quyết tâm cao đối với công cuộc đổi mới nền giáo dục. Trước mắt, cần rà soát lại các chủ trương, chính sách về giáo dục và đào tạo được đề ra trong các nghị quy ết của Đảng, trong luật và chiến lược giáo dục của Nhà nước để xác định một kế hoạch, một lộ trình đổi mới nền giáo dục và đào tạo từ nay đến năm 2020 với yêu cầu nâng cao một bước rõ rệt chất lượng giáo dục và đào tạo.

Để triển khai có kết quả công cuộc đổi mới nền giáo dục và đào tạo, cần thực hiện ngaymột số vấn đề cơ bản và cấp bách:

Trước hết, cần tổ chức lại và kiện toàn Hội đồng giáo dục quốc gia cho ngang tầm với nhiệm vụ. Đây là hội đồng khoa học, chủ yếu làm nhiệm vụ tư vấn cho Trung ương, Quốc hội và Chính phủ trong việc hoạch định chính sách và chiến lược phát triển giáo dục và đào tạo ở tầm vĩ mô. Hội đồng phải tập hợp được các nhà giáo dục và khoa học có tâm huyết, những chuyên gia giỏi, am hiểu hình hình giáo dục trong nước và thế giới, có uy tín, phần lớn không phụ trách chức vụ quản lý, kể cả những người đã nghỉ hưu nhưng có năng lực, có kinh nghiệm và còn sức làm việc. Chủ tịch Hội đồng nên là một nhà khoa học giáo dục có uy tín phụ trách. Hội đồng có quy chế làm việc chặt chẽ, bảo đảm thực sự dân chủ, tôn trọng những ý kiến khác nhau, cùng nhau thảo luận đi đến kết luận và đưa ra kiến nghị với Đảng và Nhà nước.

Hai là, tổ chức nghiên cứu rà soát lại hệ thống chương trình giáo dục và sách giáo khoa. Tiếp tục bổ sung, hoàn thiện, ổn định chương trình làm cơ sở để sớm biên soạn xong sách giáo khoa chuẩn mực cho mọi bậc học, mọi ngành học trong một vài năm. Thay đổi cách tổ chức biên soạn chương trình, sách giáo khoa, thực hiện dân chủ, công khai, tránh độc quyền, có hội đồng thẩm định nghiêm túc, tránh sửa đi sửa lại, biên soạn kéo dài và thay đổi sách triền miên. Một số nhà khoa học nêu ý kiến có thể giải quyết vấn đề chương trình và sách giáo khoa chuẩn cho cả phổ thông và đại học trong một năm với kinh phí 100 tỷ đồng. Những ý kiến như vậy nên được trao đổi, bàn bạc.

Ba là, cần nghiên cứu tổ chức hệ thống giáo dục quốc dân cho hợp lý. Sớm chấm dứt tình trạng “vừa thừa vừa thiếu cả thầy lẫn thợ”. Cấp đại học trước hết phải nâng cao chất lượng về mọi mặt, phấn đấu đến năm 2020 có một số trường đại học trọng điểm đạt đẳng cấp quốc tế. Chỉ mở thêm trường đại học khi có đủ điều kiện bảo đảm chất lượng. Sớm khắc phục tình trạng đào tạo trên đại học tràn lan, không bảo đảm chất lượng. Nghiên cứu biện pháp nâng cao chất lượng và thực hiện tốt việc phân luồng ở cấp phổ thông. Phát triển mạnh hệ thống các trường dạy nghề để đáp ứng kịp nhu cầu nhân lực có kỹ năng chuyên môn cho công nghiệp hóa, hiện đại hóa. Phấn đấu trong một thời gian ngắn nhất có thể được, làm cho bằng cấp của nước ta, lao động kỹ thuật do ta đào tạo ra được thị trường quốc tế thừa nhận.

Hết sức coi trọng phương châm gắn học với hành. Trường đại học gắn với viện nghiên cứu và các cơ sở kinh tế lớn. Trường dạy nghề gắn với các cơ sở sản xuất. Trường phổ thông phải tổ chức hướng nghiệp, gắn với đời sống kinh tế xã hội ở địa phương.

Tiếp tục chống gian lận trong thi cử, chạy theo thành tích giả. Sớm chấm dứt mọi hiện tượng tiêu cực trong ngành giáo dục.

Bốn là, cần triển khai tích cực công tác phát hiện, tuyển chọn nhân tài, tổ chức đào tạo trong nước và ngoài nước để sớm có một đội ngũ cán bộ khoa học có trình độ cao, bồi dưỡng thành đội ngũ giảng viên đại học, đáp ứng yêu cầu bảo đảm chất lượng của cấp đại học. Nâng cao chất lượng cấp đại học là cơ sở để nâng cao chất lượng cấp trung học phổ thông và dạy nghề. Đào tạo đội ngũ thầy giáo có trình độ quốc tế là vấn đề quyết định để đổi mới, hiện đại hóa nền giáo dục nước nhà. Coi trọng việc lựa chọn đúng cán bộ quản lý giáo dục, nhất là chức bộ trưởng, hiệu trưởng các trường đại học lớn và giám đốc các sở giáo dục. Những cán bộ ấy phải là những người có tâm và có tầm, có phẩm chất đạo đức và năng lực trí tuệ, năng động, sáng tạo, không bảo thủ giáo điều, có uy tín, có cách làm việc tập hợp được nhân tài, phát huy được trí tuệ của chuyên gia giỏi, hết lòng vì sự nghiệp giáo dục.

Để khắc phục tình trạng thiếu hụt cán bộ đầu đàn và sự mất cân đối về cơ cấu, trước mắt, cần có cơ chế và chính sách tiếp tục sử dụng những cán bộ khoa học và giáo dục đã đến tuổi nghỉ hưu nhưng còn đủ sức khỏe, có năng lực chuyên môn và có tâm huyết.

Mặt khác, cần có chủ trương, chính sách và cơ chế tạo môi trường thuận lợi để thu hút các nhà khoa học giỏi vào đội ngũ giảng viên cao cấp của các trường đại học và các viện nghiên cứu, thu hút các chuyên gia nước ngoài, đặc biệt là các nhà khoa học người Việt ở nước ngoài tham gia giảng dạy và nghiên cứu ở các trường đại học và viện nghiên cứu của Việt Nam.

Năm là, cần tăng thích đáng đầu tư, và quan trọng hơn, cần quản lý và sử dụng có hiệu quả ngân sách đầu tư cho giáo dục và đào tạo. Mức đầu tư phải tạo điều kiện cho giáo dục và đào tạo đi trước, phục vụ đắc lực cho phát triển kinh tế, văn hóa, xã hội. Mấy năm qua, mức đầu tư cho giáo dục và đào tạo (tính theo % GDP và % ngân sách nhà nước) đã tăng đáng kể. Tuy nhiên, cần thấy rõ là mức đầu tư cho giáo dục và đào tạo tính theo đầu người của nước ta còn rất thấp so với nhiều nước trong khu vực và trên thế giới (4), vì vậy, cần tính toán các mặt để có một mức tăng đáng kể từ nay đến năm 2020 nhằm tạo nên một sự chuyển biến căn bản về chất lượng và quy mô giáo dục và đào tạo. Đầu tư từ ngân sách nhà nước có vai trò quan trọng, nhưng chắc chắn không thể đáp ứng được nhu cầu ngày càng tăng, bởi vậy, một nguồn lực quan trọng là cần xác định trách nhiệm, cơ chế và chính sách cụ thể nhằm huy động sự đóng góp của các tổ chức kinh tế và xã hội sử dụng nguồn nhân lực được đào tạo. Đồng thời, đặc biệt quan tâm việc quản lý, phân bổ và sử dụng các nguồn đầu tư cho giáo dục và đào tạo một cách đúng hướng, hợp lý và hiệu quả, tránh gây thất thoát, lãng phí.

Tháng 9, năm 2007

Đại tướng Võ Nguyên Giáp

Nguồn: http://www.sggp.org.vn/giaoduc/2007/9/120017/

Advertisements

Tagged as:

Categorised in: Giáo dục phổ thông, Hướng cải cách, Triết lý

13 phản hồi »

  1. Bài viết rất chững chạc và đầy đủ. Xin cho biết thêm về Nguồn.

    HTN: Đã bổ sung nguồn.

    Số lượt thích

    • Bác Như Huyên, đại tướng Võ Nguyên Giáp từng tốt nghiệp ngành Luật và Kinh tế chính trị năm 1937 (tại một trường do Pháp mở tại HN), sau đó ông còn là giáo viên dạy môn Sử tại trường TL ở HN. Dưới đây là bài viết của NY Times về đại tướng khi nghe tin ông từ trần.
      http://www.nytimes.com/2013/10/05/world/asia/gen-vo-nguyen-giap-dies.html?pagewanted=2&_r=0

      Số lượt thích

      • Cám ơn Thanh Hải về bài viết của New York Times. Tôi lớn lên ở miền Nam, nhưng cũng biết về tướng Giáp, là người đã thắng trận Điện biên phủ. Tôi cũng biết ông là thầy giáo dạy môn Sử. Hôm nay thì biết thêm về điều đã inspired ông là Cách mạng Pháp năm 1789. Điều đó nhắc nhớ tôi về Nguyễn Huệ đại phá quân Thanh thống nhất đất nước mùa Xuân năm 1789. Một sự trùng hợp, cũng năm đó ở Hoa kỳ, ông Washington nhậm chức tổng thống đầu tiên của nước Mỹ.

        Sẵn dịp, ta nói luôn về chiến tranh Việt Nam. Ở Cali, học sinh học nhiều chương sách về Vietnam War. Ai cũng biết VN nằm trong cái gọi là chiến tranh lạnh (cold war) giữa Mỹ và Nga, mà VN là điểm nóng. Trong sách, học sinh học, người Mỹ tử thương đầu tiên trong chiến tranh VN là thiếu tá Dewey, bị bắn nhầm ở Sài Gòn, trên đường về phi trường, tháng 9 năm 1945. Chiến tranh lạnh bắt đầu do sự nghi kỵ giữa Mỹ và Nga. Trong khi chiến tranh VN kết thúc năm 1975, thì mãi đến năm 1992, chiến tranh lạnh mới thực sự chấm dứt với sự ký kết giữa tổng thống Mỹ và tổng thống Nga vào đầu năm đó.

        Có nhiều người gọi chiến tranh VN là nội chiến, tôi gọi là chiến tranh giật dây. Có một điều, ở Pháp cũng có nội chiến, ở Mỹ cũng có nội chiến, 1862 – 1865. Nhưng sau nội chiến, thì mọi chuyện đều được họ dàn xếp ổn thỏa. Còn ở VN mình, sao tình huống có vẻ phức tạp và chậm chạp. Chính vì thế mà tướng Giáp phải nói là thử thách lớn nhất sau thống nhất là “sự nghèo đói và kinh tế thụt lùi” chăng!

        PS. Sẵn đây ta cũng phải nghiêng mình, kính cẩn trước một vị thầy và một vị tưóng có tài. Huyên

        Số lượt thích

      • Vâng, đúng là mỗi người tùy cách tiếp cận vấn đề khác nhau, từ góc độ khác nhau, tùy thời điểm khác nhau, mà có những quan điểm đánh giá khác nhau. Em cũng thường đặt địa vị mình vào hoàn cảnh, vào vị trí các phía để cố gắng có được sự trung lập, có được sự đánh giá khách quan.Trung lập có lẽ là không có sự nghiêng về phía nào, mà đứng giữa, quan sát, thu thập và đánh giá các thông tin sao cho trung thực và khách quan, không thiên vị, không che đậy sự thật.

        Trong một XH tiến bộ thì từng nấy con người sẽ có từng nấy quan điểm. Quan điểm tiến bộ sẽ được số đông hưởng ứng, vì vậy một nhà nước chân chính không phải lo bị lật đổ nếu có quan điểm tiến bộ vì được số đông dân chúng ủng hộ.
        Vì vậy mà em thấy khi ở trong thế “càng nhân nhượng, thực dân Pháp càng lấn tới…” thì cuộc kháng chiến chống Pháp là không thể tránh khỏi. Chủ Tịch Hồ CHí Minh và các cận sự của mình đã sử dụng hết cả chiến lược cũng như thủ thuật ngoại giao để có thể đi đến một giải pháp hoà bình, nhưng không được chấp nhận, nên phải dùng đấu tranh vũ trang. Mặc dù ai cũng hiểu vũ trang là đổ máu tan thương. Đại tướng Võ Nguyên Giáp là một vị tướng tài ba nhất nước ta thời đó. Ngay cả đối phương cũng phải công nhận như vậy. Còn nếu ai ngày hôm nay nói khác, thì có lẽ họ chưa đặt họ vào hoàn cảnh lúc đó! Trong chiến tranh lạnh giữa hai hệ thống XHCN và TBCN, thì một đất nước ở vị trí chiến lược sẽ dễ lọt vào tầm ngắm của các thế lực, trở thành mục tiêu để gây ảnh hưởng về chính trị, kinh tế và xã hội. VN ở vị trí như vậy, nên phải có sự lựa chọn thể hiện được nguyện vọng của số đông. Mà lúc đó VN ta còn là một nước nông nghiệp, nông dân là chính, thì chủ nghĩa xã hội với lý tưởng Marxist, Leninist, đấu tranh cho quyền lợi của số đông là giai cấp vô sản, thì rõ ràng là sự lựa chọn tốt hơn cả.
        Về sau, khi Mỹ can thiệp vào VN thì lúc đó tinh thần “Không có gì quý hơn độc lập tự do” đã khắc sâu trong tiềm thức những người cách mạng vô sản, nên cuộc chiến tranh này cũng khó tránh khỏi. Bản thân các chính trị gia Mỹ cũng phải coi đó là một cuộc chiến tranh không có lấy gì là sạch sẽ. Một nước can thiệp vũ trang vào nước khác là một điều mà các nhà chính trị tiến bộ không thể chấp nhận được.
        Nhìn lại các cuộc tấn công, chiến tranh vũ trang, thì đều có sự tham gia trực tiếp hay gián tiếp của các siêu cường quyết, đằng sau là lợi ích kinh tế sống còn. Gần đây nhất là ý định tấn công Syria của tổng thống Obama (người trong khi đi tranh cử lên tiếng phản đối chiến tranh và hứa sẽ đóng cửa nhà tù Guantanamo) nhưng khi lên nhậm chức cũng phải thất hứa và hành động hoàn toàn ngược lại. Việc này thật dễ hiểu khi nhìn vào hiện trạng nước Mỹ đang phải đối đầu với sự vỡ nợ thực sự.

        Nói tóm lại, ý kiến của em là chúng ta tự hào vì đã giành được độc lập, tự do khỏi thực dân Pháp và đế quốc Mỹ thời đó, cũng không để quân đội Liên Xô đóng quân như ở Đông Berlin trước khi bức tường đổ. Chỉ có điều khi đã giành được độc lập tự do, thì những người lãnh đạo không được quên sự hy sinh quên mình của nhân dân trong 2 cuộc chiến vừa rồi, phải tiếp tục đại diện cho nhân dân, bảo vệ quyền lợi của nhân dân. Sự nghiệp giáo dục là quan trọng vì sẽ đưa kiến thức phục vụ cho cuộc sống tới người dân. Trình độ dân trí cao sẽ giúp dân giàu, nước mạnh. Sẽ giúp đất nước ta có một thế đứng mới bên cạnh nước láng giềng và là siêu cường quốc TRung Hoa, để họ không còn coi khinh ta và không còn buộc ta làm gì ta cũng phải chấp nhận.
        Ngược lại, nếu dân trí thấp, nghe gì cũng gật, thấy người ta lắc cũng lắc theo, thì là tai hoạ cho đất nước. Vì vậy, ở thời đại công nghệ thông tin, thì việc thu nhận nhiều thông tin là tốt, tạo cơ hội rèn luyện kỹ năng đánh giá, chọn lọc thông tin. Còn che đậy, giấu thông tin thì càng làm người ta tò mò, sau biết được thì nhẹ dạ cả tin. Thế mới là nguy hiểm ạ!

        Số lượt thích

    • Đáng tiếc rằng những kiến nghị của đại tướng vào năm 2007 về đổi mới giáo dục (đăng ở trên) cũng như những bức thư góp ý gửi lên thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nên dừng dự án khi thác bô xít ở Tây Nguyên năm 2011 đều không được chính thức trả lời.

      Buồn nhất là “năm 1983 ông được Hội đồng Bộ trưởng phân công kiêm nhiệm thêm vai trò Chủ tịch Ủy ban quốc gia dân số và sinh đẻ có kế hoạch khi Ủy ban này được thành lập (cùng với một số Bộ trưởng các Bộ và Tổ chức khác làm phó).[22]”
      trích từ http://vi.wikipedia.org/wiki/Võ_Nguyên_Giáp
      Nếu như ông được Làm bộ trưởng bộ GD thay vì buộc phải phụ trách sinh đẻ có kế hoạch thì có lẽ nền GD VN sẽ có nhiều trường thực nghiệm kiểu Montessori như ở Phương Tây, chứ không phải chỉ có mỗi 1 trường thực nghiệm kiểu Liên Xô như của giáo sư Hồ Ngọc Đại. Lúc đó lớp trẻ chúng ta không còn phải ngồi đây đề cao trường Thực Nghiệm Giảng Võ là vĩ đại, là cách mạng giáo dục. Điều mà đối với các nước láng giềng trong khu vực không đã từ lâu không còn mang tính thời sự nữa ạ!
      Vĩnh biệt một người thầy đáng kính của dân tộc VN! hic

      Số lượt thích

      • Chắc là vì nhờ Đại tướng phụ trách về sinh đẻ có kế hoạch cho nên đến bây giờ sinh đẻ ở Việt Nam vẫn rất là ổn và có kế hoạch, chứ không điên khùng như ở Ấn Độ và Trung Hoa. Người tài thì họ làm gì cũng tài thật !

        Cho nên là tôi rất khoái bác Phạm Vũ Luận tuyên bố đổi mới giáo dục như là ra trận (noi gương tướng Giáp ạ). Có vài bác tức quá hỏi là đánh giặc nào, thì tôi nói là giặc dốt, giặc gian lận, giặc tham nhũng chứ còn gì nữa ! Bác PVL ơi, tướng Giáp dặn là “phải chắc thắng mới đánh, không chắc thắng không đánh”.

        Số lượt thích

      • Vậy là bạn Lan Hương hết giận Bác PVL rồi à. Mà bạn có biết đại tướng VNG có bao nhiêu người con không, Lan Hương. Phải mình có 3 con mà có ai bầu Làm trưởng ban KHHGĐ là đã đỏ hết cả mặt rồi đấy, chưa nói đến là có nhiều hơn thế. … Hy vọng bạn hiểu ra vấn đề!

        HTN: Trích một phỏng vấn:

        Mặc Lâm: Rồi khi ông bị xung vào vai trò cầm đầu ủy ban kế hoạch hóa gia đình thì cuộc cờ chính trị của ông Đại tướng coi như xong! Đây có phải là hình thức ông bị thất sủng hay không?

        Bùi Tín: Cái đó công bằng mà nói thì ta cũng không nên nói ông ấy bị thất sủng hẳn đâu. Bởi vì sau chiến tranh thì theo tôi được biết rõ thì ông Phạm Văn Đồng muốn chuyển ông Giáp sang chấm dứt hoạt động quân sự sang làm phó Thủ tướng đạc trách về khoa học và kỹ thuật. Cái mảng khoa học và kỹ thuật mà ông ấy tâm sự với tôi hàng bao nhiêu tuần lễ là cái mảng lớn lắm, nào là thành lập cái viện Hàn lâm Việt Nam, thành lập cái viện Khoa học xã hội và Khoa học nhân văn và Khoa học tự nhiên Việt Nam; Đảm nhận cả về nhân lực, về phát triển nòi giống dân tộc, trong đó có cái chi tiết là sinh đẻ có kế hoạch. Sau đó bị người ta nói phóng lên là ông bị làm “ông cai đẻ”….

        Thật ra ông Phạm Văn Đồng và Bộ chính trị lúc bấy giờ, theo ông Giáp kể lại cho tôi, đã chọn ông Giáp làm người đứng đầu cái mặt trận khoa học kỹ thuật để bù lại những năm chiến tranh, để mà xây dựng gấp cái nền giáo dục, cái nền y tế, nền khoa học xã hôi, khoa học nhân văn, khoa học tự nhiên…. Đó là những cái mảng rất là lớn. Không thể nói là thời ký đó ông ấy bị kỹ luật, bị ra rìa hay là bị coi nhẹ đâu. Tôi nghĩ đấy là cái nhìn không công bằng, một cái nhìn thành kiến, một cái nhìn quá thổi phồng lên chứ không đúng với thực tế.

        Số lượt thích

      • Giả dụ bây giờ có người điều bạn TH sang công việc sửa chữa nhà cửa & và thiết kế quy hoạch thành phố với lý lẽ những thứ đó rất quan trọng lại thiết thực với dân sinh?

        Số lượt thích

      • Xin cảm ơn bác trong BBT HTN.
        Làm đại tướng rồi được bổ nhiệm phụ trách “Cái mảng khoa học và kỹ thuật mà ông ấy tâm sự với tôi hàng bao nhiêu tuần lễ là cái mảng lớn lắm, nào là thành lập cái viện Hàn lâm Việt Nam, thành lập cái viện Khoa học xã hội và Khoa học nhân văn và Khoa học tự nhiên Việt Nam. Đảm nhận cả về nhân lực, về phát triển nòi giống dân tộc, trong đó có cái chi tiết là sinh đẻ có kế hoạch….” Em không hiểu sao các bác nghĩ như vậy là bình thường ạ, ;). Riêng UB Khoa học và kỹ thuật đã rộng bao la, việc không hết, rồi còn UB KHHGĐ nữa. Em càng không hiểu tại sao chính đại tướng lại còn phải đảm nhận cả về nhân lực, về phát triển nòi giống, nhất lại là sinh đẻ có kế hoạch! Chẳng nhẽ không có một ai ngoài đại tướng và các bộ trưởng ra lại đảm nhận được việc này? Hay là ngày xưa một người được kiêm nhiều chức vụ để tất cả các chức chủ tịch của các UB, kể cả UB KHHGĐ cũng phải nằm trong tay của Đảng cho chắc ạ.
        @ bác namviet: nếu em có đủ kiến thức chuyên môn thì em nhận ngay ạ, nhưng chưa chắc em đã làm được nhiệm vụ quy hoạch đô thị, nhất lại là ở VN. Vì vấn đề này liên quan đến quá nhiều vấn đề khác, trong đó có cả di dân, phát triển dân số vv…Mà có liên quan đến phát triển dân số thì không có nghĩa là em lại phải phụ trách thêm cả sinh đẻ có kế hoạch, trong khi có nhiều người giỏi chuyên ngành sinh sản có thể làm được.
        Bác namviet tưởng tượng xem nhà em đông con mà đi vận động KHHGĐ thì không ai thắc mắc mới là lạ ạ!
        TB: Cám ơn bác đã tin tưởng em vụ sửa chữa nhà cửa ạ. Đúng là tuần trước một ông thầu XD bảo sẽ nhận em vào làm, vì sau mấy vụ với thợ ẩu, thợ kém, giờ em gặp thợ giỏi em cũng xét nét. Người Đức có câu “Tin tưởng là tốt, nhưng kiểm tra thì tốt hơn!” (Vertrauen ist gut, Kontrolle ist besser!)

        Số lượt thích

  2. Tạm thời không bàn về gd lúc này (mong BBT HTN không phiền). Đã có quyết định quốc tang cho đại tướng Võ Nguyên Giáp. Biết tin này mà lòng vừa vui lại vừa buồn. Xin kính cẩn nghiêng mình trước vong linh ông. Xin chia buồn với quê hương VN, vì có lẽ từ nay về sau sẽ không còn lãnh đạo cấp cao nào “nằm xuống” được đông đảo nhân dân kính trọng như ông nữa?!

    HTN: Cánh cửa này đóng lại thì cánh cửa khác mở ra. Khai quốc công thần nằm xuống, bi kịch cũng qua đi.

    Số lượt thích

  3. Bạn viết bài rất ý tứ, câu chữ rất chặt chẽ ; Mình cũng muốn tham gia với bạn vài ý.- Về vấn đề CCGD hiện nay nói thì rất dễ ,ai nói sao cũng được, nhưng thực tế trong xã hội còn vướng rất nhiều điều không phải đưa ra là làm được ngay ; ví du : Với việc thực hiên hai không trong GD , bạn nghĩ sao !

    HTN: Không rõ bạn vannhat đang khen bài viết của ai, và hỏi ai? Nếu bạn muốn nói đến bài viết Bàn về giáo dục thì tác giả bài viết là Đại tướng Võ Nguyên Giáp vừa mới qua đời rồi, không trả lời câu hỏi của bạn về hai không trong GD được.

    Số lượt thích

  4. Bài này có liên quan đến bài Những Chuyện Vui Giáo Dục của HHK.

    Trong giáo dục bao giờ cũng có nhiều chuyện vui, nhưng không ít chuyện buồn. Tôi rất đồng ý với TH như ở trên. Ý của thầy VNG trong bài rất là hay. Giáo dục phải đào tạo được những con người, trước hết là biết được và cảm thụ được cái truyền thống văn hóa; sau mới đến kiến thức khoa học và công nghệ; rồi sau cùng mới là cái tư duy độc lập. Cuộc đời của VNG đã là một tấm gương. Trước khi làm thầy, ông đã là người VN. Sau khi làm thầy, ông mới làm tướng, rồi sau đó mới đến chính trị.

    Đôi khi trong giáo dục cũng có những chuyện vui lẫn chuyện buồn. Có khi cùng một chuyện lại làm cho người này buồn kẻ khác vui! Td: Một em mất 5 đô, kẻ khác vớ được 5 đô. Nhắc đến VNG, ta không thể không nhắc đến chiến tranh vừa qua, mà VN là điểm nóng trong cái cuộc chiến tranh lạnh.

    Tội cả là anh Mỹ! Ban đầu, anh làm lơ cho anh Tây trở lại Đông Dương. Rồi thấy anh Mao phất cờ phía Bắc, anh trở tay giúp Tây, nhưng không kịp nữa, nên tìm cách thành lập miền Nam…. Nói qua thì phải nói lại. Đổ tội cho anh Mỹ thì cũng tội nghiệp. Người điều khiển nước Mỹ là ai? Có phải Obama? Có phải đảng Dân chủ? Không ai biết. Đúng nghĩa là như vậy. Không ai biết. Trước cũng thế mà bây giờ cũng vậy.

    Chỉ buồn cho VN mình, nằm trong thế chiến lược, như TH nói. Trời bắt mình phải chịu. Khi còn đang chiến tranh, chính mắt tôi chứng kiến cảnh gia đình này: Người anh lớn theo vào bên kia, các anh nhỏ thì theo ở bên này, còn người em gái út, hằng tháng, phải đội gạo giữa bên này, sang tiếp tế cho bên kia. Tên em là Mỹ Linh… Sự thực thì nó lớn quá, mà ở gần, ta không nhìn thấy hết được. Thôi thì, để cho người sau, họ sẽ viết lại!

    Bây giờ, trở lại giáo dục, không phải là khoa học, không phải là toán, không phải là chuyên môn, nhưng là văn hóa mình. Trước hết, phải dạy cho các em biết được và cảm thụ được cái truyền thống văn hóa Việt Nam, rồi mới đến các thứ khác. Đó là cái ý tôi tìm thấy trong bài học này.

    PS. Hôm nay, tôi sắp đi dạy thay cho một người tên là Nguyen Thanh “Hai” ở trường Bolsa Grande. Không biết là cô hay thầy đây? Để xem

    Số lượt thích

  5. ” một điều rất buồn cười:

    1. thơ phải có vần thì mới gọi là thơ? vậy cái gì là nghệ thuật và đem lại hạnh phúc?

    2. con người thích giải trí nhưng thực ra họ đang lao động mà luôn cho rằng đó là sự giải trí vì vậy không góp được gì trong công cuộc xây dựng đất nước.

    3. đứa trẻ khi sinh ra đã phải gánh chịu sự la mắng của cha mẹ chúng vì trái ý hay đã phải tiếp xúc quá nhiều dạng thức văn hóa nhưng không thể làm chủ chúng, bước ra khỏi đơn vị xã hội đứa trẻ tiếp cận – cái thì bắt buộc, cái không, lại có cái do chúng hay do người khác định đoạt – ví dụ như tại sao bạn đó được học lớp chọn, con thì không vì không nhận ra được chúng có quyền lựa chọn chứ không phải cha mẹ chúng. Đến khi học xong đại học mà vẫn phải đi làm các công việc phổ thông để có thêm thu nhập đảm bảo tồn tại đã là tốt lắm rồi khi mà tất cả mọi người trong cơ quan đều làm việc theo một cách thức không thay đổi suốt nhiều thế hệ trước đó nhằm duy trì vùng tồn tại của họ nhưng hoàn toàn không phù hợp với những gì được dạy – ví dụ học xong công nghệ thông tin thì giải pháp tốt nhất là mở cửa hàng sửa chữa máy tính thay vì đi làm công ăn lương, vậy thì học nghề tốt hơn học đại học… ”

    Xuân Thủy

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Nhập địa chỉ email để nhận thông báo có bài mới từ Học Thế Nào.

%d bloggers like this: